“Cháu đến đây làm gì? Còn chê cháu chọc giận ông nội cháu thành ra thế này chưa đủ hay sao?” Chú ba liếc nhìn ông cụ đang ngồi ngay ngắn trên ghế, lời nói có ẩn ý.
Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu, không hiểu thì hỏi: “Ý chú ba là cháu chọc giận “Nguyễn Thế Mỹ” đến mức tè ra quần ư? Sức chịu đựng cơn giận này có phải là hơi yếu quá không?”
Sau đó cô đi đến trước giường bệnh của Nguyễn Kháng Nhật, ra vẻ không đồng tình nói: “Người ta tức giận thì hại thân, còn ông tức giận thì hại “hậu môn”, như vậy là không được đâu!”
Nguyễn Kháng Nhật đang nằm trên giường vốn đã đỡ hơn một chút nhưng khi nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện, lại nghe thêm một tràng những lời đại nghịch bất đạo như vậy, nửa bên khóe miệng vừa mới hồi phục lại bắt đầu ch** n**c miếng.
Cánh tay còn lành lặn của ông ta đập mạnh xuống giường: “Ra ngoài, mày cút ra ngoài!”
Nguyễn Hiện Hiện bĩu môi: “Tưởng ai cũng thích xem ông ch** n**c miếng à? Phí ổn định cuộc sống đâu? Còn cả giấy cam kết cắt đứt quan hệ mang ra đây. Sau này ông đi đường độc mộc của ông, tôi qua cầu dương quan của tôi.”
Nguyễn Kháng Nhật: “...”
Nửa bên thân thể vốn đã hồi phục lại bắt đầu tê dại!
Ông ta nhắm mắt lại, nói năng không rõ ràng: “Thằng ba, đưa cho nó.”
Nguyễn Hiện Hiện nhận được cả một cọc tiền Đại Đoàn Kết như ý nguyện, cô cười đầy ẩn ý: “Hai người đúng là ông nội tốt, chú ba tốt của cháu thật đấy, đưa cả một cọc Đại Đoàn Kết thế này, là sợ người khác không biết cháu có tiền hay sao? Cũng may là đã cắt đứt quan hệ, sau này thứ tình thân quý giá nồng thắm thế này, chỉ có mình Bảo Châu được hưởng thụ thôi. Ghen tị thật!”
Trên chiếc ghế gỗ bốn chân, một ông cụ tóc bạc trắng với tư thế ngồi ngay ngắn đang chăm chú đánh giá Nguyễn Hiện Hiện. Ánh mắt sắc bén kia lướt qua từng tấc, dường như muốn nhìn thấu cả tim gan người khác.
Người này chính là ông nội của Lục Nghị, Lục Thiên Minh, một nhân vật tầm cỡ có máu mặt ở Quân khu Thủ đô.
Nguyễn Hiện Hiện không dám nhìn ông. Vừa vào cửa đã nói liên thanh như ăn phải thuốc súng là vì cảm xúc của cô có chút khó kiểm soát.
Ở kiếp trước, khi cô bị bố không thương, mẹ không yêu, bị đủ mọi thế lực tính kế, đơn độc không nơi nương tựa, chính ông cụ này là người đã cho cô mái nhà và tình thân duy nhất. Kiếp này gặp lại, cô rất muốn xông lên ôm chầm lấy ông nội nhưng... không thể...
Thế nên nhìn Nguyễn Thế Mỹ lại càng thêm ngứa mắt, chỉ muốn “chặt chém” ông ta!
Ông cụ bật cười sảng khoái: “Hiện Hiện à! Lớn từng này rồi cơ đấy, cái miệng nhỏ này lanh lợi đúng là giống hệt Phượng Hoa!”
Nghiêm Phượng Hoa là bà nội của cô!
Năm xưa, bà là một tiểu thư khuê các xuất thân từ gia đình thư hương, sau khi bị “Nguyễn Thế Mỹ” làm tổn thương tan nát cõi lòng, bà đã dấn thân vào sự nghiệp cách mạng vĩ đại, cùng là chiến hữu chung một chiến hào với ông nội Lục nên đương nhiên là rất thân quen.
“Cháu chào ông nội Lục! Mấy năm không gặp, ông càng ngày càng dẻo dai, trông lại càng trẻ trung và tinh tường hơn ạ!”
“Ha ha ha! Đứa trẻ ngoan, cầm lấy, đây là quà gặp mặt cho cháu.” Ông Lục đưa tới một tờ giấy mỏng có đóng dấu mộc đen, Nguyễn Hiện Hiện dùng hai tay đón lấy.
Cô sững sờ khi nhìn rõ nội dung bên trên. Đây là một tờ giấy báo nhận chuyển tiền qua bưu điện, tiền đã được chuyển đến tỉnh Hắc và gửi ở bưu điện, chỉ cần cô nhận được phiếu chuyển tiền là có thể tự mình đến rút.
Chỉ một hành động này thôi đã “giết chết” nhà họ Nguyễn thành bã!
Với địa vị của ông cụ Lục, muốn điều tra rõ một vài chuyện, một vài sự thật về cơ bản là dễ như trở bàn tay, ví dụ như địa chỉ xuống nông thôn của cô.
“Ông nội Lục...”
Lục Thiên Minh lắc đầu, ra hiệu cô không cần nói nhiều. Chuyện xảy ra ở nhà họ Nguyễn tối qua, ông đã biết rõ mười mươi.
Nguyễn Bảo Châu đang đứng bên cạnh giả vờ ngoan ngoãn, lanh lợi để hầu hạ hai ông cụ, khi nhìn thấy tờ giấy báo chuyển tiền kia, vẻ mặt ngoan hiền mà ả cố gắng duy trì suýt nữa thì vỡ vụn.
Trong mắt ả ngập tràn sự ghen tị đến méo mó!
Dựa vào cái gì? Ông Lục hôm nay đến bệnh viện, ngoài việc thăm ông nội ả, chính là để bàn bạc chuyện cưới xin của ả và Lục Nghị.
Ngoài ba món đồ lớn là xe đạp, máy may, đồng hồ ra, tiền sính lễ chỉ cho thêm 200 đồng.
Nếu đặt vào một gia đình công nhân viên chức bình thường, nhận được sính lễ như vậy thì đừng nói là người trong cuộc, ngay cả hàng xóm láng giềng cũng phải ghen tị đến phát khóc. Nhưng đối với một gia đình như nhà bọn họ, số tiền sính lễ này cũng chỉ thuộc dạng trung bình.
Thậm chí trong mắt Nguyễn Bảo Châu, nó còn có chút bủn xỉn.
Đối xử với ả thì keo kiệt như vậy, mà ra tay với Nguyễn Hiện Hiện lại là năm nghìn đồng! Cộng thêm năm nghìn ông nội vừa đưa, con tiện nhân đó đủ để ăn sung mặc sướng cả đời rồi. Dựa vào cái gì chứ?
Sự oán hận và không cam tâm điên cuồng sinh sôi trong lòng.
Ả che giấu vẻ ghen tị nơi đáy mắt, bước lên kéo tay Nguyễn Hiện Hiện một cách đầy thân thiết: “Chị sắp xuống nông thôn, em cũng sắp kết hôn rồi, sau này ở dưới quê có gặp khó khăn gì, chị cứ viết thư cho em và anh Lục Nghị, bọn em giúp được gì nhất định sẽ giúp!”
Trên giường bệnh, “Nguyễn Thế Mỹ” gật đầu đầy “an ủi”: “Đúng, đúng, là người một nhà, chị em thì phải hòa thuận, phải giúp đỡ lẫn nhau.”
Nguyễn Hiện Hiện gạt phắt bàn tay đang nắm lấy tay mình của Nguyễn Bảo Châu ra: “Cô làm tôi đau đấy!”
Cô vén tay áo lên một chút ngay trước mặt mọi người, trên cổ tay lộ rõ bốn vết hằn móng tay hình trăng khuyết, rõ ràng là bị móng tay bấm mạnh vào.
Ánh mắt Lục Thiên Minh lóe lên.
Nguyễn Bảo Châu hoảng hốt. Con này lại dám vén tay áo ngay trước mặt bao nhiêu người trong phòng bệnh, nó còn có phải là phụ nữ không? Đồ tiện nhân, không biết xấu hổ!
Sợ Thủ trưởng Lục có thành kiến với mình, ả vội vàng giải thích: “Chị! Em không cố ý! Chỉ là em nghĩ đến việc chị sắp phải xuống nông thôn, đi xây dựng nông thôn rộng lớn, có tiền thì cũng phải lao động, chưa chắc đã được sống sung sướng, trong lòng em không nỡ nên mới lỡ mạnh tay, em xin lỗi ạ!”
Nói rồi, nước mắt lã chã rơi xuống gò má, khóc lóc một cách thảm thương khiến ai nhìn cũng phải mủi lòng.
Trong đầu Nguyễn Hiện Hiện: “Trời đụ, cái con mầm bệnh viêm gan A này vừa chạm vào mình! Mình không bị lây đấy chứ? Lát nữa nhất định phải uống hai chai linh tuyền để thải độc!”
Đồng thời cô thầm cảm thán, thật là biết khóc. Nguyễn Hiện Hiện cô sống ba đời ba kiếp cũng không học được cái kiểu khóc “hoa lê đái vũ” (mỹ nhân rơi lệ) này. Cô mà khóc là y như rằng bong bóng nước mũi sẽ chui ra theo!
Cô mở tờ giấy cam kết cắt đứt quan hệ ra, miệng lưỡi không chút khách khí:
“Hòa thuận? Tôi không dám nhận một người em gái dám bỏ thuốc k*ch d*c chị họ và anh rể tương lai của mình đâu. Cái kiểu “giúp đỡ lẫn nhau” của cô, hay là cô để dành cho ông nội Nguyễn đi!”
Cô nói năng vô cùng thẳng thắn, quay sang nói câu cuối cùng với “Nguyễn Thế Mỹ” đang cố gắng tỏ vẻ hiền từ trên giường bệnh: “Chị em bất hòa, phần lớn là do người lớn thất đức!”
“Tôi không thể nào có một người ông nội thích tè ra quần được. Sau này... đừng liên lạc nữa!”
Vừa kích động, nước bọt lại chảy ra từ miệng, Nguyễn Hiện Hiện thấy ghê tởm muốn chết liền quay đầu bỏ đi.
Từ đầu đến cuối, cô không thèm liếc nhìn Nguyễn Thái đang treo lơ lửng chân trên giường bệnh bên cạnh một cái nào!
Tốt thật! Sau này gia phả sẽ lập nhánh riêng, bắt đầu viết từ cô!
Bầu không khí trong phòng trở nên ngượng ngùng chưa từng có, ông Lục đứng dậy cười nói: “Vậy hôm nay cứ thế đã, chuyện cưới hỏi còn thiếu thứ gì, lúc rảnh cứ để bọn trẻ tự đi mua sắm. Ông Nguyễn à, lo dưỡng bệnh cho tốt nhé, tôi về trước đây!”
Chú ba đích thân tiễn người xuống tận lầu, nhìn chiếc xe của Thủ trưởng Lục chạy đi khuất mới quay trở lại.
Vừa quay về phòng bệnh, ông ta đã nghe thấy tiếng Nguyễn Thái đang chửi ầm lên một cách ngọng nghịu, chửi Nguyễn Hiện Hiện, chửi cô là nghiệt chướng, rủa cô chết sớm ở dưới quê.
Nguyễn Bảo Châu đứng bên cạnh có hơi bực bội, chửi suông thì có tác dụng gì? Ông không phải là Lữ đoàn trưởng sao? Ra tay đi chứ!
Trong cơn bực bội, ả mở hộp sữa mạch nha mà Nguyễn Hiện Hiện mang đến, định bụng pha một ly, đồ ngọt là thứ Nguyễn Bảo Châu thích nhất.
Giây tiếp theo, Nguyễn Bảo Châu vừa mở nắp hộp sữa mạch nha ra liền hét toáng lên: “Á! Cái gì đây?”
Cái hộp rơi “bộp” một tiếng xuống đất, đám đất màu nâu đen bên trong văng tung tóe, mấy con vật nhỏ không xương sống gì đó lúc nhúc ngọ nguậy, không biết là giòi hay là giun, bò lổm ngổm khắp nơi.