Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 52: Tâm mộ - Nghẹn đắng trong tim

Kỷ Duy Đông cố nuốt trôi cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng, yết hầu anh trượt lên xuống liên hồi.

Anh ép mình phải bình tĩnh, ánh mắt rơi xuống người cô cũng dần trở nên mềm mỏng, dịu dàng, anh nhẹ giọng nói: "Nếu em coi anh là chồng em, thì chuyện thất bại hay không đâu còn quan trọng nữa."

"Đón nhận anh, yêu cầu anh, chi phối anh, đó là những gì em cần làm, và anh sẽ nghe theo em."

Anh nói nghe lọt tai thật đấy, nhưng chẳng phải đây cũng là một mệnh lệnh sao?

Trình Tuyết ngước nhìn anh, một người đàn ông vô cùng thân thuộc. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê hắt xuống, phủ lên không gian một quầng sáng bảy sắc cầu vồng, mờ ảo như trong một giấc mơ.

Và anh chính là nhân vật chính trong giấc mơ đó. Bao nhiêu ánh vàng rực rỡ đều tụ lại trên gương mặt, trên bờ vai anh, toát lên vẻ huy hoàng và đắt giá. Rồi tụ lại nơi ánh mắt uy quyền, không cho phép bất kỳ ai phản kháng.

Dưới chân anh, ai cũng chỉ là một vũng bùn lầy.

Cô thì làm gì được cơ chứ?!

Lần này bị bắt về, Trình Tuyết hoàn toàn bất lực, có lẽ cả đời này cô cũng hết cách rồi.

Mặc dù ban đầu bỏ trốn một phần là do giận dỗi, nhưng sau đó, cô cũng đã thực sự muốn rời đi.

Cho đến khi anh can thiệp khiến chuyến bay bị hoãn.

Cô mới vỡ lẽ.

Chỉ cần Kỷ Duy Đông muốn giữ cô lại, cô không có cách nào thoát khỏi Hồng Kông. Mạng lưới tai mắt của anh giăng kín khắp nơi, như một đám mây đen xám xịt, che rợp bầu trời, dù cô có trốn đi đâu cũng sẽ bị những cơn mưa của anh làm cho ướt sũng.

Cô trút hết mọi uất ức: "Là em muốn lấy anh chắc! Kỷ Duy Đông, anh tự hỏi lòng mình xem, có phải em tự nguyện không?"

"Anh có nói hay, nói ngọt đến đâu cũng chẳng thể che đậy được những chuyện xấu xa anh đã làm. Anh chính là bất hạnh của đời em, anh đã hủy hoại cuộc đời em, anh có biết không!"

"Từ khi biết rung động, em đã thề sẽ chỉ kết hôn với người mà tôi yêu."

"Nhưng người đó không phải là anh! Em không thích anh!"

Sắc mặt Kỷ Duy Đông biến đổi theo từng lời cô nói, từ u ám, sầm sì rồi chuyển sang trắng bệch. Yết hầu anh chuyển động ngày một nhanh, dường như đang cố kìm nén một điều gì đó chực trào.

Hàng lông mày tuấn tú cau lại, đôi mắt dưới vầng trán cao hơi đỏ lên.

Trái tim anh như một con ngựa đang lồng lộn bỗng ngã quỵ xuống đất, đau đớn tột cùng.

Anh sắp không kìm nén nổi nữa, lần đầu tiên anh nói nhanh đến vậy: "Được. Là anh có lỗi với em. Từ trước đến nay, anh chưa từng phủ nhận điều đó."

"Từ lúc em còn xuất hiện với thân phận là em gái của Giang Tùng Quân, anh đã muốn có em rồi. Và một khi anh đã muốn em, thì em đừng hòng kết hôn với bất kỳ ai khác."

Trình Tuyết giận dữ ngắt lời: "Lẽ ra em không nên xuất hiện, nửa năm trước em không nên đến Hồng Kông."

Kỷ Duy Đông lắc đầu: "Sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp em thôi. Giang Trình Tuyết, anh chắc chắn sẽ gặp được em. Dù là trước khi kết hôn hay sau khi kết hôn đi chăng nữa."

"Huống hồ, anh đã nhìn thấy em qua những bức ảnh mà nhà em gửi đến."

"Em nói anh hủy hoại cuộc đời em, có lẽ em nói đúng."

"Nhưng chuyện đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn cô với sự bá đạo và bức bách: "Bởi vì, em chỉ có thể kết hôn với anh mà thôi."

"Chuyện này không thể thương lượng."

Trình Tuyết hận không thể chỉ thẳng vào mặt anh: "Nếu anh gặp em sau khi anh kết hôn rồi thì sao? Anh định đẩy em vào hoàn cảnh nào? l*m t*nh nhân của anh chắc?"

"Kỷ Duy Đông, rốt cuộc anh là loại cặn bã gì vậy!"

Kỷ Duy Đông day day sống mũi, đôi lông mày nhíu chặt không buông: "Những chuyện chưa từng xảy ra, anh không thể giải thích. Có lẽ em sẽ không tin."

"Nhưng anh chỉ có thể nói với em một điều."

"Nếu anh không yêu vợ mình, anh sẽ không ngủ với cô ấy, cũng sẽ chẳng có bất kỳ mối quan hệ mờ ám nào. Cô ấy có thể tự do theo đuổi tình yêu đích thực. Anh không bận tâm."

"Nhưng em thì không được."

"Bởi vì anh yêu em." Anh cúi đầu, ghé sát mặt cô, lặp lại câu nói đã đăng trên báo.

Trình Tuyết nghẹn thở trong tích tắc, mở to mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Điều này cũng lý giải tại sao anh lại có thể dửng dưng coi Giang Tùng Quân và Thi Lập Quả như những con cờ trong vở kịch của mình mà chẳng vương chút cảm xúc nào.

Trình Tuyết im lặng.

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi.

Kỷ Duy Đông lấy gói thuốc lá ra, ngậm một điếu lên môi rồi lại cất vào. Anh ném mạnh gói thuốc lên bàn, cáu gắt đến cùng cực, nhìn cô chằm chằm: "Nhưng ý của em vừa rồi là sớm muộn gì cũng muốn ly hôn với anh?"

Anh dường như đang suy diễn mọi chuyện đi quá xa, từng bước ép sát: "Em muốn yêu ai? Trần Nguyên Thanh? Lý Mạc? Hay là tình đầu thời cấp ba của em? Rốt cuộc ai mới là mẫu người lý tưởng của em?"

Sắc mặt Trình Tuyết vẫn lạnh băng.

Kỷ Duy Đông kẹp điếu thuốc trên tay, tựa hông vào mép bàn, rồi lại đứng thẳng dậy, nhìn cô đăm đăm: "Nhất định không thể là anh sao? Giang Trình Tuyết, anh tự thấy mình cũng có không ít ưu điểm. Và phần lớn thời gian, anh luôn chu toàn mọi thứ cho em."

"Nhất định không thể là anh sao?"

Anh cố kìm nén, hít một hơi thật sâu: "Anh không nghĩ là em thích hai người kia. Nhưng anh thừa nhận, anh rất ghen tị. Ghen tị với cái cách em dùng ánh mắt dịu dàng, tinh nghịch đó để nhìn họ."

Kỷ Duy Đông nhìn khuôn mặt tuyệt tình của cô, vành mắt hơi đỏ bỗng chốc hằn sâu hơn. Anh hạ giọng, giọng nói lạnh lùng nhưng lại mang theo một sự cầu xin: "Giang Trình Tuyết, chỉ một khoảnh khắc thôi, em có thể nhìn anh một cách công bằng được không?"

"Cho anh một chút hy vọng mỏng manh cũng được?"

Trình Tuyết đứng chân trần trên sàn nhà lạnh ngắt, nhìn thấy khóe mắt anh lấp lánh thứ ánh sáng tựa như nước mắt.

Hóa ra anh cũng biết đau lòng.

Sự đau lòng của anh truyền qua đôi chân trần của cô, chạy dọc sống lưng, rồi bùng lên thành ngọn lửa, hay là một thứ gì đó, ứ đọng lại nơi lồng ngực, nóng ran khiến cô nghẹn ngào.

Trình Tuyết bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay, đột nhiên ngẩng đầu lên, hét lớn: "Kỷ Duy Đông, sau ngần ấy chuyện đã xảy ra giữa chúng ta, anh dạy em đi, anh dạy em phải nhìn anh như thế nào đây."

"Em cũng muốn biết lắm chứ!"

"Tại sao lại cứ phải là em!"

Cô bật khóc nức nở: "Kỷ Duy Đông, em mệt mỏi lắm rồi, anh buông tha cho em đi, tha cho em có được không."

Yết hầu Kỷ Duy Đông trượt lên xuống, những ngón tay như mất đi sinh lực, điếu thuốc rơi tuột xuống sàn. Anh bước tới ôm lấy cô. Trình Tuyết đẩy anh ra, anh lại tiếp tục ôm chặt cô vào lòng.

Trình Tuyết đấm đá, cào cấu anh để trút giận. Anh cứ đứng im chịu trận, để mặc cô làm loạn. Đến cuối cùng, anh chỉ vòng tay ôm chặt cô vào lồng ngực, đặt cằm l*n đ*nh đầu cô.

Trình Tuyết khóc đến mức không thở nổi. Đến khi khóc mệt rồi, cô chợt thấy trán mình lành lạnh, hàng mi khẽ rung lên.

Hình như là nước mắt.

Nước mắt của Kỷ Duy Đông.

Anh đã khóc.

Thời khắc giao mùa giữa tháng Ba và tháng Tư ở Hồng Kông cứ như một vết nấm mốc ảm đạm, những cơn mưa bất chợt rả rích tuôn rơi.

Trình Tuyết nghỉ ngơi tại biệt thự vài ngày, bà dì cũng đã rời đi nên tinh thần cô tốt lên hẳn.

Hai người rất ít khi nói chuyện với nhau, nhưng sau trận cãi vã hôm đó, anh dường như càng nhượng bộ cô nhiều hơn, cô nói gì anh cũng ừ.

Chỉ có lúc ân ái trên giường, anh vẫn giữ cái tính ngang ngược thường ngày. Anh mạnh bạo gạt tay cô ra, mặc cho cô thều thào nói "không được", anh chẳng buồn đáp lại, cứ thế bóp cằm cô, ép cô dang chân ra, rồi đặt nụ hôn nồng cháy lên mọi ngóc ngách trên cơ thể cô.

Những lúc rảnh rỗi, cô mở laptop lên xem lại những bài giảng đã bỏ lỡ. Dù sao thì cô vẫn dự định quay lại trường.

Ở lì trong biệt thự chán muốn chết.

Vừa bước vào lớp, Trình Tuyết trở về chỗ ngồi cũ. Đỗ Nghi Tư, cô bạn cùng bàn, liền sáp lại gần.

"Cậu nghỉ phép xong rồi à?" Cô ấy cười hỏi.

Trình Tuyết gật đầu: "Ừ."

Chắc Kỷ Duy Đông đã cho người đến trường xin nghỉ với lý do "nghỉ phép" cho cô.

Đỗ Nghi Tư tò mò: "Cậu đi đâu chơi thế?"

Trình Tuyết lười bịa chuyện: "Chỉ đi dạo loanh quanh thôi."

Đỗ Nghi Tư tỏ vẻ ghen tị: "Làm vợ đại gia sướng thật đấy, muốn đi đâu là đi, chẳng phải lo rớt môn hay thi trượt."

Cô ấy cười, giọng nói không có ý mỉa mai: "Bọn tớ thì phải dựa vào nghề này để kiếm cơm, cạnh tranh khốc liệt lắm."

Trình Tuyết mím môi, thực ra cô cũng vậy, nhưng có nói ra chắc cũng chẳng ai tin nên đành thôi.

Cô liếc nhìn WeChat, Lý Quân Đình vừa nhắn lại: [Bà cô của chị ơi, cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi. Không thì chị định báo cảnh sát đấy.]

Trình Tuyết vừa nghe Đỗ Nghi Tư luyên thuyên, vừa nhắn lại cho chị ấy.

[Em lú luôn rồi, cứ tưởng nhắn cho chị rồi cơ.]

Lý Quân Đình trêu: [Đùa thôi, ông xã nhà em vừa có màn tỏ tình rầm rộ như thế, làm gì có chuyện chị phải lo lắng chứ.]

Trình Tuyết chần chừ một lúc, chẳng biết phải rep sao nên để điện thoại sang một bên.

Đỗ Nghi Tư vỗ nhẹ vào tay cô: "Cậu có nghe tớ nói không đấy? Cuộc thi hai tuần nữa cậu có tham gia không?"

Trình Tuyết ngơ ngác: "Cuộc thi gì cơ?"

Đỗ Nghi Tư bật cười: "Có vẻ cậu vẫn chưa thoát khỏi kỳ nghỉ lãng mạn nhỉ. Trường mình đang tổ chức cuộc thi thiết kế ý tưởng, do một tạp chí thời trang nổi tiếng của Pháp đứng ra tổ chức, chắc cậu nghe tên rồi đấy."

"Nhưng nghe phong thanh, đứng sau chống lưng cho cuộc thi này là Chaumet. Chaumet thì khỏi phải bàn rồi, thương hiệu trang sức xa xỉ hàng đầu."

"Cả giới thời trang đang đổ dồn sự chú ý vào cuộc thi này. Nghe nói giải Nhất không chỉ được lên trang bìa tạp chí, mà còn có cơ hội được Chaumet nhận vào thực tập nữa cơ."

Đỗ Nghi Tư nói thêm: "Đó chỉ là tin hành lang thôi nhé. Bề ngoài thì ban tổ chức vẫn là tòa soạn tạp chí."

Trình Tuyết tỏ ra hứng thú: "Chủ đề là gì thế? Quần áo, trang sức hay gì khác?"

Đỗ Nghi Tư lôi điện thoại ra: "Để tớ gửi link cho cậu. Nghe phức tạp lắm, hình như là về túi xách dự tiệc phong cách retro."

"Kiểu mấy cái túi nạm đầy kim cương thời xưa của Cartier, Harry Winston hay Chaumet ấy."

"Nhưng mà mỗi thương hiệu lại có triết lý và phong cách riêng, tuy gọi chung là túi dự tiệc nhưng kiểu dáng và concept thì đa dạng vô cùng."

Trình Tuyết bấm vào đường link Đỗ Nghi Tư vừa gửi.

Có điều, thời gian chuẩn bị chỉ có hai tuần thì quá gấp rút. Từ việc lên ý tưởng cho một bộ sưu tập, chọn lọc các yếu tố thương hiệu, phối màu, chọn kỹ thuật đính kết, cho đến việc quyết định sử dụng loại đá quý nào như ngọc bích, ruby, sapphire hay kim cương trắng... Mọi công đoạn đều đòi hỏi sự tính toán vô cùng tỉ mỉ.

Thấy vẻ mặt nhăn nhó của cô, Đỗ Nghi Tư huých khuỷu tay: "Nhà cậu thiếu gì người tài giỏi, nhờ họ làm giúp một bộ là xong, tiện tay rinh luôn cái giải về."

Trình Tuyết nghe thế liền không vui: "Thế thì tớ đến đây đi học để làm gì."

Đỗ Nghi Tư chớp chớp mắt nhìn cô nghiêm túc: "Thế cậu đến học để làm gì?"

Trình Tuyết cũng hơi bực mình: "Không giải thích được với cậu đâu."

Đỗ Nghi Tư nhận ra mình nói hơi quá, vội vàng xáp lại gần: "Nói thật nhé, chồng cậu là siêu tỷ phú rồi, đâu cần cậu phải kiếm tiền. Chẳng lẽ cậu học để chứng tỏ giá trị bản thân à?"

"Cậu là người nổi tiếng nhất trường rồi, đến giảng viên còn chẳng tiếng tăm bằng cậu. Chỉ là không ai dám nói thẳng ra thôi, chứ trong trường ai cũng tò mò về cậu, đoán xem tại sao cậu lại cất công đi học."

Trình Tuyết nhìn cô bạn, ngừng lại một chút: "Nghi Tư, tớ nghĩ, trước hết, tớ phải là chính tớ đã. Thân phận trong xã hội của tớ, không nên chỉ là 'vợ của anh ta'."

Đỗ Nghi Tư ngẩn người.

Trình Tuyết xếp lại tài liệu, mở máy tính ra: "Giả sử có một ngày tớ và anh ấy chia tay."

Cô nhìn Đỗ Nghi Tư bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Tớ muốn mình có đủ khả năng và sự tự do để rời xa anh ấy."

Khoảng thời gian trải qua bao nhiêu chuyện, đặc biệt là khi cả gia đình cô bị Kỷ Duy Đông thao túng trong lòng bàn tay, cô đã ngộ ra rất nhiều điều. Điều con người ta sợ nhất chính là đánh mất.

Nhưng đánh mất thì đã sao.

Cô vẫn có thể vực dậy được.

Và trước tiên, cô tuyệt đối không được phép lười biếng!

Đỗ Nghi Tư thì thực sự sững sờ.

Bất kỳ người phụ nữ nào, hay phần lớn phụ nữ, nếu ở vào vị trí của Giang Trình Tuyết lúc này, điều duy nhất họ muốn làm là giữ chặt lấy Kỷ Duy Đông. Sẵn sàng hóa thành dòng nước mềm mại, thành ngọn sóng dịu êm để anh được vẫy vùng thỏa thích, để anh có thể thoải mái "trăng hoa".

Nói trắng ra, cuộc sống này suy cho cùng cũng chỉ là sự tích lũy vật chất, cớ sao phải mải miết theo đuổi những thứ vô hình.

Cô ấy vẫn luôn tin rằng, sự phong phú trong tâm hồn chỉ có thể được xây dựng trên một nền tảng vật chất vững chắc. Vứt bỏ vật chất để chạy theo tinh thần, chẳng khác nào một con chó no nê lại cứ đòi đi bới rác ăn.

Lần này Đỗ Nghi Tư vô cùng chân thành: "Về cuộc thi này, nếu cậu định tham gia, tan học bọn mình kiếm chỗ nào đó ngồi, tớ sẽ nói kỹ hơn cho cậu nghe. Thầy giáo giảng trên lớp rồi, nhưng cậu nghỉ nên không biết."

Trình Tuyết gật đầu mỉm cười: "Cảm ơn cậu nhé."

Giờ nghỉ giải lao, Trình Tuyết đi vệ sinh, lúc ngang qua lớp học bên cạnh, cô mới sực nhớ ra Lý Mạc học cùng trường. Lâu rồi không gặp nên cô suýt quên bẵng đi.

Kể từ chuyến đi thực tế đó, hai người cũng chẳng liên lạc gì với nhau.

Cô ngó vào trong nhưng không thấy anh ấy. Chỗ anh ấy hay ngồi ở giữa dãy bên trái hôm nay trống trơn.

Có lẽ anh ấy bận việc gì đó. Trình Tuyết cũng không nghĩ ngợi nhiều, quay trở lại lớp.

Sau giờ học, Đỗ Nghi Tư kéo cô lại, cặn kẽ hướng dẫn mọi chi tiết về cuộc thi. Cô bạn còn được đi nhờ chiếc xe sang của Trình Tuyết, xuýt xoa không ngớt vì được trải nghiệm cảm giác của một "phu nhân hào môn".

Vừa về đến biệt thự, Trình Tuyết lập tức lao vào chuẩn bị.

Cô lấy ra một xấp giấy vẽ lớn, bày la liệt tạp chí thời trang trên bàn, và in sẵn hàng loạt hình ảnh túi dự tiệc của các thương hiệu trang sức nổi tiếng để làm tư liệu.

Khi Kỷ Duy Đông về đến nhà, đập vào mắt anh là một bàn trà chất đầy đồ đạc. Anh lướt nhìn qua hai giây, cởi cúc áo vest rồi thong thả ngồi xuống cạnh cô, mỉm cười: "Lúc trước anh có đưa cho em tấm thẻ ra vào phòng sưu tập đó."

"Nó rất hữu dụng đấy."

Lòng Trình Tuyết như nổi gió, khung cửa sổ va đập lách cách. Cô nhớ đến tấm thẻ đó.

Đó là món quà đầu tiên Kỷ Duy Đông tặng cô, cũng là lúc anh chẳng thèm che giấu dã tâm muốn chiếm đoạt cô.

Làm sao cô có thể quên được chứ!