Sống ở quê có một khuyết điểm đó là, một ngọn cỏ bị gió thổi qua, cũng có thể truyền từ đầu thôn tới cuối thôn. Chu Tú Tú phải nói với người nhà họ Chu là xã thưởng cho cô hai con gà, khi về đến thôn lại nói là nhà mẹ đẻ cho, cũng coi như qua được chuyện này.
Khi đợi được bọn trẻ ngoan ngoãn, cùng các anh chị chơi đùa, Chu Tú Tú mới thở dài một hơi, xuất phát đi thành phố.
Xe buýt dừng ở trên trấn, cô cầm lấy tờ giấy mà Tiêu Kiến Tân đưa, chỉ đường tới nhà máy thịt như thế nào.
Thật vất vả mới đi đúng đường, cô thở hồng hộc, mặt trời chiếu thẳng thái dương, Chu Tú Tú lau mồ hôi, đi tới chỗ bảo vệ: “Cho hỏi, tôi đến tìm xưởng trưởng Tiêu.”
Bảo vệ nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn cô gái xinh đẹp này, trong lòng cảm thấy kì quái.
“Đồng chí, cô có thư mời không?” Bảo vệ hỏi.
“Tôi là đầu bếp, tới căn tin hỗ trợ.” Chu Tú Tú nói.
Sao lại có một nữ đồng chí xinh đẹp như vậy, lại còn biết nấu ăn? Bảo vệ vui cười hớn hở, cho cô đi vào.
Nhà máy này không giống với các nhà máy trước đó, diện tích không lớn, nhân viên tạp vụ cũng không quá bận rộn, trái lại rất thoải mái. Cũng đúng, ở thời đại này, có thể vào làm việc ở những nơi lớn, đồng nghĩa với việc có bát cơm ngon, không phải sẽ rất hãnh diện sao?
Chu Tú Tú đi một vòng, cũng không vội tới căn tin, nghĩ rằng mình đi công tác, cô mỉm cười dịu dàng, tò mò nhìn xung quanh.
DTV
“Đồng chí!” Một giọng nói truyền tới từ phía sau.
Giọng nói kia trầm thấp có lực, Chu Tú Tú nhìn lại, hai mắt đột nhiên mở lớn.
“Quả nhiên là cô.” Bùi Hi Bình nở nụ cười: “Sao cô lại ở đây?”
Bùi Hi Bình mặc một bộ quần áo trắng xanh của nhà máy thịt, trong tay cầm một cuốn sổ, khi nhìn thấy cô cũng rất ngạc nhiên, nhưng cũng bình tĩnh, thong thả từng bước tới, tốc độ không nhanh không chậm.
Chu Tú Tú là một người ít kiên nhẫn, từ ngày biết được anh trùng tên trùng họ với chồng nguyên chủ, vội vã muốn tìm được anh. Nhưng trên trấn nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, muốn tìm được anh giống như mò kim đáy biển.
Nhưng hôm nay thật sự để cô mò được!
Chu Tú Tú vội vã tiến lên: “Lần trước anh nói tên anh là gì?”
Làm gì có chuyện Bùi Hi Bình biết cô kích động vì chuyện gì, vẫn ôn hòa nói: “Tôi tên Bùi Hi Bình.”
“Viết thế nào?” Chu Tú Tú tiếp tục hỏi.
Bùi Hi Bình im lặng trong chốc lát mới lên tiếng: “Tôi cũng không rõ ràng lắm.”
Chu Tú Tú cau mày, mặc dù mong đợi của cô vẫn còn, nhưng tốt xấu gì cũng có chút thất vọng. Ở thời đại này, tuy rằng mọi người đã được giáo dục, nhưng ở nông thôn không phải ai cũng được đi học, chẳng lẽ anh ta không biết cách viết tên mình?
“Vậy anh có quen biết tôi không?” Chu Tú Tú lại ngẩng đầu, ngập ngừng hỏi.
“Tôi đã cứu con gái của cô, lần trước chúng ta còn ở hợp tác xã cung tiêu gặp mặt.” Bùi Hi Bình tự nhiên trả lời lại, dừng một chút, kỳ quái nhìn cô.
“Lẽ nào trước đây chúng ta có quen biết nhau sao?”
Ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt của Bùi Hi Bình, càng làm đường nét trên mặt anh thêm rõ ràng, ánh mắt của người này sâu vô cùng, rất khó để phỏng đoán ra con người thật của anh.
Có lẽ cô quá mức kích động rồi.
Chu Tú Tú cười nói: “Không có gì, tôi là đầu bếp được xưởng trưởng mời đến, có thể dẫn tôi tới căn tin được không?”
Phòng bếp của nhà máy lớn hơn rất nhiều, bày biện đầy đủ mọi thứ, nguyên liệu nấu ăn cũng đã chuẩn bị xong từ lâu. Lúc trước ở trong thôn chưa thấy qua nhiều nguyên liệu nấu ăn, hầu như gì cũng có, tuy không phải sơn hào hải vị gì nhưng thịt cá đều có cũng đủ để Chu Tú Tú phát huy tài năng rồi.
Ngoại trừ đầu bếp phó đối với cô tỏ vẻ xa cách, những đồng chí trong phòng bếp cũng rất khách khí, Chu Tú Tú đã hỏi về số lượng công nhân trong cuộc họp và yêu cầu về bữa ăn, trong lòng cô đã có sáng kiến.
Bởi vì sáng mai phải chuẩn bị đồ ăn sáng, nên lúc này Chu Tú Tú khá bận rộn.
Cô rửa tay sạch sẽ, trở về thấy khăn trên thớt khá bẩn, cuối cùng cũng không có lau, hai tay vẫy vẫy, tự hong khô.
Đầu bếp phó "xùy" một tiếng: “Đồ ra vẻ!”
Chu Tú Tú cảm thấy rất vô tội, thích sạch sẽ cũng sai sao? Nhưng cô vừa mới đến, cũng lười gây thù, cúi đầu bắt đầu chuẩn bị, chuẩn bị làm bánh bao cho ngày mai.
Động tác của cô nhanh nhẹn, tay chân rất lưu loát, rất có kỹ thuật, bánh bao được bóp đều, khi đặt những chiếc bánh bao xuống, có thể thấy nếp gấp rất rõ ràng, thoạt nhìn tinh xảo, độc đáo.
Đầu bếp phó họ Ngô, vốn dĩ bất mãn vì phòng bếp có người tới chiếm, lúc này không nhịn được nói: “Cô làm nhỏ như vậy, cho ai ăn? Đến lúc đó bọn họ ghét bỏ đồ ăn nhà máy thịt của chúng tôi không hào phóng, cô chịu trách nhiệm được sao?”