Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 19

Ông ta mắt rất tinh, liếc một cái đã nhận ra đồng hồ Thượng Hải 7120​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là hàng mẫu mới tinh vừa được lên kệ ở Bách hóa Tổng hợp.

Ông ta đánh giá lại Nguyễn Hiện Hiện từ đầu đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chân, nữ đồng chí này không hề đơn giản!

“Giá cả thế nào?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ông ta hỏi.

“Mai Hoa 309 không cần phiếu giá 400, Thượng Hải không cần phiếu giá 210. Còn Rado...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôi bỏ đi, ông mua không nổi đâu, nhìn cho đã mắt là được rồi.”

Tần Ngũ Gia cũng nổi nóng, ông ta xắn tay áo lên, cười gằn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Bao nhiêu, cô cứ nói, xem tôi đây có thu nổi không.”

“Mẫu này ở cửa hàng Hữu Nghị bán giá 480, tôi bán 800,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu một xu cũng không bán.” Nguyễn Hiện Hiện thản nhiên đáp.

Đám đồng hồ này đều là cô mua từ cửa hàng hệ thống. Ngoài thị trường bán bao nhiêu, cửa hàng hệ thống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bán bấy nhiêu, không sai một đồng. Nhưng hình như nó quên mất, thời đại này còn có chợ đen thì phải?

Tần Ngũ Gia phun thẳng ngụm nước vừa uống ra:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Sao cô không đi cướp luôn cho nhanh?”

Cô vất vả lắm mới kiếm được chút chênh lệch giá, quy tắc của chợ đen không phải là cứ vào đây thì giá tăng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gấp đôi sao? Cô đây còn chiết khấu rồi đấy, hàng có tiền cũng không có chỗ mua, tại sao cô phải bán rẻ?

Nguyễn Hiện Hiện trưng ra vẻ mặt vô tội: “Tôi đã bảo là ông mua không nổi mà.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Món đồ này, tôi lấy được về tay mà không cần phải lo lót trên dưới sao?”

Cuối cùng, đối phương lấy hết hai chiếc Mai Hoa và hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiếc Thượng Hải. Đồng hồ Rado thì chỉ lấy một chiếc.

Đổi lại, Hiện Hiện giảm giá mười đồng cho mỗi chiếc đồng hồ. Cô biết cái giá mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa ra, chợ đen có bán sang tay lại thì cũng chẳng lời lãi được bao nhiêu.

“Sắp đi rồi, tôi biểu diễn cho Ngũ Gia xem một tuyệt kỹ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem xong thì ông vui, tôi vui, cả nhà cùng vui!”

Nguyễn Hiện Hiện vừa nói, vừa đi ra ngoài, bê cái cối xay đá trong sân của Tần Ngũ Gia từ bên đông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vác sang bên tây. Tần Ngũ Gia nuốt nước bọt ừng ực, gượng cười: “Em... em gái khách sáo quá rồi!”

Cái cối xay đá này của ông ta tuy không lớn, đường kính chưa đến 1 mét nhưng ít nhất cũng phải nặng 500​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cân, vậy mà bị cô nhóc có vòng eo còn chưa to bằng bắp đùi của ông ta nhấc lên nhẹ bẫng.

Bao nhiêu toan tính và dã tâm trong mắt ông ta lập tức bay biến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sạch sẽ, cách xưng hô cũng từ “nữ đồng chí” đổi thành “em gái”.

“Người ngay không nói lời vòng vo, ý của em gái, anh đây hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi. Sau này chúng ta còn cơ hội hợp tác nữa không?”

“Có thể.” Nguyễn Hiện Hiện suy nghĩ một chút, đám người làm ăn ở chợ đen kiểu gì cũng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan hệ bên đường sắt, nếu không thì cũng chẳng thể kiếm được vé tàu nằm đi tỉnh Hắc.

“Gửi qua đường sắt hay gửi qua bưu điện đều được, tùy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông. Nhưng tôi chỉ nhận tiền trước, giao hàng sau.”

Tần Ngũ Gia không lập tức đồng ý ngay, hai người trao đổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ địa chỉ liên lạc và số điện thoại rồi cáo từ.

...

Lúc quay về nhà khách, bà cô trực đêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn chằm chằm cô một lúc lâu.

Cũng may là từ năm nay, mọi thứ bắt đầu được nới lỏng hơn một chút. Chứ nếu là hai năm về trước, một nữ đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí mười giờ đêm mới về, không khéo là bị gọi lên “nói chuyện”, nhẹ nhất cũng bị giữ lại hỏi han vài câu.

Nguyễn Hiện Hiện rảo bước nhanh lên lầu hai về phòng, lấy chậu ra định đi lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước tắm rửa, mới phát hiện giờ này đã hết sạch nước nóng từ lâu.

Cô đành rửa ráy qua loa, trở về phòng bắt đầu kiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kê lại những thứ cần mang lên tàu vào ngày mai.

Hai túi hạtdinh dưỡng, một chai rượu Mao Đài, nửa cân thịt bò hầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xì dầu, nửa con ngỗng quay, một cà mèn óc lòng cừu...

Tay cô chợt khựng lại... Nguyễn Hiện Hiện ôm trán, rốt cuộc là mình đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhét những cái quái quỷ gì vào cái túi xách to này vậy?

Đến cuối cùng cô vẫn không nỡ lấy ra, lại bỏ thêm vào mấy bộ quần áo để thay, chăn mền và đồ dùng vệ sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cá nhân, chỉ để làm màu vậy thôi, chứ thiếu cái gì thì cô có thể lấy từ không gian ra bất cứ lúc nào.

Còn phần lớn đồ đạc, cô đã tranh thủ gửi bưu điện đến tỉnh Hắc hết rồi. Tính thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gian, chắc khoảng hai ba ngày sau khi cô xuống nông thôn là có thể nhận được.

...

Một giấc ngủ đến trời sáng, lần này Nguyễn Hiện Hiện đã biết phải dậy sớm để lấy nước nóng. Sau khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vệ sinh cá nhân và ăn hai cái bánh bao thịt bự, cô xách đồ đạc rời khỏi nhà khách.

Quay lại trước cái lỗ chó ở khu nhà lớn, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện gọi: “Ngỗng ơi! Ngỗng ơi! Chúng ta phải đi rồi!”

Con ngỗng đen mà cô tưởng sẽ chui ra từ lỗ chó, lại vỗ cánh “phành phạch” một cái rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhảy tót lên bức tường cao, lúc nó bay xuống liền bị Nguyễn Hiện Hiện ôm gọn vào lòng.

“Ngỗng ơi! Chúng ta sắp xuống nông thôn để làm nên nghiệp lớn, xây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dựng nông thôn mới giàu đẹp văn minh, mày có vui không?”

[Quạc!]

“Tất nhiên là có! Dưới thôn không chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sông, mà còn có cả ngỗng mái nữa!”

[Quạc quạc!]

Dưới ánh nắng ban mai, hai bóng dáng một lớn một nhỏ dần đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xa, ánh mặt trời kéo bóng của họ ngả dài, thật dài.

Ga tàu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏa!!!

Ga tàu hỏa Kinh Đô là trạm trung chuyển lớn nhất cả nước hiện nay. Nơi đây đầu người lúc nhúc, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người đang tiến về một tương lai vô định cũng có kẻ đang móc túi, rạch túi để làm giàu.

“Ngỗng” chuẩn xác cắn trúng bàn tay heo của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kẻ sàm sỡ rồi vặn mạnh một cái...

“Á!” Một gã đàn ông ở bên cạnh rú lên một tiếng thê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thảm thấu tim gan, thu hút vô số ánh mắt nhìn sang.

Bắt gặp ánh mắt trong veo như nhìn thấu mọi sự của Nguyễn Hiện Hiện, gã đàn ông đang định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chửi bới ăn vạ liền im bặt, nhổ toẹt một bãi nước bọt chửi “Xui xẻo” rồi bỏ đi.

Nguyễn Hiện Hiện nhìn năm đồng tám hào trong tay mình cũng quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sang phàn nàn với con ngỗng: “Đúng là một con ma nghèo!”

Ngỗng Đen: [Tao không chắc tao là người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng mày thì đúng là “chó” thật!]

Cô đến chỗ người phụ trách của Điểm thanh niên trí thức để điểm danh. Người phụ trách nhìn nữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng chí xinh đẹp đang ôm con ngỗng đen sì, vẻ mặt trông kỳ lạ: “Cô đây là...?”

Nguyễn Hiện Hiện mở miệng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay: “Ông nội tôi...”

“Dừng, dừng, dừng!” Người phụ trách giơ tay ra hiệu dừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại: “Ông nội cô “bĩnh” ra quần rồi, đúng không!”

Lần này đến lượt Nguyễn Hiện Hiện ngơ ngác: “Sao anh biết?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ông ta đã nổi tiếng đến mức này rồi cơ à?”

Người phụ trách tuổi tác cũng không lớn lắm, tầm hai bảy, hai tám tuổi, anh ta “hê” một tiếng: “Không chỉ tôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà cả bên Phường với bên Điểm thanh niên trí thức đều biết chuyện ông cụ Nguyễn “bĩnh” ra quần rồi!”

Nguyễn Hiện Hiện kéo cao cổ áo khoác, vùi khuôn mặt nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhắn của mình vào trong, lẳng lặng bước lên tàu.

Tìm đến buồng giường cứng của mình, đó là dãy giường đơn ba tầng rất hẹp. Tầng trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì nguy hiểm, tầng giữa thì chật chội, may mắn thay cô ở tầng dưới cùng.

Cô lấy tấm ga trải giường trong túi ra trải lên rồi gấp mép vào bên trong một chút,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chừa lại ở cuối giường một khoảng vừa đủ nửa bàn chân để người khác giẫm lên.

Cô là người ưa sạch sẽ nhưng không đến mức mắc bệnh sạch sẽ thái quá. Ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài đường, tạo thuận lợi cho người khác cũng là tạo thuận lợi cho chính mình.

Rất nhanh sau đó, một già một trẻ vội vã đi vào buồng, họ ở giường tầng giữa và tầng trên ngay phía trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện. Người thanh niên cất đồ đạc xong, ngập ngừng một lúc như muốn nói gì đó với Nguyễn Hiện Hiện...

Thì bị ông cụ vung tay ngắt lời: “Đừng lề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mề nữa, bên kia vẫn đang chờ đấy!”

Ngay khi một già một trẻ này vừa cất xong đồ đạc, rời khỏi buồng giường cứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì ở ngoài sân ga, một người phụ nữ với dáng vẻ điên dại xông tới.

Người phụ nữ giơ tay, túm chặt lấy cổ áo của người phụ trách Điểm thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí thức, đôi mắt ngập tràn căm hận, tròng trắng vằn lên những tia máu đỏ.

“Nguyễn Hiện Hiện đâu? Con tiện nhân đó đâu rồi? Tao ly hôn rồi, tao ly hôn rồi! Mẹ con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao bị đuổi ra khỏi nhà rồi, mày vừa lòng chưa, mày đã hài lòng chưa? Á á á!”

Cổ áo của người phụ trách bị túm lấy, lắc qua lắc lại, chẳng mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chốc đã có nhân viên an ninh xông lên tách hai người ra.

Người phụ nữ vừa gào thét một cách điên loạn, vừa tìm kiếm bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dáng của Nguyễn Hiện Hiện, miệng lẩm bẩm như người bị thần kinh:

“Là nó, tất cả là tại nó! Chồng tao đăng ký vào đơn vị đặc biệt, mười năm, hai mươi năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa có lẽ không về được, gia đình tôi tao nát rồi, nó vừa lòng chưa? Nói đi chứ!”

Mụ cô cả của Nguyễn Hiện Hiện ngã phịch xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất, gào khóc đến xé lòng xé phổi.

Hôm kia sau khi về nhà, chồng mụ ta đã thức trắng đêm để làm xét nghiệm nhóm máu gì đó. Mụ ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là nhóm máu O, chồng mụ ta cũng là nhóm máu O, thế nhưng Điền Điềm lại là nhóm máu B.

Mụ ta không hiểu, mụ ta chẳng hiểu gì về mấy thứ này cả, chỉ nhớ đêm đó chồng mụ ta không về nhà, hôm sau để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại một tờ đơn ly hôn và một lá thư rồi không thèm ngoảnh đầu lại mà lên thẳng chiếc xe của cơ quan đến đón.