Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 38: Nguyệt nô - Các người đang ở đâu?

Kỷ Duy Đông nhẹ nhàng nhặt sợi tóc ấy lên, một sợi tóc đen ngắn không thuộc về anh cũng chẳng phải của cô.

Anh rũ mắt nhìn nó bằng nửa con mắt.

Rồi mặc cho nó rơi xuống.

Sợi tóc uốn cong thành một vệt đen rõ mồn một trên sàn nhà bóng loáng như gương.

Giống hệt như có kẻ thứ ba chen ngang giữa họ, chướng mắt và thừa thãi.

Cứ thế đâm nhói từng nhịp.

Cánh tay dài của Kỷ Duy Đông vòng qua eo Trình Tuyết, bốn ngón tay từ lưng trượt dần sang hông cô.

Anh cúi đầu, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

Từ góc độ này, anh chỉ nhìn thấy đỉnh đầu và những nếp gấp trên chiếc váy màu xanh lam sẫm của cô. Màu xanh này kén người mặc, nhưng khoác lên người cô lại vừa vặn đến lạ.

Trông vừa thanh thoát vừa linh hoạt.

Chẳng biết từ bao giờ, hình như là từ lúc cô không còn gọi anh là "anh rể" nữa.

Anh rất hiếm khi nhìn được trọn vẹn khuôn mặt cô.

Trừ lúc ở trên giường.

Vợ anh không hề thấp, thậm chí còn được coi là cao ráo so với con gái phương Nam.

Chỉ cần cô hơi nhướng mi lên là anh có thể nhìn rõ gương mặt ấy.

Nhưng anh vẫn chỉ nhìn thấy đỉnh đầu cô.

Cô dường như rất ghét phải nhìn vào mặt anh.

Trái tim Kỷ Duy Đông như bị sâu mọt gặm nhấm, anh bóp cằm cô, ép cô phải ngẩng lên nhìn mình.

Trình Tuyết không hiểu chuyện gì đang xảy ra, phản ứng đầu tiên của cô là kháng cự, muốn gạt tay anh ra.

Nhưng Kỷ Duy Đông dùng sức mạnh hơn trước rất nhiều.

Đôi mắt anh chẳng còn vương chút dịu dàng nào, mà tràn ngập sự ngang ngược, bá đạo và bức bách.

Anh ép cô phải nhìn thẳng vào mình.

Không hiểu sao hôm nay Kỷ Duy Đông lại nổi điên như vậy, Trình Tuyết bám hai tay vào cổ tay gầy guộc của anh, cổ rướn cao nhưng hàng mi vẫn cụp xuống không chịu nhìn.

Cảm giác này thật tệ.

Cảm giác bị anh ép buộc phải nhìn nhau thật tồi tệ.

Kỷ Duy Đông vẫn giữ vẻ tùy ý, ung dung như thường, anh nắn nhẹ gáy cô rồi v**t v* mái tóc phía sau đầu.

Khóe môi mím chặt, ánh mắt rũ xuống, giọng anh trầm ổn.

Nhưng chính vì khí thế lúc này của anh, những lời anh nói ra lại mang một vẻ lạnh lùng đến lạ.

Một sự lạnh lùng mang theo mệnh lệnh và áp bức.

"Giang Trình Tuyết, anh là chồng em. Nếu anh nhớ không nhầm, từ lúc kết hôn đến giờ em chưa từng nhìn thẳng mặt anh nói chuyện bao giờ."

"Có đúng không?"

Trình Tuyết giật mình, không ngờ anh lại nhìn thấu điều đó. Sự kháng cự của cô thể hiện ở từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, đương nhiên là bao gồm cả điều này.

Kỷ Duy Đông vẫn giữ chặt cằm cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn đâm thủng lớp vỏ bọc, chọc thủng bức tường ngăn cách giữa hai người.

Anh hạ giọng, rồi tốc độ nói dần nhanh hơn như không kìm nén được: "Lúc ăn cơm thì chỉ cắm mặt ăn, ngồi đối diện nhưng chưa bao giờ ngước lên nhìn anh lấy một lần."

Những biểu hiện kháng cự này không hẳn là cô cố ý làm vậy.

Rất nhiều lúc, Trình Tuyết chỉ đang ở trạng thái tự bảo vệ mình, nên theo bản năng muốn né tránh anh.

Ngón tay cái Kỷ Duy Đông v**t v* hàng mi cô, bốn ngón còn lại ép chặt má cô, buộc cô phải đối diện với mình.

Để có thể mặt đối mặt với cô rõ ràng hơn.

Anh cúi người xuống, cúi thấp cho đến khi lọt vào tầm mắt cô mới thôi.

Anh nhất quyết muốn cô phải nhìn mình.

"Giang Trình Tuyết, học cách nhìn thẳng vào anh đi, thế nào?"

Trong lòng Trình Tuyết thấy bực bội, anh lại bắt đầu ép cô làm những việc cô không thích.

Ánh mắt, cái nhìn, những phản ứng vô thức... làm sao mà khống chế được cơ chứ.

Kỷ Duy Đông lại dường như trở nên hưng phấn, anh nhắm mắt lại, dỗ dành hôn lên khóe mắt cô: "Đúng rồi cưng à, làm trái bản năng có thể hơi khó, nhưng em có thể thử mở lòng đón nhận anh mà."

"Đời này em không thể rời xa anh được đâu, anh sẽ giúp em lo liệu mọi thứ. Hãy thử đối diện với anh đi, anh không tệ chút nào, thậm chí anh còn có thể làm tốt hơn phần lớn những gã chồng ngoài kia."

Chắc chắn anh bị kích động chuyện gì rồi.

Trình Tuyết đứng yên tại chỗ, không dám chọc giận anh thêm vì sợ anh sẽ có những hành động quá khích hơn, cô chỉ hỏi: "Hôm nay anh làm sao thế?"

Kỷ Duy Đông im bặt.

Thấy anh không nói, cô quay mặt đi: "Nếu không có chuyện gì thì em đi tắm đây."

Kỷ Duy Đông lại kéo tuột cô về, lúc này quanh người anh mới thực sự tỏa ra một tia lệ khí mỏng manh: "Giang Trình Tuyết, nếu có thể, em có phải không muốn nói với anh dù chỉ một câu không?"

Trình Tuyết rốt cuộc cũng nhìn thẳng vào anh đúng như ý muốn của anh, giọng bất mãn: "Những lời anh nói em không biết phải tiếp lời thế nào."

Kỷ Duy Đông buông cô ra, lùi lại vài bước đánh giá cô, rồi bất ngờ cúi xuống nhặt sợi tóc kia lên: "Không biết tiếp lời thế nào sao?"

"Được, vậy chúng ta nói chuyện này đi."

"Ban nãy nó nằm trên vai em đấy."

Anh chậm rãi hỏi: "Tại sao nó lại ở trên vai em?"

Ánh mắt đen thẳm của anh găm chặt vào mặt cô: "Anh nên hiểu chuyện này là vợ anh đã ngoại tình, hay là dạo này em thường xuyên hẹn hò thân mật với người bạn khác giới nào đó nên mới để lại dấu vết này?"

Nhìn sợi tóc ngắn ấy, tim Trình Tuyết đập thót một cái, cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang trào dâng.

Là của Lý Mạc!

Ngoài Lý Mạc ra chẳng còn ai khác.

Nhưng cô và Lý Mạc thực sự không có gì cả.

Sợi tóc đó... chắc là lúc chiều vô tình cụng đầu vào nhau nên mới dính lên vai cô.

Không hiểu sao, khi đối mặt với sự chất vấn của Kỷ Duy Đông, Trình Tuyết lại không thể giữ được sự thản nhiên.

Thậm chí trong một khoảnh khắc, cô thấy hoảng loạn.

Kỷ Duy Đông nheo mắt, kéo cô lại gần, lực tay không mạnh nhưng đủ để bắt cô phải nhìn thật kỹ xem sợi tóc đó trông như thế nào.

Anh trầm giọng ra lệnh: "Trả lời anh."

Trình Tuyết nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn đắng: "Được, em có thể giải thích."

Kỷ Duy Đông phớt lờ câu nói đó, chuyển sang vuốt tóc cô đầy âu yếm: "Hay là thế này, đi Đan Mạch anh sẽ đi cùng em, đợi thêm vài ngày nữa để anh giải quyết xong việc ở đây đã."

Trình Tuyết hé môi, ấm ức nhìn anh. Đây là những ngày tự do hiếm hoi mà cô khó khăn lắm mới có được.

Nếu anh đi cùng, cô thực sự chẳng còn lấy một không gian để thở nữa.

Cô níu áo anh, ánh mắt dán chặt vào anh, cố gắng thương lượng: "Người bạn đó là đàn anh hồi cấp ba của em."

"Bọn em tình cờ gặp nhau thôi. Hôm đi làm visa anh ấy cũng ở đó, rồi nói chuyện vài câu."

"Làm visa xong, vì lâu rồi không gặp, lại ở tận Hồng Kông thấy có duyên nên mới đi ăn tối một bữa. Vốn dĩ hẹn cả chị Quân Đình, nhưng hôm đó chị ấy đang ở đại lục."

Cô nhấn mạnh: "Hôm đó là lần đầu tiên tụi em gặp lại sau ngần ấy năm."

Trình Tuyết làm theo yêu cầu lúc nãy của anh, nhìn thẳng vào anh, hàng mày nhíu chặt: "Chị Quân Đình cũng mấy năm rồi không gặp anh ấy, buổi tối hôm nay là do chị ấy hẹn."

"Lúc nhặt đồ rơi, tụi em vô tình đụng nhau một cái, chắc sợi tóc rơi lên vai em lúc đó."

"Giữa tụi em, giữa các ngón tay của tụi em chẳng có gì mờ ám cả."

Ngón tay Trình Tuyết bấu chặt vào áo anh mỗi lúc một sâu.

Lúc này, Kỷ Duy Đông tỏa ra một sự tĩnh lặng đáng sợ. Một vẻ ôn hòa nhã nhặn như sương mù buổi sớm mai, tầm nhìn rất thấp, chẳng biết từ trong làn sương ấy sẽ phóng ra thứ nguy hiểm gì.

Anh cúi xuống v**t v* bàn tay cô: "Nhẫn cưới của em vẫn còn để chỗ anh đúng không."

"Từ lần cãi nhau trước em vẫn chưa lấy lại."

"Có đeo không?"

Những ngón tay của Trình Tuyết bấu chặt lại với nhau, răng trên cắn lấy môi dưới mất nửa giây, đau điếng, rồi cô ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ đeo."

Kỷ Duy Đông lên lầu lấy nhẫn xuống, dịu dàng nâng tay cô lên, cưng chiều lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út, xong xuôi còn xót xa v**t v* bàn tay cô.

"Đẹp lắm."

Chẳng biết là đang khen bàn tay đeo nhẫn cưới đẹp.

Hay là khen bàn tay của cô vốn dĩ đã đẹp.

Làm visa mất khoảng 5 đến 7 ngày làm việc.

Trình Tuyết thường xuyên ra ngoài cùng Lý Quân Đình. Dù biết rõ lịch trình mỗi ngày của cô nhưng Kỷ Duy Đông dường như bỗng nhiên cảnh giác hơn hẳn.

Anh yêu cầu: "Cưng à, em phải báo cáo cho anh mỗi ngày, ăn ở đâu, đi với ai, được không?"

Trong chuyện này, Trình Tuyết không buồn đôi co với anh. Sắp đi Đan Mạch rồi, bớt một chuyện đi cho nhẹ đầu.

Thấy cô cứ đến một địa điểm là lại chụp ảnh gửi đi, cố tình chụp cả bàn ăn và bát đĩa, Lý Quân Đình không nhịn được cười: "Ở Hồng Kông thỉnh thoảng lại thấy anh ta lên tin tức tài chính, trông vừa lịch lãm, điềm đạm lại đúng chuẩn tinh anh. Chẳng ai ra dáng một người nắm quyền gia tộc lớn như anh ta."

"Thế mà riêng tư lại bám người thế này cơ à?"

Trình Tuyết không muốn nói nhiều, chỉ đáp: "Thỉnh thoảng dở chứng thế đấy chị."

Lý Quân Đình nhấp một ngụm nước ép: "Tiểu Tuyết à, thực ra hôn nhân hay quan hệ nam nữ đều không có gì là hoàn mỹ cả."

"Cái con đường mình chưa chọn bao giờ cũng trải đầy hoa hồng, mình vô thức tô vẽ cho nó. Chị không khuyên em thử mở lòng thích anh ta hay gì đâu, nhưng mối quan hệ của hai người... cũng được coi là một kiểu gắn kết đấy."

Trình Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời kéo mây xám xịt như sắp mưa, mặt trời bị che khuất, cả thế giới trở nên u ám. Nhưng không khí trước cơn mưa lại mang một vị the mát dễ chịu như kẹo bạc hà.

Nếu Lý Quân Đình không nhắc đến, Trình Tuyết cũng chẳng thừa hơi mà nghĩ về cuộc hôn nhân hỗn độn đang đổ ụp lên đầu mình này.

Ban đầu cô gả cho anh là vì chị gái.

Suốt ngày nơm nớp lo sợ bị anh phát hiện thân phận thật.

Cô luôn cố gắng lấy lòng anh, nửa đẩy nửa đưa để xảy ra quan hệ. Dù lúc đó thực sự không tình nguyện, và anh thì quá ngang ngược, nhưng trong hoàn cảnh ấy, cô không quá để bụng.

Sau này, cô dần nhận ra đó là một cái bẫy do anh giăng ra.

Cô bắt đầu cảm thấy nỗi sợ hãi tột độ từ sâu trong xương tủy đối với bản tính và cách hành xử của người đàn ông này.

Rồi thời gian gần đây là sự phẫn nộ.

Cô căm phẫn sự tàn nhẫn, bạc bẽo, sự thản nhiên của anh. Căm phẫn những gì anh đã làm với người thân của cô.

Căm phẫn việc anh dùng những điều đó để đe dọa cô.

Mối quan hệ giữa họ...

Giống như một dải lụa buộc ngang eo cô, còn đầu dây thì nằm trong tay anh. Chỉ cần anh giật nhẹ, cô sẽ ngã nhào vào lòng anh.

Cô không muốn!

Giờ đây Trình Tuyết chẳng còn suy nghĩ nào khác. Đời này, cô không thể chung sống hòa bình với anh ta được nữa.

Những chuyện này không thể nào tha thứ.

Tha thứ cho anh ta đồng nghĩa với việc phản bội chính mình, thậm chí là phản bội cả chị gái và ba cô.

Trình Tuyết hận đến mức cắn bẹp cả ống hút.

Hơn nữa, đây là cái bẫy anh gài cô.

Tại sao cô phải gánh vác chứ?

Chỉ cần có cơ hội, cô nhất định phải rời đi!

Nhất định phải đi!

Lý Quân Đình khua tay trước mặt cô, bật cười: "Nhìn cái mặt em như có thù giết cha vậy, chị chưa từng thấy em như thế này bao giờ."

Trình Tuyết rũ vai xuống: "Dạ không có gì ạ."

Lý Quân Đình khuấy ly nước ép: "Tiểu Tuyết, hôm nay chị muốn uống rượu."

"Sao thế chị?"

"Sinh nhật chị."

Trình Tuyết giật mình: "Sao chị không nói sớm?"

"Cũng có gì đặc biệt đâu em, quẩn quanh cũng chỉ ăn cái bánh kem, ăn bữa cơm thôi. Dạo này chị cũng không thích ồn ào."

Trình Tuyết vội vàng nhắn tin cho vệ sĩ đi theo, bảo họ đi lấy chiếc váy mà lúc nãy Quân Đình thích nhưng chưa mua về đây.

Cô tắt màn hình điện thoại: "Vậy... chồng chị đâu?"

Lý Quân Đình hất tóc đầy vẻ phong tình, nhìn thẳng vào cô: "Thế nên chị mới bảo là chị muốn uống rượu."

Lý Quân Đình bao trọn một phòng VIP trong club. Hai người thì hơi buồn tẻ nên chị gọi thêm vài người quen tới.

Chị vừa bấm điện thoại vừa nói: "Chị gọi cả Lý Mạc đến rồi đấy nhé."

Ban nhạc đang chơi trống, hơi ồn ào.

Trình Tuyết ghé sát tai chị: "Dạ?"

"Chị bảo là chị gọi cả Lý Mạc đến rồi, cũng chẳng có mấy người đâu, vài người từng gặp mặt cho xôm tụ thôi. Tiểu Tuyết, em thích ăn gì cứ gọi thoải mái nhé."

Trình Tuyết gật đầu.

Lý Quân Đình bấm chuông gọi phục vụ, một lát sau họ mang vào nguyên một giỏ rượu đủ loại.

Khách còn chưa đến mà Lý Quân Đình đã tự mình tu ừng ực. Trình Tuyết thấy không ổn, vội cản lại: "Hôm nay chị sao thế? Sinh nhật thì phải vui vẻ chứ."

Lý Quân Đình giật lại ly rượu, uống cạn một hơi. Nước rượu dính trên bờ môi đỏ mọng, chị lấy mu bàn tay quệt qua làm lem ra một vệt mờ.

Bị Trình Tuyết hỏi thăm, Lý Quân Đình như muốn khóc, nhưng lại cố gượng cười. Chị tựa trán vào trán Trình Tuyết: "Bây giờ trông chị thảm hại lắm đúng không em?"

"Mấy đứa lụy tình đứa nào trông cũng thảm hại cả."

"Hôm nay chị làm mình làm mẩy với anh ấy, chị bảo nếu anh không ở bên em ngày sinh nhật, thì chúng ta chia tay đi."

Trình Tuyết không biết phải an ủi thế nào, chỉ đành nhỏ giọng hỏi thật nhẹ nhàng: "Rồi anh ấy nói sao chị?"

Đôi môi Lý Quân Đình run rẩy, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra, từng chữ vỡ vụn trong miệng: "Anh ấy nói... Quân Đình, anh rất yêu em, thanh xuân của em là thanh xuân, thanh xuân của anh cũng là thanh xuân. Cả đời này anh sẽ không bao giờ quên em."

"Nếu hôm nay em cứ ép anh, anh chỉ có thể nói rằng, trong cuộc đời anh, không chỉ có mỗi việc yêu em."

Lý Quân Đình khóc nấc lên từng hồi, nghẹn ngào trong làn nước mắt dính dấp: "Đó là hai câu cuối cùng anh ấy nói sau cuộc cãi vã của chúng chị."

"Chị biết... chị biết là chị đang gây sự vô lý."

"Nhưng câu trả lời chị muốn nghe lại cực kỳ đơn giản..."

"Chỉ cần nói: 'Tối nay anh về với em'."

"Chỉ vài chữ thế thôi là đủ rồi mà."

Lý Quân Đình quay đầu sang: "Tiểu Tuyết, em hiểu không?"

Trình Tuyết gật đầu: "Em hiểu mà."

Cô nhấn mạnh: "Em rất hiểu."

Trình Tuyết nhíu mày, lấy khăn lau những giọt nước mắt đọng trên hàng mi chị.

Những người đang yêu thường rất mâu thuẫn.

Ngay cả cảm giác Kỷ Duy Đông mang lại cho cô cũng vậy.

Dù giữa họ không hẳn là tình yêu.

Yêu, hận, d*c v*ng, bản năng, được và mất... những thứ này chẳng phân biệt giới tính.

Và những người vướng vào vòng xoáy ấy, cứ như liên tục nhảy lầu, chết đi rồi lại sống lại.

Phải chăng con người ta phải biến thành bộ xương khô trước rồi mới mọc lại được máu thịt?

Hai câu nói của bạn trai Lý Quân Đình quả thực rất tàn nhẫn. Tàn nhẫn vạch trần một sự thật rằng: chị dường như không phải là ưu tiên số một trong cuộc đời anh ta.

Lý Quân Đình với lấy ly rượu định uống tiếp, Trình Tuyết giật lại, uống cạn sạch, rồi nhăn mặt: "Rượu này đắng thế à?"

"Thế chị đừng uống nữa. Mình uống nước ép hoa quả không cồn đi, bỏ thêm viên kẹo dẻo vào, ngọt lắm đấy."

Trình Tuyết rút khăn ướt, lau nhẹ khóe môi cho chị, mỉm cười: "Chị nối mi ở đâu mà em lau mạnh thế này chẳng rụng sợi nào vậy?"

Lý Quân Đình bật cười, thu mình vào góc sofa, khẽ véo má cô: "Kể em nghe làm gì? Mi em vừa dài vừa cong vừa dày sẵn rồi, nối thêm nữa định thành yêu tinh à?"

Trong lúc hai người trêu đùa nhau thì bạn bè của Quân Đình cũng lục tục kéo đến.

Chị không nói nay là sinh nhật, chỉ bảo rủ nhau tụ tập chút thôi. Mọi người mang theo chút đồ ăn và mấy món quà nhỏ lặt vặt, nhưng chẳng có gì liên quan đến sinh nhật cả.

Nửa tiếng trôi qua.

Trình Tuyết thấy ngực hơi khó thở, tim đập mỗi lúc một nhanh.

Lý Quân Đình đang gào thét vào mic để xả stress, hát sai nhịp be bét.

Nhân lúc chuyển bài.

Trình Tuyết kéo tay chị, thều thào hỏi: "Ly rượu lúc nãy... nồng độ cao lắm hả chị?"

Lúc này Lý Quân Đình mới nhìn kỹ mặt cô: "Nãy thấy em uống dứt khoát thế, chị còn tưởng mấy năm nay tửu lượng em lên trình rồi chứ."

"Chưa thấy ai to gan như em, không uống được mà còn nốc nhanh thế."

Lý Quân Đình nhìn lên tầng lửng: "Em muốn về trước, hay lên lầu nằm nghỉ chút? Trên đó có sofa, cũng yên tĩnh lắm."

Trình Tuyết gần như không cần suy nghĩ, đáp liền: "Lên lầu ạ."

Quân Đình càu nhàu: "Cũng được. Em mà vác bộ dạng này về nhà, chồng em chắc xé xác chị mất."

Chị đưa mic cho người bên cạnh, gọi vọng ra: "Lý Mạc, Tiểu Tuyết hơi mệt, tôi dìu em ấy lên lầu, cậu cầm giúp túi xách nhé."

Lý Mạc ngẩng lên, nhìn về phía sofa: "Cái này à?"

"Đúng rồi. Cả điện thoại nữa."

Trình Tuyết khăng khăng bảo tự đi được, nhưng vừa đứng lên thì chân nọ đá chân kia. Lý Quân Đình vội đỡ lấy: "Tổ tông của tôi ơi, để chị đi mua thuốc giải rượu cho em nhé."

Vừa dìu cô đi, Quân Đình vừa rỉ tai: "Chị không đùa đâu. Bộ dạng này của em làm chị sợ thật đấy. Nhỡ chồng em mà thù dai, sau này gây khó dễ cho công ty nhà chị thì tính sao."

Đặt cô nằm xuống sofa xong, Quân Đình quay sang Lý Mạc: "Tôi đi mua thuốc giải rượu, phiền cậu trông chừng em ấy giúp tôi một lát nhé?"

Lý Mạc khẽ gật đầu.

Trên tầng lửng của phòng VIP lúc này chỉ còn hai người. Đèn đã bị Lý Quân Đình tắt đi, chỉ còn ánh sáng hắt lên từ tầng dưới nhưng cũng đủ nhìn mờ mờ.

Trình Tuyết chóng mặt quá, vừa đặt lưng xuống sofa là nhắm tịt mắt lại. Người uống rượu xong lúc nào cũng nóng ran, cô khó chịu nên đưa tay nới lỏng cúc áo cổ.

Lý Mạc lịch sự quay mặt đi chỗ khác, cúi đầu xem điện thoại.

Trình Tuyết nằm không yên, đôi giày cao gót làm cô vướng víu khó chịu, cô cố đá chân ra rồi dùng tay lần mò mở móc gài, nhưng móc gài trơn tuột cứ tuột khỏi tay cô.

Tiếng sột soạt vang lên trên ghế sofa.

Lý Mạc hơi quay mặt lại: "Cần anh giúp không?"

Trình Tuyết vẫn còn tỉnh táo, hé mắt ra nhìn: "Không sao đâu ạ... chỉ là cái móc cài này hơi chật thôi."

Lý Mạc nhìn cô loay hoay khoảng một phút, cuối cùng đứng dậy khỏi chiếc ghế mềm, nửa quỳ nửa ngồi giúp cô tháo khóa giày.

Cô quăng đôi giày xuống đất. Vừa ngửa cổ lên, đập vào mắt là góc nghiêng sắc sảo, điềm tĩnh của Lý Mạc. Trái tim cô bỗng khẽ gợn sóng.

Cô biết rất rõ, đó không phải là rung động, cũng chẳng phải là tín hiệu của sự thích thú.

Mà là câu nói "mẫu người lý tưởng" mà Lý Quân Đình nhắc đến hôm nọ.

Nếu thực sự tiềm thức hồi cấp ba của cô từng coi Lý Mạc là hình mẫu lý tưởng, vậy hồi đó cô thích anh ấy ở điểm gì?

Người mà cô thực sự đem lòng yêu, rốt cuộc sẽ trông như thế nào?

Dường như nhận ra ánh mắt của cô, Lý Mạc cũng ngước lên nhìn. Anh ấy không phải là người hay né tránh ánh nhìn của người khác, nên cả hai không ai dời mắt đi chỗ khác.

Hơi men bốc lên, Trình Tuyết bắt đầu buồn ngủ thật, cô dụi dụi mắt rồi cuộn tròn người lại trên chiếc sofa êm ái.

Chưa đầy năm phút sau, nhịp thở của cô đã trở nên đều đặn.

Lý Mạc lướt điện thoại thêm chừng mười phút. Thấy cô gái trên sofa đang co ro ôm lấy hai cánh tay, anh ấy ngập ngừng vài giây rồi lấy chiếc áo măng tô vừa cởi ra đắp lên người cô.

Lúc đến gần, anh ấy mới để ý điện thoại của cô vẫn đang nhấp nháy sáng liên tục.

Anh ấy không đụng vào.

Đợi khi điện thoại ngừng rung, anh ấy mới nhìn lướt qua màn hình, có sáu cuộc gọi nhỡ.

Có vẻ ai đó đang rất gấp gáp tìm cô.

Chưa đầy ba giây sau.

Điện thoại lại tiếp tục rung lên.

Lý Mạc nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi nhấc máy ấn nghe: "Xin chào."

Đầu dây bên kia hiển nhiên là cực kỳ, cực kỳ kinh ngạc. Cả ba giây trôi qua mà không có một tiếng động nào.

Lý Mạc đành lên tiếng hỏi lại: "Alo?"

Lúc này, người bên kia mới cất giọng lạnh lùng:

"Các người đang ở đâu?"