Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 32: Nhân phật - Anh không thích em giấu giếm

Sàn nhà quá đỗi bóng loáng, như một mặt gương phản chiếu rõ mồn một không chỉ một viên thuốc, mà là tận hai viên. Hai viên thuốc tròn xoe lọt vào tầm mắt Trình Tuyết, như những con bọ đang chui rúc, gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô.

Kỷ Duy Đông khuỵu gối, khẽ thở dài một tiếng, nhặt viên thuốc lên vân vê giữa những đầu ngón tay. Anh giữ chặt nó trong tay, rồi dắt Trình Tuyết rời khỏi phòng chứa đồ.

Sắc mặt Trình Tuyết tái nhợt.

Các khớp xương kêu cót két như một con rối gỗ, cô cứ thế để mặc anh dắt đi.

Trong vài giây ngắn ngủi căng thẳng đến nín thở, đầu óc cô trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn, cô chỉ biết nghĩ:

Anh định làm gì? Tại sao anh không nói gì cả?

Thật đáng sợ!

Sự im lặng này giống hệt như khoảnh khắc trước khi cơn bão ập tới. Nó sẽ cuốn phăng cô đi, dìm sâu cô xuống tận đáy biển.

Thế nhưng, Kỷ Duy Đông quả thực không nói lấy một lời.

Anh dắt cô đi về phía thùng rác, và ngay trước mặt cô, anh thả viên thuốc vào trong. Trình Tuyết nhìn theo viên thuốc rơi xuống, khẽ nuốt nước bọt.

Kỷ Duy Đông như cố tình chỉ vứt đi một viên, rồi anh quay lại, xoa đầu cô hỏi: "Còn không? Chắc chắn là không chỉ có một viên này đâu nhỉ?"

"Có phải em mua nó vào hôm đi mua thuốc đau dạ dày không?"

Trình Tuyết chẳng rõ mình đã sơ hở ở đâu, cũng có thể ngay từ đầu anh vốn chưa ngủ say.

Cô mím chặt môi không hé răng, không muốn cho anh câu trả lời. Đến tận lúc này, cổ họng cô vẫn còn khô khốc.

Giọng Kỷ Duy Đông vô cùng ôn hòa: "Ngày mai anh sẽ bảo người vứt đi nhé, được không em?"

Tuy là một câu hỏi, nhưng đó không phải là lời thương lượng, mà là mệnh lệnh.

Hai chân Trình Tuyết cứng đờ tại chỗ, cô không muốn bước, cũng chẳng dám nhúc nhích. Nỗi kinh hoàng vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn tan biến, cô không muốn đáp lời anh, chỉ đứng im như tượng.

Kỷ Duy Đông khẽ thở dài, vòng tay ôm cô vào lòng: "Xin lỗi cưng, làm em sợ rồi."

Anh ôm rất chặt. Không giống với những cái ôm thân mật thường ngày, lần này vai anh hơi khom xuống, ôm trọn lấy cô vào lồng ngực. Cánh tay anh chầm chậm trượt dọc sống lưng cô rồi lại nâng lên.

Đó là một sự an ủi tuyệt đối. Và cũng là một sự chiếm hữu tuyệt đối.

Gương mặt anh vùi vào tóc cô, những nhịp thở quấn quýt bên cổ, anh muốn cô cảm nhận sự hiện diện của anh, xóa nhòa khoảng cách, kéo cô từ nỗi sợ hãi về lại sự thân mật.

Vòng tay anh quả thực rất ấm áp. Đặc biệt là cái ôm hơi siết chặt ấy, một cảm giác ngột ngạt vừa đủ, không quá gắt gao. Hơi thở cô đón nhận là mùi hương của anh, và thứ cô khao khát lúc này cũng chính là hương vị ấy.

Đó là sự che chở và thuộc về nhau.

Rốt cuộc Trình Tuyết cũng chịu nhúc nhích, cô đặt hai tay lên hông anh, yếu ớt đẩy ra: "Nới... nới lỏng ra chút đi anh."

"Em khó thở."

Kỷ Duy Đông không những không nới lỏng mà cánh tay đang v**t v* lưng cô lại càng thêm mềm mỏng, ấn cô ngả người ra sau để lọt thỏm vào lòng anh.

"Vẫn còn sợ sao?"

Trình Tuyết tiếp tục im lặng.

Kỷ Duy Đông cứ ôm cô như thế, đôi môi kề sát tai cô, giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhả từng chữ như một con rắn đang trườn bò: "Cưng à, tại sao em lại uống thuốc tránh thai? Là vì hiện tại chưa muốn sinh, hay là không muốn sinh con cho anh?"

Hơi thở của anh rất ấm, nhưng Trình Tuyết chỉ thấy lạnh buốt. Cô như một con chim chết khô trên cành, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

"Không muốn... không muốn sinh vào lúc này."

Kỷ Duy Đông dường như rất hài lòng với câu trả lời đó, anh gật đầu: "Vậy nghĩa là em sẵn lòng sinh con cho anh."

Không gian chìm vào tĩnh mịch.

Đợi một lát, Kỷ Duy Đông hỏi lại: "Đúng không?"

Trình Tuyết cứng đờ người, khẽ gật đầu một cái.

Hành động đó dường như khiến Kỷ Duy Đông vô cùng hưng phấn. Sống mũi anh cọ vào hõm cổ cô, hôn mạnh một cái rồi lướt đến vành tai, l**m nhẹ và bảo: "Nói cho tròn câu nào, nói là muốn sinh con cho chồng."

Trình Tuyết khẽ co rụt người lại theo những đụng chạm của anh. Cô không hề vì sự gần gũi thường xuyên với anh mà trở nên quen thuộc hay chai sạn, ngược lại, cô càng lúc càng nhạy cảm hơn. Chỉ một cử chỉ nhỏ của anh cũng đủ khiến lỗ chân lông trên người cô giãn nở, sẵn sàng đón nhận hơi thở của anh.

Kỷ Duy Đông ngậm lấy thùy tai cô, m*t mát rồi ra lệnh: "Nói đi! Nói là muốn sinh cho chồng!"

Giọng Trình Tuyết lại chực khóc, đôi mắt rưng rưng: "Muốn sinh con cho chồng."

Đáy mắt Kỷ Duy Đông lại lóe lên tia điên cuồng, anh kề sát cổ cô, cọ xát gương mặt mình vào mặt cô mỗi lúc một mạnh, hàng mi rủ xuống: "Chỉ sinh cho một mình chồng thôi sao?"

Trình Tuyết lại im lặng.

"Trả lời anh."

Cô cụp mắt: "Chỉ sinh cho một mình chồng."

Kỷ Duy Đông thưởng cho cô một nụ hôn lên môi: "Cưng ngoan, nói cả câu đi em."

Ngón tay Trình Tuyết xoắn chặt vạt váy ngủ đến mức móng tay bấm sâu vào da, thanh quản dường như không còn là của cô nữa, phát ra những từ ngữ xa lạ: "Muốn sinh con cho chồng, chỉ sinh cho một mình chồng."

Kỷ Duy Đông âu yếm hôn lên khóe mắt cô: "Ngoan lắm."

Anh dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: "Trước mặt anh em có thể không ngoan, nhưng anh không thích em giấu giếm. Che giấu và lừa dối là hai chuyện khác nhau."

"Anh thà rằng em cứ làm mình làm mẩy với anh còn hơn."

Anh hỏi lại: "Lên phòng ngủ nhé?"

Trình Tuyết gật đầu.

Kỷ Duy Đông trực tiếp bế bổng cô lên: "Em đi chân trần lâu quá, sàn nhà lạnh lắm, đừng đi nữa."

Về đến phòng, Trình Tuyết chui tọt vào chăn, theo thói quen quay lưng lại. Kỷ Duy Đông nửa quỳ trên giường.

Trước mặt cô, anh dường như rất quen với tư thế nửa quỳ này, anh chăm chú nhìn cô: "Thuốc tránh thai ngày mai anh sẽ bảo người vứt đi. Thuốc đó có hại cho sức khỏe, em không được uống."

Trình Tuyết nhắm mắt, kéo chăn cao lên rồi quay lưng lại, chẳng thèm đếm xỉa đến anh.

Kỷ Duy Đông đứng dậy, bao dung bước sang bên kia giường, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn mình.

Anh vuốt tóc cô: "Cưng à, anh vẫn đang dùng thuốc tránh thai cho nam mà."

Tim Trình Tuyết giật thót, cô mở to mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Đôi mắt ấy tựa như một ly rượu của bình minh mà chẳng ai có thể thuần phục nổi, rơi vãi trên mảng rêu phong ẩm ướt và lạnh lẽo.

Một ly rượu khiến người ta chìm vào giấc mộng.

Chỉ không biết đó sẽ là mộng đẹp hay ác mộng mà thôi.

Bàn tay Kỷ Duy Đông áp lên má cô, thản nhiên và lịch thiệp, đúng chuẩn phong thái của một nhà lãnh đạo biết cư xử: "Anh đã nói rồi, có những thứ anh chỉ dành cho riêng em. Giữa chúng ta sẽ không có bất kỳ rào cản nào cả."

"Thế nên anh vẫn đang dùng thuốc."

Lúc này trông anh chẳng khác nào một người đàn ông tốt, một người cực kỳ tốt bụng.

Thì ra vì đã dùng thuốc nên anh mới không chút kiêng dè trút hết lên người cô mỗi lần ân ái. Có lẽ chút lương tâm duy nhất của anh là sợ một phần vạn rủi ro, nên chưa bao giờ anh làm vào trong.

Thái độ của Trình Tuyết rốt cuộc cũng dịu lại một chút, nhưng gương mặt vẫn xị ra: "Có phải anh thức từ sớm rồi đúng không?"

Kỷ Duy Đông gật đầu không phủ nhận: "Ngay từ lúc em rúc vào lòng anh, anh đã tỉnh rồi."

Vậy là anh đã cố nhịn cho đến khi cô xuống nhà mới không thèm ra xem. Cứ như thể anh đang cố tình đợi cô quay về vậy.

Người đàn ông này thực sự quá đáng sợ.

Không chỉ có sự kiên nhẫn và cảnh giác tột độ, mà quan trọng hơn là sự ung dung tự tại. Dù có chuyện gì bất ngờ xảy ra, anh luôn là người đầu tiên nắm bắt và kiểm soát tình hình.

Cô nghĩ mãi không ra, cũng thấy ấm ức: "Lỡ như em xuống nhà lấy sạc dự phòng thật thì sao?"

Kỷ Duy Đông bật cười vì biểu cảm bối rối và hậm hực của cô lúc này. Anh cười rất tươi, không hề che giấu, cúi xuống hôn lên má cô: "Em đáng yêu quá."

Anh nằm xuống cạnh cô, theo thói quen kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng thì thầm: "Cưng à, chúng ta vừa mới làm chuyện đó xong mà."

Trình Tuyết bỗng chốc hiểu ra mọi chuyện.

Ý anh là việc lấy sạc điện thoại không có gì gấp gáp. Kể cả khi cô thực sự cần, cô cũng sẽ không siêng năng đến mức phải chạy xuống lầu lấy ngay lúc này.

Lý do duy nhất khiến cô phải lồm cồm bò dậy ngay sau khi ân ái, và còn phải giấu giếm anh.

Chỉ có thể là đi uống thuốc.

Có lẽ anh không trực tiếp bắt quả tang cô mua thuốc, mà chỉ dựa vào suy luận và phỏng đoán.

Ngặt nỗi lại đoán trúng phóc.

Anh quá thông minh...

Trình Tuyết rùng mình. Cô chẳng thấy việc có một người "chồng" như vậy là đáng nương tựa hay may mắn chút nào.

Kể từ lần gặp đó, ông nội Kỷ Anh Huy có vẻ rất quý Trình Tuyết, thường xuyên nhắn tin cho cô.

Ông cụ không quen gõ chữ nên toàn gửi tin nhắn thoại: "Có muốn cùng Duy Đông qua đây ăn tối không con?"

Bình thường ông ở nhà rất rảnh rỗi, con cháu thì bận rộn, bạn bè phần nhiều đều đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài. Thời trẻ ông bôn ba nhiều, tuổi già chỉ muốn lá rụng về cội. Là một ông lão cô đơn, ngày nào cũng chỉ đối mặt với quản gia và người làm thì quả thực rất buồn chán.

Ban đầu Trình Tuyết thấy ông rất thú vị, cũng hay nhận lời đến ăn cơm, Kỷ Duy Đông chiều theo cô, cô muốn đi thì anh đi cùng.

Nhưng sau khi thân thiết hơn, Kỷ Anh Huy thỉnh thoảng lại lái câu chuyện sang việc sinh chắt. Người già có mong muốn đó cũng là lẽ thường, nhưng Trình Tuyết lại thấy không vui, nên dần dần cô kiếm cớ lảng tránh không muốn đến nữa.

Bạn bè của Trình Tuyết đa phần ở Thượng Hải, ở Hồng Kông cô hầu như không quen ai. Nhưng có một tin khiến cô rất vui, đó là đợt này công việc kinh doanh của bạn trai Lý Quân Đình chuyển sang Hồng Kông, chắc sẽ ở lại đây vài tháng.

Ngay ngày đầu Quân Đình hạ cánh, hai người đã hẹn nhau đi uống trà chiều.

Vừa gặp, Lý Quân Đình đã trách móc: "Giấu kỹ thật đấy, nếu biết em làm 'Kỷ phu nhân' thì chị đã sớm xin chút ơn mưa móc cho công ty nhà chị rồi."

Trình Tuyết cau mày: "Chị đừng nói thế."

Quân Đình cười khúc khích: "Chị đâu có nói điêu. Ai mà chẳng biết, chồng em chỉ cần lọt qua kẽ tay chút thôi cũng bằng cả núi vàng núi bạc rồi. Nào là chứng khoán, cổ phiếu, quỹ đầu tư tư nhân... cái nào mà chẳng là cỗ máy hái ra tiền."

Chị ấy hỏi tiếp: "Nói thật nhé, em có biết chồng mình giàu đến mức nào không? Hay chỉ lờ mờ biết là anh ta có tiền thôi?"

Trình Tuyết thực sự không hứng thú, cô nhấp một ngụm nước: "Thì có liên quan gì đến em đâu."

Quân Đình nhướng mày, không bàn thêm chủ đề này nữa.

Lát sau, chị nghiêm túc hỏi: "Vậy em có định gặp chị gái mình không? Hay cứ để mặc mọi chuyện như thế này?"

Trình Tuyết dùng thìa khuấy ly nước: "Em không biết nữa."

Dù vậy, cô cũng không tỏ vẻ buồn bã, đôi mắt cong lên cười: "Mấy hôm trước em đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ cần trong lòng luôn nhớ về nhau, thì gặp hay không gặp cũng chẳng khác gì nhau cả."

"Lúc chị ấy bận, bọn em cũng mấy tháng trời không gặp mặt mà."

"Cứ coi như là chị ấy đang bận rộn công việc thôi."

Lý Quân Đình bật cười thành tiếng: "Em cũng lạc quan gớm nhỉ."

Hai người kéo nhau đến trung tâm thương mại ELEMENTS càn quét một vòng.

Trình Tuyết chẳng có nhu cầu mua sắm gì. Từ ngày gả đến Hồng Kông, cô chẳng thiếu thứ gì, đúng như lời Kỷ Duy Đông nói, anh có thể cho cô những thứ tốt nhất, ít nhất là về mặt vật chất.

Cứ cách một khoảng thời gian lại có người mang những bộ sưu tập mới nhất theo mùa đến tận nhà. Thậm chí cô chẳng cần phải tích lũy điểm mua sắm để mua túi hiệu, hoàn toàn tận hưởng dịch vụ dành riêng cho giới siêu giàu đẳng cấp thế giới.

Trước đây Trình Tuyết cũng thích mấy món đồ hiệu này, nhưng giờ nhìn logo nhiều quá đâm ra chán, cô lại thích lùng sục mấy món đồ bình dân, độc lạ và sáng tạo hơn.

Ngược lại, Lý Quân Đình mua sắm đến mức quẹt thẻ cháy máy. Trình Tuyết để ý thấy chữ ký trên hóa đơn toàn là tên của chị.

Trình Tuyết đứng bên cạnh cười khúc khích, buột miệng trêu: "Sao chị không để chồng chị xuất huyết một phen?"

Lý Quân Đình nhún vai: "Dùng tiền của mình mua mới sướng chứ, chẳng phải nhìn sắc mặt ai cả. Anh ấy tặng quà thì phải xem thành ý thế nào. Nếu tặng không ra gì, đương nhiên là chị sưng mặt lên rồi."

Trình Tuyết tròn xoe mắt ngạc nhiên, rồi chỉ tay vào một chiếc váy, vẻ mặt vô tội: "Kìa, chiếc váy đó cũng hợp với chị lắm, gói luôn đi."

Lý Quân Đình huých vai cô: "Định bắt chị xuất huyết thật đấy à, sáu chữ số lận đấy, em mua tặng chị đi."

Trình Tuyết cười nghiêng ngả.

Thấy Quân Đình xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, Trình Tuyết gọi điện bảo người đến cất đồ lên xe trước, nhưng không cho họ đi theo xách đồ. Cô muốn tâm sự chuyện thầm kín, không muốn có người nghe lén.

Cả hai đi bộ mệt lử, rủ nhau vào một quán trà kiểu Anh ngồi nghỉ.

Trình Tuyết sực nhớ đến những bản hợp đồng của chị gái, cô thuật lại vấn đề rồi hỏi Quân Đình: "Chồng chị có cách nào điều tra được không?"

Vừa dứt lời, cô lại đổi ý xua tay: "Thôi thôi bỏ đi, chồng chị bận lắm, vốn dĩ sang đây giải quyết công việc mà, em không nên làm phiền."

Lý Quân Đình cắn ống hút: "Có gì đâu. Công ty anh ấy nhiều cao thủ lắm, nuôi bao nhiêu trợ lý với nhân tài tinh anh để làm gì, chẳng phải để giải quyết công việc sao."

"Chị biết vài người rất đáng tin cậy. Nếu em tin chị, cứ bảo chị em gửi hợp đồng qua đây chị xem."

"Nếu có gì khuất tất, chị sẽ bắt họ ký thỏa thuận bảo mật rồi mới làm việc."

Quân Đình đã nhiệt tình đến mức này, Trình Tuyết chẳng có lý do gì để từ chối, cô chân thành nói: "Cảm ơn chị nhiều nhé."

Quân Đình mỉm cười, bộc bạch: "Thực ra từ hồi cấp ba chị đã quý em rồi. Chẳng qua tính em ai cũng chơi được, đâm ra lại chẳng thân thiết đặc biệt với ai."

Trình Tuyết hơi sững người.

Quân Đình trêu: "Hơn nữa, bây giờ em lại là 'Kỷ phu nhân', chị phải tranh thủ nịnh nọt chứ."

Trình Tuyết giậm chân: "Chị đừng có gọi em như thế nữa!"

Quân Đình cười: "Được rồi, không gọi nữa. Đổi lại là người khác thì chắc tưởng mình trúng số độc đắc rồi, chỉ có em là cứ đẩy anh ta ra xa."

"Chắc anh ta thích em lắm nhỉ?"

Trình Tuyết có khổ mà không nói được. Cứ cái đà "thích" kiểu đó, cô thà rằng nó đừng bao giờ vận vào người mình!

Thấy cô im lặng, Quân Đình hiểu ý: "Thôi, không nói chị cũng biết. Hạng người như anh ta, bao nuôi vài cô tình nhân là chuyện như cơm bữa, cớ sao lại chỉ khư khư giữ lấy em cơ chứ."

Chị thở dài, dường như lại liên tưởng đến chuyện của mình: "Thời đại này, phụ nữ giống như một loại tài nguyên vậy. Đàn ông càng nắm giữ nhiều tài nguyên thì sự chung thủy lại càng trở nên xa xỉ."

Trình Tuyết không nhịn được: "Không phải đâu chị, chị không được nghĩ như vậy."

Cô nhíu mày: "Sao chị lại nghĩ thế chứ?"

"Chúng ta không phải tài nguyên. Nếu chị... nếu chị không hạnh phúc, chia tay buồn vài ngày rồi cũng qua thôi mà."

Quân Đình liếc nhìn cô, ánh mắt như cái cây trơ trụi bị vặt sạch lá, xơ xác và có phần héo úa: "Thanh xuân của chị đều dành cả cho anh ấy rồi."

"Có tìm người khác thì cũng không quên được anh ấy. Nếu chia tay được thì những lần trước đã chia tay rồi. Chị cũng chẳng nhớ nổi bọn chị đã đập đồ bao nhiêu lần, cãi nhau bao nhiêu trận nữa."

"Lần kinh khủng nhất là anh ấy giẫm phải mảnh kính vỡ, chân chảy đầm đìa máu. Anh ấy lại quay sang hỏi chị có đau không. Chị bảo đau, thế rồi bọn chị lên giường, l*m t*nh đến mức máu me dính đầy chăn đệm."

Trình Tuyết đưa cho chị một tờ khăn giấy, Quân Đình mỉm cười nhưng lại cầm khăn lau khóe môi, lau đi vệt nước vương trên đó.

Bạn trai của Lý Quân Đình thuê một căn biệt thự nghỉ dưỡng. Hai người lượn lờ trung tâm thương mại xong thì đi ăn tối. Kỷ Duy Đông nhận được điện thoại thì đồng ý ngay, bảo cô lúc nào về báo anh một tiếng để anh từ công ty về cùng.

Có vẻ anh đang tăng ca.

Thực ra dạo này anh rất bận.

Lâu lắm rồi Trình Tuyết mới có những giây phút thoải mái thế này, cô nán lại bên ngoài đến tận khuya.

Lý Quân Đình cũng rất vui vì sang Hồng Kông có bạn bầu bạn.

Hai người phụ nữ cùng cảnh ngộ cứ thế tâm sự không biết bao nhiêu chuyện.

Nhưng Trình Tuyết không ngờ Quân Đình làm việc lại năng suất đến thế, chị thực sự rất để tâm đến lời nhờ vả của cô.

Nhà đầu tư thực sự đứng sau các hợp đồng của chị gái cô đã được tra ra.

Kẻ đứng sau giấu mặt rất kỹ, phải mất rất nhiều công sức mới lần ra được manh mối.

Là do Lý Quân Đình đích thân đến công ty hối thúc mỗi ngày, giám sát chặt chẽ cho đến khi có kết quả mới thôi.

Trình Tuyết nghe chị kể mà không khỏi cảm thán, đổi lại là cô, chưa chắc cô đã đủ "mặt dày" để nhờ vả đến mức đó.

Bọn họ tra ra, một trong những nhà đầu tư thực sự của các hợp đồng đó là một người Pháp. Người này đầu tư vào rất nhiều dự án, nhưng tỷ lệ nắm giữ cổ phần cao nhất lại là...

Một vài công ty có trụ sở tại Hồng Kông.

Chỉ cần nghe đến hai chữ "Hồng Kông".

Trình Tuyết đã nhạy cảm đến mức nổi da gà ngay lập tức.