Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 56

Trần Thục Nhã sững sờ tại chỗ, cô ta vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

Cô ta từng là Chu Tú Tú, không bao lâu sau khi tái sinh kiếp này, cô ta khoác lên mình thân xác của nữ chính nguyên tác.

Nhưng đó không phải là lỗi của cô ta, ai đã khiến ngày hôm đó cô ta thức dậy và phát hiện ra mình là nhân vật trong sách?

Cô ta tức giận, không cam lòng, nghĩ đến bản thân làm nữ phụ vận mệnh bi thảm càng cảm thấy tủi thân nhưng không biết phải làm thế nào để thay đổi.

Cũng may trời không tuyệt đường người, hôm đó cô ta đang nói chuyện với bà mối dưới gầm cầu về chuyện tái hôn đã nhìn thấy sơ qua nữ chính.

Nữ chính đang mò mẫm trong đầm lầy, không biết đang tìm cái gì, cứ nhìn thẳng vào đó, sau đó chính mắt cô ta nhìn thấy nữ chính bị trượt chân, ngả người ra sau và đập đầu vào tảng đá.

Một giọng nói trong tâm trí nói với cô ta rằng cô ta có thể thỏa thuận với ma quỷ, chỉ cần cô ta hy sinh cuộc sống hạnh phúc của hai đứa con, cô ta có thể bỏ mặc nó và xuyên thành Trần Thục Nhã.

Hai đứa nhỏ là cái thá gì? Cô ta không quan tâm chút nào.

Cô ta thầm đồng ý thỏa thuận trong lòng, nhắm mắt lại, bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy một lần nữa, cô ta đã ở trường học và trở thành Trần Thục Nhã.

Sau khi trở thành Trần Thục Nhã, cô ta không còn bị mẹ chồng và chị chồng coi thường, không còn phải quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của hai đứa con.

Cô ta thích thú với những ánh mắt dịu dàng không thể rời mà đàn ông nhìn cô ta, và chính cô ta cũng đang cố gắng leo lên trên thông qua bọn họ.

Cô ta tin chính mình làm được.

Mặc dù hiện tại bị Chu Tú Tú nhận ra, nhưng có vấn đề gì sao?

Cô ta đã trở thành nữ chính, không ai có thể tước bỏ thân phận này!

Nghĩ đến đây, Trần Thục Nhã bình tĩnh lại, bước từng bước nhỏ, lao ra sông.

DTV



Chu Tú Tú đã ở ngôi làng này được vài ngày, cũng tìm ra được phương hướng, lúc này cô chạy về phía con sông, cảnh tượng Bùi Trung Hà rơi xuống sông trong cuốn sách hiện lên trong tâm trí cô.

Đúng là mùa hè oi bức, Bùi Trung Hà yêu cái đẹp, quần áo cô ấy mặc đều là vải mua từ thị trấn về, áo sơ mi trắng bó sát người, nhưng vừa rơi xuống nước, vào thời điểm được cứu lên, đều bị người khác nhìn thấy hết.


Nếu ở những thế hệ sau, người ta mặc ít quần áo hơn cô ấy để đi bơi thì cũng chẳng là gì, nhưng đây là vào những năm 1970, còn là thôn Thứu Sơn lạc hậu!

Những lời khạc nhổ của người dân muốn dìm cô ấy c.h.ế.t đuối, hầu hết đều là những lời mỉa mai, không một ai thông cảm cho cô ấy.

Càng về sau, tin đồn càng trở nên phiến diện, thậm chí còn vu khống khiến cô ấy mất đi sự trong trắng.

Thanh danh của Bùi Trung Hà hoàn toàn sụp đổ, nhưng Vương Lập Khánh không quan tâm, cậu sẵn sàng bảo vệ và kết hôn với cô ấy.

Giết người và vạch trần, Bùi Trung Hà bị chê cười chỉ trích, bị người khác buộc tội đùa cợt đến nỗi mặc cảm tự ti đã hòa vào m.á.u thịt của cô. Vì không muốn liên lụy Vương Lập Khánh, cô ấy tùy tiện gả cho người đã cứu mình.

Lúc đọc đến đoạn này, Chu Tú Tú tức giận đến mức muốn nhảy vào sách mắng nhiếc lũ dân làng ngu dốt kia.

Không ngờ bây giờ cô xuyên vào thật.

“Nhanh đi xem, con gái thứ hai nhà họ Bùi bị rớt xuống sông!”

“Mao La Tử nói vừa rồi cô ấy mặc áo sơ mi màu trắng! Nếu như rơi xuống nước thì quần áo sẽ như thế nào!”

“Đừng nói đến bộ quần áo trông như thế nào, phải xem khuôn mặt của cô ấy trông như thế nào chứ!”

“Còn có thể như thế nào, da mặt nhợt nhạt trông thiếu sức sống lắm!”

Một trận bước chân vội vã truyền đến, tốp năm tốp ba người đều chạy hướng bờ sông.

Bờ sông náo nhiệt lạ thường, Bùi Trung Hà trượt chân rơi xuống sông đúng là một đề tài để tranh luận, mọi người xúm quanh, người có ý tốt thì hô hoán kêu người nhảy xuống cứu cô ấy, trong thời gian ngắn đã trở nên ầm ĩ vô cùng.

Bùi Trung Hà bị sặc vài ngụm nước, thân mình liều mạng vùng vẫy, tóc bết lại trên trán, rất là chật vật.

Cô ấy không biết bơi, thấy xung quanh có rất nhiều người nên vùng vẫy kêu cứu, cô ấy không để ý có bao nhiêu đàn ông đang nhìn chằm chằm vào mình.

Bùi Trung Hà có dáng người đẫy đà, làn da cũng trắng trẻo, bình thường là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng giờ lại yếu ớt kêu cứu khiến nhiều người phải thèm thuồng không thôi.

“Ai sẽ ra tay cứu cô ấy?”

“Ai dám cứu cô ấy? Nếu cô ấy ăn vạ bắt anh phải chịu trách nhiệm thì sao? Anh có nguyện ý lấy cô ấy về làm vợ không?”

Ngay sau khi cô được giải cứu, cô đã bị nhìn chằm chằm, và bản thân cô không muốn sống.