Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 28: Trói buộc anh

Giang Trình Tuyết sững sờ: "Hộ chiếu gì cơ?"

Kỷ Duy Đông thản nhiên nói tiếp: "Hộ chiếu, thẻ thông hành và cả chứng minh thư nữa, đưa đây cho anh." Ánh mắt anh hạ xuống, dừng lại ngay trên chiếc túi xách của cô.

Trình Tuyết lập tức hiểu ra vấn đề. Cô hất chiếc túi ra sau lưng, ngước cổ nhìn thẳng vào mắt anh. Cổ họng cô như bị chặn bởi một miếng m*t, nuốt không trôi mà khạc cũng chẳng ra. Cô lớn tiếng: "Anh không được đối xử với em như vậy! Em đã tự quay về rồi, anh làm thế này là giam lỏng!"

Kỷ Duy Đông cúi người, cánh tay tự nhiên vắt ngang vai cô. Chiếc đồng hồ kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt làm cô rùng mình. Anh mân mê thùy tai cô, dỗ dành: "Anh đâu có giam lỏng em đâu, cưng à. Em vẫn có thể tự do ra vào cổng lớn, muốn ra nước ngoài chơi lúc nào cũng được. Chẳng phải em muốn đi học sao? Anh đã bảo người sắp xếp cả rồi, kho dữ liệu và phòng triển lãm của trường em có thể ra vào tùy ý. Em hoàn toàn tự do mà."

Nói dối. Anh rõ ràng đang giam cầm cô. Trình Tuyết uất ức nhìn anh: "Vậy thì anh chẳng việc gì phải thu hộ chiếu của em cả!"

Kỷ Duy Đông đứng thẳng người, vẻ ôn hòa tan biến, anh lặng lẽ nhìn cô: "Lần này là Thượng Hải và Yên Thành, lần sau sẽ là đâu? Úc, Bắc Mỹ hay Singapore? Trước đây anh có từng cấm em đi đâu không?" Sắc mặt anh càng nói càng lạnh lẽo.

Răng Trình Tuyết va vào nhau lập cập. Kỷ Duy Đông dường như nhận ra sự sợ hãi của cô, anh sải đôi chân dài bước tới, vòng tay ôm lấy eo cô rồi cúi đầu, trán chạm trán đầy dịu dàng.

"Hay là thế này đi. Khi nào em mới định sinh con cho anh? Hay là từ giờ bắt đầu chuẩn bị mang thai luôn nhé, thấy sao?"

Trình Tuyết càng thêm kinh hãi. Cổ họng cô nghẹn đắng, nước mắt chực trào nơi khóe mắt. Cô hoảng loạn nhìn anh, khuỷu tay chắn ngang giữa hai người để cố đẩy anh ra. "Anh đã hứa rồi mà, em còn phải đi học, không thể nhanh như vậy được."

Ánh mắt Kỷ Duy Đông lại hiện lên vẻ điên cuồng thường thấy. Anh bóp lấy cằm cô, nhìn xoáy vào đôi mắt đang run rẩy, giọng nói đậm chất Hồng Kông: "Anh cũng chẳng muốn em sinh sớm thế đâu. Nhưng vì em cứ hở ra là đòi chạy mất, nên nếu có một đứa trẻ ở đây, cả đời này chúng ta sẽ có thứ để ràng buộc lẫn nhau. Có nó rồi, dù em có đi đâu cũng sẽ phải vương vấn, đúng không? Tóm lại em phải sinh con cho anh. Chúng ta nhất định phải có một kết tinh, một sự dung hòa mãnh liệt giữa gen của anh và em."

Cái khổ của việc làm vợ chồng là đây. Dù cô có đi cầu cứu hay mách với bất kỳ ai, phản ứng đầu tiên của mọi người chắc chắn sẽ là: chồng muốn vợ sinh con là chuyện hết sức bình thường. Nhưng với Trình Tuyết, anh hoàn toàn là một kẻ điên, thậm chí là một bóng ma đáng sợ.

Cô kìm nén nước mắt, phản kháng: "Anh không được ép em mang thai."

Kỷ Duy Đông xoa đầu cô, dẫn dụ từng chút một: "Đã là vợ chồng, không dùng biện pháp bảo hộ là chuyện thường tình. Mà đã không dùng biện pháp, thì có thai lại càng là lẽ đương nhiên."

Trình Tuyết cảm thấy bàn tay đang xoa đầu mình lạnh lẽo như băng, cái lạnh thấu từ da đầu xuống tận gót chân. Cô vội vã lôi chiếc túi ra phía trước, ngón tay run rẩy mở khóa mấy lần mới được, rồi rút chiếc ví đựng thẻ ném vào tay anh. "Anh muốn cái này chứ gì? Cho anh luôn đấy!"

Kỷ Duy Đông hít một hơi sâu bên tai cô rồi đứng dậy. Anh ném chiếc ví lên bàn nhưng không cất đi ngay, thần sắc đã trở lại vẻ điềm tĩnh như cũ. Anh bắt đầu thẩm vấn: "Anh muốn xác nhận với em một lần nữa.bLần này, em hoàn toàn tự nguyện gả cho anh, tự nguyện làm vợ anh, không còn bất cứ sự nhầm lẫn hay ép buộc nào nữa, đúng không?"

Nghe thấy hai chữ "ép buộc", Trình Tuyết thấy anh m thật đạo đức giả và tồi tệ. Cơn căm ghét dâng lên đến đỉnh điểm. Cô nuốt khan, đứng thẳng lưng, nhìn vào khoảng không phía sau vai anh chứ nhất quyết không nhìn thẳng mặt, rồi lạnh lùng gật đầu.

Giọng Kỷ Duy Đông rất nhạt: "Anh muốn em tự miệng nói ra."

Khóe môi Trình Tuyết trễ xuống, cô mấp máy môi, mất một lúc lâu mới thốt nên lời: "Em... em tự nguyện làm vợ anh, không có sự nhầm lẫn, cũng không có... không có bất kỳ sự ép buộc nào cả."

"Anh là ai?"

"Kỷ... Kỷ Duy Đông."

"Chưa đủ."

Trình Tuyết phải đấu tranh tư tưởng một hồi lâu mới thốt ra được ba chữ: "Anh Duy Đông."

"Em tự nguyện làm vợ ai?"

"Em tự nguyện làm vợ anh Duy Đông."

Kỷ Duy Đông khẽ thở dài một tiếng, cúi xuống hôn lên môi cô. Đã mấy ngày không gần gũi, Trình Tuyết theo bản năng rụt cằm lại nhưng đã bị anh giữ chặt. Tâm trạng anh có vẻ rất tốt, giọng nói cũng trở nên nồng nàn ám muội, như đang thiết lập quy tắc cho cô: "Đừng trốn, miệng là để cho chồng hôn."

Trình Tuyết nhắm nghiền mắt, cố nén h*m m**n chạy trốn, để mặc hơi thở nóng hổi của anh m*n tr*n trên mặt mình. Anh dường như đang từng bước phá vỡ sự tự trọng và lòng kiêu hãnh của cô bằng cách cố tình nói những lời lẽ táo bạo, những lời hoàn toàn trái ngược với phong thái lịch thiệp thường ngày của anh.

"Ngoan lắm. Tai cũng là để chồng l**m. Cổ cũng là để chồng sờ."

Trình Tuyết ngứa ngáy đến mức hàng mi co rúm lại. Tay anh không còn đặt trên vai nữa mà đã chuyển xuống phía thắt lưng, rồi từ sau ra trước, như đang gảy những phím đàn trên da thịt cô. Cô không nhịn được mà khép chặt hai đầu gối. Anh thì thầm vào tai cô: "... Trao cho chồng đi..."

Tai Trình Tuyết nóng bừng lên trong tích tắc, cô dùng sức đẩy anh ra. Thấy cô thực sự không chịu nổi những lời lẽ k*ch th*ch đó, Kỷ Duy Đông bật cười trầm thấp. Anh dang rộng cánh tay ôm cô ra sofa, để cô ngồi gọn trên đùi mình.

Trên chiếc bàn trà bằng kính màu đang đặt hai hộp trang sức. Kỷ Duy Đông cầm lấy chiếc hộp vuông nhỏ hơn, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn trong hôn lễ là do họ đặt từ trước. Sau nghi lễ, Trình Tuyết đã tháo ra ngay, và Kỷ Duy Đông cũng không đeo tiếp. Chiếc nhẫn này rõ ràng là món đồ mới đặt làm riêng.

Anh không nói gì, chỉ mỉm cười ôn hòa, cầm lấy ngón áp út của cô rồi trực tiếp lồng nhẫn vào. Vừa vặn một cách hoàn hảo. Trình Tuyết khẽ cựa quậy: "Em không quen đeo nhẫn đâu, hay làm mất lắm."

Kỷ Duy Đông mặc kệ cô: "Mặt trong nhẫn có khắc tên anh, nó phải được đeo trên người em. Mất thì anh mua cái khác."

Viên kim cương trên nhẫn rất lớn, Trình Tuyết cảm nhận rõ sức nặng của nó trên ngón tay mình. Kỷ Duy Đông xòe bàn tay cô ra ngắm nghía vẻ hài lòng.

"Nói về vẻ đẹp thì kim cương hồng hay đỏ đều tuyệt, nhưng nhẫn kết hôn thì chỉ có kim cương trắng mới đại diện cho sự chung thủy tuyệt đối."

Đây không phải lần đầu cô nghe anh nhắc đến hai chữ "chung thủy". Anh dường như có một sự cố chấp cực đoan với điều đó. Dù là với bản thân hay với đối phương. Nó giống như một sự hiến tế bản thân đi kèm với sự chiếm hữu tuyệt đối.

Kỷ Duy Đông mở chiếc hộp còn lại, bên trong là nhẫn nam. Hàng mi anh rủ xuống nhìn gương mặt cô, rồi anh ghé sát tai cô dụ dỗ: "Cưng à, trói buộc qnh đi."

Tim Trình Tuyết thắt lại, cảm giác bị giam cầm bủa vây lấy cô. Anh tiếp tục: "Trói buộc anh đi. Anh là của em rồi."

Trình Tuyết ngơ ngác nhìn chiếc hộp nhẫn, mãi không chịu cử động. Kỷ Duy Đông suy nghĩ một lát rồi đặt cô xuống sofa, anh chậm rãi cúi người trước mặt cô. Dưới tầm mắt cô, anh nhìn thẳng vào mắt cô, một ánh nhìn đầy khao khát, phóng túng và rạng rỡ niềm vui. Anh quỳ một gối xuống đất, hành động này vừa như một sự quy phục, vừa như một sự phấn khích tột độ. Một sự phấn khích trước một chương mới, một kiểu "tự do" mới.

"Chỉ có em mới có thể khiến anh quỳ gối. Anh chỉ thuộc về riêng em.bTrói buộc anh đi." Anh lặp lại như một lời nguyền đầy mê hoặc.

Trình Tuyết nhìn chiếc nhẫn, ngón tay bấu chặt vào nhau. Chẳng còn cách nào khác, cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy nhẫn, nhanh chóng lồng vào ngón áp út của anh. Kết thúc rồi. Họ thực sự đã trở thành vợ chồng.

Kỷ Duy Đông ngồi dậy bên cạnh cô, trìu mến thương lượng: "Giấy tờ bên Thượng Hải đã chuẩn bị xong hết rồi. Anh đã hỏi qua, thủ tục có hơi phức tạp một chút nhưng nhờ người làm công chứng kết hôn hộ cũng không phải là không thể. Vậy nên... chúng ta không cần quay về đó nữa nhé?"

Anh thật nham hiểm. Sợ cô chạy trốn đến mức đó cơ à!

Trình Tuyết khẽ "vâng" một tiếng.

Anh định đứng dậy đi hút thuốc thì Trình Tuyết khẽ móc lấy ngón út của anh. Cô ngước mắt nhìn, rụt rè nói: "Ba em... công ty của ba em..."

Đó chính là mục đích cuối cùng khiến cô phải quay lại nơi này.