Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 14

Lý do có nhiều người bảo vệ cô như vậy, tất cả đều đến từ những việc tốt mà cô đã làm ở kiếp trước! Cũng không hẳn là việc tốt gì to tát, xung quanh đây đều là người già, nhà ai hỏng ghế đẩu, rách quần áo cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khâu vá, hoặc là cần đi mua thức ăn gì đó, Nguyễn Hiện Hiện của kiếp trước đều luôn xuất hiện để giúp đỡ. Kiếp trước cô vốn là một người câm như hến, nếu không thì cũng đã không sống một cuộc đời thê thảm đến vậy.

Đám đông hóng chuyện giải tán, Nguyễn Hiện Hiện quay về nhà, một tay túm lấy tóc dài của Nguyễn Bảo Châu, lôi ả ra đất mặc cho ả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc lóc rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha duy nhất còn lành lặn, đối diện là ông cụ với sắc mặt còn đen hơn cả đít nồi.

Cô cười khẩy, hỏi: “Ông nội, ông có cần tôi đi báo công an đến bắt chính tôi không? Ông phải biết, cái thứ thuốc bẩn thỉu đó là do chính đứa cháu gái cưng vừa ngu ngốc vừa xấu xa, lại giống ông nhất, bỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào bát của tôi. Tôi cũng chỉ tráo đổi cái bát đó thôi. Biết là ông chắc chắn sẽ không tin, vậy nên chúng ta cứ phiền phức một chút, mời công an đến làm cho ra ngô ra khoai, ông thấy thế nào?”

Ông cụ hít sâu một hơi. Đây là uy h**p, là uy h**p trắng trợn, chỉ thiếu nước nói thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra là “Nhiều chuyện xấu xa như vậy, báo công an là bắt cả nhà các người đi đấy”!

“Hiện Hiện, cháu cũng mang họ Nguyễn, tình thân không thể vứt bỏ. Vừa rồi là do ông chưa nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thông suốt nên để cháu chịu thiệt thòi, muốn bồi thường cái gì thì cứ nói thẳng ra đi!”

“Thông minh!” Nguyễn Hiện Hiện búng tay một cái:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Tôi thích nói chuyện với người thông minh.”

Cô giơ lên một ngón tay: “Thứ nhất, tôi muốn một bản cam kết có chữ ký của cả nhà và đóng dấu của phường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Nguyễn! Tôi sợ lúc trời đánh nhà họ Nguyễn, lại đánh nhầm cả tôi mất!”

“Không được!” Ông cụ lập tức bác bỏ. Đoạn tuyệt quan hệ rồi thì còn dùng cô để liên hôn thế nào nữa? Cái của nợ này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn đứa nào không thuận mắt, cứ gả cô sang nhà đó mà phá hoại, đảm bảo sẽ náo loạn đến gà bay chó sủa!

Nguyễn Hiện Hiện cũng không tức giận, cô đe dọa: “Ông không đồng ý à? Thế công việc của cô út không cần nữa sao?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mối tình tay ba giữa bà Đan, Lục Nghị và Nguyễn Bảo Châu, để nhà họ Lục biết rồi cũng không sao ư?”

“Cô dám!” Lục Nghị đe dọa: “Thời buổi này không yên bình, nữ đồng chí đi một mình bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài, lỡ gặp phải cướp của cướp sắc mà chết oan thì cũng không thể trách ai được!”

Nguyễn Hiện Hiện: [Hệ thống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghi âm lại chưa?]

365: [Ghi rồi, ghi rồi, ký chủ yên tâm, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể chép ra băng cassette bất cứ lúc nào.]

Cô nói tiếp, lời nói đầy ẩn ý: “Người chết oan thì không trách ai được nhưng tin​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi đi, trước khi chết cô cũng có thể kéo theo hai mạng nữa chết chung.”

“Đúng là không thể nói lý.” Lục Nghị quay mặt đi. Anh ta không dám cược, không chỉ sợ ông nội anh ta biết chuyện sẽ nổi giận, mà còn sợ tin tức bị đồn đến đơn vị, tiền đồ coi như vứt hết: “Loại người này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giữ lại trong nhà cũng là mầm họa, nếu cô ta đã tự xin ra khỏi gia tộc, ông Nguyễn đây sao không phát lòng từ bi mà tác thành cho cô ta đi.” Ánh mắt, lời nói, tất cả đều là ép buộc.

Cô út ở bên cạnh cũng hùa vào: “Đúng đó bố! Đứa con cháu không biết luân lý cương thường thế này thì không cần cũng được, cứ đuổi nó ra khỏi nhà đi. Con muốn xem thử mất đi sự che chở của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Nguyễn rồi, có người nào đó có phải là chỉ có thể gả cho cái thằng nhà quê hôi hám, cả đời bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, bới đất kiếm ăn, bữa no bữa đói hay không.”

Trong phút chốc Nguyễn Kháng Nhật đối diện với vẻ mặt cười cười, như đã nắm chắc phần thắng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện, ông ta như già đi mười tuổi, nhắm mắt lại rồi hỏi: “Còn gì nữa?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Cảm ơn cô út đã nhắc nhở! Để bữa trước có cá, bữa sau có thịt, ngoài bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cam kết ra, nhà họ Nguyễn và nhà họ Lục, mỗi nhà đưa thêm cho tôi năm nghìn đồng nữa!”

“Mày muốn tiền đến phát điên rồi à?” Vẻ mặt Nguyễn Bảo Châu vặn vẹo, ghen ghét hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ, ả cắn chặt môi dưới: “Năm nghìn đồng? Sao mày không đi cướp luôn đi?”

“Ối chà chà...” Nguyễn Hiện Hiện chép miệng mấy tiếng, đánh giá ả từ trên xuống dưới: “Còn chưa qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa mà đã biết giữ tiền cho nhà chồng rồi. Anh Lục Nghị đúng là có phúc quá.”

Một tiếng “anh” kèm theo “có phúc” khiến Lục Nghị ghê tởm không hề nhẹ. Nguyễn Bảo Châu thì “oa” một tiếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bật khóc nức nở, luôn miệng nói chết cũng không gả, làm sắc mặt Lục Nghị càng thêm u ám.

Anh ta đứng bật dậy, nghiến răng kèn kẹt: “Số tiền này tôi đưa, hôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ước giữa nhà họ Lục và họ Nguyễn kể từ đây hủy bỏ.”

Nguyễn Bảo Châu vừa mới lộ ra vẻ vui mừng thì cái Nguyễn Hiện Hiện đã vỗ tay tán thưởng: “Đúng đúng đúng! Hủy hôn!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đợi bố mẹ tôi ly hôn xong, anh Lục là có thể cưới được bà cô già mà anh hằng mong nhớ rồi!”

Ba người:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Nguyễn Thái bị gãy chân, nằm trên đất không ai thèm ngó tới, nghiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ răng nghiến lợi gằn ra hai chữ từ kẽ răng: “Đừng hòng!”

Vẻ mặt ông ta u ám tột độ, muốn phản bội ông ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để trèo lên cành cao à? Đan Tĩnh, đừng có mơ!

Đan Tĩnh đang nấp sau lưng mọi người, bắt gặp ánh mắt lạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽo âm u của chồng, bà ta run lên một cái.

Ông cụ chống gậy xuống sàn bình bịch: “Bảo Châu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đừng quậy nữa! Cậu Lục cũng ngồi xuống đi.”

Ông ta vừa định nói thêm điều gì đó, Nguyễn Hiện Hiện đã đứng dậy: “Sáng mai, sáng mai mà tôi không thấy tiền và giấy cam kết, tôi sẽ báo công an. Bằng chứng còn hay không không quan trọng, chân tướng hay công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý cũng chẳng quan trọng nốt. Chỉ cần tôi không vui, tôi sẽ phơi bày bộ mặt dơ bẩn xấu xí của các người ra ánh sáng. Ông nội Nguyễn à, ông là người thông minh, ông biết phải lựa chọn thế nào mà.”

Một câu “Ông nội Nguyễn” lại làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông cụ tức muốn hộc máu!

Lúc đi ngang qua Nguyễn Thái, Nguyễn Hiện Hiện dừng bước, đón lấy ánh mắt phức tạp khó hiểu của ông ta, cô cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẩy: “Sống còn thảm hơn quỷ, oán khí còn nặng hơn quỷ. Rốt cuộc thì ông cố gắng vì cái gì chứ?”

Niềm vui sướng khi thấy con gái dừng bước ban nãy tan biến sạch sành sanh. Nhìn người bố và người vợ đang lảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tránh ánh mắt của mình, Nguyễn Thái tự giễu cười một tiếng, lẩm bẩm: “Đúng vậy! Rốt cuộc là vì cái gì chứ?”

Cho đến khi cánh cửa phòng chứa đồ đóng sầm lại, mọi người trong phòng khách mới như trút được gánh nặng. Nguyễn Kháng Nhật thầm nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần gần nhất ông ta cảm thấy uất ức thế này là khi bà vợ trước dẫn con đến tận đơn vị làm ầm ĩ lên.

Đúng là chó biết cắn thì không sủa. Cái tính tình này giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ y chang bà nội của cô, không trật đi đâu được.

Ông ta thu hồi suy nghĩ quay sang nói với Lục Nghị: “Tiểu Lục, ngày mai tôi sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến nhà cậu, nói chuyện với lão lãnh đạo về hôn sự của cậu và Bảo Châu.”

“Cháu không muốn, cháu không muốn gả cho anh ta đâu!” Nghĩ đến việc mình phải gả cho một gã đàn ông chó má, lúc nào cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tơ tưởng đến một mụ đàn bà già, Nguyễn Bảo Châu chỉ cảm thấy cuộc đời mình hoàn toàn xám xịt, không còn chút tương lai.

Ả ấm ức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bật khóc!

“Đủ rồi! Trong trắng cũng đã trao cho người ta rồi, không gả cho người ta thì mày còn muốn gả cho ai? Chuyện đã ầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ĩ đến mức ai cũng biết rồi, không đăng ký kết hôn, hai đứa bay muốn bị cạo đầu bôi vôi diễu phố à?”

Lục Nghị cười lạnh, anh ta biết câu này Nguyễn Kháng Nhật là cố ý nói cho mình nghe. Anh ta vơ lấy áo khoác đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dậy, đi thẳng ra cửa không thèm quay đầu lại: “Kết hôn thì kết hôn. Mong là sau này các người đừng hối hận.”

Cánh cửa chính đóng sầm lại, trong nhà ngoài tiếng khóc thút thít nỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ non của Nguyễn Bảo Châu ra thì không còn âm thanh nào khác.

Nguyễn Kháng Nhật xua tay, bảo mọi người tự về nhà mình trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi một mình dẫn Nguyễn Bảo Châu vào phòng làm việc.

Cửa phòng vừa đóng, ông bác rể cả không nói một lời, lập tức kéo Điền Điềm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định đi. Mụ các cả chạy theo sau “này này” hỏi ông ta đi đâu.

“Bệnh viện, xét nghiệm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhóm máu.”

Ông bác rể cả là người làm nghiên cứu khoa học, ông ta biết dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có đi xét nghiệm cũng chưa chắc đã tra ra được cái gì.

Thậm chí không cần tra nữa, tai của ông ta rất nhỏ nhưng con gái lại có một đôi tai vểnh ra. Dung mạo của cô ta vừa không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giống ông ta cũng chẳng giống vợ ông ta, mà lại càng giống... người bạn học cũ mà vợ ông ta đã từng dẫn về nhà ăn cơm...

Lật tung nóc nhà họ Nguyễn xong, Nguyễn Hiện Hiện quay về căn phòng nhỏ của mình, trèo ra từ cửa sổ phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau. Miệng cô phát ra mấy tiếng “túc túc túc” nho nhỏ, kèm theo đó là tiếng lẩm bẩm tự nói:

“Con gà mái kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu rồi nhỉ?”