Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 93

Tiêu Tiểu Phượng ghét Chu Tú Tú.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ này ở đồn cảnh sát, cô ta đã có một cảm giác bất an sâu sắc trong lòng, và một sự thù địch bộc phát khiến cô ta cảm thấy rằng sự xuất hiện của người này sẽ gây ra một mối đe dọa lớn cho bản thân. Vì vậy, cô ta phải cẩn thận cảnh giác.

Chắc chắn, trực giác của một người phụ nữ rất nhạy cảm. Không, ngay khi Chu Tú Tú đến nhà máy thịt, cô đã bắt đầu hỏi về Bùi Hi Bình.

Tiêu Tiểu Phượng biết rằng Chu Tú Tú đã kết hôn và có con, vì vậy cô không có lợi thế hơn mình.

Nhưng cô quá đẹp, vẻ đẹp của cô đủ khiến trái tim của bất kỳ người đàn ông nào đập nhanh hơn. Dù hiện tại Bùi Hi Bình không có tình cảm gì đặc biệt với cô, nhưng trong tương lai thì sao?

Tiêu Tiểu Phượng không muốn mạo hiểm.

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô ta trở nên lạnh lẽo.

Không đợi được đến ngày mai, đêm nay nhất định phải cho Chu Tú Tú biết mặt.

Tiêu Tiểu Phượng mặc một chiếc áo sơ mi đen rất đẹp với thiết kế thắt eo, thoạt nhìn giống như đồ may sẵn cao cấp của một cửa hàng bách hóa. Nghĩ đến đống bột trắng vừa rồi cô vỗ, Chu Tú Tú mừng rỡ, bây giờ quần áo phải giặt rồi.

Cô đến những năm 1970, không có bào ngư, hải sâm, cá lăng, vây cá và những món ăn phong phú để cho mình phát huy, đã chịu thiệt đủ rồi, nhưng cô không thể kìm nén hơn!

Làm đầu bếp Ngô và Tiêu Tiểu Phượng tức giận bỏ đi, Chu Tú Tú cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Tiêu Kiến Tân mời cô đến, ban đầu là để hợp tác với đầu bếp Ngô, vì vậy cô chỉ cần chuẩn bị các thành phần trong danh sách của riêng mình.

Không cần quá để ý đến ba bữa cơm nấu cho công nhân, cũng không cần phải nghiên cứu, nhưng nếu chăm chỉ một chút chắc chắn lãnh đạo đi kiểm tra nhà máy thịt sẽ cho thêm điểm. Nếu Chu Tú Tú đã tới thì phải dùng toàn lực ứng phó, dù sao cô vẫn là người chuyên nghiệp nên phải phát huy tối đa sự hiện hữu của mình.

Nghiêm túc cả ngày, nhân viên nhà bếp đi tới đi lui bận rộn không ngừng nhưng Chu Tú Tú vẫn bình tĩnh, cô chuẩn bị vài món ăn chính.

Mấy năm nay rất hiếm gạo trắng, mặc dù trên trấn cũng như thế nhưng nếu ai cũng ăn gạo trắng thì chi phí sẽ tăng lên, quản lý nhà máy hy vọng sẽ giảm bớt kinh phí, vì vậy Chu Tú Tú chỉ có thể làm thêm một vài món ăn chính để mọi người lựa chọn.

Cả bánh cao lương và bánh bao đều được nhưng dùng bột hỗn hợp, chỉ cần làm mềm thì sẽ có ít người ăn cơm hơn. Chu Tú Tú có lòng điều chỉnh thực đơn một chút, tốn không ít thời gian.

Bữa tối, cháo trộn được tùy tiện để trong một cái nồi lớn, Chu Tú Tú ăn một bát sau đó rửa sạch bát của chính mình.

Đến giờ tan làm, mọi người cũng dần tản đi, Chu Tú Tú đang định trở về ký túc xá mà nhà máy sắp xếp cho mình nghỉ ngơi thì đột nhiên có người đi tới.

"Đồng chí Chu, lãnh đạo yêu cầu đồng chí ở lại kiểm kê nguyên liệu, làm chậm trễ cô một lúc."

Cô nhận phiếu thực phẩm và công việc được giao, Chu Tú Tú vui vẻ nhận lời.

Ở phòng bếp chỉ còn lại một mình Chu Tú Tú nhưng cô càng cảm thấy thoải mái hơn. Trước khi xuyên qua cô không thích có người ở bên cạnh, vì vậy mỗi lần công ty ký hợp đồng đều đề nghị cho cô một trợ lý để giúp cô nhưng cô đều uyển chuyển từ chối, cô thích làm mọi thứ một mình.

Theo Chu Tú Tú, một mình tự làm việc không khó ngược lại cô còn hơi hưởng thụ.

Căn tin của nhà máy thịt rất lớn và có rất nhiều nguyên liệu, Chu Tú Tú phân loại chúng thành các loại khác nhau sau đó dọn dẹp nhà bếp theo thói quen của mình. Xong xuôi mọi việc cô xoa xoa bờ vai bị đau sau đó muốn rời đi.

Không ngờ, tay nắm cửa bếp bị khóa lại, cô ngây ngẩn cả người.

Cánh cửa đóng chặt đến nỗi không thể mở ra được.

"Có ai không?" Chu Tú Tú gõ cửa lặp lại: "Có ai không?"

Có tiếng vang ở phòng bếp phía sau, sau đó là tiếng "phụt", trong phòng bếp tối đen như mực.

Thị trấn đã có đèn điện, nhưng để tiết kiệm chi phí cứ sáu giờ tối là toàn bộ nhà máy thịt sẽ cắt điện.

Phòng bếp phía sau không nhỏ, chỉ có một cửa sổ trên mái nhà vẫn đóng chặt, bên trên có ván gỗ chặn ánh trăng.

Chu Tú Tú sững sờ, cô bắt đầu lo lắng.

DTV

Từ nhỏ Chu Tú Tú đã sợ bóng tối, sau khi xuyên qua trước khi ngủ cô đều phải mở một cái đèn nhỏ.

Thời đại này ở quê không có đèn điện, với điều kiện trong nhà thì càng không có khả năng đốt đèn dầu nhưng có hai đứa nhỏ ở bên cạnh cũng khá hơn.

Nhưng bây giờ, cô đang ở một mình ở một nơi mà cô không biết rõ, không có điện thoại di động, không có đèn, không thể liên lạc với thế giới bên ngoài. Cô chỉ cảm thấy bóng tối vô tận và nỗi sợ hãi bao trùm lấy bản thân.