Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 228

Chu Tú Tú bắt lấy tay của cô ấy, nhìn về phía Bùi Hi Bình: “Hi Bình…”

Vẻ mặt của Bùi Hi Bình nghiêm trọng, giọng trầm tĩnh nói: “Trước tiên đưa đến đồn cảnh sát.”

Lời vừa dứt, anh không tự chủ mà nhìn về hướng Tăng Tương.

Lúc này Tăng Tương mới rút tay về, hai tay vỗ nhẹ làm động tác phủi bụi: “Cũng đúng, không thể để loại người này làm dơ tay của mình được.”



Chỉ một buổi sáng mà cảm xúc của Tiêu Tiểu Phượng rối loạn không yên.

Cô ta ngồi ở bàn làm việc của giáo viên, một tay chống cằm, tâm tình bất giác lơ đãng.

Hầu hết các đồng nghiệp của cô ta đều đã lên lớp dạy, chỉ có cô ta là người duy nhất ở lại. Tâm trạng của Tiêu Tiểu Phượng rối loạn, bút viết nguệch ngoạc trên giấy nhưng đầu óc lại liên tưởng đến hình bóng một người.

Cũng không biết Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú bây giờ như thế nào rồi.

Nghe Vương Húc Phương nói, sáng sớm hôm nay, bà mẹ chồng đó chắc chắn sẽ đến náo loạn. Cho dù tính cách của Bùi Hi Bình có cứng rắn đến thế nào đi nữa thì anh cũng rất xem trọng chữ hiếu, đến lúc bà ta dùng dư luận để tạo áp lực cho anh ấy, anh ấy nhất định sẽ cho bà ta ở lại.

Chu Tú Tú lại không phải là loại người để cho bản thân mình chịu thiệt thòi, đợi khi bà ta dọn vào, nhất định cố sẽ cùng mẹ chồng cãi nhau không ngừng, trong nhà bị xào xáo đến chó gà cũng không yên, Bùi Hi Bình làm sao mà cảm thấy yên vui cho được?

Đến lúc đó, ngay cả mối quan hệ vợ chồng tốt đẹp cũng sẽ bị rạn nứt.

Cô ta muốn cho Bùi Hi Bình hối hận vì đã nhắm mắt làm ngơ với cô ta.

Trong phòng làm việc vang lên tiếng sột soạt của đầu bút viết nguệch ngoạc trên giấy, Tiêu Tiểu Phượng càng nghĩ tâm trạng càng rối loạn, chính vào lúc này, có một người xuất hiện ngay bên cạnh cô ta.

“Tiểu Phượng!” Trương Tuấn vỗ lên vai cô ta, đi đến trước mặt cô ta với nụ cười rạng rỡ.

Tiêu Tiểu Phượng bị dọa một trận, lập tức dùng hai tay che lại những tờ giấy trên bàn, tức giận nói: “Anh làm gì vậy? Đúng là dọa c.h.ế.t em rồi!”

Trương Tuấn vui vẻ cười: “Cho em một bất ngờ, thấy anh rồi có vui không?”

Tiêu Tiểu Phượng mặt ủ rũ, nóng nảy đẩy anh ta ra: “Không vui! Không vui! Anh bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn giống như một đứa trẻ vậy hả, dọa người khác vui lắm sao?”

Trong mắt cô ta hiện lên vẻ chán ghét khiến Trương Tuấn sững sờ, nụ cười trên môi chợt tắt.

“Tiểu Phượng, có phải em rất chán ghét anh không?”

Tiêu Tiểu Phượng chưa bao giờ thấy anh ta dùng giọng điệu này nói chuyện với mình bao giờ, nhất thời không biết nói như thế nào.

Mắt sáng của Trương Tuấn trở nên mờ mịt: “Anh biết rồi.”

Anh ta đến vội vàng, đi cũng vội vàng, lúc đi lại lẳng lặng như vậy làm cho Tiêu Tiểu Phượng rất buồn phiền.

Cô ta cảm thấy tinh thần không thể phấn chấn lên nổi, vò đầu vô lực dựa vào bàn làm việc.

Tuy nhiên, qua một lát sau, Trương Tuấn lại quay trở lại.

Trong tay cầm một túi nhựa nhỏ, bên trong có nước ép cam màu vàng óng, đưa đến trước mặt cô ta: “Tiểu Phượng, em đừng giận nữa, anh mua nước ép cam cho em, bớt giận nha.”

Vẻ mặt của anh ta chân thành, trong ánh mắt chứa đầy quan tâm, thuận trong đưa nước trai cây cho cô như sợ cô từ chối vậy.

Nhịp tim của Tiêu Tiểu Phượng như chậm nửa nhịp, ngoại từ cha mẹ cô ta ra, chưa từng có một ai yêu quý cô ta nhiều đến vậy.

“Cảm …. cảm ơn.”

“Không cần cảm ơn, Tiểu Phượng, chúng ta đang hẹn hò, anh rất vui khi đối xử tốt với em. Sau khi kết hôn, anh vẫn sẽ đối xử tốt với em hơn.”

Tiêu Tiểu Phong vẻ mặt ủ rũ, cầm lấy túi nhựa đựng nước ép uống một ngụm.

Rất ngọt.

Khoảnh khắc này, cô ta có vẻ thật sự đã thích anh ta rồi.

Từ Lộ Lộ lại đến văn phòng của Tiêu Kiến Tân nhưng mà ông ta vẫn đóng cửa không gặp.

DTV

Bất giác, cô ta nhớ lại những gì ông ta đã nói với mình hôm trước.

“Lộ Lộ, mối quan hệ này của chúng ta không bình thường. Con gái anh hiện tại đang hẹn hò, rất nhanh sẽ kết hôn, với tư cách là một người cha, anh lại không thể lấy mình làm gương nên nội tâm cảm thấy rất hổ thẹn.”

“Anh đã phân phó cho em một công việc rồi, sau này em sẽ là nhân viên chính thức trong phòng làm việc, em cũng không phải chịu cực khổ, sau này…. sau này chúng ta cũng không cần gặp mặt nhau nữa.”

Ông ta nói những lời tuyệt tình như vậy, cứ như là cho cô ta một chức vụ là có thể đuổi cô ta đi.

Từ Lộ Lộ càng nghĩ càng khó chịu, trong mắt lóe lên giận dữ, nhưng đang nghĩ lên kế hoạch thì dạ dày của cô ta lại réo lên.

Cảm giác buồn nôn thoát ra từ cổ họng, Từ Lộ Lộ dựa vào tường, bắt đầu nôn ra.Gần đây mình bị làm sao vậy? Từ Lộ Lộ lo lắng nghĩ.