Thập Nhị Cảnh Giới

Chương 13: Kẻ phản bội trong bóng tối

Khi Tần Lạc và Thẩm Nguyệt tiến vào sâu trong thư viện cổ, không khí càng trở nên dày đặc và ngột ngạt. Những cuốn sách cổ lão dường như nắm giữ những bí mật của hàng thế kỷ, nhưng giờ đây, chúng chỉ khiến lòng họ thêm nặng trĩu. Ánh đèn lồng lập lòe không đủ để xua tan sự hồi hộp trong lòng.

“Nguyệt, chúng ta phải tập trung,” Tần Lạc thì thầm, ánh mắt không rời khỏi những bóng tối lượn lờ xung quanh. “Nếu Đinh Vũ đã biết chúng ta ở đây, mọi thứ sẽ trở nên rất khó khăn.”

“Đúng vậy,” Thẩm Nguyệt gật đầu, nhưng sự kiêu ngạo trong cô vẫn không tắt. “Chúng ta không thể lùi bước. Huyền Ngọc là mục tiêu, và chúng ta phải tìm ra nó trước khi hắn có cơ hội.”

Bỗng nhiên, tiếng động vang lên từ góc thư viện. Họ lập tức dừng lại, lắng nghe. Một bóng đen thoáng hiện ra, nhưng không phải Đinh Vũ hay kẻ canh gác mà là Lâm Thiên, người đã theo họ từ xa. Gương mặt ông toát lên vẻ lo lắng.

“Các ngươi không nên ở đây,” ông nói, giọng trầm và nghiêm túc. “Tôi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. Hãy rời khỏi đây ngay.”

“Nhưng chúng ta chưa tìm thấy Huyền Ngọc,” Tần Lạc phản bác, cảm giác cấp bách trào dâng trong lòng. “Chúng ta không thể bỏ cuộc giữa chừng.”

“Cậu không hiểu sao?” Lâm Thiên cúi đầu, đôi mắt ông ánh lên nỗi lo âu. “Có kẻ phản bội trong hàng ngũ chúng ta. Hắn đã tiết lộ thông tin cho Đinh Vũ.”

“Cái gì?” Thẩm Nguyệt nhíu mày, sự lạnh lùng trên gương mặt cô bỗng chốc biến mất. “Ai có thể làm điều đó?”

“Chúng ta không có thời gian để điều tra,” Lâm Thiên đáp, giọng ông hạ thấp. “Nếu không rời khỏi đây ngay, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”

Tần Lạc cảm thấy cơn giận dâng trào. “Chúng ta không thể để kẻ phản bội quyết định số phận của chúng ta. Chúng ta cần phải tìm ra hắn.”

“Cậu đang mạo hiểm tính mạng của cả nhóm,” Lâm Thiên nhấn mạnh. “Tôi không muốn thấy các cậu phải trả giá vì sự kiêu ngạo.”

“Chúng ta không thể để Đinh Vũ chiến thắng,” Tần Lạc nói, giọng anh chắc nịch. “Huyền Ngọc không chỉ là một bảo vật, mà còn là hy vọng cho chúng ta.”

Đúng lúc ấy, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa ra vào. Một nhóm người mặc áo choàng đen xộc vào, ánh mắt chúng lăm le khắp nơi. Tần Lạc nhận ra trong đó có Hàn Đạo, kẻ đã từng đối đầu với họ.

“Bắt họ!” Hàn Đạo quát, giọng điệu lạnh lẽo như băng.

“Chạy!” Thẩm Nguyệt hét lên, lập tức kéo Tần Lạc về phía một lối đi ẩn. Họ chạy qua những kệ sách, cảm giác như thời gian ngừng lại. Đằng sau, tiếng bước chân dồn dập và tiếng hô hoán càng lúc càng gần.

“Chúng ta không thể dừng lại,” Tần Lạc thở hổn hển. “Phải tìm cách thoát ra ngoài trước khi bị bắt.”“Có lối thoát ở phía bên kia,” Thẩm Nguyệt chỉ tay về phía một cánh cửa nhỏ. “Nhanh lên!”

Họ lao về phía cánh cửa, nhưng khi vừa đến nơi, Tôn Thanh bất ngờ xuất hiện, chặn lối đi. Ánh mắt cô lạnh lẽo, như một con báo đang chực chờ con mồi.

“Các ngươi không thể thoát được đâu,” cô ta nói, giọng điệu đầy thách thức. “Chỉ có một con đường duy nhất là đầu hàng.”

“Không bao giờ!” Tần Lạc gầm lên, tay nắm chặt cây gậy pháp. “Chúng ta sẽ không để kẻ phản bội và những kẻ như cô kiểm soát số phận của mình.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất,” Tôn Thanh nói, và chỉ tay về phía họ. Một luồng khí đen từ tay cô ta bùng phát, bao trùm không gian xung quanh.

“Nguyệt!” Tần Lạc kêu lên, nhận ra rằng họ không còn đường lui. “Chúng ta phải đối mặt với cô ấy.”

“Đúng vậy,” Thẩm Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt cô bừng sáng. “Hãy để cho linh thú của tôi giúp chúng ta.”

Khi Tôn Thanh chuẩn bị tung đòn tấn công, Thẩm Nguyệt nhanh chóng triệu hồi linh thú của mình. Một con rồng nhỏ với đôi cánh lấp lánh xuất hiện, bay lượn quanh họ.

“Chúng ta không thể để họ bắt được Huyền Ngọc,” Tần Lạc thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Hãy chiến đấu!”

Cánh cửa phía sau họ bỗng mở ra, và một bóng đen lao vào. Đinh Vũ, với nụ cười mỉa mai trên môi, đứng đó, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Các ngươi đã đến đây thật dễ dàng,” hắn nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Nhưng lần này, các ngươi sẽ không thoát được.”

Cả nhóm đứng giữa một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Họ không chỉ phải đối mặt với Đinh Vũ, mà còn với kẻ phản bội đang âm thầm chờ đợi. Sự thật về Huyền Ngọc không chỉ là một cuộc chiến giành lấy sức mạnh, mà còn là cuộc chiến vì sự tồn tại của chính họ.

Họ đã đứng ở bờ vực của một cuộc đối đầu định mệnh, nơi những bí mật sẽ được phơi bày và những lựa chọn sẽ quyết định số phận của cả nhóm. Mỗi người trong họ đều cảm nhận được rằng, trong bóng tối này, không chỉ có kẻ thù mà còn có những kẻ phản bội, những người đã chọn con đường sai lầm.

Tần Lạc nắm chặt cây gậy pháp, tâm trí anh trở nên tỉnh táo. “Chúng ta không thể để bị chia rẽ. Hãy chiến đấu vì nhau, vì những gì chúng ta tin tưởng!”

Cả nhóm đồng lòng, những ánh mắt quyết tâm quét qua nhau. Họ sẽ không để bóng tối nuốt chửng hy vọng. Cuộc chiến bắt đầu, không chỉ vì Huyền Ngọc mà còn vì sự sống còn trong thế giới đầy rẫy sự phản bội này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn