Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Ra khỏi không gian, tâm trạng mong chờ kiểu “mua nhà xong là muốn sửa sang ngay lập tức” mãi không thể bình ổn lại được, trằn trọc đến nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ được.
Tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa sổ, tấm rèm cửa dày che khuất mọi ánh nắng, trên giường nhô lên một cục chăn nhỏ, cả căn phòng đẹp đẽ nên thơ!
Nguyễn Hiện Hiện tỉnh giấc khi Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ gõ cửa, cô rửa mặt xong, thay quần ống đứng và áo sơ mi vải Terylene màu xanh đậm, tóc đen buộc cao, khoác ngoài một chiếc áo gió màu trắng be.
Cái nhìn đầu tiên: Xinh đẹp!
Cái nhìn thứ hai: Gọn gàng, tháo vát!
Cửa phòng vừa mở, Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ đều không khỏi nhìn sững sờ, buột miệng thốt lên: “Tối qua lén chạy ra ngoài hái dương bổ âm à?”
“Cô uống quỳnh tương ngọc lộ à?”
Hai cô gái đồng thanh cất tiếng, Nguyễn Hiện Hiện đắc ý hất cằm: “Trời sinh xinh đẹp khó mà vứt bỏ!”
Mộc Hạ lộ vẻ hâm mộ, cùng là đồng hương xuyên không, không gian mà chị mang đến từ tận thế ngoài một đống đồ bỏ đi lượm lặt từ kiếp trước ra thì chẳng có gì cả!
Muốn ăn gì uống gì, đều phải tự mình vất vả nuôi heo trồng trọt.
Đúng là hàng so với hàng thì vứt đi, người so với người chỉ tổ tức chết!
Chị mặc kệ, về phải nuôi thêm mấy con heo, bán đi rồi đổi lấy đồ tốt từ tay tiểu tổ tông kia!
Chỉ có Trần Chiêu Đệ không hiểu gì, ngơ ngác nhìn Nguyễn Hiện Hiện: “Cô ngoài việc xinh đẹp ra, có phải còn cao lên không?”
Khung xương của Nguyễn Hiện Hiện di truyền từ “củ khoai tây nhỏ” Đan Tĩnh!
Từ nhỏ sống trong khu tập thể, đến tuổi, các bạn nữ xung quanh đều cao lên, chỉ có cô là chỉ ăn mà không lớn.
Dù cô hài lòng với tỉ lệ cơ thể của mình nhưng do ảnh hưởng của môi trường, vẫn luôn mong mình cao thêm một chút.
Nguyễn Hiện Hiện hai tay nắm quai túi, xoay một vòng trước mặt Trần Chiêu Đệ: “Cô không nghe người ta nói 23 tuổi vẫn còn cao vọt lên được à? Tôi mới 18, tương lai chắc chắn có thể cao 1 mét 8.”
“Phát triển theo chiều dọc thì hơi khó, phát triển theo chiều ngang thì còn có khả năng, không tin cô cứ hỏi Hạ Hạ.”
Mộc Hạ: “???”
Ba cô gái tay trong tay đi đến nhà ăn, bên trong không có mấy người, 7 giờ sáng, đa số khách nước ngoài vẫn còn đang ngủ.
Ba người đến quầy lấy phần bữa sáng mình thích ăn.
Nguyễn Hiện Hiện và Mộc Hạ đều ăn cháo ngô, trứng gà ăn kèm một đĩa dưa muối.
Còn Trần Chiêu Đệ lại muốn thử bánh mì mứt.
Nguyễn Hiện Hiện bưng khay cơm tìm một chiếc bàn gần đó ngồi xuống, cô mở lời trước: “Chúng ta đến sớm một tuần, tôi muốn đi dạo quanh các xưởng tham gia triển lãm.”
Mộc Hạ không có ý kiến: “Tôi rành về cơ khí, muốn đến xưởng cơ khí xem sao, bắt đầu từ phương diện này.”
Trong lòng Nguyễn Hiện Hiện sớm đã có tính toán, ngược lại Trần Chiêu Đệ im lặng một lúc, cắn một miếng bánh mì rồi l**m mứt trên mép.
“Do ảnh hưởng từ môi trường trưởng thành, tôi rất nhạy cảm với sự yêu ghét và thay đổi cảm xúc của những người xung quanh, ở lại bên cạnh khách nước ngoài có lẽ sẽ giúp ích cho nhóm của chúng ta.”
Nguyễn Hiện Hiện hiểu ý của cô ấy và tỏ ý tán thành: “Được chứ!
Nếu cô có thể quan sát được sở thích của khách nước ngoài đối với một món đồ nào đó, hoặc xem họ có hài lòng với giá cả hay không thì quả thật chính là... chính là...”
“Hạt nhân của nhóm.” Mộc Hạ nói thay cô.
“Đúng!” Nguyễn Hiện Hiện vỗ tay: “Hạt nhân của nhóm.”
“Vậy quyết định thế nhé, lát nữa ăn cơm xong sẽ đến các xưởng xem thử, mô tả bằng chữ viết trên tài liệu dù sao cũng chỉ là không gian tưởng tượng.”
Nguyễn Hiện Hiện lại nói: “Lát nữa tìm người phụ trách hỏi xem, chiếc ô tô màu đỏ trắng đậu ở cửa chuyên dùng để đưa đón khách nước ngoài qua lại giữa xưởng và khách sạn, chúng ta có thể đi ké được không.”
“Có thể...” Bỗng nhiên trên bàn ăn có thêm một khay cơm, người mới đến ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Hiện Hiện, hai bên thái dương lốm đốm tóc bạc, mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn bốn túi.
Ông ấy niềm nở tự giới thiệu: “Tôi tên là Giả Vĩnh Quân, phụ trách việc kết nối và điều phối của hội chợ triển lãm lần này, mấy đồng chí nhỏ là phiên dịch viên từ huyện Bình An đến đúng không?
Ngại quá! Tôi nghe được cuộc đối thoại của các cô, sau bữa cơm tôi cũng vừa hay phải đến xưởng cơ khí có việc, có thể tiện đường cho các cô đi cùng.”