Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 124

Không khóc à? Chú ấy có thể đánh liên tục, đánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho đến khi nào anh ta khóc mới dừng.

“Chú út! Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể... Ực!”

Lời nói được một nửa, cơn đau dữ dội ập đến từ bụng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến anh ta phải nuốt ngược những lời còn lại vào trong.

Anh ta cắn chặt răng, tự trấn an tâm lý không biết bao nhiêu lần, cuối cùng dưới ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn như cười như không của Cung Dã, anh ta “Oa” một tiếng rồi khóc ré lên!

“Hu hu hu! Chú út, cháu sai rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này cháu không dám nữa!”

Thấy anh ta đã khóc, mà còn là kiểu há to miệng gào khóc thảm thiết, Cung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Dã cuối cùng cũng buông tay, tiện thể kéo một chiếc ghế qua rồi ngồi xuống.

“Sai ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu?”

Tiếng khóc của Phong Bạch ngưng bặt. Đây chính là điểm còn b**n th** hơn nữa của ông chú: Mỗi lần đánh anh ta đều sẽ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nhất một lý do chính đáng và bắt buộc anh ta phải tự mình nói ra lý do đó, đồng thời phải sửa chữa.

Anh ta con mẹ nó thật sự không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết mình đã sai ở đâu!

Cung Dã ngắm đủ dáng vẻ ngu ngốc của đứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu, bèn tốt bụng nhắc nhở một câu:

“Nghe nói mày ở trong trung đoàn bịa đặt gây sự, đi khắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi nói xấu một nữ đồng chí là đặc vụ địch?”

Khi thấy Phong Bạch mở to đôi mắt sưng húp vì khóc, trong đó tràn ngập vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mờ mịt và ấm ức, Cung Dã biết mình đã tìm đúng lý do rồi.

Thầy giáo nói không thể vô cớ đánh người, ra tay bắt buộc phải có lý do​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chính đáng, nếu không chính là phạm pháp, sẽ bị bắt nhốt vào phòng tối nhỏ.

Anh không thích phòng tối nhỏ, vì vậy mỗi lần trước khi đánh cháu, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều tìm sẵn một lý do mà anh ta cần phải bị ăn đòn.

“Cháu không có! Cháu không có rêu rao khắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi.” Giọng Phong Bạch nhuốm đầy bi phẫn.

Cung Dã cười khẩy: “Nguyễn Hiện Hiện, nữ, 18 tuổi, là đứa trẻ ngoan được cả khu tập thể công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận, từ nhỏ đã được Nghiên cứu viên Nghiêm dạy dỗ, thành tích học tập luôn đứng đầu khối.”

“Môi trường trưởng thành phức tạp nhưng vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giữ được một tấm lòng son sắt.”

“Đến cả ông nội mày cũng hết lời khen ngợi, vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà đến chỗ mày lại biến thành đặc vụ địch?”

Anh nhìn cái biểu cảm này của Phong Bạch thấy thật chướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt, liền “Bốp! Bốp!” Tặng thêm hai cú đấm nữa.

“Mày có biết Hán gian từ đâu mà ra không? Ngoại trừ những mầm mống xấu xa bẩm sinh, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đều bị những kẻ như mày làm cho nguội lạnh tấm lòng rồi bị ép mà thành.”

“Nếu tao là nữ đồng chí đó, tao mà không gọi người bắt trói mày lại đánh cho một trận để mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận luôn cái danh đặc vụ địch cho nó chắc thì đúng là có lỗi với sự vu khống của mày.”

Phong Bạch ôm hốc mắt bầm tím lồm cồm bò dậy từ dưới đất. Kinh nghiệm rút ra từ những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trận đòn là sau khi đã đánh vào mặt, về cơ bản chú út sẽ không ra tay nữa.

Tiền đề là bản thân không được nói những lời không nên nói để chọc xúi quẩy nhưng lúc này trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng anh ta đang nén một cục tức, giống như một con thú nhỏ đang tìm kiếm sự đồng tình.

“Nhưng cháu nắm chắc bảy phần là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô ta đã giết người.”

Là nắm chắc chứ không phải bằng chứng. Cung Dã lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắm được trọng điểm, hỏi vặn lại anh ta ba câu:

“Đã nắm chắc sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không bắt người?”

“Cô ta giết người vô tội, hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là giết kẻ đáng chết?”

“Mày là một Trung đoàn trưởng mà rảnh rỗi đến mức đi làm chuyện bao đồng à?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quản rộng như thế, hay là để ông cụ điều mày ra ngoài biển làm việc?”

Phong Bạch:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Anh ta cứng miệng cãi: “Cho dù là kẻ đáng chết cũng phải chịu sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phán xét của pháp luật, chứ không phải là tự ý dùng tư hình.”

“Thế nên!” Cung Dã đá cái bản mặt xấu xí của đứa cháu ra xa một chút bằng mũi chân: “Với cái tính cách này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mày nên sớm bảo ông cụ chọn cho một cô nào có tam quan tương hợp để cưới rồi sinh con đi.”

“Chứ đừng đi làm hại con gái nhà lành nữa. Lát nữa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi tìm người ta đến đây, xin lỗi cho đàng hoàng.”

Tới rồi tới rồi, tiết mục xin lỗi và sửa sai quen thuộc nhất sắp diễn ra. Phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bạch mang theo tâm lý sớm chết sớm đầu thai, anh ta miễn cưỡng đồng ý.

Phù! Đánh đứa cháu xong xuôi với một lý do chính đáng, Cung Dã cảm thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tinh thần sảng khoái, ngón tay gõ gõ lên tập tài liệu trên bàn.

“Đừng có nằm ỳ nữa, dậy nói về sinh vật dị thường kia đi. Sáng nay tao đã xem qua loa khu vực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thượng nguồn, không tìm thấy con rùa khổng lồ mà mày nói nhưng lại phát hiện ra nơi nó từng ẩn náu.”