“Đây là... đang học cách làm một cục phân à?”
Cung Dã: “...”
Anh đứng dậy đẩy ông bố già ra, yên lặng ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, Phong Quảng theo sát phía sau, đi vòng quanh con trai tấm tắc một vòng.
Ông giấu đi vẻ lo lắng trong đáy mắt, khoanh tay ngồi ở cuối giường hừ hừ: “Bắt cóc cháu dâu tương lai của ta, làm lỡ dở việc ông già này bế chắt, mày còn tỏ ra ấm ức à?”
Cung Dã cố nhẫn nhịn nhắm mắt lại, đè nén sự tàn bạo đột ngột dâng lên chỉ vì một câu nói của ông cụ, giọng anh vừa nhẹ vừa khàn:
“Đổi một người cháu dâu khác, là ai cũng được, trừ cô ấy.”
Lời này khiến ông cụ không hiểu, con gái nhà người ta ngoan ngoãn như vậy, rốt cuộc đã chọc vào Sát Tinh này ở đâu?
“Tao nói cho mày biết, cô nhóc đó là do chính mắt ông già này nhìn trúng đấy, cháu trai mày hiếm có lắm “cây sắt mới nở hoa”, vừa mới gọi điện nhờ tao hỏi giúp đồng chí nữ nhà người ta...”
Lời nói được một nửa, Phong Quảng đột nhiên bắt gặp đôi mắt hẹp dài của Cung Dã đang lan tràn sát khí, lý trí dần phai nhạt và nhuốm màu đỏ ngầu, đầu môi lỡ lời, câu nói lập tức rẽ sang hướng khác.
“Nhờ tao hỏi đồng chí nữ nhà người ta có đồng ý không, có đồng ý làm... bà nội kế của nó không!”
Được được được! Cứ nhắc đến Phong Bạch là mất kiểm soát, đồ vô liêm sỉ đến cả đồng chí nữ cũng giận lây, ông không nói nữa là được chứ gì!
Cung Dã: “...”
Trong nháy mắt, sát khí toàn thân tan biến, đôi chân dài của anh hơi chùng xuống, mười ngón tay đan vào nhau chống lên trán: “Bố! Con tìm thấy tiên nữ mà con tìm kiếm nhiều năm rồi!”
“Thật à?” Ông cụ nhảy dựng lên, tuy già nhưng vẫn còn dẻo dai, suýt chút nữa đụng trúng cái đèn chùm trên trần, giọng nói ngập tràn vui mừng.
“Tiên nữ đâu? Mau đưa bố đi xem, bố sống cả đời rồi, còn chưa thấy tiên nữ bao giờ.”
Cung Dã buông hai tay đang chống trán ra, ngước mắt lên, trong đáy mắt đỏ ngầu chưa tan hết là ý cười như có như không.
“Vâng! Tìm thấy rồi, chính là người mà trong miệng bố nói muốn làm mẹ kế của con, làm bà nội kế của Phong Bạch đó.”
Phong Quảng: “???”
Ông dở khóc dở cười, vội tóm lấy bàn tay phải đang trắng bệch của con trai đặt trên tay vịn ghế: “Không phải, con nghe bố nói, bố đùa cho con vui thôi mà.”
Cung Dã biết ông cụ đang trêu mình nhưng hôm nay tâm trạng anh không tốt lắm, một thứ cảm xúc không tên không rõ đang quấn chặt lấy tim, siết đến độ hít thở cũng đau.
“Mười năm không có tin tức hay tung tích của cô ấy, con xuất phát từ chấp niệm, tìm kiếm khắp nơi chỉ muốn tìm được người, biết xem cô ấy có bình an hay không.
Nhưng khi giấc mơ biến thành hiện thực, người đó sống sờ sờ xuất hiện trước mắt, con phát hiện ra mình lại hèn mọn muốn có được nhiều hơn.
Muốn cùng cô ấy đi đến một nơi không có người khác, muốn dùng chút sinh mạng ít ỏi còn lại để ở bên cô ấy, muốn trong mắt cô ấy chỉ có thể chứa đựng một mình con.”
Hốc mắt Phong Quảng đỏ lên, bàn tay to đang bám ở cuối giường bất giác siết chặt, cái lũ quỷ con trời đánh đáng bị diệt tộc đó!
Đối với người bình thường, ước nguyện đơn giản “nắm tay người, cùng người bạc đầu”, đối với Cung Dã lại là một khát khao xa vời không thể chạm tới.
Sinh mạng của anh không còn lại bao lâu nữa!
Nhưng ông biết suy nghĩ của con trai quá cực đoan, mà việc ông cần làm không phải là buông thả dung túng cũng không phải là chán ghét xa lánh, Tiểu Dã của ông đã phải chịu đựng quá nhiều, anh cần được khai thông và dẫn dắt đúng đắn.
Ông nén lại hơi ẩm trong mắt: “Con định làm thế nào? Giấu giếm tình hình thực tế, lừa gạt đồng chí nữ kết hôn à?”
“Con không biết! Ban đầu con đã định bất chấp tất cả, cho dù thời gian có thể sở hữu là vô cùng ngắn ngủi...”
Cung Dã ngửa đầu nhìn trần nhà, năm ngón tay luồn vào tóc nắm chặt rồi lại lặng lẽ buông ra.
“Hôm nay chú Lâm nói với con, chân thành mới là tuyệt chiêu duy nhất, con bỗng nhiên thấy nhẹ nhõm cũng nhận rõ rằng mình không có cách nào lừa dối hay làm tổn thương cô ấy dù chỉ một chút.”
Cung Dã xoa lên vị trí lồng ngực, nơi đó dường như bắt đầu “mọc tim” rồi!
Phong Quảng lặng lẽ lắng nghe anh giãi bày, trong một khoảnh khắc ông thật sự muốn bất chấp tất cả để bắt cô tiên nhỏ kia đến bên cạnh con trai, dù sống hay chết cũng phải ở bên Cung Dã.