Trong mắt Nguyễn Bảo Châu tràn ngập hoảng loạn. Con tiện nhân này, làm sao nó biết được?
Bà Đan Tĩnh có linh cảm không lành, sợ đứa con ngỗ ngược này lát nữa sẽ nói ra những lời đại nghịch bất đạo hơn, vội vàng thúc giục chồng mình ngăn lại:
“Anh còn không quản con gái anh đi? Không thì bố sẽ nhìn anh như thế nào?”
Nguyễn Hiện Hiện lại cho Nguyễn Bảo Châu thêm một cái tát nữa, ngẩng đầu cười với người bố đang sải bước đi tới của mình.
“Còn cả ông nữa! Con không chê mẹ khó, chó không chê nhà nghèo. Ông bất chấp mẹ ruột của mình sống chết ra sao, vì sự nghiệp, vì tiền đồ mà cấu kết với cái lão già khốn kiếp này, gió chiều nào che chiều. Ông có xứng đáng với bà nội, người đã sinh ra và nuôi nấng ông không?”
Bố Nguyễn khựng bước, đau đớn, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn đứa con gái ruột của mình. Tấm vải che đậy xấu hổ bị xé toạc, ông ta chỉ cảm thấy cả nhà đều đang cười nhạo, mỉa mai mình.
Năm đó bố ông ta vừa đi biệt tăm nhiều năm không về, ông bà nội liền trút hết mọi bực tức và oán hận vì mất con lên người ông ta và mẹ ông ta. Tuổi thơ của ông ta khổ không kể xiết. Kể từ lúc đó, ông ta đã biết mẹ mình không thể bảo vệ được mình, muốn vươn lên, chỉ có thể dựa dẫm vào người bố thắng trận trở về.
Bị chính con gái ruột vạch trần chuyện cũ trước mặt mọi người, ông ta chỉ thấy nhục nhã ê chề.
“Đủ rồi! Cố ý hạ độc hãm hại quân nhân, Nguyễn Hiện Hiện, với hành vi này của mày, nửa đời sau mày có thể vào nông trường mà chịu khổ đi.”
Lục Nghị muốn xông lên g**t ch*t con đàn bà này nhưng chân anh ta lại mềm nhũn, chỉ có thể lên tiếng đe dọa.
Nguyễn Hiện Hiện liếc anh ta một cái, lại tát cho Nguyễn Bảo Châu thêm một bạt tai nữa rồi buông ra những lời khiến cả nhà sợ xanh mặt.
“Chỉ bằng mày à? Đừng làm ô danh quân nhân nữa. Dám tơ tưởng người thím hai của vị hôn thê, tâm tư bẩn thỉu, đê hèn, vô liêm sỉ. Ngoài mẹ tao ra, có phải mày còn tơ tưởng đến vợ của tất cả các bậc trưởng bối khác nữa không?”
“Cái gì?” Người phản ứng đầu tiên là bà thím ba đang ôm con gái khóc lóc, nước mắt bà ta cũng nín bật trở lại, vẻ mặt hoàn toàn là hóng kịch vui.
Bị nhìn bằng ánh mắt vừa khinh bỉ vừa xen lẫn ghê tởm này, Đan Tĩnh thấy không ổn chút nào, cái giọng điệu ẻo lả “i i a a” thường ngày biến mất, thay vào đó là chửi ầm lên:
“Ăn nói vớ vẩn! Mày đúng là giống y như con mụ bà nội không biết xấu hổ, suốt ngày lêu lổng giữa đám đàn ông của mày, ngay cả mẹ đẻ mà mày cũng dám vu khống.”
Nói xong, bà ta liếc trộm ông cụ, định bụng đánh lạc hướng, câu này quả nhiên đã khiến ông cụ nhớ lại chuyện xưa và sắc mặt lập tức tối sầm.
Ở kiếp trước, một Nguyễn Hiện Hiện luôn ngoan ngoãn, không bao giờ gây gổ ồn ào, vào cái ngày mừng thọ ông nội, cả nhà sum vầy hạnh phúc này đã không hề xảy ra cảnh tượng như hôm nay.
Một tia tự giễu lướt qua trong mắt cô, tiếp theo, cô càng trở nên hưng phấn hơn.
“Mẹ! Tưởng mấy cái tâm tư thầm kín không thể cho ai biết của mẹ thì thật sự không ai biết à? Rõ ràng thấy Lục Nghị đứng ngay bên ngoài cửa sổ, mà vẫn cứ cố tình ưỡn ẹo tắm rửa, vuốt cổ, vểnh mông, cọ lưng. Chậc chậc chậc, cái tay đó! Tự mình...”
“Câm mồm!” Đan Tĩnh vừa hoảng vừa giận nhưng nhiều hơn là xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Ánh mắt của người nhà nóng rực, chiếu lên người bà ta như muốn xuyên thủng. Nhất là ánh mắt kinh ngạc xen lẫn không thể tin nổi của chồng bà ta: “Mày mà còn coi tao là mẹ thì câm miệng lại ngay! Hiện Hiện, mẹ thừa nhận đã ít quan tâm đến con, lẽ nào con hận mẹ đến mức này sao?”
Nguyễn Hiện Hiện cười, thuận thế đổi luôn cách xưng hô: “Đồng chí Đan, trong cái khu tập thể này có bao nhiêu cặp mắt, bà tưởng thật sự không ai biết sao? Bà nghĩ tại sao Nguyễn Bảo Châu lại bỏ thuốc tôi? Tại sao ả lại muốn vội vàng thoát khỏi Lục Nghị?”
“Bảo Châu?” Ông cụ gọi ả.
Nguyễn Hiện Hiện dùng sống dao vỗ vỗ lên khuôn mặt sưng đỏ của ả: “Nói!”
Nguyễn Bảo Châu nén xuống sự căm hận trong đáy mắt, cười lên có chút điên loạn: “Ông nội, giờ thì ông biết tại sao con muốn từ hôn rồi chứ? Ha ha ha! Ha ha ha! Mợ hai! Lục Nghị! Hai người đúng là đồ tiện nhân!”
Bố cô xông lên đạp cho mẹ cô một cái, Đan Tĩnh ngã sõng soài ra đất. Lục Nghị chống đỡ đôi chân bủn rủn, lẳng lặng chắn trước mặt mẹ cô. Ông cụ nhắm mắt lại, lòng như tro tàn.
Cuối cùng ông cụ cũng lên tiếng, ánh mắt nhìn Nguyễn Hiện Hiện không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sát khí và sự lạnh lẽo: “Mày muốn thế nào?”
“Tôi muốn thế nào à?” Nguyễn Hiện Hiện vừa tát cho Nguyễn Bảo Châu thêm một cái nữa thì bật cười: “Cái nhà này nát rồi, nát đến tận gốc rễ. Cô cả vẫn còn tơ vương không dứt với người bạn thanh mai trúc mã đã bị ông chia rẽ.
Nếu Bác rể cả rảnh thì tốt nhất nên đi xét nghiệm nhóm máu của con bé Điền Điềm đi. Còn cô út, bà ta thì không cần tôi nói ông nội cũng biết, là cái thứ hàng rẻ tiền nổi tiếng ở bên Ủy ban Cải cách.
Còn Nguyễn Kháng Nhật ông chính là chiếc giày rách lớn nhất và thối nhất trong cái nhà này. Không thích bà nội là một tiểu thư khuê các, lại chạy ra chiến trường rồi không mai không mối mà thông dâm với con mụ y tá nhỏ vừa nhiệt tình vừa ph*ng đ*ng. Trên bất hiếu với cha mẹ, dưới không nuôi dưỡng vợ con. Nuôi ra cả một nhà toàn lũ cá thối tôm rữa bẩn thỉu hôi thối. Bà nội bị “hạ phóng” (chuyển đi lao động cải tạo), chính là do ông, Nguyễn Kháng Nhật, tôi nói đúng không? Ông thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.”
Kiếp trước cô không hiểu, cùng là con cháu trong nhà, tại sao đãi ngộ của mình và Nguyễn Bảo Châu lại khác biệt một trời một vực như vậy?
Kiếp này cô đã tìm ra mấu chốt, ông nội chán ghét, cả nhà không ưa, tất cả đều đến từ khuôn mặt này của cô, một khuôn mặt giống bà nội như tạc.
Vào cái thời đại chiến tranh loạn lạc đó, Nguyễn Kháng Nhật vô cùng không thích bà nội, người từ nhỏ đã tiếp thu giáo dục truyền thống “cửa chính không ra, cửa sau không tới” (ý chỉ tiểu thư khuê các), luôn đoan trang đúng mực.
Ông ta khiến bà mang thai rồi bỏ đi không một lời từ biệt, dấn thân vào quân ngũ biền biệt nhiều năm không tin tức, thậm chí còn báo cáo láo với cấp trên rằng cha mẹ vợ con ở nhà đều đã chết cả rồi thuận lý thành chương mà làm báo cáo xin kết hôn, sống chung với cô y tá vừa bạo dạn vừa nhiệt tình trong quân khu.
Vài năm sau, bà nội lo ma chay cho hai ông bà cụ xong, dắt theo hai người con chính là cô cả và bố cô, tìm đến tận quân khu. Nghe nói năm đó mọi chuyện ầm ĩ rất khó coi, ông nội vì chuyện này mà suýt nữa mất cả tiền đồ, từ đó hận bà nội đến thấu xương.
Trong lòng bà nội đã nguội lạnh cũng không hề dây dưa, mà cũng dấn thân vào sự nghiệp cách mạng, thành tựu năm đó chưa chắc đã thua kém lão già bội bạc này. Nhìn người vợ cũ không hề đau khổ cũng chẳng thèm níu kéo, thậm chí còn sống ngày càng tốt, ngày càng phất lên, sự thành công của bà lúc nào cũng như đang chứng tỏ Nguyễn Kháng Nhật đúng là kẻ có mắt như mù.
Cuối cùng, khi cuộc vận động đó bắt đầu, lão già khốn nạn này đã chớp lấy cơ hội và tố cáo bà nội!
Và Nguyễn Hiện Hiện không chỉ có ngoại hình rất giống, mà còn từng được bà nội nuôi nấng vài năm, đương nhiên đã trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của cả cái nhà này.
Những ông bác, bà thím luôn phải nhìn sắc mặt lão già khốn nạn này để sống, là những người biết rõ nhất nên đạp ai và nịnh ai. Nhìn thấy cô mọi việc đều không thuận lợi, bị chèn ép, bị ghét bỏ, có lẽ chính là thú vui lớn nhất của lão già khốn nạn đó.
Khi Nguyễn Hiện Hiện vừa dứt lời, Nguyễn Kháng Nhật ôm lấy ngực rồi ngã thẳng đơ ra đất. Trên mặt đám người kia có kinh ngạc, có bối rối, có phẫn nộ nhưng cuối cùng tất cả đều biến thành một sự ngầm hiểu ý nhau, lại ra vẻ như không có chuyện gì mà xúm vào vuốt ngực cho ông cụ.
Lão già khốn nạn vừa hoàn hồn lại được một chút liền run rẩy giơ tay chỉ vào Nguyễn Hiện Hiện: “Thằng hai, bắt nó lại cho tao! Đánh! Sống chết không cần biết.”
Không được! Nhất định không thể để chuyện hôm nay bị đồn ra ngoài.
“Bắt nó lại nhốt cho tao! Con út liên hệ với Chủ nhiệm Chu đi cũng không cần xuống nông thôn nữa. Đăng ký kết hôn! Nội trong hai ngày này bắt nó đi đăng ký kết hôn với nhà họ Chu.”
Nguyễn Hiện Hiện im lặng một lúc, trong lòng “chậc” một tiếng, cô bước tới, cúi xuống nhặt cây gậy ba toong lên, vừa cầm vừa thong thả nói: “Đăng ký với nhà họ Chu? Ông già đúng là không sợ lúc cấp trên thanh trừng, cả nhà họ Nguyễn này bị liên lụy theo luôn nhỉ.”