Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 17: Kim trang - Xong việc thì gọi lại cho anh

Tháng Mười Một ở Hồng Kông đang độ đẹp nhất, tiết trời không nóng không lạnh, chỉ là biên độ nhiệt ngày và đêm hơi lớn.

Giang Trình Tuyết ngồi trong trà thất, tay nâng tách trà quýt nhỏ. Tay áo voan màu xanh lục bị cạnh bàn kéo lệch một đoạn, để lộ làn da trắng nõn nà. Thỉnh thoảng cô lại chạm vào màn hình điện thoại để xem mấy giờ.

Năm phút sau, tấm rèm trà thất được vén lên, người phục vụ giữ cửa để một người từ bên ngoài bước vào. Đó chính là Trần Nguyên Thanh trong bộ đồ thể thao màu trắng năng động. Cách ăn mặc tùy ý này lại cực kỳ hợp với anh ta. Hôm nay anh ta rõ ràng đã chải chuốt kỹ lưỡng, ngũ quan thanh tú rạng ngời, tràn đầy sức sống. Anh ta nở nụ cười rạng rỡ: "Em nên gọi điện giục anh chứ, sao lại cứ ngồi đợi thế?"

Trình Tuyết chớp mắt, đáp như lẽ đương nhiên: "Nếu anh đến sớm được thì chắc chắn anh đã đến sớm rồi."

Nguyên Thanh ngồi xuống lật xem thực đơn một lượt rồi hỏi: "Ăn bánh phô mai matcha nhé?"

Trình Tuyết chẳng còn tâm trạng ăn uống: "Em uống trà thôi."

"Để anh chọn cho em."

Thấy anh ta cứ mải mê nghiên cứu thực đơn mà không vào chủ đề chính, Trình Tuyết sốt ruột nhoài người về phía trước, một tay đè lên thực đơn: "Không ăn uống gì hết, anh mau nói cho em biết đi."

Nguyên Thanh chỉ vào một món trên thực đơn, nói tiếng Quảng Đông với người phục vụ, sau khi người kia đi ra, anh ta đan hai tay vào nhau, chống khuỷu tay lên bàn rồi rướn người về phía cô, cười hì hì: "Bạn gái của anh sao gặp anh mà lại chẳng có chuyện gì để nói thế này?"

Trình Tuyết bị câu nói đó làm cho giật mình, tim đập thình thịch, đôi mắt mở to: "Đừng nói bậy, chúng ta chia tay rồi mà."

Nguyên Thanh lùi lại tựa vào ghế, vẻ mặt không quan tâm: "Chúng ta không có mâu thuẫn, cũng không phải vì em ghét anh hay anh hết yêu em mà chia tay, hơn nữa mọi chuyện có lẽ vẫn còn chuyển biến. Tại sao anh phải buông tay chứ?" Anh ta bỗng để lộ vẻ ngang ngạnh: "Em cứ việc chia tay, còn anh cứ việc gọi em là bạn gái, có sao đâu."

Trình Tuyết hít một hơi thật sâu, nghiêm túc khuyên nhủ: "Nguyên Thanh, em... em với anh ấy đã đăng ký kết hôn rồi. Em không biết sau này sẽ ra sao, nhưng anh đừng, cũng không nên đặt sự chú ý lên người em nữa."

Nguyên Thanh nghe vậy thì đồng tử khẽ dao động, anh ta cúi đầu mân mê tấm lót ly trên bàn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, anh ta đã ngẩng đầu lên nói: "Đúng như anh dự đoán. Tính cách cậu ấy vốn là vậy, một khi đã quyết định thì mọi thứ phải nằm trong tầm tay."

Anh ta nhìn cô đắm đuối: "Em không cần thấy có lỗi, cũng đừng lo cho anh. Tất cả những gì đang xảy ra với em anh đều chấp nhận được. Giống như hôm nay, chỉ cần em muốn, trước khi đi với cậu ấy, em có thể gặp anh. Ngay cả khi cậu ấy có ở nhà, chỉ cần em dám gọi, anh nhất định dám đến."

Đúng như lời Kỷ Duy Đông nói, Trần Nguyên Thanh dường như đã hạ quyết tâm làm người tình của cô. Trình Tuyết khẽ thốt lên: "Nguyên Thanh! Em không phải hạng người phóng túng đến mức đó. Anh đừng nói nữa!"

Nguyên Thanh đưa tay vò mặt, im lặng vài giây: "Được rồi, vậy chúng ta nói về chuyện 'chuyển biến' kia đi." Anh ta như làm phép biến ra một phong bì khá dày rồi đẩy về phía cô: "Mở ra xem đi."

Trình Tuyết nhìn vào trong, thấy có vẻ là vài tấm ảnh. Cô vừa lấy ra, mới nhìn cái đầu tiên đã hoảng hốt ném xuống bàn như thể bị bỏng, cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng. Cô mất vài giây để trấn tĩnh lại rồi mới dám nhìn kỹ.

Người trong ảnh đúng là chị gái cô, chuyện này liên quan đến chị nên chị là nhân vật chính cũng không có gì lạ. Nhưng ngoài anh rể ra, người thứ ba xuất hiện trong ảnh cô cũng quen mặt. Là thầy Thi! Người thầy mà cô luôn thấy hiền lành, tốt bụng!

Chưa bao giờ cô nghĩ thầy Thi và chị gái lại có gì đó với nhau. Nhưng nhìn khung cảnh trong ảnh, rõ ràng họ đang hẹn hò! Chiếc xe đỗ dưới ánh đèn đường vàng vọt, cành cây rũ xuống kính xe như dải lụa. Trong bóng tối lờ mờ là hai bóng hình đang quấn quýt, anh ấy ôm chị, chị tựa vào anh ấy.

Thì thầm nhỏ to, nồng nàn như sóng biển. Tràn ngập sự mập mờ và tình ý riêng tư. Họ không có những cử chỉ quá giới hạn, chỉ dừng lại ở một cái ôm, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt họ quá đặc biệt, quá sâu nặng, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng tin chắc họ là một đôi tình nhân.

Đầu ngón tay Trình Tuyết lạnh toát, cô nhớ lại lúc ở Singapore, thầy Thi đã nói một câu đầy ẩn ý với chị về anh rể: "Ăn cơm mà để đối phương ngồi một mình thế này thì cũng không hay lắm."

Lúc đó chị đã đánh rơi chén trà, vẻ mặt vô cùng lúng túng. Giờ xem lại, câu nói đó của thầy Thi rõ ràng là đang ghen.

Tấm ảnh này cũng giải thích được tại sao thầy Thi lại xuất hiện trùng hợp ở cửa nhà hàng hôm đó. Có lẽ trước khi chị đến gặp cô, hai người họ đã ở bên nhau, thậm chí chính anh ấy là người đưa chị tới. Và thầy Thi hoàn toàn không biết chị bị cô lừa đến gặp anh rể nên mới cố tình vào chào hỏi.

Đầu óc Trình Tuyết rối bời, mối quan hệ giữa những người này quá phức tạp. Một bên là chị, một bên là thầy Thi, rồi lại nhớ đến những chi tiết nhỏ khi hai người họ chăm sóc cô lúc cô ốm hồi đại học. Họ yêu nhau từ khi nào? Từ lần thầy Thi đưa cô về nhà năm năm ba? Hay còn sớm hơn nữa?

Cô dán mắt vào từng tấm ảnh không rời, đa phần là ảnh chụp trong xe, và có lẽ là ở Singapore. Vì cô nhận ra bộ đồ chị mặc chính là bộ chị mặc ngày cô vun vén cho chị và anh rể gặp nhau.

Cô ngẩng đầu hỏi Nguyên Thanh: "Tại sao ảnh toàn ở Singapore vậy, không còn chỗ nào khác sao?"

Tách trà Phượng Hoàng Đơn Tùng thơm nức của Nguyên Thanh đã được mang lên. Anh ta nhấp một ngụm, tỏ vẻ bí hiểm: "Em thử đoán xem tại sao?"

Trình Tuyết thực sự nghiêm túc suy nghĩ. Càng nghĩ cô càng thấy lạnh sống lưng. Câu trả lời quá rõ ràng. Ngoài ba người họ ra, bữa cơm đó còn có một người thứ tư, Kỷ Duy Đông.

Nhịp thở của cô trở nên dồn dập, sống lưng vã mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ là Kỷ Duy Đông sai người chụp? Anh đã phát hiện ra thầy Thi từ trước khi vào cửa sao? Vậy anh biết đến sự tồn tại của thầy Thi từ lúc nào?

Tim Trình Tuyết đập loạn xạ: "Anh lấy những tấm ảnh này ở đâu?"

Nguyên Thanh nhìn vào những tấm ảnh: "Anh cũng tình cờ tra được thôi. Vì nhu cầu truyền thông, trong tập đoàn lúc nào cũng có một đội ngũ phóng viên, PR, thợ săn ảnh rải rác khắp thế giới. Anh muốn tìm tung tích của chị em nên bắt đầu từ nhóm người này để xem Duy Đông có đang tìm kiếm gì không. Theo dấu vài ngày thì phát hiện ra những thứ này."

Anh ta ngước lên, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm trọng: "Chỉ có điều, hình như cậu ấy chẳng buồn giấu giếm những thứ này. Nếu không, với thủ đoạn và sự tinh tường của cậu ấy, anh không đời nào tra ra được."

Trình Tuyết lúng búng: "Điều đó nghĩa là sao?"

Nguyên Thanh nắm lấy tay cô như muốn tiếp thêm sức mạnh, chậm rãi phân tích: "Cậu ấy không tự nhiên mà cho người chụp những tấm ảnh này, chắc chắn phải có mục đích. Có lẽ, nó liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến việc chị em bỏ đi."

Trình Tuyết thầm thì: "Phải rồi. Nếu anh ta không quan tâm chuyện chị có bạn trai thì anh ta sẽ ngó lơ, chứ không rảnh hơi đi thuê người chụp ảnh. Chụp ảnh có thể là để đe dọa, hoặc để làm gì đó. Chắc chắn là phải có tác dụng." Cô lẩm bẩm: "Chắc chắn là vậy..."

Càng nghĩ cô càng thấy rùng mình. Nếu ngay từ đầu anh đã biết chị sẽ bỏ trốn, thậm chí chính vì những việc anh làm mà chị mới phải bỏ đi... Trình Tuyết hít một hơi sâu, không dám nghĩ tiếp nữa.

Nguyên Thanh quan sát biểu cảm của cô, khẽ lay nhẹ ngón tay cô: "Tiểu Tuyết, anh sẽ giúp em, đừng lo lắng quá."

"Nếu... nếu chị bị anh ta ép đi thì sao..." Cô thảng thốt.

Nguyên Thanh đưa tay bẹo môi cô, không cho cô nói tiếp, ánh mắt dù cười nhưng không mấy vui vẻ: "Nói gở quá, im lặng đi nào."

Trình Tuyết không còn tâm trí đâu, khẽ gạt tay anh ta ra. Nhưng rồi cô nhanh chóng nhớ lại mẩu giấy đó, cả số cổ phiếu và quỹ tài chính chị đã chuẩn bị sẵn, không thể nào là bị ép buộc được. Chị rõ ràng đã có sự chuẩn bị từ trước. Cô tự trấn an mình: "Vâng, chắc không phải đâu. Nhưng sau này em sẽ để ý hơn." Cô hỏi thêm: "Nguyên Thanh, có cách nào tìm ra chị em đang ở đâu không?"

Nguyên Thanh cũng có vẻ đau đầu, anh ta ngồi ngay ngắn lại: "Anh đã thử đủ mọi cách rồi, từ chính thống đến không chính thống, nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Chỉ còn cách chờ đợi thôi." Anh ta đã cố hết sức, chuyện này không thể vội vàng.

Trình Tuyết khẽ đáp: "Vâng, cảm ơn anh nhiều."

Nguyên Thanh thấy tách trà của cô đã cạn, định rót thêm thì điện thoại cô bỗng rung lên. Tiếng chuông vang lên như một điềm gở, cả hai cùng nhìn vào màn hình. Đồng tử Trình Tuyết co rụt lại vì kinh hãi, cái tên hiện trên màn hình như đâm thẳng vào tim cô. Cổ họng cô thắt lại, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp. Cô trân trân nhìn chiếc điện thoại đầy sợ hãi.

Phải làm sao đây!! Là Kỷ Duy Đông!!

Nguyên Thanh bình tĩnh hơn nhưng cũng thấy bất ngờ, anh ta mỉm cười trấn an: "Không sao đâu, chắc cậu ấy chợt nhớ em thôi, đừng căng thẳng, cứ nghe đi. Anh đã bảo rồi mà, mọi chuyện liên quan đến em anh đều chấp nhận được."

Trình Tuyết chẳng quan tâm Nguyên Thanh có chấp nhận hay không, vấn đề là Kỷ Duy Đông lại gọi cho cô đúng lúc này. Còn tận hai tiếng nữa mới đến giờ hẹn tối. Chắc hẳn anh vẫn đang bận việc. Cô đã nói dối tài xế là đi dạo trung tâm thương mại để trốn ra đây gặp Nguyên Thanh, tuyệt đối không thể để anh biết được.

Cảm giác tội lỗi như đang vụng trộm lại bủa vây lấy cô. Cô không muốn nghe máy, vì cô không giỏi nói dối, chắc chắn sẽ lộ đuôi ngay. Trình Tuyết cuống cuồng như gà mắc tóc. Nguyên Thanh nhìn cô, không nói gì thêm.

Màn hình vẫn sáng. Cô nhìn chằm chằm vào nó, hai tay đan chặt vào nhau, vô thức lại đưa ngón tay lên cắn. Hai chữ "Anh rể" đi kèm với nhịp rung liên hồi của chiếc điện thoại chiếm trọn tầm mắt cô. Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng cô chọn cách trốn tránh, nhất quyết không nghe.

Điện thoại rung liên tục gần một phút rồi mới tắt ngấm. Nguy hiểm tạm qua đi. Ít nhất là lúc này cô vẫn an toàn. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, ngay lập tức điện thoại lại rung lên lần thứ hai.

Vẫn là anh rể. Kỷ Duy Đông.

Lông mi cô run rẩy vì sợ hãi. Tiếng rung ấy như đang gảy vào dây thần kinh nơi thái dương cô. Tại sao anh ta lại kiên trì tìm cô đến vậy, anh ta muốn làm gì? Có lẽ đúng như Nguyên Thanh nói, chẳng có việc gì to tát cả, nhưng vì cô đang chột dạ quá nên mới sợ.

Nguyên Thanh vẻ không đành lòng: "Hay là em cứ nghe đi, hoặc để anh lánh đi một lát. Như vậy em sẽ tự nhiên hơn chứ?"

Trình Tuyết lắc đầu nguầy nguậy: "Em không nghe đâu!"

Lần này điện thoại không rung lâu như lần trước, cuộc gọi kết thúc rất nhanh, nhưng đồng thời WeChat lại hiện lên một tin nhắn mới. Trình Tuyết run rẩy mở ra xem, hơi thở dồn dập như vừa chạy xong tám trăm mét.

"Có phải anh làm phiền em không. Xong việc thì gọi lại cho anh."

Cô lập tức tắt máy, định bụng sẽ giả chết đến cùng, tuyệt đối không trả lời. Cuộc điện thoại này làm cô chẳng còn tâm trí đâu mà nghiên cứu đống ảnh nữa, cô nhét hết vào phong bì trả lại cho Nguyên Thanh.

"Em biết rồi, mấy thứ này không tiện để ở chỗ e. đâu."

"Được, anh sẽ giữ kỹ giúp em."

Kỷ Duy Đông đang ngồi trong xe dưới hầm gửi xe, anh đã xử lý xong công việc sớm hơn dự định. Tài xế ngồi ở ghế lái, vai lưng thẳng tắp, anh ta đã nổ máy xe từ lâu nhưng vẫn chưa dám lên tiếng hỏi khi nào thì xuất phát.

Kỷ Duy Đông hạ kính xe xuống, rút một điếu thuốc rồi rít từng hơi liên tục. Cổ tay anh gác ngoài cửa xe, mặt đồng hồ phản chiếu ánh sáng sắc lạnh tương phản với lớp sơn bóng loáng của thân xe. Giống như đôi mắt anh lúc này, đen thẳm và lóe lên một tia sáng sắc sảo.

Anh nới lỏng một nấc cúc áo, nhìn đồng hồ, ánh mắt chợt trở nên hung hiểm. Anh cầm điện thoại gọi cho ai đó, giọng lạnh lùng: "Trần Sinh đi lúc mấy giờ?"

Đầu dây bên kia có vẻ hoảng hốt trước cuộc gọi trực tiếp của anh, lí nhí đáp: "Dạ... hơn hai tiếng trước ạ."

Có được câu trả lời, sự sắc sảo trong anh bỗng tan biến. Anh dùng ngón tay giữa gẩy đi lớp tàn thuốc đỏ rực rồi lại tiếp tục rít một hơi đầy phóng túng. Vài giây sau, anh cúi đầu, môi vẫn ngậm thuốc, một tay gõ phím trên màn hình.

"Em dạo đến đâu rồi? Có mệt không. Gửi vị trí cho anh, anh qua đón."

"Chúng ta về nhà ăn."