Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 105

Quả nhiên... mắt nhìn người của hắn cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt y như lãnh đạo vậy!

Bàn tay to lớn vỗ vỗ lên bờ vai nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện, nụ cười cũng trở nên sâu hơn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cố gắng làm tốt nhé. Nếu gặp rắc rối gì có thể đến tìm tôi, tôi rất coi trọng cô.”

Mãi cho đến khi Tiền Vĩ rời đi, những người còn lại bị khí thế của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị Phó đoàn đè nén đến không thở nổi mới dám thả lỏng người.

Sau khi thả lỏng là cảm giác ghen tị, ngưỡng mộ chứ không hề có oán hận. Cũng đành chịu thôi, cô đồng chí nhỏ kia đứng trước mặt một vị lãnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạo lớn như vậy mà vẫn có thể nói cười tự nhiên, bọn họ dù cho có nấu ăn ngon hơn cô cũng phải tự thấy xấu hổ không bằng.

Trong doanh trại nhất thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ yên tĩnh trở lại.

Thím Dương mặt dày mày dạn đang định bước lên nịnh nọt vài câu. Sáng hôm nay bà ta nghe nói người bị thương có thể được điều đến đội hậu cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên đã cố ý tự làm mình bị thương. Cứ thế này mà bị đuổi về trong ê chề, chẳng phải vết thương này đã chịu toi công rồi sao?

“Cái đó... Hiện Hiện phải không? Cháu xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta có thể làm được việc gì.”

Nguyễn Hiện Hiện đang nêm nếm gia vị, nghiêng đầu, liền thấy bà thím vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chứng nào tật nấy, đang lén lút học nghề. Cô ngạc nhiên hỏi:

“Sao thím vẫn còn ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây chưa đi?”

Gương mặt già nua đang tươi cười nịnh nọt của thím Dương lập tức tối sầm lại. Cuối cùng, bà ta nhìn cô thật sâu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt đó dường như đang nói “Mày cứ chờ đấy” rồi cũng không nói thêm lời nào mà quay đầu bỏ đi.

Kẻ ngáng đường cuối cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng đi rồi!

Ba bà thím còn lại cũng không gây nên được sóng gió gì. Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị bữa trưa cho các chiến sĩ.

Cô hướng dẫn Mộc Hạ cách dùng tro bếp để rửa sạch lòng heo: “Thật ra dùng bột mì hiệu quả tốt hơn nhưng trong thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỳ đặc biệt này, chúng ta không nên lãng phí lương thực của các chiến sĩ. Dùng tro bếp cũng có tác dụng tương tự.”

Khả năng học hỏi của Mộc Hạ rất mạnh, chỉ cần thị phạm một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần là chị đã có thể tự mình bắt tay vào làm.

Ở bên kia, Trần Chiêu Đệ cùng ba bà thím đang ủ bột, hai ông chú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì thái củ cải sợi, còn cô gái yếu ớt thì làm chân phụ giúp.

Khoảng nửa giờ sau, lòng heo đã được rửa sạch sẽ và cho vào trong nồi.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện lần lượt thêm xì dầu, rượu nấu ăn, đường phèn và muối.

Tiếp đó, cô đổ nước sạch ngập qua phần lòng. Cao Đức chủ động tiến lên trông lửa, đun​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lửa lớn cho sôi bùng lên rồi chuyển sang lửa nhỏ, hầm liu riu trong khoảng nửa giờ.

Trong suốt thời gian đó, Cao Đức cứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liên tục lân la bắt chuyện.

Nguyễn Hiện Hiện chú ý thấy ở hõm tay (giữa ngón cái và ngón trỏ) của gã có một lớp chai sần dày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vết tích của việc cầm súng trong nhiều năm. Gương mặt cô vẫn bình thản nhưng tim lại đập “thịch” một cái.

Mình vừa mới bị nghi ngờ là gián điệp, chẳng lẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bây giờ lại đụng phải một gián điệp thật sự?

Gã muốn làm gì? Bỏ độc vào thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn? Đầu độc các binh sĩ?

“Chú Cao, chú mở nắp ra nếm thử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem lòng đã ngấm gia vị chưa.”

Cao Đức vốn dĩ đã đang nuốt nước bọt ừng ực, nghe vậy liền không chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ do dự, mở nắp nồi, vớt một đũa lớn cho vào miệng nhai ngấu nghiến.

Khi gã định gắp miếng thứ hai, Nguyễn Hiện Hiện đã ngăn lại: “Chú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cao, hay là chú ra ngoài kiếm thêm ít củi nữa đi.”

Cao Đức chép chép miệng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếc nuối bỏ đi.

Nguyễn Hiện Hiện ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, càng nghĩ càng thấy không ổn. Lỡ như đối phương đúng là gián điệp, bỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ độc vào thức ăn, cho dù không phải là thuốc độc mà chỉ là thuốc xổ thôi thì cô cũng toi đời theo.

Cô không phải loại người có sự trợ giúp ngay trước mắt mà không dùng, lại cứ cố chấp muốn tự mình điều tra, để đến lúc mọi chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã rồi mới đi bắt người. Vừa nảy sinh nghi ngờ, cô lập tức xoay người đi tìm cảnh vệ của Tiền Vĩ, nói thẳng chuyện này ra.

Người cảnh vệ lộ vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, dặn cô quay về trông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chừng cẩn thận rồi vội vàng chạy đi tìm Phó đoàn của họ!

Đấy nhé! Tôi đã tố cáo gián điệp rồi, bắt được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gã rồi thì không thể bắt tôi nữa đâu đấy!

Lúc quay về, Cao Đức còn chào hỏi cô: “Nồi vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn đang trên bếp mà, cô chạy đi đâu thế?”

Đang thăm dò cô à? Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện nhướng mày: “Đi ỉa!”

Cao Đức:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

“Phụt... khụ khụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khụ!”

Tiền Vĩ vừa bước vào đã nghe thấy lời tuyên bố “đi ỉa” của cô, không nhịn được phải đưa tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên môi ho khan vài tiếng. Hắn ngẩng đầu nhìn Cao Đức: “Anh, ra đây với tôi một lát.”