Thập Nhị Cảnh Giới

Chương 7: Lời nguyền của cổ pháp

Tần Lạc và Thẩm Nguyệt rời khỏi khu trại, lòng đầy quyết tâm. Họ biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng. Một âm thanh lạ vang lên từ sâu trong rừng, như một lời nhắc nhở rằng có điều gì đó đang chờ đợi họ.

“Ngươi có cảm thấy không?” Thẩm Nguyệt hỏi, đôi mắt sắc sảo của cô quét qua bóng tối.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Tần Lạc đáp, ánh mắt không rời khỏi những tán cây.

Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân như in dấu lên mặt đất ẩm ướt. Đêm tối khiến mọi thứ trở nên bí ẩn hơn, nhưng trong lòng họ vẫn vững vàng. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, làm cả hai giật mình. Một bóng đen lao nhanh qua, khiến cây cối xung quanh rung chuyển.

“Cẩn thận!” Tần Lạc kêu lên.

Bóng đen dừng lại, hiện ra là một con linh thú to lớn với bộ lông xám xịt, đôi mắt sáng quắc. Nó nhìn họ, như đang cân nhắc xem có nên tấn công hay không. Thẩm Nguyệt bước tới, giọng nói kiên định. “Đừng sợ, ta sẽ giao tiếp với nó.”

Cô chìa tay ra, ánh mắt bình tĩnh. Những lời thần chú từ miệng cô phát ra, nhẹ nhàng như gió thoảng. Con linh thú dần dịu lại, đôi mắt nó như hiểu được điều gì đó. Tần Lạc đứng bên cạnh, quan sát sự tương tác giữa Thẩm Nguyệt và linh thú.

“Ta không muốn làm tổn thương ngươi,” Thẩm Nguyệt nói. “Chúng ta đang tìm kiếm một con đường, và có lẽ ngươi có thể giúp chúng ta.”

Con linh thú gầm nhẹ, nhưng không tấn công. Nó khẽ tiến lại gần, mũi hít hít vào tay Thẩm Nguyệt. Cô mỉm cười, biết rằng họ đã thành công trong việc tạo dựng lòng tin.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về lời nguyền cổ xưa,” Tần Lạc nói. “Có thể nó sẽ dẫn chúng ta đến những bí mật mà chúng ta cần.”

“Ngươi nghĩ rằng con linh thú này biết điều gì?” Thẩm Nguyệt hỏi, giọng đầy hy vọng.

“Có thể,” Tần Lạc đáp. “Hãy hỏi nó xem có thông tin gì về một cánh cửa cổ xưa hay không.”

Thẩm Nguyệt gật đầu, tiếp tục nói chuyện với linh thú. Một lúc sau, nó gật đầu, như đang đồng ý. “Nó biết về một cánh cửa được bảo vệ bởi một lời nguyền. Nếu chúng ta giải được lời nguyền, sẽ mở ra một sức mạnh lớn lao.”

“Vậy thì chúng ta phải đi ngay,” Tần Lạc khẳng định. “Đây có thể là cơ hội mà chúng ta cần.”

Bóng đen của con linh thú dẫn đường, họ đi theo nó qua những con đường hẹp giữa rừng rậm. Ánh sáng từ trăng chiếu rọi xuống, tạo nên những bóng hình kỳ quái. Tâm trí Tần Lạc vẫn trăn trở về sức mạnh mà họ sắp phải đối mặt.

“Ngươi nghĩ rằng sức mạnh đó sẽ thay đổi chúng ta?” Thẩm Nguyệt hỏi, giọng điệu có chút lo lắng.

“Có thể,” Tần Lạc đáp, “nhưng sức mạnh không phải lúc nào cũng mang lại điều tốt. Chúng ta phải cẩn thận.”

Cuối cùng, họ dừng lại trước một vách đá lớn, nơi có những ký tự cổ xưa khắc trên bề mặt. Ánh sáng từ trăng phản chiếu lên các ký tự, làm chúng phát sáng một cách huyền bí.“Đây chính là nơi,” Tần Lạc nói, lòng đầy hồi hộp.

“Nhưng làm thế nào để giải được lời nguyền?” Thẩm Nguyệt hỏi, ánh mắt tập trung vào những ký tự.

“Chúng ta cần hiểu ý nghĩa của chúng,” Tần Lạc đáp. Anh tiến lại gần, tìm cách giải mã những ký tự đó.

Trong khi Tần Lạc nghiên cứu, Thẩm Nguyệt chăm chú quan sát xung quanh, cảm giác như có điều gì đó đang rình rập. “Ngươi có nghĩ rằng Đinh Vũ sẽ biết về điều này không?”

“Rất có thể,” Tần Lạc nói. “Nếu hắn biết, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Thẩm Nguyệt nhấn mạnh. “Không thể để hắn có cơ hội trước.”

Tần Lạc gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Anh bắt đầu đọc các ký tự, cảm giác như có một dòng năng lượng đang chảy qua mình. “Có điều gì đó… có lẽ chúng ta đã tìm ra cách.”

“Ngươi cảm thấy sao?” Thẩm Nguyệt hỏi, ánh mắt rạng rỡ.

“Chúng ta cần phải tập trung,” Tần Lạc nói, “nếu không, lời nguyền sẽ không được giải. Hãy giúp ta.”

Cả hai cùng nhau tập trung, những ký tự bắt đầu phát sáng mạnh mẽ hơn. Một sức mạnh bí ẩn dâng trào, như muốn nhấn chìm họ trong một luồng năng lượng mạnh mẽ. Tần Lạc cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một điều gì đó lớn lao.

Bỗng nhiên, một tiếng nổ vang lên, làm rung chuyển cả khu rừng. Tần Lạc và Thẩm Nguyệt bị đẩy lùi, chỉ thấy một ánh sáng chói lòa từ vách đá. Khi ánh sáng lắng xuống, một cánh cửa khổng lồ mở ra, lộ ra bên trong là một không gian đầy ánh sáng và năng lượng.

“Chúng ta đã làm được!” Thẩm Nguyệt hét lên, niềm vui tràn ngập trong giọng nói.

“Nhưng chúng ta không thể chậm trễ,” Tần Lạc nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cánh cửa. “Đi thôi, hãy vào trong!”

Khi cả hai bước qua cánh cửa, một luồng sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể họ. Tần Lạc cảm thấy sức mạnh gia tăng, nhưng trong lòng cũng dấy lên sự lo lắng. Họ đã mở ra một cánh cửa mới, nhưng đồng nghĩa với việc thu hút sự chú ý từ những kẻ thù đang rình rập.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Thẩm Nguyệt nói, giọng điệu nghiêm túc.

“Đúng vậy,” Tần Lạc khẳng định. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Không chỉ cho bản thân, mà còn cho những gì sẽ đến.”

Họ đi sâu vào bên trong, nơi mà những bí mật cổ xưa đang chờ đợi để được khám phá. Mỗi bước đi trong không gian kỳ diệu này không chỉ đưa họ đến gần hơn với sức mạnh, mà còn làm dấy lên những mối nguy hiểm không thể lường trước. Hành trình mới đã bắt đầu, và họ biết rằng thử thách phía trước sẽ lớn lao hơn bất kỳ điều gì mà họ từng đối mặt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn