Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 15: Kim trang - Bây giờ anh là chồng em

Giang Trình Tuyết vừa định vồ lấy điện thoại thì đã không còn kịp nữa. Sắc mặt Kỷ Duy Đông lạnh lẽo đáng sợ, anh ném chiếc điện thoại xuống sofa, dứt khoát bế xốc cô lên, sải bước đi thẳng lên lầu.

Mặt Trình Tuyết cắt không còn giọt máu, lòng bàn chân lạnh ngắt, cô linh cảm thấy chuyện chẳng lành, vừa túm chặt cổ áo anh vừa đạp chân vùng vẫy, liều mạng muốn thoát khỏi vòng tay anh. "Không được, anh không được làm thế!"

Kỷ Duy Đông nhìn xuống, cô chạm phải ánh mắt anh, một ánh nhìn mang hơi hướm của cơn bão tuyết trước đêm trường. Anh giữ chặt lấy gáy cô, dễ dàng ghì chặt cô vào lòng, trầm giọng hỏi: "Không được cái gì? Sợ anh làm kẻ thứ ba sao?"

Anh thấy rồi. Quả nhiên anh đã thấy tất cả.

Cánh cửa phòng "rầm" một tiếng đóng sầm lại. Chiếc giường cưới trải nệm lụa mềm mại như nhung, vừa ngã xuống là làn da cô như được m*n tr*n bởi lớp mỡ mịn màng. Trình Tuyết vội vàng bò về phía mép giường, tóc tai rũ rượi, cổ áo xộc xệch, đôi chân trần cuống cuồng tìm chỗ trốn, đôi dép lê đã chẳng biết rơi mất tự khi nào.

Cô bị anh rể ném sâu vào phía trong giường, chỉ còn cách bò lồm cồm để thoát ra. Thế nhưng cổ chân cô đã bị tóm gọn, anh kéo mạnh một cái khiến tấm ga giường nhăn nhúm lại. Cô bị kéo ngược về như một đứa trẻ, ngã ngửa trên nệm. Cơn đau không đáng kể nhưng chấn động quá lớn khiến cô choáng váng. Một bóng đen lớn phủ ập xuống, đôi môi anh khóa chặt lấy môi cô.

Đó là nụ hôn đầu của cô. Một cột mốc đầy ý nghĩa, không nên xảy ra theo cách này.

Trình Tuyết thực sự nổi giận. Cô vung tay định tát anh một cái thì cổ tay bị khóa chặt, định mở miệng mắng thì lại tạo cơ hội cho anh xâm nhập, chiếm hữu trọn vẹn sự ngọt ngào bên trong. Hơi thở của anh thanh khiết nhưng lại quá đỗi lạnh lùng, xộc thẳng vào mũi khiến cô thấy rùng mình.

Đôi môi anh bá đạo bao trọn lấy cô, m*t mát như đang thưởng thức một trái anh đào chín mọng, muốn hút hết mật ngọt, cuộn lấy phần thịt mềm mại nhất. Đầu lưỡi cô nhỏ xíu bị anh quấn lấy, hai hơi thở hòa làm một, nơi đầu răng rịn ra vị ngọt ẩm ướt.

Ban đầu đôi bàn chân cô còn đá loạn xạ vào bắp chân rắn chắc của anh để phản kháng kịch liệt, nhưng khi nhận ra khoang miệng đã hoàn toàn bị xâm chiếm, cô đành bất lực buông xuôi. Ngón chân cô khẽ co lại, đạp lên mu bàn chân anh, đôi môi mềm mại hé mở để anh dẫn dắt. Cổ cô thỉnh thoảng lại ngửa ra sau, cô run rẩy nuốt xuống, nhắm nghiền mắt lại.

Cô biết mình đang nuốt xuống thứ gì. Một cảm giác lạ lẫm, đong đầy và giao hòa. Dường như trong khoảnh khắc này, cô không còn là chính mình nữa. Cô uất ức cắn vào môi anh, nhưng hành động đó chẳng khác nào một sự hưởng ứng khiến anh càng thêm mãnh liệt quấn quýt lấy cô. Nói là cuộn lấy thì có phần nhẹ nhàng, thực chất là cắn, là m*t, là nuốt chửng từng chút một.

Môi cô dần tê dại, cô khẽ lắc đầu muốn né tránh. Ngón tay trỏ của anh tì lên cổ, giữ chặt lấy cằm cô, ép cô phải quay lại theo ý mình. Anh m*n tr*n nhịp đập nơi mạch máu của cô cho đến khi cô hoàn toàn ngoan ngoãn phục tùng.

Trình Tuyết nương theo đôi môi và nhịp điệu của anh. Hơi thở cô mỏng manh, dần nắm bắt được tính khí của người đàn ông này, dường như chỉ cần cô nghe lời, không chống đối trong chuyện thân mật, anh sẽ không ép uổng quá mức. Nhưng khổ nỗi, nhiều lúc cô thực lòng không muốn thì phải làm sao?

Khi ngón tay anh bắt đầu trượt dần xuống dưới, Trình Tuyết giật mình như chạm phải điện, cô dùng sức đẩy anh ra. Lần này Kỷ Duy Đông bị bất ngờ nên hai đôi môi rời nhau ra, vương lại một sợi tơ tình mỏng manh trên cánh môi đỏ mọng của cả hai.

Anh ghé sát tai cô, phả vào đó hơi nóng hừng hực, thì thầm: "Tại sao lại đẩy ra?"

Trình Tuyết im lặng.

"Không muốn làm chuyện này, hay là không muốn làm với anh?"

Trong lúc nói, anh mạnh mẽ gạt tay cô ra. Trình Tuyết hoảng hốt, cố nắm lấy tay anh để ngăn lại, nhưng bàn tay anh quá lớn, cô chỉ có thể giữ được hai ngón tay của anh. Cả người cô vặn vẹo vì sốt ruột, đầu óc quay cuồng tìm cách chống chế: "Không phải đâu... Anh... anh chờ một chút đã." Hai đầu gối cô khép chặt, thu người về phía sau: "Chúng ta đang không nói về cùng một chuyện."

Kỷ Duy Đông nhìn cô một lúc rồi thở dài, ánh mắt chiếm hữu chuyển sang một sắc thái mờ mịt khó đoán. Anh đưa tay vuốt tóc cô. Ánh mắt Trình Tuyết tràn ngập sự sợ hãi và lúng túng, những lọn tóc mềm mại xõa trên trán anh. Cô nhìn anh trân trân, nhưng chẳng thể thấu nổi tâm tư của người đàn ông này.

Kỷ Duy Đông bắt đầu hôn lên cổ cô. Bằng chất giọng Hồng Kông đầy vẻ phóng túng và ngạo mạn, anh thầm thì vào da thịt cô như đang tán tỉnh: "Giang Trình Tuyết, ngủ với anh đi. Dẫu sao anh cũng chẳng có danh phận gì mà."

"Giữa anh và hắn, hãy chọn ngủ với anh đi."

Câu nói đột ngột đó khiến tim Trình Tuyết như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Toàn thân cô run rẩy: "Anh... anh đang nói cái gì vậy?"

Anh giữ chặt cổ tay cô, chậm rãi nghiêng người, quỳ hẳn trên giường vây lấy cô, hai cánh tay chống bên tai cô. Anh cúi xuống hôn lên khóe môi, lên mắt, rồi lướt dọc theo gương mặt cô. Anh ôn tồn nói, phong thái như một quý ông có giáo dục nhưng lại phảng phất nét ma mị và điên cuồng khác hẳn ngày thường: "Theo như những gì em và Nguyên Thanh nhắn tin cho nhau, thì anh là chồng em, nhưng lại là kẻ thứ ba xen vào.bĐã là kẻ thứ ba thì tổng phải có chút quan hệ thực chất chứ, đúng không?"

Trình Tuyết hoàn toàn hoảng loạn, cô phủ nhận: "Không, không phải đâu. Anh là anh rể của em."

Kỷ Duy Đông khẽ cười: "Đúng, anh vẫn là anh rể em. Anh vừa là anh rể, vừa là chồng, lại vừa là kẻ thứ ba của em. Nhưng xem ra cái danh phận làm chồng là rẻ mạt nhất thì phải, em đối xử với anh có phải quá bất công không?"

Tai Trình Tuyết nóng bừng, tim đập thình thịch như đánh trống. Cô muốn bịt miệng anh lại để không phải nghe thêm nữa, nhưng những lời đó cứ thế lọt vào tai, len lỏi vào tận cùng tâm trí. Cô chưa bao giờ phải tiếp nhận những lời lẽ k*ch th*ch đến vậy. Chúng khiến cả người cô nóng hực lên. Và điều khiến cô khó chấp nhận nhất chính là: anh dường như đang nói toàn sự thật.

Đến khi cô sực tỉnh thì dây áo đã tuột xuống cánh tay, một đầu bị ngón tay anh móc lấy, hằn lên một vệt trắng đầy ám ảnh trên làn da cô. Cô yếu ớt đẩy anh ra, quay mặt đi: "Không được đâu, không... không thể như thế này được."

Đúng như lời anh nói, anh là chồng, là anh rể, là kẻ thứ ba, và quan trọng hơn cả, anh là một người đàn ông. Sức lực giữa nam và nữ quá chênh lệch, cô không thể nào thắng nổi anh. Cô co chân lại, khép chặt đầu gối để bảo vệ mình, đôi mắt mở to khẩn khoản: "Hôm nay không được đâu, được không anh? Anh rể, xin anh đấy?"

Kỷ Duy Đông không nghe, anh tóm lấy đôi bàn tay đang kháng cự của cô, giữ chặt trên đỉnh đầu. Sự kiên nhẫn của anh dường như đã cạn kiệt, ánh mắt lạnh đi, anh gằn giọng: "Được thôi. Bây giờ anh là chồng em. Trước đây hắn có phải bạn trai em không, hai người có hẹn hò hay không, anh không truy cứu. Nhưng kể từ hôm nay, danh phận của hắn không đúng nữa. Hắn muốn theo đuổi em, muốn l*m t*nh nhân của em, làm kẻ thứ ba của chúng ta, em đã hỏi qua ý kiến của anh chưa? Chẳng lẽ anh không có quyền chi phối bạn đời của mình sao? Hay nói đúng hơn, anh mới là người phối ngẫu hợp pháp duy nhất của em? Điều gì khiến em lầm tưởng rằng anh có thể chấp nhận một cuộc chơi ba người?"

Trình Tuyết sững sờ. Logic của anh chuyển biến quá nhanh, và dường như lúc nào anh cũng chiếm thế thượng phong. Cô không thể cãi lại anh, nói gì cũng thành sai trái. Nhưng thâm tâm cô vẫn cảm thấy có gì đó không ổn mà không sao chỉ ra được. Ánh mắt anh quá đỗi áp chế. Cô uất ức: "Em không có, em đã từ chối anh ấy rồi."

Kỷ Duy Đông cúi đầu, đôi môi mấp máy đặt trên cổ cô, không di chuyển, cũng chẳng phải là hôn, mà là chậm rãi l**m láp. Đầu lưỡi anh m*n tr*n, anh đã nắm rõ từng điểm nhạy cảm khiến cô phải co rúm người lại. Trình Tuyết rùng mình một cái.

Giọng anh trầm thấp, rót vào tai cô: "Vậy tại sao không làm với anh? Chẳng lẽ là để thủ tiết vì hắn?"

Trình Tuyết lắc đầu lia lịa. Giọng cô nghẹn lại: "Anh rể, em sợ lắm..."

Kỷ Duy Đông vẫn vùi đầu vào cổ cô. Trình Tuyết tì lòng bàn tay vào yết hầu anh, yếu ớt đẩy ra: "Anh rể..."

Sống mũi cô bỗng cay xè, uất ức dâng trào. Không chỉ vì những lời khó đáp của anh, mà còn vì tất cả những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, mọi thứ quá nhanh, quá đột ngột khiến cô không kịp phản ứng. Cô mất đi chị gái. Đến Hồng Kông rồi mà ba còn chẳng thèm nghe điện thoại của cô. Cảm giác như chỉ trong một ngày cô đã mất sạch tất cả.

Lồng ngực và cánh mũi cô nghẹn thắt lại, cô không kìm nén nữa mà bật khóc nức nở.

Kỷ Duy Đông dường như không ngờ cô lại bộc phát như vậy. Anh nhíu mày, hít một hơi sâu, vùi mặt vào tóc cô. Vẻ áp đảo dần dịu lại, anh chậm rãi đứng dậy, quần áo xộc xệch để lộ xương quai xanh và những đường nét cơ bắp ẩn hiện. Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Kỷ Duy Đông nhìn cô một lúc rồi bật cười, dường như đã chịu thua: "Sao tự nhiên lại uất ức đến thế này?" Anh nói tiếp: "Đã gả cho anh làm vợ, anh sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu."

Trình Tuyết mặc kệ, thấy anh không còn ý định chạm vào người mình nữa, cô cứ thế khóc cho thỏa thích: "Em muốn về nhà. Em muốn về Thượng Hải."

Kỷ Duy Đông đáp ngay: "Ngày mai anh đưa em về."

Cô ngẩn người, quên cả chớp mắt.

Anh rút khăn giấy, đôi chân mày hiếm khi nhíu lại thành chữ "Xuyên", nhìn cô: "Có điều ba em vẫn đang ở Hồng Kông, em về Thượng Hải lúc này, người thân không có ở đó, lại thêm chạnh lòng."

Câu nói này thực sự chạm vào nỗi đau của cô. Chị gái đã đi rồi, mới chỉ một ngày mà tưởng như đã cách biệt cả thế kỷ. Càng xa khoảnh khắc đó, sự việc lại càng trở nên rõ nét. Chỉ là cô thấy có chút kỳ lạ: từ khi chuyện này xảy ra, anh rể chưa bao giờ hỏi chị gái cô đang ở đâu. Cứ như thể anh thực sự mặc kệ chị ấy, chấp nhận việc tráo dâu mà không một lời oán thán.

Kỷ Duy Đông đứng dậy lấy khăn ướt cho cô: "Ngày mai chúng ta về Thượng Hải, sớm nhất cũng phải buổi chiều mới đến, chắc sẽ ở lại một đêm. Em có cần mang theo gì không?"

Trình Tuyết cũng chỉ thuận miệng nói thế, không ngờ anh lại đi thật, cô lắc đầu: "Thôi ạ. Ba cũng đang ở Hồng Kông mà."

Kỷ Duy Đông lại bảo: "Thực ra chúng ta bắt buộc phải về một chuyến."

Cô nhận lấy khăn ướt: "Tại sao ạ?"

Anh nhìn vào mắt cô, chậm rãi giải thích: "Sau khi đăng ký ở Hồng Kông, cần phải về đại lục công chứng. Luật pháp hai nơi khác nhau, cần phải làm cho cả hai cùng có hiệu lực. Anh đã bảo người hẹn lịch công chứng rồi, chỉ là không phải ngày mai. Nếu em muốn về ngay mai thì có thể đổi lịch được."

Trình Tuyết hoàn toàn đờ người ra. Giờ thì cô thực sự chẳng muốn về nữa chút nào.

Khác với lần trước Trình Tuyết khóc lóc trước xe của Kỷ Duy Đông mà anh chỉ im lặng để mặc cô làm loạn, lần này anh chủ động lấy cho cô một ly nước ấm, tỏ vẻ quan tâm: "Khóc xong giọng sẽ bị khàn đấy."

Cứ như thể anh hoàn toàn không biết một nửa lý do khiến cô khóc là vì anh vậy.

Trình Tuyết liếc nhìn ly nước, vẫn còn giận nên không muốn uống. Kỷ Duy Đông vẫn giữ nguyên tay đưa chén nước. Cô không nhận, anh cũng không rút tay về. Cô không ngờ anh lại có tính kiểm soát cao đến vậy, ngay cả việc uống nước cũng phải quản. Chẳng muốn tranh cãi thêm vì mấy chuyện vặt vãnh, cô đành ngồi dậy, cụp mi xuống, chậm rãi nhấp vài ngụm.

Lúc này cô cũng hết khóc nổi rồi. Vì mệt quá. Kỷ Duy Đông mang ly nước ra ngoài. Cô quay lưng về phía cửa, quấn chặt chăn, nhắm nghiền mắt lại. Vài phút sau, nghe tiếng đóng cửa, cô khẽ rùng mình, giả vờ như đã ngủ say, cả người căng cứng từ đầu đến chân.

Khi Kỷ Duy Đông lên giường, đèn cảm ứng tắt phụt, cánh tay anh vắt ngang người cô, ôm lấy cô trong tư thế nằm nghiêng đầy tự nhiên. Cứ như thể họ đã là vợ chồng từ lâu lắm rồi, và tư thế này đã lặp lại hàng nghìn lần vậy.

Da đầu Trình Tuyết tê dại từng cơn. Cô thấy không thoải mái, cực kỳ không thoải mái. Suốt nửa tiếng đồng hồ, cô chỉ tập trung cảm nhận cánh tay đầy sức mạnh kia. Cô muốn thoát ra, nhưng nghĩ đến những gì anh đã làm lúc nãy, cô không dám động đậy vì sợ làm anh thức giấc.

Đến khi nghĩ anh rể đã ngủ say, cô mới nhẹ nhàng xoay người, định nhấc bàn tay đang đè trên người mình ra. Không ngờ người phía sau cũng chưa ngủ, hoặc bị cô làm tỉnh, anh kéo mạnh cô vào lòng, ôm chặt lấy, giọng khàn đục: "Ngủ đi."

Trình Tuyết lí nhí: "Anh rể... em hơi khó thở, anh nới lỏng tay ra chút đi."

Kỷ Duy Đông không hề buông ra, ngược lại còn vùi đầu vào hõm vai cô hít một hơi sâu, ôn tồn bảo: "Tập thích nghi với anh đi."

Thấy anh kiên quyết không buông, mà bản thân cũng đã quá mệt mỏi sau một ngày dài, cô không buồn vùng vẫy nữa mà chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Khi cô tỉnh dậy thì đã là giữa trưa. Dưới lầu có tiếng động nhẹ, là người giúp việc đang dọn dẹp. Kỷ Duy Đông dáng vẻ sảng khoái đang ngồi trên sofa xem máy tính, tay áo sơ mi xắn lên để lộ cổ tay thanh tú. Bên cạnh anh là một tách cà phê và một túi hồ sơ; chẳng biết anh đã dậy làm việc từ mấy giờ.

Người giúp việc mỉm cười chào cô bằng vốn tiếng phổ thông ít ỏi: "Chào buổi trưa tiểu thư, cô có muốn ăn chút yến mạch lót dạ trước khi ăn cơm không?"

"Dạ có, con cảm ơn."

Kỷ Duy Đông ngước nhìn cô, khẽ gật đầu chào: "Đêm qua ngủ ngon chứ?"

Trình Tuyết "vâng" một tiếng. Giấc ngủ của cô xưa nay vẫn rất tốt. Cô đứng tựa vào lan can, không chịu xuống lầu.

Kỷ Duy Đông dường như thấu hiểu tâm tư nhỏ của cô, anh lịch thiệp nói: "Ba em có ghé qua, anh bảo em mệt nên không gọi em dậy. Có muốn xuống đây ngồi chút không?"

Nhắc đến ba, Trình Tuyết lại thấy bực mình: "Hôm qua ông ấy không nghe điện thoại, nhắn bao nhiêu tin cũng không trả lời, nay đến làm gì chứ?" Cô sực nhớ ra: "Điện thoại em đâu rồi ạ?"

Kỷ Duy Đông lấy điện thoại từ phía sau đặt lên bàn trà, ôn tồn: "Sạc đầy pin rồi đó. Lại lấy đi."

Vì chiếc điện thoại này mà hôm qua hai người đã xảy ra chuyện đó, Trình Tuyết thấy không tự nhiên chút nào, nhưng thấy anh vẫn bình thản như không có chuyện gì thì cô cũng thầm thở phào.

Trong WeChat có rất nhiều tin nhắn. Ảnh cưới của cô hôm nay mới lan truyền trên vòng bạn bè, một số người bạn lúc này mới biết cô kết hôn, thi nhau gửi lời chúc mừng và bảo cô giấu kín thật đấy. Cũng có người bảo gả vào hào môn lớn thế này thì nên khiêm tốn, rồi hỏi xem làm "Kỷ phu nhân" có sướng không.

Cô trả lời vài câu với những người quen, cuối cùng lướt đến tin nhắn của Trần Nguyên Thanh. Anh ta chỉ nhắn đơn giản là đã về đến nhà và dặn cô nghỉ ngơi cho tốt. Thế nhưng xen giữa hai câu hỏi thăm đó là một đoạn tin nhắn dài:

[Tiểu Tuyết, dù là chị em chủ động bỏ trốn, nhưng em có từng nghĩ đến việc tìm xem chị ấy đang ở đâu không? Liệu chị ấy có an toàn không? Lúc nãy anh uống rượu nên hơi kích động, nói năng thiếu suy nghĩ. Giờ bình tĩnh lại anh mới thấy lạ. Anh và Duy Đông lớn lên cùng nhau, tính cách cậu ấy anh hiểu rõ nhất. Nếu có ai đó làm cậu ấy mất mặt như vậy, dù không có tình cảm với chị em thì cậu ấy cũng sẽ không để yên đâu. Vậy mà cậu ấy lại không làm gì cả, cứ thế thản nhiên cho qua, hoàn toàn nghe theo lời em. Điều này thật sự không giống cậu ấy chút nào.]

Chưa đầy một trăm chữ, nhưng từng lời của Nguyên Thanh làm Trình Tuyết nổi da gà. Cô không dám nghĩ sâu thêm. Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình, người hơi khom xuống, tì khuỷu tay lên đầu gối, vô thức đưa ngón tay lên cắn.

"Giang Trình Tuyết."

Cô không phản ứng. Một bóng đen đổ xuống cánh tay cô, Trình Tuyết giật mình nổi da gà, sống lưng lạnh toát. Rút kinh nghiệm hôm qua, cô lập tức tắt màn hình, ngước đầu chớp chớp mắt. "Anh gọi em ạ?"

Kỷ Duy Đông dùng mấy đầu ngón tay đẩy tách yến mạch về phía cô: "Yến mạch xong rồi này, ăn đi em."

Anh chăm chú nhìn cô: "Xem gì mà thẫn thờ vậy?" Nói xong, ánh mắt anh lại lướt qua chiếc điện thoại.

Trình Tuyết đặt điện thoại xuống bàn trà, bưng tách yến mạch lên ngoan ngoãn ăn: "Dạ... xem lại mấy tấm ảnh hôm qua thôi ạ."

Kỷ Duy Đông khẽ cười: "Ảnh cưới hả? Cho anh xem với?"

Gương mặt cô cứng lại, cô cụp mi tập trung ăn, không buồn nhìn anh: "Xấu lắm ạ."

Cô cảm nhận được anh vẫn đang quan sát mình nên cứ cúi gằm mặt xuống, không muốn nhìn thẳng vào mắt anh.

"Có muốn chụp lại một bộ ảnh cưới khác không?" Anh hỏi.

Trình Tuyết lắc đầu.

"Còn tuần trăng mật thì sao? Muốn đi đâu chơi không, tôi đưa em đi."

Cô đáp ngay không cần nghĩ: "Em không muốn đi đâu hết."

Kỷ Duy Đông khựng lại một giây, anh rút một điếu xì gà từ hộp thuốc, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Anh chạm nhẹ điếu thuốc lên môi rồi đặt xuống gối, dáng vẻ vô cùng thư thái. Bàn tay kia của anh đặt lên vai cô, nhẹ nhàng bóp lấy gáy cô như một người chồng vô cùng kiên nhẫn và bao dung.

"Chuyện hôm qua chúng ta vẫn chưa nói xong."

"Khi nào thì em định cắt đứt hoàn toàn với Nguyên Thanh?"

Lòng bàn tay anh hơi lạnh. Ngay từ giây phút da thịt chạm vào nhau, Giang Trình Tuyết đã căng thẳng đến mức co rúm người lại như một tờ giấy bị vò nát.