Ánh mắt Kỷ Duy Đông dường như đã tìm được điểm dừng.
Anh từng chứng kiến vạt nắng xuyên qua tầng mây trên đỉnh núi cao tạo nên vùng thời gian tàn khuyết, cũng từng nghe tiếng còi tàu cất lên rền rĩ trên vùng biển Hồng Kông.
Lời mời của cô chính là sự phá vỡ đầy bạo lực đối với những nguyên tắc tối thượng của anh.
Như vị Bồ tát bằng xương bằng thịt, từ không gian xa xôi khẽ cúi đầu, phổ độ cho anh, cũng là phổ độ cho chính cô.
Yết hầu anh chuyển động, nhắm mắt lại rồi mở ra, nơi đáy mắt tựa như có hàng vạn con bươm bướm điên cuồng vỗ cánh bay về phía mùa xuân.
Anh gật đầu, dịu dàng đáp: "Được."
Kỷ Duy Đông vốn quen với việc đi công tác nên thu dọn đồ đạc nhanh hơn Giang Trình Tuyết.
Giang Trình Tuyết ngồi trên ghế xích đu đung đưa qua lại, tay ôm một bát sinh tố trái cây, trong khi quản gia đang hỏi Kỷ Duy Đông về lịch trình đi lại.
Giang Trình Tuyết rướn người xen vào: "Kỷ Duy Đông, lần này chúng ta về Ninh Đơn, đừng mang theo quá nhiều người nhé."
Kỷ Duy Đông xoay người về phía cô, không để cô có cảm giác bị bỏ lơ: "Mang thì vẫn phải mang, nhưng đến lúc đó họ sẽ không làm phiền chúng ta đâu."
Anh không thích xảy ra sai sót, Giang Trình Tuyết cũng không khăng khăng nữa, miễn sao đừng kéo theo một đám người rầm rộ phô trương là được.
Lo liệu xong xuôi bên Hồng Kông, Kỷ Duy Đông quả nhiên vươn tay đến tận Thượng Hải, sắp xếp ổn thỏa toàn bộ từ lịch trình cho đến phương tiện di chuyển.
Không để Giang Cảnh Minh phải bận tâm chút nào.
Giang Cảnh Minh chưa từng được hưởng đãi ngộ này, nhìn mà ngớ cả người. Trút được gánh nặng lo toan, ông vui vẻ thảnh thơi, chỉ việc lôi quần áo ra thử mấy bộ rồi chụp gửi vào nhóm chat gia đình, hỏi: "Mặc bộ nào trông phong độ nhỉ?"
Giang Trình Tuyết và Giang Tùng Quân đều góp ý nhưng ông phớt lờ hết. Hai chị em đều hiểu rõ trong lòng, điều ông thực sự muốn biết là: Mẹ thích bộ nào.
Ngày trở về đại lục.
Sáng sớm, Kỷ Duy Đông đang mặc quần áo, chỉnh lại áo sơ mi thì hiếm khi cất lời hỏi: "Đến chỗ mẹ em, có cần chú ý điều gì không?"
Giang Trình Tuyết lắc đầu: "Mẹ em hiền lắm. Cực kỳ dễ gần."
Kỷ Duy Đông khẽ cười, nhìn cô: "Em nói vậy làm anh có cảm giác như mình đang ra mắt mẹ vợ thật."
Giang Trình Tuyết vẫn nằm trên giường. Chiều họ mới khởi hành nên còn rất nhiều thời gian, cô cứ mải miết ngắm nhìn Kỷ Duy Đông sửa soạn, ánh mắt gần như không rời đi phút nào.
Như cảm nhận được, Kỷ Duy Đông bước đến trước mặt cô, cúi người tự nhiên ôm lấy vòng eo thon gọn, cọ xát đầu mũi, mổ nhẹ lên môi cô. Đuôi mắt đong đầy ý cười, anh dịu dàng thì thầm: "Có chỗ nào không ổn sao?"
Giang Trình Tuyết dùng ngón trỏ móc lấy chiếc cà vạt của anh, từ từ kéo xuống hệt như một chiếc vòng cổ, kéo anh cúi sát về phía mình, giọng mũi rầu rĩ: "Muốn xem anh đeo chiếc khác cơ."
Kỷ Duy Đông ngoan ngoãn chiều theo, để mặc cô kéo đi, chăm chú nhìn cô hỏi: "Chiếc nào?"
Giang Trình Tuyết đẩy nhẹ vai anh, ra hiệu cho anh đứng thẳng lên.
Cô lấy một chiếc hộp từ tủ đầu giường. Đây là thứ cô đã mang sang từ tối qua.
Cô bước đến trước mặt Kỷ Duy Đông, liếc nhìn anh một cái. Nét mặt anh thoáng thay đổi, rõ ràng là rất kinh ngạc, sau đó ánh mắt cứ dán chặt vào chiếc hộp kia.
Giang Trình Tuyết mở hộp ngay trước mắt anh, bên trong là một chiếc cà vạt màu đen có chất liệu đắt tiền, cực kỳ hợp với anh.
Đáy mắt đen láy của Kỷ Duy Đông biến đổi liên tục, dường như không muốn ngụy trang hay kiềm chế thêm nữa. Cánh tay săn chắc kéo thốc cô vào lòng, anh cúi đầu hôn cô ngấu nghiến, m*t lấy đầu lưỡi, nuốt trọn mật ngọt của cô.
Những ngón tay của Giang Trình Tuyết luồn vào mái tóc anh. Cô nhắm mắt, khẽ khàng m*t mát đầu lưỡi anh, đôi môi mềm mại ướt át miết dọc theo viền môi anh từ nhẹ đến mạnh.
Môi anh thực sự rất dễ hôn. Mềm mại, ấm áp. Nhưng lúc tấn công lại vô cùng mạnh bạo, mang lại một cảm giác run rẩy sâu đến tận cõi lòng.
Kỷ Duy Đông ném hộp cà vạt lên giường, đang định đè cô xuống thì Giang Trình Tuyết thừa cơ cười khúc khích đẩy anh ra, quỳ gối lùi về phía sau.
Chuyện chạy trốn trước mặt anh cô đã quá quen thuộc. Bò đến mép giường rồi lập tức đứng phắt dậy, anh sẽ khó mà bắt được cô ngay.
Đôi mắt Giang Trình Tuyết sáng lấp lánh, nhìn anh với vẻ vô tội: "Chiều có đi nữa không đây."
Kỷ Duy Đông giật mạnh chiếc cà vạt, chằm chằm nhìn cô với vẻ mặt nửa cười nửa không, lần đầu tiên để lộ vẻ nham hiểm: "Cưng à, rồi sẽ có lúc anh xử lý em."
Gáy Giang Trình Tuyết chợt lạnh buốt như bị ngón tay anh bóp nhẹ.
Kỷ Duy Đông cầm lấy chiếc cà vạt cô mua, tháo chiếc cũ ra rồi đứng trước gương đeo vào.
Giang Trình Tuyết bước tới nhìn. Bất kể là trong gương hay ngoài đời thực, trông anh đều vô cùng bảnh bao.
Anh đã thắt hờ xong xuôi nhưng lại cố tình quay người lại, ánh mắt đong đầy ý cười: "Còn thiếu bước cuối cùng, ai làm cũng không được."
Giang Trình Tuyết nhìn chiếc cà vạt tự tay mình mua đang quàng thân mật trên cổ anh. Cà vạt của đàn ông, nhẫn của phụ nữ, tất cả đều mang ý nghĩa như một nghi thức nào đó.
Cô đưa tay lên, Kỷ Duy Đông ngoan ngoãn cúi người xuống.
Giang Trình Tuyết khẽ siết chặt nút thắt ngay dưới yết hầu anh. Ngón tay cô vô tình lướt nhẹ qua khối yết hầu gồ lên đó, tựa như có dòng điện xẹt qua, cô bất giác nuốt nước bọt.
Cô từng c** th*t l*ng của anh, giờ lại tự tay thắt cà vạt cho anh.
Lần đầu tiên chạm mặt, cô đâu thể ngờ giữa họ lại xảy ra quan hệ nam nữ.
Cô cẩn thận bẻ cổ áo sơ mi của anh xuống, vuốt lại cho ngay ngắn. Bờ vai anh rất rộng, vẻ cấm dục như đang giam cầm một sức mạnh bùng nổ bên trong.
Chẳng hiểu sao, Giang Trình Tuyết lại gác cằm lên vai anh, vòng hai tay ôm lấy cổ anh.
"Kỷ Duy Đông, anh nói xem, giữa chúng ta có phải chỉ cách nhau một bước chân không?"
Kỷ Duy Đông ngoan ngoãn đứng yên để cô ôm, thậm chí không dám làm cô giật mình, chỉ khẽ v**t v* lưng cô.
Anh cất giọng ôn tồn: "Anh không biết. Anh chỉ biết hiện tại đang rất tốt."
Giang Trình Tuyết buông anh ra, lém lỉnh bỏ chạy: "Em đi thay quần áo, uốn tóc đây."
Để tiện di chuyển, Kỷ Duy Đông dùng máy bay riêng. Hoạt động kinh doanh của anh mở rộng sang đại lục, đường bay được xin phép thường xuyên nên lần này có thể sử dụng ngay.
Về đến nhà ở Thượng Hải, Giang Trình Tuyết chạy tót lên lầu hai. Người chưa tới phòng khách mà tiếng gọi đã vang rần: "Chị ơi..."
Cửa mở toang. Mọi người đều đang đợi họ.
Trong phòng khách tiếng cười nói rôm rả, có vẻ không chỉ có mỗi chị và anh rể.
Giang Tùng Quân cũng chờ sẵn ngoài cửa từ sớm. Giang Trình Tuyết định nhào tới ôm chầm lấy chị, nhưng chợt nhận ra bụng chị đã hơi nhô lên, cô tròn mắt ngạc nhiên, không dám lao tới nữa.
Thấy bộ dạng đó của cô, Giang Tùng Quân bật cười, véo má cô: "Vẫn là con nít, chẳng lớn chút nào."
Giang Trình Tuyết cứ nhìn chằm chằm vào bụng chị. Hồi ở Đan Mạch, cô chưa có cảm giác chân thực về việc chị sắp làm mẹ, bây giờ thì mới thực sự vỡ lẽ.
Cô hỏi: "Chị có khó chịu không? Có bị ốm nghén không?"
Giang Tùng Quân khoác tay em gái: "Kiểu gì chẳng phải chịu khổ đôi chút. Quả Quả rất chu đáo. Dù sao anh ấy cũng là bác sĩ mà, chăm sóc người khác thì rành hơn hẳn."
Giang Trình Tuyết thầm thì: "Chị tìm đúng anh rể rồi."
Giang Tùng Quân nhìn cô mất mấy giây rồi phì cười.
Giang Trình Tuyết vốn thấy bình thường, nhưng thấy chị cười liền hiểu ra ẩn ý, tự dưng lại thấy ngượng.
Giang Tùng Quân hỏi nhỏ: "Anh ấy đâu?"
Giang Trình Tuyết ngoái nhìn ra sau: "Chắc lại vướng cuộc điện thoại nào rồi, nãy xuống xe cùng em mà."
Giang Tùng Quân gật đầu thấu hiểu: "Trước đây ba đã đủ bận rồi, anh ấy chắc chắn còn bận rộn hơn ba nhiều."
Chị ngừng một lát, nhìn Giang Trình Tuyết trêu chọc: "Cũng biết lo cho gia đình đấy. Chứ không đã chẳng đến đây."
Giang Trình Tuyết huých cùi chỏ vào người chị, bĩu môi: "Chị này..."
Đang nói, Giang Tùng Quân bỗng rùng mình một cái: "Thôi bỏ đi, đứng trước mặt anh ta chị vẫn thấy ớn ớn, cảm giác hệt như đang gặp đối tác vậy. Mà không chỉ là đối tác bình thường, còn là kiểu đối tác cực kỳ khó nắm bắt, khó chốt đơn, làm người ta nơm nớp lo sợ."
Giang Trình Tuyết buột miệng bênh vực: "Đâu đến mức đó. Bình thường sự giáo dục của anh ấy không cho phép anh ấy làm chuyện thất đức, nếu không dính dáng đến mấy thứ lộn xộn thì anh ấy cũng không khó gần đâu. Mấy chuyện lặt vặt anh ấy ít khi tính toán với ai. Đôi khi còn dễ nói chuyện hơn người khác ấy chứ."
Nụ cười của Giang Tùng Quân càng sâu hơn: "Cô em ơi, thật sự phải ghi âm mấy lời này lại mới được, chưa từng thấy em bênh chằm chặp ai như vậy bao giờ."
Giang Trình Tuyết ngẩn người: "Em chỉ nói theo lẽ công bằng thôi."
Giang Tùng Quân nhún vai.
Hai chị em mải buôn chuyện ngoài cửa quên mất, cứ đứng mãi đó, cho đến khi người trong phòng khách gọi mới bước vào ghế ngồi.
Giang Trình Tuyết nhìn thấy Thi Lập Quả và một đôi vợ chồng trung niên toát lên vẻ hiền từ, nho nhã, đoán chừng là ba mẹ anh ấy, bèn lễ phép chào: "Em chào anh rể, chào hai bác ạ."
"Tiểu Tuyết, lâu rồi không gặp em."
Thi Lập Quả mỉm cười với cô, tiện tay lấy một chiếc gối tựa kê lưng cho Giang Tùng Quân.
Ba của Thi Lập Quả nói giọng chua loét: "Ở nhà nó còn chưa từng bưng cho tôi ly trà nào đâu."
Giang Cảnh Minh lập tức hùa theo: "Tụi nhỏ đều thế cả, hai đứa nhà tôi cũng chưa từng rót cho tôi cốc nước nào."
Mẹ của Thi Lập Quả lại tân tiến hơn nhiều, bà huých người bên cạnh một cái: "Ông ăn trái cây đi. Tùng Quân mang thai vất vả, Quả Quả mà không chu đáo, chưa cần nhà họ Giang ra tay, tôi đã tát nó một cái rồi."
Giang Trình Tuyết cúi đầu, môi khẽ cong lên. Thầy Thi điềm đạm, hiểu lễ nghĩa quả nhiên là nhờ trưởng thành trong một môi trường gia đình đầm ấm.
Nhưng có một thắc mắc. Cô lén nhắn tin cho chị gái.
[Ba mẹ anh rể sao lại tha thứ cho ba nhà mình vậy chị?]
Lúc trước ba đã nói những lời vô cùng khó nghe.
Nét mặt Giang Tùng Quân thoáng chùng xuống.
[Ba đã chầu chực trước cửa nhà họ gần nửa tháng trời, bất kể mưa gió. Cứ thấy người là tiến đến xin lỗi. Lần cuối cùng ba che ô, gió thổi hỏng cả ô, người ướt sũng mà vẫn cố che chắn cho hộp quà mang tới. Ba mẹ Quả Quả không nhẫn tâm nhìn thêm được nữa, mới gọi ba vào nhà uống ngụm nước nóng.]
Giang Tùng Quân khẽ cười. [Ba có giả vờ đáng thương hay không thì chị không rõ. Nhưng tóm lại là ba đã làm vậy.]
Giang Trình Tuyết úp màn hình điện thoại xuống. Chợt nhớ tới một câu nói "Tấm lòng cha mẹ thương con thật vĩ đại".
Chỉ cần còn một chút xíu tình yêu thương. Chỉ một chút xíu thôi, cũng đủ để họ lao vào như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Bóng người thấp thoáng ngoài cửa. Giang Trình Tuyết ngẩng lên, Kỷ Duy Đông đã lên tới nơi.
Anh vừa bước vào, đám người đang trò chuyện bên này bỗng im bặt, nhất là ba mẹ Thi Lập Quả.
Họ nhỏ giọng hỏi Thi Lập Quả: "Chồng của em gái Tùng Quân à?"
Thi Lập Quả gật đầu.
Giọng họ rất nhỏ, nhưng Giang Trình Tuyết vẫn nghe được.
"Trông phong độ thật. Người Hồng Kông à? Mới di cư sang hay là dân gốc ở đó?"
"Sinh ra ở đó luôn."
Ba Thi Lập Quả dường như sực nhớ ra: "Bà lẩm cẩm rồi, trước đây Quả Quả chẳng từng nói rồi sao. Là nhà họ Kỷ ở Hồng Kông đấy. Nhà họ Kỷ mà tài sản chia mấy đời cũng không hết ấy."
Mẹ Thi Lập Quả vặc lại: "Tôi có quan tâm mấy tin bát quái đó đâu, làm sao biết được nhà họ Kỷ hay nhà họ Triệu. Thế là đại tư bản rồi. Phú hào trong nước chắc hiếm ai bì kịp nhỉ."
Bà lại liếc nhìn thêm một cái: "Trẻ tuổi vậy mà tướng mạo lại rất có khí chất."
Ba Thi Lập Quả có vẻ không vui: "Bà trở nên thực dụng thế từ bao giờ vậy."
Thi Lập Quả ngồi nghe, không xen vào. Nhưng nghe đến câu này, anh ấy cười rung cả vai, bóc một trái quýt đưa cho Giang Tùng Quân, mấp máy môi: "Ghen rồi."
Giang Trình Tuyết đứng dậy ra đón anh một chút. Dù sao thì lần này đông đủ mọi người, cũng coi như là lần đầu tiên anh chính thức ra mắt.
Cô khoác tay Kỷ Duy Đông, giới thiệu: "Ba, chị, anh rể thì anh gặp rồi. Còn đây là hai bác, ba mẹ của thầy Thi."
Kỷ Duy Đông gật đầu lịch thiệp, lần đầu tiên đổi hoàn toàn cách xưng hô: "Ba."
"Chị, anh rể."
"Chào hai bác."
Giang Cảnh Minh mở cờ trong bụng. Lần nào nghe Kỷ Duy Đông gọi, ông cũng có cảm giác tự hào như vừa được thăng quan tiến chức, vội vàng đáp: "Ngồi đi, ngồi đi con."
Những người khác thì không sao. Riêng Giang Tùng Quân và Thi Lập Quả nghe anh xưng hô thế thì sởn gai ốc, vội vã đáp lại câu "Xin chào" rồi lảng qua chuyện khác.
Bữa tối đông người, thức ăn làm rất thịnh soạn. Bữa ăn kéo dài, cảm giác xa lạ ban đầu cũng dần biến mất.
Ba Thi Lập Quả không nhịn được việc muốn kéo tài trợ cho bệnh viện, bèn lân la bắt chuyện riêng với Kỷ Duy Đông.
Thi Lập Quả nhận ra ngay, liền múc cho ông một chén canh cá. Dù anh ấy biết ba làm vậy không phải vì tư lợi, mà là để bệnh viện có thiết bị tốt hơn, cứu chữa được nhiều bệnh nhân hơn. Nhưng anh ấy vẫn sợ gây phiền phức cho Tùng Quân.
Kỷ Duy Đông lại gật đầu đầy vẻ quý ông, kiên nhẫn lắng nghe lời thỉnh cầu của ông, rồi đáp: "Cháu có thể tìm hiểu thêm về vấn đề này."
Dùng bữa xong, Giang Trình Tuyết và Giang Tùng Quân vào phòng trò chuyện. Kỷ Duy Đông dựa vào ban công hóng gió, đầu ngón tay lướt trên màn hình điện thoại.
Thi Lập Quả đi tới, đưa cho anh một điếu thuốc, cười nói: "Không biết anh hút có quen không. Bình thường chắc anh không dùng loại này."
Trông bình dân quá.
Kỷ Duy Đông lại nhận lấy, che gió đánh lửa, châm điếu thuốc.
Thi Lập Quả cũng kẹp một điếu giữa hai ngón tay, nhìn ra xa: "Từ khi Tùng Quân có thai, tôi cũng ít hút hẳn."
Kỷ Duy Đông "ừ" một tiếng, trầm tĩnh và ung dung: "Là nên cai đi."
Thi Lập Quả quay đầu lại, nhìn góc nghiêng hoàn hảo của người đàn ông bên cạnh: "Tôi nợ anh một lời xin lỗi, nhưng mãi chưa có cơ hội nói ra."
Xét về lý hay về tình, anh ấy đều không thể vượt qua rào cản trong lòng mình.
Khi ấy, anh ấy và Tùng Quân yêu nhau sâu đậm, không màng đến những thứ khác. Nếu không có đủ loại biến cố xen vào, Kỷ Duy Đông mới chính là người bị hại.
Có thể Kỷ Duy Đông không bận tâm. Nhưng anh ấy thì không thể phớt lờ.
Kỷ Duy Đông kẹp điếu thuốc, tì khuỷu tay lên lan can bằng bạch ngọc, toát lên vẻ lười biếng, tùy hứng. Anh nhìn đối phương, mang đậm phong thái của một thiếu gia Hồng Kông, phong lưu chết người.
Anh không nể nang nữa, cất giọng mang chút khẩu âm Hồng Kông, nói: "Tôi mới phải cảm ơn anh. Nói thẳng ra, không có anh thì Giang Tùng Quân cũng sẽ được tự do thôi."
Thi Lập Quả giật mình, một cảm giác ớn lạnh xộc thẳng l*n đ*nh đầu.
Anh ấy và Tùng Quân dường như đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Con người Kỷ Duy Đông quả thực không hề lịch thiệp như vẻ bề ngoài.
Nhớ lại chuyến đi Đan Mạch, cách tương tác giữa anh và Giang Trình Tuyết đúng là có nhiều điểm kỳ lạ. May mà giờ họ đã "sau cơn mưa trời lại sáng".
Kỷ Duy Đông nhướng mắt nhìn vào phòng khách bên trong: "Tối nay hai người họ định ngủ chung thật à?"
Thi Lập Quả không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu: "Chắc là vậy."
Kỷ Duy Đông khẽ cau mày, có vẻ không còn nhiều kiên nhẫn.
Thi Lập Quả nhạy bén bắt được biểu cảm vi tế này. Đều là đàn ông, anh ấy quá hiểu thái độ đó có nghĩa là gì. Chỉ không ngờ tính chiếm hữu của Kỷ Duy Đông lại mạnh đến mức này. Ngay cả là chị ruột, cùng giới tính, anh cũng ăn giấm cho bằng được.
Nghỉ ngơi ở Thượng Hải một ngày, ngày thứ ba, họ lên đường về Ninh Đơn. Tới nơi vừa vặn là hai giờ chiều.
Giang Trình Tuyết ngủ suốt quãng đường, lúc tỉnh dậy đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay Kỷ Duy Đông. Anh vuốt lại mái tóc rối cho cô, hỏi nhỏ: "Có muốn mặc thêm áo không?"
Giang Trình Tuyết lắc đầu. Giang Cảnh Minh thu hết những cử chỉ ấy vào tầm mắt nhưng không bình luận gì, đi thẳng xuống xe.
Quê nhà Ninh Đơn, thực ra Giang Trình Tuyết không rành lắm, cả cô và chị gái đều không rành. Những lúc mẹ nhớ nhà, ba mới đưa mấy mẹ con về ở vài hôm.
Do đó cũng đọng lại vài mảnh ký ức tuổi thơ. Mãi về sau, nơi này mới trở thành nơi để tảo mộ tiết Thanh Minh.
Họ hằn thêm một vết xước lên bia đá, cũng giống như tô thêm một nếp nhăn lên gương mặt mẹ đang già đi theo năm tháng.
Trong nhà treo rất nhiều ảnh, tấm ảnh thờ trắng đen được rửa với cỡ rất lớn, đặt trên chiếc tủ cũ.
Kỷ Duy Đông ngồi xuống ghế sofa, cầm cuốn album lên xem. Bên trong có ảnh chụp gia đình bốn người, còn có cả những bức ảnh thuở ấu thơ của Giang Trình Tuyết. Giữa trán cô bé được chấm một nốt chu sa đỏ chót.
Kỷ Duy Đông ngắm nghía bức ảnh, bật cười thành tiếng.
Giang Trình Tuyết ngồi xích lại. Kỷ Duy Đông kéo tay cô, cùng cô xem album. Anh lật giở từng trang với vẻ đầy hứng thú.
Giang Trình Tuyết giữ lại một trang, hỏi anh: "Trông em giống ba hay giống mẹ?"
Kỷ Duy Đông đáp không do dự: "Giống mẹ."
Giang Trình Tuyết huých đầu gối vào anh: "Anh còn chưa thèm nhìn kỹ mà."
Kỷ Duy Đông ngoảnh đầu lại: "Dáng vẻ của em anh đều khắc ghi trong tim. Vừa bước vào căn nhà này, anh đã thấy em rất giống mẹ."
Giang Trình Tuyết khựng lại. Nếu anh dùng mấy chiêu trò này để cưa cẩm con gái, chắc ít ai chống đỡ nổi. Đã thế vẻ mặt anh còn cực kỳ nghiêm túc, cứ như thể đang móc ruột gan ra nói vậy.
Cô nghiêng đầu: "Thế anh giống ba hay giống mẹ?"
Kỷ Duy Đông quả thực không e dè, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Lúc nhỏ nhiều người bảo anh giống ba. Nhưng giờ bà nội lại bảo đường nét trên mặt anh phảng phất hình bóng của mẹ."
Đường nét của anh quả thực vô cùng hoàn mỹ. Tách riêng từng bộ phận đã đẹp, ráp lại cùng nhau còn xuất chúng hơn.
Giang Cảnh Minh gọi họ sang. Kỷ Duy Đông nắm chặt tay Giang Trình Tuyết, chưa từng buông lỏng.
Thi Lập Quả và Giang Tùng Quân đứng bên trái Giang Cảnh Minh.
Giang Cảnh Minh trịnh trọng thưa: "Hân Hinh à, tôi đưa hai đứa con rể đến thăm bà đây. Tiểu Quân và Tiểu Tuyết đều đã lập gia đình, tụi nhỏ sống rất viên mãn, bà đừng lo lắng, đừng bận lòng nhé."
"Còn một tin vui nữa, Tiểu Quân có thai rồi, dự sinh vào cuối năm nay, con bé sắp làm mẹ rồi. Năm xưa lúc sinh nó ra, bà cứ lo sợ mình không làm được một người mẹ tốt. Hân Hinh, bà thấy không, mới chớp mắt một cái, các con của chúng ta đều đã khôn lớn cả rồi."
Giang Tùng Quân vừa nghe đến câu cuối liền gục đầu vào vai Thi Lập Quả, khóc nức nở.
Giang Trình Tuyết chớp chớp mắt, từng giọt lệ lăn dài. Kỷ Duy Đông dường như muốn an ủi cô, anh từ từ đan mười ngón tay vào nhau, muốn truyền cho cô sự dịu dàng của mình.
Giang Trình Tuyết ngồi trước di ảnh mẹ một lát, cuối cùng cất lời: "Mẹ ơi, anh ấy đã xây một bảo tàng kỷ niệm cho mẹ ở Hồng Kông. Anh ấy mong con cũng có thể gặp được mẹ ở đó."
"Cuộc hôn nhân của con và anh ấy còn một chặng đường rất dài phải đi. Nhưng đôi lúc con lại vô cùng kiên định rằng, trừ khi bệnh tật hay cái chết chia lìa, bằng không, chúng con sẽ không bao giờ lạc mất nhau giữa chừng."
Giang Trình Tuyết ngồi bên đó quá lâu, hôm nay thỉnh thoảng lại rơi nước mắt.
Kỷ Duy Đông pha một ly nước trần bì định mang vào cho cô uống bù nước. Vừa bước đến cửa, nghe được mấy câu nói cuối cùng của cô, anh sững người, không bước tiếp nữa. Yết hầu khẽ trượt.
Đột nhiên lại cảm thấy một nỗi đau khôn tả.
Kiếp này anh nợ cô quá nhiều, dùng đủ mọi mưu hèn kế bẩn để đoạt lấy cô.
Từ nay về sau, anh cam tâm tình nguyện bước vào lồng giam của cô, để cô trở thành điểm yếu duy nhất của đời mình.
Nếu có một ngày cô rời bỏ thế gian này trước anh. Kỷ Duy Đông điều chỉnh lại nhịp thở, anh sẽ không thể sống lay lắt, anh sẽ đi theo cô.
Giang Trình Tuyết xoay người, thấy anh đang đứng ngoài cửa bèn nở nụ cười. Kỷ Duy Đông cũng cong môi, tiến về phía cô, đưa ly nước: "Em có khát không?"
Giang Trình Tuyết lắc đầu, để ý thấy nét mặt anh thoáng chút bi thương: "Anh sao thế?"
Kỷ Duy Đông tự nhiên hôn l*n đ*nh đầu cô: "Không có gì đâu em."
Ninh Đơn không phải thành phố du lịch, chỉ có một hai ngọn núi để leo. Nhưng họ đều không khoái môn leo núi nên chỉ ngồi xe dạo quanh thành phố một vòng, coi như đã đi thăm thú. Ngay sau đó, họ nhanh chóng quay về Thượng Hải.
Trên đường về, Giang Trình Tuyết tựa đầu lên vai Kỷ Duy Đông, ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Cô đưa tay ra, để những tia nắng xuyên qua kẽ tay, khẽ thì thầm: "Cứ như một giấc mơ vậy."
Kỷ Duy Đông cúi đầu, trầm giọng: "Sao lại thế?"
Giang Trình Tuyết lắc đầu: "Em không biết nữa."
Sau này, thỉnh thoảng Giang Trình Tuyết vẫn nhớ lại nỗi niềm cảm khái của khoảnh khắc ấy.
Cô cũng dần nhận ra, khoảnh khắc hạnh phúc gõ cửa, thường tình cờ trùng vào lúc trời đổ cơn mưa, trùng vào lúc phố xá lên đèn. Đó là một cơn rung động nho nhỏ, đan xen cùng nỗi luyến lưu chợt đến rồi chợt đi.
Chẳng biết sau này có còn bắt gặp cảm giác ấy nữa hay không. Cũng chẳng biết người ngồi bên cạnh lúc ấy có còn là người này hay không.
Giang Trình Tuyết hỏi Kỷ Duy Đông: "Trước đây anh có thường đến Thượng Hải không?"
Kỷ Duy Đông gật đầu: "Thường xuyên."
Giang Trình Tuyết nhớ ra: "Hình như anh còn có mấy bộ sưu tập siêu xe nữa, trước đây có hay mang đi nẹt pô đua xe trên phố ở bên này không?"
Kỷ Duy Đông khẽ cười, nhìn cô: "Anh không có chở gái đâu."
Khóe môi Giang Trình Tuyết cong lên, cô nhìn thẳng vào anh, đuôi mắt cũng ánh lên nụ cười nhưng không nói tiếng nào.
Kỷ Duy Đông nhướng mày, trên khuôn mặt điển trai mang theo nét cười, bổ sung thêm: "Ghế phụ của anh chưa từng có ai ngồi."
Giang Trình Tuyết tin điều đó. Đây đúng là phong cách của anh.
Cô đón lấy gió mát nhìn ra bên ngoài, rồi quay đầu lại bằng một điệu bộ lém lỉnh đầy sức sống: "Kỷ Duy Đông, mình đi dạo một lát nhé?"
"Cảnh sông ở đây chẳng kém gì cảng Victoria đâu."
Đôi mắt cô trong veo, sáng ngời. Khiến anh bất giác ngỡ như quay lại những ngày ở Singapore thuở nào.
Trong thâm tâm Kỷ Duy Đông dấy lên một cơn gợn sóng, ánh mắt anh dịu dàng đáp lại: "Được."
Hai người dắt tay nhau bước vào biển người đông đúc. Bờ bên kia đèn hoa rực rỡ, phản chiếu một thời đại sóng cuộn trào dâng, hệt như cảng Victoria huy hoàng tráng lệ.
Kỷ Duy Đông chợt quay đầu lại, vừa vặn một cơn gió nhẹ lướt qua: "Giang Trình Tuyết, có phải anh nợ em một lần theo đuổi yêu đương đúng nghĩa không."
Đầu mũi Giang Trình Tuyết bị gió thổi ửng đỏ, viền mắt cũng rơm rớm, cô quay lại, nhìn thẳng vào đáy mắt anh.
Mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ như đóa hoa xuân bừng nở, tỏa sáng rực rỡ cả một thanh xuân.
Đây cũng chính là thời đại của riêng họ.
- HOÀN CHÍNH VĂN -