Về tới nhà đã là nửa tiếng sau, Giang Trình Tuyết nhét vỉ thuốc dạ dày vào ngăn giữa của túi xách, còn vỏ hộp thuốc tránh thai thì cô xé bỏ. Cô xin thêm một chiếc túi nilon nhỏ ở hiệu thuốc, bóc rời từng viên thuốc tránh thai bỏ vào trong.
Vừa bước ra ngoài không lâu, cô nhận được điện thoại của Kỷ Duy Đông. Cô thành thật đưa ra lý do đã soạn sẵn: "Sáng nay em uống nước lạnh nên bụng hơi khó chịu, em ra ngoài mua ít thuốc dạ dày ạ."
Lần này Kỷ Duy Đông lại tỏ ra rất ân cần, một sự quan tâm chân thành, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Được rồi. Cần gì cứ bảo anh, anh qua đón ngay. Sau này cơ thể không khỏe đừng có tự mình gánh vác, phải nói cho anh biết."
Anh bồi thêm: "Tối nay nhà làm hải sản, em không ăn được rồi, lát về bảo bác sĩ kiểm tra xem sao."
Nhà họ Kỷ luôn có bác sĩ riêng túc trực, những bệnh vặt đều do họ xử lý, trừ khi cần đến những loại thuốc kê đơn đặc biệt mới phải vào bệnh viện. Dẫu sao dưới danh nghĩa của họ cũng có sẵn các bệnh viện tư nhân, cực kỳ tiện lợi.
Giang Trình Tuyết khẽ "vâng" một tiếng.
Kỷ Anh Huy cũng nghe chuyện cô phải đi hiệu thuốc, ông cụ tỏ vẻ không hài lòng với Kỷ Duy Đông. Bàn ăn đã bày biện xong xuôi, chắc hẳn cả nhà đang đợi cô về để khai tiệc, vừa thấy hai người ở phòng khách ông cụ đã quở trách: "Người ta gả con gái về nhà mình, ba con bé mà nghe tin chắc phải đau lòng lắm. Sau này phải dành thời gian quan tâm vợ nhiều vào, đừng có hời hợt thế."
Kỷ Duy Đông nghiêng đầu đón nhận lời mắng mỏ, rồi quay sang bảo Trình Tuyết: "Lần này là do anh thiếu sót, không quan tâm em chu đáo."
Thấy họ bày binh bố trận nghiêm trọng như vậy, Trình Tuyết bỗng thấy mình như đang mang trọng bệnh thật, chỉ biết cúi đầu im lặng.
Kỷ Anh Huy quyết đoán: "Không được. Gọi bác sĩ Trương qua đây ngay."
Sống lưng Trình Tuyết lập tức căng cứng, da gà nổi khắp người. Cô bắt đầu thấy hoảng. Để bác sĩ đến thì hỏng bét! Có khi lại lộ tẩy ngay trước mặt cả gia đình anh mất!
Cô cuống quýt xua tay: "Dạ... dạ dạ chỉ là hơi đau dạ dày chút thôi, không sao đâu ạ. Không... không cần khám đâu ạ."
Kỷ Duy Đông nghiêng đầu, đưa tay vén lọn tóc ra sau tai cô, chăm chú quan sát. Lòng bàn tay anh thuận thế đặt lên vai cô m*n tr*n một hồi lâu, đầy vẻ thân mật và lo lắng. Anh cúi đầu thì thầm vào tai cô: "Cưng à, mặt em tái mét rồi kìa."
"Cứ để bác sĩ xem cho chắc, nhé?"
Bề ngoài trông như đang trưng cầu ý kiến, nhưng thực chất anh đã quyết định xong xuôi. Mỗi khi anh lên tiếng, dù là bằng giọng điệu dịu dàng nhất, Trình Tuyết vẫn thấy cả thế giới như đóng băng. Lớp băng ấy bủa vây lấy cô, cứng đến mức không thể phá vỡ, khiến cô thấy mình như đang rơi vào cảnh tứ bề thọ địch, cả cơ thể mất trọng lực. Cô không dám nói thêm gì, chỉ cúi đầu giữ im lặng.
Bàn tay Kỷ Duy Đông đã áp lên vùng bụng cô, nhẹ nhàng xoa bóp: "Làm thế này có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
Bác sĩ Trương rốt cuộc cũng đến. Đó là một người phụ nữ trẻ trung, năng nổ, tóc đuôi ngựa nhuộm nâu uốn xoăn rất đẹp. Cô ấy bắt đầu nghe tim phổi rồi bắt mạch, giọng điệu ôn hòa, nói thẳng với Trình Tuyết: "Có phải cô sắp đến kỳ sinh lý không?"
Trình Tuyết ngẩn người. Cô đang ngồi, còn bác sĩ Trương thì nửa quỳ trước mặt như một người chị lớn, ngước nhìn cô: "Tiện đây cô có thể cho tôi xem loại thuốc cô vừa mua được không?"
Vừa mới kịp thở phào một cái, nghe câu này Trình Tuyết lại thót tim. Nhưng bao nhiêu ánh mắt của gia đình họ Kỷ đang đổ dồn vào mình, cô chỉ còn cách ngoan ngoãn đáp: "Dạ được ạ."
Cô lấy hộp thuốc dạ dày ra. Bác sĩ Trương lật qua lật lại cái hộp: "Thuốc này không đúng bệnh rồi. Lát nữa tôi sẽ đưa loại khác đúng hơn cho cô." Cô ấy khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Thực ra không uống cũng chẳng sao. Thuốc thang vốn có ba phần độc. Chắc cô sắp đến kỳ nên người hơi yếu, có chút khó chịu là bình thường, nên dùng thực phẩm để tẩm bổ thì hơn. Mấy ngày tới chú ý nghỉ ngơi, đừng ăn đồ hàn lạnh nhé."
Trình Tuyết biết rõ là mình sắp đến kỳ thật, nhưng không ngờ nó lại trở thành pha cứu nguy đúng lúc đến thế.
"Dạ vâng."
Cô cất hộp thuốc vào túi. Vừa thu dọn xong, cô quay sang thì đụng ngay phải ánh mắt đen thẳm của Kỷ Duy Đông. Tim đập loạn xạ, nhưng cô vẫn cố nín thở, nhìn thẳng vào mắt anh để chứng minh mình không hề chột dạ.
Thế nhưng Kỷ Duy Đông chỉ xoa đầu cô, môi khẽ chạm vào khóe mắt cô đầy âu yếm: "Xin lỗi cưng nhé, lần sau anh sẽ chú ý nhớ kỳ sinh lý của em."
Ăn cơm xong, Trình Tuyết ngồi trò chuyện với ông nội Kỷ hồi lâu, đa phần là mấy chuyện vui thuở nhỏ. Kỷ Duy Đông ra ngoài nghe điện thoại xử lý công việc.
Kỷ Anh Huy đẩy đĩa trái cây về phía cô: "Ăn đi con, người một nhà cả, đừng khách sáo."
Ông cụ tựa lưng vào sofa: "A Đông từ nhỏ đã ngoan, chuyện học hành chẳng để ai phải bận tâm, cái gì nó cũng tò mò. Từ mô hình, thí nghiệm, thiết kế trang sức đến nhảy dù, lặn biển... hễ là thứ gì chưa từng thử qua là nó đều say mê vô cùng."
Giọng ông cụ đầy vẻ tự hào.
"Từ khi nó còn rất nhỏ, ta đã biết đứa trẻ này sẽ làm nên chuyện lớn. Nó quá thông minh, quá điềm tĩnh. Trên đời này, thứ đáng sợ nhất không phải là sự nỗ lực, mà chính là trí tò mò và khả năng nhìn thấu vấn đề."
Ông chậm rãi bổ sung: "Tất nhiên nỗ lực cũng rất quan trọng, kẻ luôn không ngừng chạy thì đã vượt qua 99% số người ngoài kia rồi, ta rất tán thưởng hạng người như vậy."
Trình Tuyết mơ hồ hiểu ra ý ông cụ. Kỷ Anh Huy đang giải thích lý do ông cụ chọn Kỷ Duy Đông làm người thừa kế. Vị trí đó vốn chỉ dành cho kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp, kẻ duy nhất chiến thắng theo luật rừng, một vị vua hiên ngang bước lên từ bãi chiến trường đẫm máu. Không phải ai cũng ngồi vào đó được, và không phải cứ có cái gọi là "dòng máu thuần chủng" là đủ.
Kể xong về Kỷ Duy Đông, ông cụ lại hỏi: "Tiểu Tuyết, hồi nhỏ con có ngoan không?"
Trình Tuyết khá quý ông nội, vì ông luôn tìm cách giúp cô hòa nhập với gia đình. Cô đẩy đĩa nho mẫu đơn Nhật Bản về phía ông: "Ông nội cũng ăn đi ạ."
Cô nheo mắt cười, gãi đầu: "Con lười làm bài tập lắm. Ba con cứ hay tịch thu truyện tranh của con, mà ông ấy càng tịch thu thì con lại càng mua về đọc."
Kỷ Anh Huy cười sảng khoái: "Thế nó không cắt tiền tiêu vặt của con à?"
"Dạ không ạ."
Kỷ Anh Huy có vẻ rất hợp tính cô, ông cụ hứng thú hỏi tiếp: "Ta thấy con học đại học cũng khá đấy chứ, sao mà thi đỗ được hay vậy?"
Trình Tuyết bĩu môi: "Tại con học không giỏi nên ngày nào cũng phải học thêm, mời thầy về tận nhà, sau giờ học lúc nào cũng phải nhồi nhét thêm hai ba tiếng nữa. Không muốn học cũng phải học thôi ạ."
Về khoản này thì Kỷ Anh Huy vẫn giữ tư tưởng truyền thống: "Trẻ con thì vẫn nên đọc sách nhiều, đọc sách mới mở mang được tầm mắt. Ta ủng hộ ba con."
Trình Tuyết không phục, cô cắn một nửa quả nho, khuôn miệng nhỏ nhắn đầy nước nho ngọt lịm, cô nghiêm túc nhìn ông rồi nuốt xuống mới hỏi: "Thế hồi nhỏ ông học giỏi lắm ạ?"
Kỷ Anh Huy lại cười lớn hơn, nhưng không trả lời thẳng: "Con bé này thú vị thật đấy. Thời của ta làm sao có điều kiện tốt như các con bây giờ."
Họ trò chuyện rất nhiều. Nhưng tuyệt nhiên cả hai đều không ai nhắc đến chị gái. Chị giống như một bức tường đang lung lay giữa hai nhà Giang - Kỷ. Chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Mười giờ đêm, Kỷ Duy Đông quay lại, hai người chuẩn bị ra về. Kỷ Anh Huy có vẻ luyến tiếc: "Bên này phòng trống nhiều lắm, hay hai đứa ở lại đây vài ngày cho vui cửa vui nhà."
Kỷ Chi Gia ngồi bên cạnh nhìn thấu tâm can, cười khúc khích: "Ba này, một mặt thì ba đòi có chắt bế, mặt khác lại đòi giữ người ở lại đây, đạo lý gì lạ vậy?"
Kỷ Duy Đông khoác vai Trình Tuyết, giữ đúng lễ nghi chu toàn: "Người cô ấy đang không khỏe, về bên kia nghỉ ngơi sẽ tốt hơn ạ."
Chi Gia nghe vậy liền gật gù: "Cũng đúng."
Trình Tuyết thì ở đâu cũng được, nhưng suốt dọc đường về cô cứ canh cánh mãi túi thuốc tránh thai đã bóc vỏ kia. Cô nghĩ nát óc mọi ngõ ngách trong biệt thự mà vẫn chưa biết nên giấu ở đâu cho ổn.
Ngồi trong xe, cô cứ mải miết nhìn ra cửa sổ. Từng vệt đèn lướt qua sống mũi, con đường núi rải nhựa hiện lên một màu cam ấm áp. Giới siêu giàu Hồng Kông luôn thích cảm giác được nhìn xuống thiên hạ, nơi họ ở cũng nằm trên cao để thu trọn tầm mắt. Nhìn từ xa, cảng Duy Đa Lợi Á rực rỡ bởi hàng vạn ánh sao li ti lấp lánh. Người bình thường đến cảng sẽ thấy đèn hoa rực rỡ, trời rộng nước sâu, gió lộng tứ bề. Nhưng với giới đỉnh lưu ở đây, đó là cảnh "nhà nhà san sát, thuyền bè tấp nập", một vạn trượng lầu vàng rực rỡ, đưa tay ra là chẳng còn thấy sao đâu nữa.
Trong lúc cô đang thẫn thờ, dường như có ai đó gọi tên mình. Quay lại thì thấy Kỷ Duy Đông đang nhìn cô.
"Em đang lo lắng chuyện gì sao?" Anh quan tâm hỏi.
Cô giật mình tỉnh táo lại: "Dạ... không có gì ạ."
Sợ bị anh nhìn thấu tâm tư, cô chỉ xuống chân núi: "Chỗ kia đẹp quá anh nhỉ."
Kỷ Duy Đông liếc mắt nhìn theo, giọng nói đầy sủng ái: "Muốn họ lái vòng quanh đó một lát không?"
Trình Tuyết chỉ đại thôi chứ lòng còn đang bận lo chuyện túi thuốc, cô vội lắc đầu: "Dạ nhìn thế này là đủ rồi ạ. Em muốn về nghỉ ngơi."
"Được thôi."
Về đến nhà, Trình Tuyết vẫn im lặng. Đợi lúc Kỷ Duy Đông vào phòng tắm, cô mới rón rén kéo chiếc vali trong phòng chứa đồ ra, nhét túi thuốc vào tận lớp lót sâu nhất bên trong. Nếu lỡ có bị phát hiện, cô sẽ bảo đó là thuốc thông thường mang từ Thượng Hải sang.
Bác sĩ Trương đoán không sai, hai ngày sau kỳ sinh lý của cô đến thật. Ngoài việc lượng kinh nguyệt có nhiều hơn trước một chút thì mọi thứ vẫn bình thường. Cũng nhờ vậy mà tối đến Kỷ Duy Đông chỉ ôm chặt cô ngủ, thỉnh thoảng lại hỏi khẽ: "Có đau lắm không em?"
Cô chỉ nhắm mắt lắc đầu, nhất quyết không đáp lời anh. Anh cũng không làm gì quá đáng, thỉnh thoảng chỉ đưa tay xoa bụng cho cô bớt đau.
Đầu tháng Mười Hai, Hồng Kông ẩm ướt rốt cuộc cũng chuyển sang hanh khô, cái cảm giác bết dính của mùa xuân hè đã biến mất, chỉ là trời vẫn thường hay mưa. Nhưng không lạnh lắm. Trình Tuyết thỉnh thoảng qua Chanti Peninsula trò chuyện với bà vú, bà cũng giới thiệu mấy anh em họ của Kỷ Duy Đông cho cô làm quen.
Chắc vì Kỷ Duy Đông đang nắm quyền tập đoàn nên những người này ai nấy đều tìm cách nịnh nọt cô. Miệng thì rủ đánh bài cho vui, nhưng cuối cùng bao nhiêu chip cũng đều "vô tình" rơi sạch về phía cô. Chơi với họ thật chẳng thú vị bằng chơi với hội Chu Nặc Nặc, ít ra chơi với đám bạn kia còn phải dùng đến não.
Thứ Sáu, lúc cô đang nhâm nhi món bánh tart trứng thì điện thoại báo có tin nhắn từ một số lạ. Cô lười biếng ngả lưng vào ghế rồi mở ra xem. Ngay khi đọc được dòng chữ đó, mẩu bánh tart trên tay cô rơi lả tả xuống bàn, cả người cô run bắn lên. Vết kem trứng còn dính trên môi chưa kịp lau, cô đứng bật dậy rồi lại ngồi thụp xuống. Cô bồn chồn đứng ngồi không yên.
Cô nắm chặt điện thoại, không ngừng nuốt nước bọt. Dòng tin nhắn đó là:
"Trình Tuyết, tôi là thầy Thi đây."
Một linh cảm điên rồ trỗi dậy mãnh liệt trong lòng cô. Cô rút khăn giấy lau vội tay cho sạch dầu mỡ, rồi cầm điện thoại nắn nót gõ chữ:
[Có phải chị em đang ở cùng anh không?]
Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Nếu có máy đo, chắc chắn nhịp tim cô lúc này đã lên tới 130. Cô dán mắt vào màn hình, nín thở chờ đợi câu trả lời. Một phút sau, phía bên kia hồi đáp:
[Phải.]
Trình Tuyết buông thõng điện thoại, ôm mặt khóc nức nở. Cô cũng chẳng rõ mình khóc vì điều gì, chỉ biết là rất muốn khóc, những giọt nước mắt cứ thế trào ra rồi biến thành tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Tiếng khóc làm đám người giúp việc hoảng hốt chạy tới hỏi han: "Cô chủ sao thế ạ?"
"Để tôi yên!" Cô nức nở quát lớn. Đám người giúp việc ngần ngừ một lúc rồi mới lui ra.
Cô dùng mu bàn tay quẹt nước mắt, tiếp tục gõ chữ:
[Anh chị đang ở đâu ạ?]
[Đan Mạch.]
Thi Lập Quả nhắn tiếp: [Tôi giấu chị em để liên lạc với em đấy, chúng tôi đang gặp chút rắc rối.]
[Cô ấy biết chuyện em vì mình mà phải gả cho Kỷ Duy Đông, ngay lúc biết tin cô ấy đã muốn quay về ngăn cản ngay lập tức.]
[Cô ấy bảo không ngờ ba em lại có thể nhẫn tâm đến mức đó, dạo này đêm nào cô ấy cũng mất ngủ.]
[Ngoài chuyện của em, chúng tôi còn gặp rắc rối khác nữa.]
[Ngay từ lúc định rời bỏ gia đình, Tùng Quân đã bắt đầu sắp xếp mọi chuyện sau này. Cô ấy có thành lập một công ty ở Đan Mạch.]
[Công việc kinh doanh ban đầu diễn ra vô cùng thuận lợi, chỉ trong vòng một tháng đã nhận được rất nhiều dự án và kiếm được không ít tiền.]
[Thế nhưng đúng lúc chúng tôi định quay về nước thì hợp đồng lại xảy ra kẽ hở lớn, thậm chí còn vướng vào tranh chấp nợ nần và bị chính quyền sở tại cấm xuất cảnh.]
Những dòng tin nhắn của Thi Lập Quả cứ thế hiện lên liên tiếp. Tim Trình Tuyết thắt lại, cảm giác lo lắng bủa vây.
Thi Lập Quả viết tiếp:
[Chị em nhất quyết không chịu cầu cứu ba em, cô ấy bảo cả đời này sẽ không bao giờ dây dưa với ông ấy nữa, dù có nợ nần chồng chất cô ấy cũng sẽ tự tay trả hết. Thời gian này tôi cũng đang bắt đầu tìm hiểu về kinh doanh để phụ giúp cô ấy.]
[Em yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô ấy.]
[Nhưng tôi luôn cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá mức trùng hợp.]
[Vì những dự án cô ấy nhận được lúc đầu thực sự là quá dễ dàng...]