Đầu bếp Ngô nào chịu được bị người ta xem nhẹ như vậy, tính khí nóng nảy đã sớm nổi lên, hiện tại còn biết được Chu Tú Tú lại có thể còn muốn chiếm công đoạt lấy sự nổi bật của ông ta, ông ta tất nhiên không vui!
Cũng không phải chỉ làm bàn sủi cảo thôi sao? Ai mà không làm được chứ!
Dưới sự tức giận, đầu bếp Ngô đi theo Tiêu Tiểu Phượng cùng nhau đi ra ngoài.
Thấy một đồng trí trung niên trên đầu còn đội một chiếc mũ đầu bếp chậm rãi đi tới, ý cười trên mặt bí thư Tiền lộ ra vẻ tán dương. Chờ đầu bếp Ngô đi đến đứng trước mặt ông ta, bí thư Tiền mới cười nói: "Sủi cảo này là do ông làm sao?"
Đầu bếp Ngô kiêu ngạo, cảm thấy trù nghệ của mình là đệ nhất thiên hạ nên ưỡn n.g.ự.c nói: "Lãnh đạo, sủi cảo hôm nay làm không ngon sao. Nếu như ông thích, lần tới tôi sẽ làm lại một bát cho ông, càng ngon hơn nhiều!"
"Không cần, tôi rất thích hương vị này." Bí thư Tiền mỉm cười xua tay nói.
"Tôi đi tới thành thị đã hai ba mươi năm nhưng vẫn luôn nhớ rõ mùi vị sủi cảo của quê hương, hôm nay cuối cùng cũng có thể nếm ra được rồi."
Đầu bếp Ngô kéo khoé miệng cười gượng lại có chút chột dạ.
"Đúng vậy, tôi nhớ rõ bí thư Tiền là người phương Bắc. Thật sự không ngờ tới lần này đầu bếp chúng tôi đánh bậy đánh bạ như vậy lại vừa lúc hợp với khẩu vị của ông." Tiêu Kiến Tân mỉm cười, rất nhanh kéo chuyện này cho qua.
"Đầu bếp Ngô, ở sau bếp chắc hẳn ông vẫn có chuyện bận nhỉ."
Đầu bếp Ngô lập tức gật đầu: "Đúng đúng, tôi bận việc đi trước!"
Nhưng thật không nghĩ tới, ông ta vừa xoay người lại bị bí thư Tiền ngăn cản.
"Xưởng trưởng Tiêu, lần này tôi thật sự muốn cần ông giúp tôi một chút." Bí thư Tiền nói: "Đầu bếp ở đơn vị chúng tôi gần đây mới sinh con nên trong một thời gian ngắn không thể về kịp. Nếu như có thể, tôi muốn mượn đầu bếp Ngô ở bên các người dùng hai ba tháng được không?"
Lúc này làm đầu bếp trong nhà ăn cũng chỉ xem như làm việc thời vụ, bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị đá đi. Phúc lợi cùng đãi ngộ trong nhà xưởng của đơn vị thành phố và trên trấn khẳng định không giống nhau, bí thư Tiền thốt ra lời nói này làm đầu bếp Ngô lập tức rung động.
Tuy nói bí thư Tiền hôm nay coi trọng bàn sủi cảo kia của Chu Tú Tú nhưng cũng chỉ là sủi cảo thôi mà, ai mà không làm được, ông ta ở trong phòng bếp vài thập niên còn có thể gặp khó khăn sao?
Đầu bếp Ngô hận không thể lập tức mở miệng đáp ứng, nhưng ông ta còn chưa nói ra tiếng thì Vương Húc Phương đã mở miệng.
"Bí thư Tiền, đơn vị chúng tôi nhiều công nhân như vậy, đầu bếp Ngô vừa đi bọn họ sẽ đói bụng..."
"Vừa rồi không phải nói sau bếp của các người còn có vài đầu bếp nữa sao?" Bí thư Tiền vừa nghe thấy đã lập tức nhíu mày, nghiêm khắc nói.
"Đại hội công nhân được tổ chức lần này cũng chính là để truyền lại tư tưởng cho nhóm công nhân. Nếu như ở đây các người có đủ người thì có lẽ nên đào tạo, hy sinh và cống hiến bất cứ lúc nào."
Xưởng trưởng Triệu cũng nói: "Chẳng qua cũng chỉ muốn mượn một đầu bếp thôi mà, có cần khó như vậy không?"
"Nhưng chúng tôi..."
"Đúng vậy, thành phố cần nhân viên chúng tôi phải hỗ trợ, đây chính là chuyện nên làm." Xưởng trưởng Tiêu lập tức đá chân Vương Húc Phương phía dưới bàn, cười làm lành nói.
"Lát nữa đầu bếp Ngô có thể đi theo các ông."
Bí thư Tiền gật đầu: "Cảm ơn."
Bí thư Tiền tất nhiên cũng có tâm tư riêng.
Vừa rồi ăn được miếng sủi cảo thơm ngon ngào ngạt kia làm ông ta nếm ra được mùi vị của quê nhà, nếu như có thể đưa vị đầu bếp Ngô này mang tới đơn vị của mình, về sau ba bữa cơm mỗi ngày đều có thể ăn đến thư thái.
DTV
Còn xưởng trưởng Tiêu nghĩ thế nào sao…
Chẳng qua cũng chỉ là một xưởng trưởng quốc doanh trên trấn mà thôi, ông ta cũng chẳng thèm để ý đến cảm nhận của người này.
Đầu bếp Ngô nào nghĩ đến chính mình ra một chuyến lần này mà lại còn có được phần công việc tốt đến thế. Ông ta cô đơn lẻ bóng, cũng không cần yêu cầu giải thích với ai, chuyện lần này làm ông ta vui mừng khôn xiết lập tức đáp ứng ngay, cùng bí thư Tiền rời đi.
Con người hướng về chỗ cao, dòng nước chảy về nơi thấp, đầu bếp Ngô yên tâm thoải mái rời khỏi, lúc rời đi cũng chẳng thèm chào hỏi ai.
Chờ đến khi mọi người tan hết,Vương Húc Phương tức giận sắc mặt đều thay đổi.
"Lão già này không phải ỷ vào việc mình là lãnh đạo sao? Còn tuỳ tiện không nói đạo lý như vậy đưa đầu bếp của đơn vị chúng ta đi, một chút cũng không hợp quy tắc!"
Tiêu Tiểu Phượng cũng không nghĩ tới tình thế sẽ phát triển thành thế này, trong lòng cô ta tràn đầy kinh ngạc, nhưng nghĩ tới lần này còn chiếm được hời cho đầu bếp Ngô nên trong lòng cũng không còn nhiều khó chịu như vậy.