Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 113

Hiện giờ không cho phép mua bán tư nhân nhưng mọi giao dịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo hình thức quốc doanh hoặc tập thể đều được phép.

Con người thời nay chất phác và nhiệt tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng là một đặc điểm của thời đại.

Nguyễn Hiện Hiện hiểu rồi, đối phương lỡ hứa rồi mới phát hiện cung vượt cầu, mỗi ngày đều lỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vốn, cái bát cơm sắt ăn lương nhà nước này cũng sẽ bị cấp trên quy trách nhiệm.

Cô suy nghĩ một lát, cảm thấy vấn đề không lớn nhưng miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại nói: “Anh làm thế này không đủ hấp dẫn rồi!”

Người phụ trách méo mặt, ông ta có quyền quyết định mỗi ngày thu bao nhiêu rau, thu loại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào nhưng giá cả đều cố định, giảm giá một chút ông ta không làm chủ được.

“Thế này đi.” Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy thời cơ gần chín muồi liền nói: “Mỗi ngày trứng gà ở chợ các anh ưu tiên cung cấp cho trung đoàn chúng tôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giao dịch duy trì cho đến khi lũ lụt kết thúc, binh đoàn trở về doanh trại. Nếu không có vấn đề gì, tôi về sẽ báo cáo lãnh đạo.”

Đừng thấy Nguyễn Hiện Hiện hôm nay mới nhậm chức, cô đã nắm rõ trong doanh trại thiếu gì và đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần gấp gì, thịt thì đã có trại chăn nuôi mà Phong Bạch đàm phán từ trước cung cấp.

Trứng gà thì đúng là không có chỗ nào lo được, trong thành phố không tiện nuôi gà, nông thôn nuôi gà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại bị hạn chế số lượng, không nói là trứng hiếm, mà nhà nào trong thành phố cũng thiếu trứng.

Trứng gà ở chợ đen vừa bày ra, nhanh tay thì có,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chậm tay thì không cũng đắt hàng y như lương thực.

Thấy người phụ trách khó xử, cô nói thêm một câu: “Yên tâm, quân đội không phải thổ phỉ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ bảo anh ưu tiên cung cấp, sẽ không ngày nào cũng bao hết làm anh khó xử.”

Nghe vậy, người phụ trách thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười thật lòng: “Em gái, sau này em chính là em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gái ruột của anh, những công xã đang chờ bán cá để vượt qua khó khăn cũng sẽ cảm ơn em.”

“Cảm ơn thì thôi ạ.” Nguyễn Hiện Hiện cười cười: “Sau này em có việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần nhờ, anh trai đừng từ chối ngay khi chưa nghe là được rồi.”

Kết bạn với người này, trong lòng cô đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có chút ý tưởng, tạm thời chưa vội!

Trao đổi xong, hẹn ngày mai cho câu trả lời, bên kia vật tư thu mua cũng đã bốc dỡ xong,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện xách theo năm cân cá khai giang mà “ông anh” cho cô nếm thử lên xe.

Chú tài xế liếc cô mấy cái: “Mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về tự mình nấu ăn riêng à?”

Nguyễn Hiện Hiện nháy mắt: “Truyền thụ kiến thức giải đáp thắc mắc được xem là thầy, sư phụ Lý không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấu nghề dạy cháu lái xe, cháu không làm bữa ngon, cảm ơn và khao chú thật tốt sao được.”

Lời này nói ra khiến lòng lão Lý ấm áp, lão không keo kiệt truyền thụ kỹ thuật lái xe, xe trong quân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội không thể tự ý đụng vào, thực hành thì lão chịu, chứ lý thuyết thì thường ai hỏi lão đều nói.

Nhưng bị những người đó coi là điều hiển nhiên là thậm chí là tán gẫu lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rảnh rỗi, chỉ có cô nhóc ở ghế phụ lái này là thật sự để tâm.

Lão nheo miệng cười lộ ra hàm răng trắng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vậy thì tôi không khách sáo nữa nhé.”

Xe tải chạy về bãi sông, Nguyễn Hiện Hiện xuống xe trở về doanh trại, Trần Chiêu Đệ kéo cô lại luyên thuyên kể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện buổi chiều có kẻ không biết xấu hổ, bị Mộc Hạ trêu cho phải đọc thuộc lòng nửa cuốn Hồng Bảo Thư.

Nói xong liền nắm chặt bàn tay nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cô sẽ không đưa công thức cho bọn họ đấy chứ?”

Nguyễn Hiện Hiện kín đáo liếc mắt nhìn Mộc Hạ, cả hai đều phát hiện dạo gần đây Trần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Chiêu Đệ hoạt bát hơn nhiều so với lúc mới xuống nông thôn, đây là chuyện tốt.

Cô dời tầm mắt, nhìn thẳng vào mắt Trần Chiêu Đệ, cười đáp: “Không đâu, công thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của tôi sẽ không cho không ai cả, yên tâm chưa? Bà quản gia nhỏ.”

Đùa à, công thức thịt kho tàu là bí kíp gia truyền của ông cụ Nguyễn, được ông ta cất giữ cẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thận như báu vật trong mộ tổ, cô đoán chắc là công thức từ trong cung ngày xưa truyền ra.

Đòi công thức à? Đòi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng cô còn hơn.

“Buổi tối vẫn làm mì thịt kho tàu à?” Cô gái vốn ít nói kia thấy bên này náo nhiệt, bèn lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hết can đảm sáp lại bắt chuyện, giọng nói nhỏ nhẹ: “Tôi tên là Lưu Phán Đệ, còn các cô?”

Trần Chiêu Đệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Trần Chiêu Đệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Trần Chiêu Đệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “!!!”

“Phụt! Chắc chắn rồi, cùng một kiểu gia đình, cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một kiểu cha.” Nguyễn Hiện Hiện cười không ngớt.

Thấy các cô đều cười, Lưu Phán Đệ ngơ ngác, Mộc Hạ kéo cô ấy sang một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên nhặt rau: “Đừng để ý họ, hai người đó lên cơn đấy, quen là được.”