Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 57: Vụ hải - Có đau không?

 

Điều khiến Trình Tuyết ngạc nhiên là cô chẳng hề bất ngờ khi anh biết chuyện.

Đúng hơn là từ khoảnh khắc bị chặn lại không cho đến bệnh viện, trong thâm tâm cô đã ngờ ngợ rằng Kỷ Duy Đông đã phát giác.

Một sự thấu hiểu ngầm nào đó giữa hai người.

Cô mặc định Kỷ Duy Đông luôn "để mắt" đến mình, luôn "quan tâm" từng nhất cử nhất động của cô. Bất cứ chuyện gì liên quan đến cô, anh đều để tâm hơn bình thường.

Cửa xe mở toang, cô ngồi vắt vẻo ở băng ghế sau, đung đưa bắp chân, rũ mắt xuống: "Anh giỏi nhịn thật đấy."

"Nếu em không đòi đến bệnh viện, chắc anh cứ giả vờ như không biết luôn hả?"

Cô nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ xen kẽ từ đầu dây bên kia: "Anh đang hút thuốc đấy à?"

Kỷ Duy Đông: "Ừ."

Hai người im lặng mất hai giây, Kỷ Duy Đông hạ giọng: "Đợi anh nửa tiếng được không? Anh về ngay, rồi gọi bác sĩ đến nhà."

Trình Tuyết cúp máy, nhắn cho Lý Quân Đình một tin qua WeChat.

[Anh ấy biết rồi, chắc em không ra bệnh viện nữa đâu.]

Lý Quân Đình trả lời ngay tắp lự.

[Thế lại hay. Chị cũng đang ở nhà, đỡ phải thay giày.]

[Mấy ngày nay chị cứ nhịn mãi không nói, muốn khuyên em nói cho anh ta biết, nhưng nghĩ lại chuyện nhà mình còn rối như tơ vò, lấy tư cách gì mà khuyên em chứ.]

Trình Tuyết cau mày.

[Chị Quân Đình, sao chị lại nghĩ thế.]

Lý Quân Đình gửi lại tin nhắn thoại, giọng cười cười: "Chị không tự kỷ đâu, chỉ là nói thật thôi."

"Hồi xưa thấy em õng ẹo, chắc bây giờ cũng vẫn vậy. Bản tính con người khó dời lắm, có điều không dồn đến chân tường thì chẳng bao giờ biết giới hạn của mình ở đâu."

Chị ấy cười khanh khách: "Bây giờ có những lúc thấy em tự lập đến mức làm người ta giật mình đấy."

Trình Tuyết bĩu môi.

[Em bị ép cả đấy.]

Bảo là nửa tiếng, nhưng Kỷ Duy Đông về đến nơi sớm hơn hẳn. Bầu trời âm u xám xịt, lúc anh bước vào cửa, trên vai vương vài giọt mưa lạnh ngắt.

Tivi đang phát bản tin, dường như cả thế giới đều đang chìm trong mưa.

Trình Tuyết ngồi thu mình trên sofa ôm đầu gối, như đang mộng du nhớ lại một điều gì đó. Có người nói ở Thượng Hải này, nước mắt rơi xuống sông Hoàng Phố cũng chẳng bận tạo ra nổi một gợn sóng.

Ban đêm của cô luôn mang sắc xanh pha vàng, bị vùi lấp mãnh liệt trong những ánh đèn rực rỡ. Khi đêm về khuya hơn một chút, thưa vắng bóng người qua lại, những con đường sũng nước mưa biến thành những dải màu đỏ xanh lấp loáng. Các cửa tiệm trong hẻm nhỏ đã đóng cửa, chỉ còn những tấm biển quảng cáo nhấp nháy lẻ loi, bói không ra nổi một người khách.

Cô nhìn thấy quá khứ hiện về.

Cả bến Thượng Hải sầm uất bỗng trở nên trống rỗng, tối om, không còn tiếng ồn ào náo nhiệt, những cô vợ bé của các thiếu soái cũng không còn lắc hông thướt tha qua lại ở vũ trường Bách Lạc Môn nữa.

Cô luôn mường tượng ra hình bóng Hồng Kông trên những vỏ bao thuốc lá có từ hơn trăm năm trước, một thành phố huyền thoại.

Nơi Kỷ Duy Đông được sinh ra.

Và cũng là đại đô thị đang cướp đi sự tự do của cô ngay lúc này.

Vừa vào đến nhà, Kỷ Duy Đông chẳng buồn ngồi xuống mà đi thẳng đến chỗ cô, mang theo một luồng gió lạnh từ ngoài trời. Anh dịu dàng hỏi han: "Sáng nay thức dậy em thấy trong người thế nào, có mệt chỗ nào không?"

Trình Tuyết rướn mày, đưa đôi mắt to tròn, long lanh ngước nhìn anh.

Nhiều lúc Kỷ Duy Đông thể hiện tình yêu dành cho cô một cách vô cùng nồng nàn.

Nếu anh thực sự là cha của đứa bé, hẳn anh sẽ là một người cha, một người chồng vô cùng tuyệt vời, vô cùng có trách nhiệm và chu đáo.

Nhưng sự việc lần này lại nằm ngoài dự đoán của cô, thậm chí có vẻ như chính Kỷ Duy Đông cũng không lường trước được.

Nếu không, chưa chắc cô đã cho anh cơ hội.

Cô trả lời: "Cũng được. Không khác bình thường là mấy."

Kỷ Duy Đông gật đầu, vòng tay ôm lấy cô một cách tự nhiên. Hễ ở cạnh cô là anh lại dính như sam, chẳng bao giờ chịu rời nửa bước.

"Bác sĩ đang trên đường đến rồi, sắp tới thôi em."

Biệt thự này bình thường chỉ có vài người giúp việc dọn dẹp và nấu nướng, hai vợ chồng cũng chẳng câu nệ quy tắc gì nhiều nên không thuê bác sĩ riêng ở nội trú.

Người đến là bác sĩ Trương, người đã từng khám bệnh đau dạ dày cho cô trước đây. Bác sĩ Trương buộc tóc đuôi ngựa, là một người phụ nữ trẻ trung, tháo vát và rất xinh đẹp.

Lần này cô ấy mang theo cả một ê kíp cùng một số thiết bị y tế.

Vừa gặp mặt, bác sĩ Trương đã cười tươi ôm chầm lấy Trình Tuyết: "Lâu lắm không gặp cô Giang, dù không muốn gặp cô trong hoàn cảnh này lắm nhưng vẫn rất vui được gặp lại."

Chắc hẳn cô ấy từng du học ở nước ngoài, quen thuộc với kiểu chào hỏi áp má, ôm ấp phóng khoáng như vậy. Trên người cô ấy không có mùi nước hoa, chỉ thoang thoảng hương sữa tắm và dầu gội đầu.

Trình Tuyết rất có thiện cảm với cô ấy, cười rạng rỡ ôm lại: "Lâu quá không gặp chị."

Bác sĩ Trương bắt đầu dùng ống nghe khám cho cô, thỉnh thoảng lại dùng tiếng Anh đọc kết quả cho trợ lý ghi chép lại.

Cuối cùng là bước dùng máy móc siêu âm, Trình Tuyết nằm ngoan ngoãn trên giường.

Cô ngước nhìn trần nhà.

Cái trần nhà này cô đã nhìn không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn rảnh rỗi đếm xem chùm đèn pha lê có bao nhiêu hạt rủ xuống.

Nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy căng thẳng như lúc này.

Thịch. Thịch. Thịch.

Cô nghe rõ mồn một nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực mình.

Cổ họng khô khốc. Miệng cũng khô khốc.

Cô khẽ quay mặt sang một bên...

Trong suốt quá trình khám, Kỷ Duy Đông luôn giữ thái độ cực kỳ lịch thiệp. Anh quay lưng lại phía họ, bước ra xa một chút để dành không gian riêng tư cho bác sĩ và bệnh nhân trao đổi.

Trông anh đúng chuẩn một người nhà bệnh nhân điềm đạm và thấu tình đạt lý.

Nhưng cô đâu biết rằng, Kỷ Duy Đông lúc này cũng đang như ngồi trên đống lửa. Từ khi có nhận thức đến nay, bất kể chuyện gì anh cũng tìm ra cách giải quyết hoàn hảo, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh.

Nhưng lần này thì khác. Anh không thể thao túng được kết quả này. Thậm chí còn không thể lường trước được hậu quả sau khi biết kết quả.

Anh lại muốn hút thuốc, nhưng nếu trước kia hút thuốc chỉ là thói quen để giải tỏa căng thẳng, thì lần này nó lại là sự kìm nén trong lúc chờ đợi kết quả một cách đầy sốt ruột.

Bàn tay anh thậm chí còn hơi run rẩy.

Mười phút đối với hai người trôi qua dài dằng dặc như cả thế kỷ.

Cuối cùng cũng khám xong, bác sĩ Trương cẩn thận giúp Trình Tuyết chỉnh lại quần áo, rồi bảo trợ lý đẩy thiết bị ra ngoài.

Cô ghé sát tai Trình Tuyết, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được, dịu dàng thì thầm: "Không có thai đâu em."

Bất kể là có hay không, Trình Tuyết cũng không thể đón nhận câu trả lời này một cách nhẹ nhõm hoàn toàn.

Cô ngạc nhiên hỏi lại: "Thế sao que thử thai lại báo như vậy ạ?"

Bác sĩ Trương nhíu mày: "Trường hợp này không nhiều, nhưng cũng không hẳn là hiếm. Có lẽ đợt này kinh nguyệt của em không đều dẫn đến mất cân bằng hormone, phải xét nghiệm máu mới chắc chắn được."

"Chị vừa loại trừ khả năng thai ngoài t* c*ng rồi, có thể khẳng định là em không mắc bệnh lý nào khác."

Cô lại mỉm cười, vừa thu dọn hộp dụng cụ y tế vừa hỏi: "Có phải lúc dùng que thử thai em nôn nóng quá nên uống nhiều nước không?"

Trình Tuyết gãi đầu: "Dạ đúng."

Ngoài lần thử đầu tiên, mấy lần sau vì sốt ruột chờ lấy nước tiểu nên cô đều uống kha khá nước.

Bác sĩ Trương kiên nhẫn giải thích: "Những yếu tố đó đều có thể làm ảnh hưởng đến độ chính xác của que thử thai đấy."

"Dù sao thì nó cũng chỉ là dụng cụ hỗ trợ thôi, muốn biết kết quả chính xác thì vẫn phải dùng máy móc chuyên dụng. Bây giờ thì em và Kỷ tiên sinh có thể yên tâm được rồi."

Cô xách hộp y tế đứng dậy.

Trình Tuyết lịch sự nói: "Lần này lại làm phiền chị rồi."

Bác sĩ Trương với lớp trang điểm sắc sảo, mang đậm nét đẹp của các nàng Hoa hậu Hồng Kông, cười đáp: "Em càng làm phiền chị thì chị càng có nhiều tiền để tiêu chứ sao. Nhà họ trả hậu hĩnh lắm đấy."

Trình Tuyết đảo đôi mắt tròn xoe, lấy tay che miệng cười rúc rích đùa lại: "Thế để em giả vờ ốm, cho chị có cơ hội chặt chém nhà họ thêm vài vố nữa nhé."

Kỷ Duy Đông dường như cảm nhận được hai người đang nói cười rôm rả, liền quay người lại. Bác sĩ Trương lập tức tắt nụ cười, vành tai đỏ lựng lên. Trình Tuyết nghiêng đầu nhìn, xem ra họ thực sự rất sợ Kỷ Duy Đông.

Hay nói chính xác hơn, hệ thống phân cấp và sự tự giác kỷ luật của họ vô cùng nghiêm ngặt.

Đối với bác sĩ Trương, cảnh tượng bông đùa vừa rồi, dường như là điều cấm kỵ nơi làm việc.

Và cô ấy vừa vi phạm quy tắc.

Trình Tuyết vừa tận tai nghe bác sĩ Trương xác nhận.

Trong khi đó, Kỷ Duy Đông nhận được một tờ kết quả đầy đủ thông tin. Anh khẽ gật đầu với bác sĩ Trương.

Nhìn khẩu hình miệng, có vẻ như anh vừa nói: "Vất vả rồi."

Đội ngũ y tế vừa rời đi, phòng khách lại trở nên trống trải.

Kỷ Duy Đông bước đến trước mặt cô, các khớp ngón tay trắng bệch xen lẫn chút ửng đỏ, dường như nãy giờ anh đã nắm chặt tay rất mạnh, vết hằn hình trăng khuyết hằn sâu trong lòng bàn tay mãi vài phút sau mới mờ đi.

Anh dường như chẳng cảm thấy đau đớn gì, chỉ đưa tay vuốt tóc cô, chăm chú quan sát nét mặt cô: "Dù không có thai, em cũng phải bồi bổ sức khỏe cho tốt."

"Có phải đợt trước thi thiết kế em suy nghĩ nhiều quá nên nội tiết tố bị rối loạn không?"

Chắc cũng có phần do nguyên nhân này.

Anh hỏi tiếp: "Em muốn ăn gì không?"

Nhìn vẻ mặt dịu dàng của anh, chẳng hiểu sao trong lòng Trình Tuyết lại dâng lên một khao khát muốn phá phách, muốn đâm chọc anh.

Một sự thôi thúc hoàn toàn mới mẻ, muốn làm tổn thương anh, muốn trả thù anh.

Cô nghiêng đầu: "Sao anh không hỏi em, nhỡ em có thai thật thì em sẽ làm gì?"

Kỷ Duy Đông nửa quỳ trước mặt cô. Nếp gấp trên quần âu may đo ôm sát đùi, toát lên vẻ cấm dục nhưng lại đầy tính công kích. Chỉ cần anh đứng lên, là có thể dễ dàng đè cô xuống ghế sofa.

Anh lúc nào cũng thế.

Sự kiềm chế, sự lịch thiệp của anh chỉ là vỏ bọc giáo dục, chứ không phải bản chất con người anh.

Anh khẽ ngước mắt, lặng lẽ nhìn cô. Dù đang ở vị trí thấp hơn, ánh mắt anh vẫn mang một áp lực vô hình như đang nhìn từ trên xuống: "Em có muốn về Chanti Peninsula không."

"Lâu rồi không gặp bà vú. Chắc em cũng nhớ bà rồi."

Nói xong, anh định đứng dậy.

Trình Tuyết kéo lấy ống tay áo anh, không cho anh đi. Cô nhìn anh với ánh mắt như đang chơi khăm: "Kỷ Duy Đông, sao anh không hỏi, là vì anh sợ phải nghe câu trả lời à?"

"Từ lúc nào anh trở nên hèn nhát thế này? Đâu giống anh chút nào."

Kỷ Duy Đông không giật tay ra, cứ để mặc cô níu lấy. Anh cúi xuống, nhìn xoáy vào cô bằng ánh mắt ôn hòa nhưng lạnh lẽo. Anh bao dung cô, một sự bao dung vô bờ bến.

Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không biết tức giận.

Anh kiên nhẫn đáp: "Không sao đâu cưng à, em cứ trút giận lên anh đi. Em còn muốn nói gì nữa, cứ nói hết ra."

Trình Tuyết rướn cổ lên, nhắm thẳng vào chỗ yếu điểm nhất, đau đớn nhất của anh mà đâm: "Em sẽ phá thai."

"Nếu lần này em có thai thật, em nhất định sẽ bỏ đứa bé."

"Anh nghĩ xem tại sao em mua que thử thai mà không nói cho anh biết? Tại sao em thà nhờ Lý Quân Đình đưa đi bệnh viện chứ nhất quyết không hé răng với người chồng là anh?"

Cô hơi cao giọng, nhìn anh chằm chằm: "Thông minh như anh, lẽ nào không đoán ra được lý do sao?"

Cô từng bước dồn ép, nhìn thấy tia đau đớn thoáng qua nơi đáy mắt anh, trong lòng cô càng dâng lên một niềm kh*** c*m: "Em không muốn sinh con cho anh!"

"Anh có thể thao túng mọi thứ, nhưng anh không thể thao túng cảm xúc của em, cảm nhận của em, và cơ thể của em!"

Nỗi đau trong mắt Kỷ Duy Đông ngày càng sâu, sắc mặt anh cũng ngày càng lạnh lẽo, lệ khí tỏa ra từ người anh mỗi lúc một nồng đậm. Anh bóp chặt hai má cô, cưỡng hôn cô một cách thô bạo. Trình Tuyết vung tay tát một cái đau điếng vào cổ anh, há miệng cắn mạnh vào môi anh. Anh mặc kệ cho cô cắn, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn. Trong khoang miệng cả hai đều nồng nặc mùi máu tanh.

Hơi thở hai người quấn lấy nhau. Kỷ Duy Đông hơi lùi ra, lạnh lùng hỏi: "Có đau không?"

Răng Trình Tuyết nghiến chặt vào môi trên của anh: "Đau."

Kỷ Duy Đông dùng đầu gối chen vào g*** h** ch*n cô, một tay bóp chặt cổ cô, hôn cô đến mức ngạt thở.

Sướng. Rất sướng. Cứ như thể cô đã bị anh thuần hóa triệt để vậy. r*n r* dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu, cứng cáp của anh. Chỉ là nụ hôn thôi. Vẫn chỉ là nụ hôn.

Cô cố gắng giữ tỉnh táo, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra. Mắt cô bắt gặp cây kéo nằm trên bàn. Chưa có ngày nào khát khao trả thù anh trong cô lại đạt đến đỉnh điểm như hôm nay.

Có lẽ là do vụ có thai hụt này.

Hoặc cũng có thể là do những nỗi sợ hãi, lo âu chất chứa mấy ngày qua.

Cô đã phải chịu đựng quá nhiều uất ức vì anh, cô bất mãn, cô không có chỗ để xả. Tại sao anh luôn có thể phủi sạch mọi chuyện một cách nhẹ nhàng như không với cái tư thế cao ngạo đó?

Cô chưa bao giờ khỏe đến vậy, hất văng anh ra.

Chụp lấy cây kéo. Từ trong túi áo khoác của anh, cô rút ra chiếc bùa bình an mà cô từng tặng anh, không do dự..

Cắt phăng nó đi.

Chiếc bùa bình an này anh luôn mang theo bên mình, chưa từng rời thân một ngày nào.

Đó cũng là món quà duy nhất cô từng tặng anh.

Kỷ Duy Đông hoàn toàn không kịp phản ứng. Ánh mắt anh chuyển từ ngỡ ngàng sang hoảng loạn, anh sải bước lao về phía cô.

Cùng lúc đó, Trình Tuyết siết chặt cây kéo trong tay, chuẩn bị nhát cắt thứ hai.