Cung Khôn Ninh ngày thường có hơn hai mươi cung nữ túc trực chờ sai bảo, hôm nay chỉ còn lại cô Nguyên Cẩn dẫn theo bốn cung nữ ở gần, khiến trong cung trở nên hiu quạnh hơn nhiều.
Bạch Lý ý thức được, mấy tháng trời mưu tính, cuối cùng cũng đến lúc phải thấy rõ kết quả, nhưng nàng vẫn chưa biết mình nên rời đi như thế nào.
Tử Cấm Thành này là một cái lồng, không có chỉ dụ chiếu thư thì không được ra cung, ngay cả Hoàng hậu, Quý phi cũng chỉ khi tế tự, lăng tẩm, phụng chỉ thăm nhà, hay đại điển mới có thể ra cung, huống chi là cung nữ, nữ quan?
Ngay cả thái giám nội quan, chỉ có yêu bài cũng không thể rời khỏi Tử Cấm Thành, phải là thái giám đã được Giải Phiền Vệ đăng ký sổ sách, có công việc chính đáng cần ra ngoài mới được. Giải Phiền Vệ không chỉ đăng ký sổ sách, mà còn nhớ rõ dung mạo của đối phương, thái giám lạ mặt dù thủ tục đầy đủ cũng không thể.
Bạch Lý nhìn về phía Hoàng hậu: “Nương nương, con phải rời đi thế nào? Sẽ không liên lụy đến nương nương chứ?”
Hoàng hậu khẽ giật mình, bước tới ôm nàng vào lòng nói nhỏ: “Đến lúc này còn nghĩ đến người khác làm gì, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, dẫu phải giẫm lên tất cả mọi người cũng là đáng…”
Bạch Lý nói khẽ: “Không được.”
Hoàng hậu cười nói: “Yên tâm, sẽ không liên lụy đến bản cung đâu. Giờ khắc chưa tới, trước hết hãy đến cùng bản cung dùng bữa cơm đoàn viên Trung thu đã.”
Bạch Lý gượng gạo lấy lại tinh thần, nhìn cung Khôn Ninh trống trải cô tịch hỏi: “Nương nương đã làm thế nào để cho các cung nữ đi chỗ khác vậy?”
Hoàng hậu kéo nàng ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, cười híp mắt nói: “Bản cung ngày thường quản chúng nó không nghiêm khắc, hôm nay chỉ là nổi cơn thịnh nộ một trận, chúng nó liền lén lút tránh xa để khỏi bị liên lụy. Khi bản cầu muốn thanh tịnh thì cứ làm vậy, giả vờ nổi cơn thịnh nộ, có thể khiến cung Khôn Ninh thanh tịnh cả ngày.”
Bạch Lý ôm Ô Vân nhìn về phía bàn ăn.
Trên bàn không có các món sơn hào hải vị tinh xảo của cung đình, các món ăn cũng không có tên gọi cầu kỳ, toàn là những món ăn gia đình nàng thích: đậu phụ thả chảo, rau cải xào, rau muống xào tỏi, cá chép kho tàu.
Lúc này, Bạch Lý chú ý trên bàn còn có một vò rượu, Hoàng hậu theo ánh mắt nàng nhìn tới, cười mở nắp đất: “Sắp chia ly sao có thể không có rượu tiễn biệt? Đôi khi bản cung cũng lén uống trong cung Khôn Ninh, đời người ngắn ngủi mấy chục năm, khó được hồ đồ, công danh, lợi lộc, say rồi thì chẳng nghĩ gì nữa.”
Cô Nguyên Cẩn canh giữ ở cửa, liếc nhìn vào trong, nhưng không nói gì.
Hoàng hậu cười nói: “Ta mới vào cung lúc mười bảy tuổi, còn nhỏ, phải trốn cô Nguyên Cẩn uống, đến sau hai mươi tuổi bà ấy mới không quản những chuyện này.”
Khi Hoàng hậu tự rót rượu cho mình, và Bạch Lý sắp sửa đưa chiếc bát không trước mặt cho nàng rót rượu, Hoàng hậu lại đặt vò rượu xuống, gắp cho nàng một đũa thức ăn: “Ngươi không thể uống, hôm nay ngươi còn có việc chính.”
Sau khi gắp thức ăn cho Bạch Lý, bà lại cố ý từ phần bụng cá gắp một miếng thịt để vào đĩa nhỏ, đẩy đến trước mặt Ô Vân: “Bữa cơm đoàn viên tự nhiên cũng không thể thiếu ngươi, ăn đi ăn đi.”
Ô Vân nhảy lên bàn cúi đầu ăn cá, Hoàng hậu cũng không để bụng.
Hoàng hậu lặng lẽ uống một bát rượu, hai má thoáng ửng hồng.
Bà nhìn Bạch Lý và Ô Vân, trong mắt chỉ có sự ấm áp: “Ngày thường điều mong mỏi nhất, chính là có thể như dân thường, cùng gia đình ăn một bữa cơm gia đình tử tế. Đồ ăn ở yến tiệc Phụng Tiên hôm qua trông cũng đẹp, ca vũ cũng hay, nhưng ăn vào lại chẳng có mùi vị gì, toàn là đồ nguội, dâng lên còn không biết đã bị bao nhiêu người thử độc rồi… Chỉ là những lời này không thể nói với người khác, không thì chắc chắn sẽ bị chê bai là điệu đà giả tạo.”
Bạch Lý nói khẽ: “Con hiểu nỗi khổ của nương nương.”
Hoàng hậu khẽ cười: “Đúng rồi, hôm qua ngươi không đến cung Khôn Ninh, còn chưa xem báo những ngày này.”
Nói rồi, bà vẫy tay với cung nữ phía sau, cung nữ mang đến một tờ báo đưa cho Bạch Lý.
Bạch Lý đặt đũa xuống, mở tờ báo ra xem kỹ.
Hoàng hậu cảm thán nói: “Tờ báo do Võ Huấn Huyện Nam này làm quả là thứ tốt, bổn cung ngày trước ở trong cung Khôn Ninh như chiếc kiệu vậy, đối với những việc xảy ra ngoài cung hoàn toàn không biết gì, ngày nay lại mượn một tờ báo mà đều biết hết cả… Không ngờ cuộc sống ngoài cung lại thú vị đến thế.”
Bà uống một ngụm rượu, thấy Bạch Lý đang xem trang thứ hai, lập tức trêu chọc: “Xem mấy thứ quan lại thăng chức này có gì hay, mau xem trang thứ sáu đi. Cái tên Vương Viên Ngoại kia đúng là đồ đốn mạt, vì một kỹ nữ phong trần mà bỏ vợ cả tào khang, kết quả là kỹ nữ cuỗm hết tài sản cả đời hắn, lại quay sang ve vãn tên Đoàn Viên Ngoại nọ. Nhưng hắn cũng đáng đời, mỗi người đều có báo ứng của riêng mình, ai bảo hắn bỏ vợ cả tào khang. Còn cái tên Mã Viên Ngoại nữa…”
Hoàng hậu huyên thuyên kể những chuyện mới lạ đọc được từ báo, chẳng chút nào giống chủ nhân lục cung.
Khi nói đến chỗ vui, bà nâng chén uống cạn, lại tự mình rót đầy, giọng nhẹ nhàng hẳn xuống: “Xem báo mới biết, hóa ra những thiếu nữ nhà thường dân bây giờ cũng kết hội dạo chơi, diều giấy có thể thả cao ngang tường thành, các nàng có thể ở trà lâu nghe kể chuyện, có thể ở ngoại thành mua được phấn son của người Hồ, còn có thể theo cha anh đến kinh thành xem đua thuyền.”
Đầu ngón tay Bạch Lý cầm tờ báo khẽ siết chặt.
Những điều hoàng hậu nói, là thế giới mà nàng sắp sửa lao vào, còn đối phương thì mãi mãi không thể với tới.
“Năm bổn cung mười bảy tuổi vào cung,” hoàng hậu đột nhiên chuyển đề tài, “mẹ ta đã lén nhét một gói kẹo hoa quế dưới đáy rương. Bà nói đồ ăn vặt trong cung tinh xảo, nhưng chưa chắc có được hương vị này. Nhưng gói kẹo ấy chưa đợi đến Trung thu, đã bị cô Nguyên Cẩn phát hiện. Bà ta nói hoàng hậu không thể ăn thứ đồ chợ búa như vậy, không hợp lễ chế.”
Bà ngửa đầu uống thêm một chén: “Về sau, bổn cung học được cách không ăn, không nhìn, không nghĩ. Cung Khôn Ninh là một cái lồng tinh xảo, đan bằng tơ vàng, thêu rồng phượng. Trung thu năm ngoái, bệ hạ theo lệ đến cung Khôn Ninh ngồi khoảng thời gian một bữa cơm, hôm đó ngài hỏi bổn cung muốn ban thưởng gì. Bổn cung nói, muốn giả làm người đàn bà thường, đến bờ sông Vĩnh Định thả một chiếc đèn hoa đăng, chỉ một chiếc thôi.”
“Bệ hạ không đáp lại, chỉ ban cho bổn cung một đôi minh châu Nam Hải, to bằng quả trứng gà. Nhưng đôi châu ấy giờ vẫn thu trong kho, bổn cung một lần cũng chưa đeo qua, ngài biết bổn cung muốn không phải thứ này… Bổn cung không thể nói với ai nỗi bất khai tâm của mình, đã là hoàng hậu một triều rồi còn có gì không vui chứ? Bổn cung không có tư cách để bất khai tâm.”
Bạch Lý khuyên can: “Nương nương đừng uống nữa.”
Hoàng hậu không để ý, lại uống cạn một chén rượu, bà nhìn chăm chú chiếc chén không trong tay, trầm mặc hồi lâu rồi thở dài một tiếng: “Thôi không uống nữa.”
Ô Vân ngồi xổm bên tay hoàng hậu, hoàng hậu cúi đầu vuốt ve bộ lông lưng bóng mượt của nó: “Bạch Lý à, bổn cung thật ra ngưỡng mộ nhất là Trương nhị tiểu thư. Ngươi đừng giận, báo viết chuyện của nàng với Võ Huấn Huyện Nam, bổn cung đêm đêm lén xem ba lần… Nàng dám xông Bạch Hổ Tiết đường, dám theo Võ Huấn Huyện Nam ra ngoài ải Sùng Lễ rồi lại giết về… Bổn cung ghen tị trên mặt nàng có dấu vết gió sương, trên tay có lẽ còn có chai do dây cương ma sát, tốt biết bao.”
Bạch Lý ngẩng đầu: “Nương nương, thần không giận, thần cũng ngưỡng mộ.”
Hoàng hậu khẽ vuốt má nàng: “Bên ngoài tốt như vậy, bổn cung sao nỡ để ngươi như ta bị nhốt ở đây? Ngươi nên ra ngoài xem một chút.”
Ngay lúc này, cô Nguyên Cẩm khẽ ho một tiếng.
Bạch Lý quay đầu nhìn thấy ngoài cửa đứng hai tên thái giám, một người là Từ Hy – thái giám chánh thất phẩm điển bạc thuộc Thường Y giám, do Thanh Bang cài vào cấm cung, người kia thì chưa từng thấy bao giờ.
Từ Hy dẫn tiểu thái gián tiến lên vài bước.
Tiểu thái giám cúi thấp tầm mắt, mày thanh mắt tú, dưới ánh trăng lại giống Bạch Lý đến tám phần, trong đêm tối khó phân biệt thật giả.
Từ Hy khẽ nói: “Quận chúa, bang chủ đã mất năm tháng mới tìm được nhân tuyển thích hợp, lại mất thêm ba tháng mới đưa người này vào Thượng Y Giám một cách thần không biết quỷ không hay. Ngài lát nữa có thể cải trang thành người này, do tiểu nhân dẫn đường, lấy lý do điều tra thương nhân hoàng gia mà rời khỏi cấm cung, đi từ cửa Huyền Vũ, có người ẩn náu dưới chân núi Vạn Tuế tiếp ứng.”Cảnh báo ăn cắp nội dung từ khotruyenchu.fun
Bạch Lý quay đầu nhìn hoàng hậu: “Nhưng cứ thế bỏ đi, sau này nhất định sẽ tra đến Khôn Ninh cung, ngài và vị này…”
Hoàng hậu khẽ cười ranh mãnh: “Bổn cung cũng có ngoại thích trở về Hạ Môn, trừ phi bổn cung thất đức làm tổn hại uy nghiêm thiên gia, trái với lễ pháp tổ tông, nếu không thì chuyện nhỏ này chưa đủ để phế truất ta. Nhiều lắm là bị hoàng thượng ghẻ lạnh mà thôi, nhưng Khôn Ninh cung của bổn cung đã đủ lạnh lẽo rồi, không sợ thêm phần thanh vắng. Tiểu thái giám này cũng sẽ không sao, bổn cung sẽ bảo vệ hắn.”
Bạch Lý trầm mặc không nói.
Hoàng hậu sắc mặt dịu dàng hẳn: “Bạch Lý, đời người rất ngắn ngủi, không nên bị giam cầm nơi đây. Tử Cấm Thành này đã giam cầm cả ngươi và Võ Huấn huyện nam rồi.”
Lúc này, bên ngoài Khôn Ninh cung có người điểm trống canh.
Canh tư rồi.
Hoàng hậu bỗng nắm chặt tay Bạch Lý, nắm rất chặt, đầu ngón tay lạnh ngắt: “Ra ngoài rồi thay bổn cung đi ăn một tô bánh bao ven đường, phải loại có nước nóng, cho nhiều hành lá và tôm khô. Nghe nói ông lão gánh hàng ở chợ đêm, nước dùng được hầm từ xương gà đủ ba canh giờ. Thay bổn cung đi ngắm núi, không phải núi giả đắp trong vườn thượng uyển, mà là núi thật, trùng điệp, mọc cây dại nở hoa vô danh. Rồi đi xem biển, không phải cái hồ nhỏ như Thái Dịch trì, mà là biển có vỏ sò to bằng mặt người, có cá voi lớn bằng căn nhà…”
Nước mắt Bạch Lý cuối cùng cũng rơi xuống: “Nương nương…”
Hoàng hậu nắm lấy cổ tay nàng ngắt lời, mắt đỏ hoe, cười dịu dàng: “Đi nhanh đi, không đi thì không kịp nữa.”
Từ Hy kéo Bạch Lý ra ngoài, sắp ra khỏi đại điện thì hoàng hậu bỗng gọi nàng lại: “Bạch Lý.”
Bạch Lý giật tay Từ Hy ra, dừng chân quay người: “Nương nương?”
Hoàng hậu dừng một lát, lại vẫy vẫy tay áo: “Đi nhanh đi, đừng ngoảnh lại.”
Bạch Lý rời đi.
Trong Khôn Ninh cung, hoàng hậu ôm Ô Vân từ từ ngồi xuống, cúi đầu dùng mũi chạm nhẹ vào đầu Ô Vân: “Về sau chỉ còn hai ta với nhau thôi.”
Ô Vân dụi đầu vào lòng nàng.
Hoàng hậu nhặt đôi đũa Bạch Lý đã dùng, gắp một miếng đậu phụ tàu hũ ky đã nguội lạnh, bỏ vào miệng nhai thật kỹ.
Nguyên Cẩn cô cô ra hiệu cho nữ sử dẫn tiểu thái giám giống Bạch Lý đến chỗ kín đáo, rồi mới nói với hoàng hậu: “Nương nương, lão gia đã nói, chỉ cho phép ngài tùy ý lần này thôi, về sau không được có sóng gió nữa. Phúc vương hiện nay đang chăm chỉ trị nước, ngài ấy cách ngôi vị kia chỉ một bước chân, ngài chỉ cần nhẫn nại thêm…”
Hoàng hậu ôn nhu đáp: “Được.”
Nguyên Cẩn cô cô do dự hồi lâu: “Nương nương, vì một cô bé nhỏ như vậy, mạo hiểm như thế rốt cuộc có đáng không?”
Hoàng hậu nhìn vầng trăng sáng bên ngoài điện, mỉm cười đáp: “Nguyên Cẩn cô cô, ta không phải vì cô ấy, mà là vì chính ta đó.”
Bạch Lý ý thức được, mấy tháng trời mưu tính, cuối cùng cũng đến lúc phải thấy rõ kết quả, nhưng nàng vẫn chưa biết mình nên rời đi như thế nào.
Tử Cấm Thành này là một cái lồng, không có chỉ dụ chiếu thư thì không được ra cung, ngay cả Hoàng hậu, Quý phi cũng chỉ khi tế tự, lăng tẩm, phụng chỉ thăm nhà, hay đại điển mới có thể ra cung, huống chi là cung nữ, nữ quan?
Ngay cả thái giám nội quan, chỉ có yêu bài cũng không thể rời khỏi Tử Cấm Thành, phải là thái giám đã được Giải Phiền Vệ đăng ký sổ sách, có công việc chính đáng cần ra ngoài mới được. Giải Phiền Vệ không chỉ đăng ký sổ sách, mà còn nhớ rõ dung mạo của đối phương, thái giám lạ mặt dù thủ tục đầy đủ cũng không thể.
Bạch Lý nhìn về phía Hoàng hậu: “Nương nương, con phải rời đi thế nào? Sẽ không liên lụy đến nương nương chứ?”
Hoàng hậu khẽ giật mình, bước tới ôm nàng vào lòng nói nhỏ: “Đến lúc này còn nghĩ đến người khác làm gì, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, dẫu phải giẫm lên tất cả mọi người cũng là đáng…”
Bạch Lý nói khẽ: “Không được.”
Hoàng hậu cười nói: “Yên tâm, sẽ không liên lụy đến bản cung đâu. Giờ khắc chưa tới, trước hết hãy đến cùng bản cung dùng bữa cơm đoàn viên Trung thu đã.”
Bạch Lý gượng gạo lấy lại tinh thần, nhìn cung Khôn Ninh trống trải cô tịch hỏi: “Nương nương đã làm thế nào để cho các cung nữ đi chỗ khác vậy?”
Hoàng hậu kéo nàng ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, cười híp mắt nói: “Bản cung ngày thường quản chúng nó không nghiêm khắc, hôm nay chỉ là nổi cơn thịnh nộ một trận, chúng nó liền lén lút tránh xa để khỏi bị liên lụy. Khi bản cầu muốn thanh tịnh thì cứ làm vậy, giả vờ nổi cơn thịnh nộ, có thể khiến cung Khôn Ninh thanh tịnh cả ngày.”
Bạch Lý ôm Ô Vân nhìn về phía bàn ăn.
Trên bàn không có các món sơn hào hải vị tinh xảo của cung đình, các món ăn cũng không có tên gọi cầu kỳ, toàn là những món ăn gia đình nàng thích: đậu phụ thả chảo, rau cải xào, rau muống xào tỏi, cá chép kho tàu.
Lúc này, Bạch Lý chú ý trên bàn còn có một vò rượu, Hoàng hậu theo ánh mắt nàng nhìn tới, cười mở nắp đất: “Sắp chia ly sao có thể không có rượu tiễn biệt? Đôi khi bản cung cũng lén uống trong cung Khôn Ninh, đời người ngắn ngủi mấy chục năm, khó được hồ đồ, công danh, lợi lộc, say rồi thì chẳng nghĩ gì nữa.”
Cô Nguyên Cẩn canh giữ ở cửa, liếc nhìn vào trong, nhưng không nói gì.
Hoàng hậu cười nói: “Ta mới vào cung lúc mười bảy tuổi, còn nhỏ, phải trốn cô Nguyên Cẩn uống, đến sau hai mươi tuổi bà ấy mới không quản những chuyện này.”
Khi Hoàng hậu tự rót rượu cho mình, và Bạch Lý sắp sửa đưa chiếc bát không trước mặt cho nàng rót rượu, Hoàng hậu lại đặt vò rượu xuống, gắp cho nàng một đũa thức ăn: “Ngươi không thể uống, hôm nay ngươi còn có việc chính.”
Sau khi gắp thức ăn cho Bạch Lý, bà lại cố ý từ phần bụng cá gắp một miếng thịt để vào đĩa nhỏ, đẩy đến trước mặt Ô Vân: “Bữa cơm đoàn viên tự nhiên cũng không thể thiếu ngươi, ăn đi ăn đi.”
Ô Vân nhảy lên bàn cúi đầu ăn cá, Hoàng hậu cũng không để bụng.
Hoàng hậu lặng lẽ uống một bát rượu, hai má thoáng ửng hồng.
Bà nhìn Bạch Lý và Ô Vân, trong mắt chỉ có sự ấm áp: “Ngày thường điều mong mỏi nhất, chính là có thể như dân thường, cùng gia đình ăn một bữa cơm gia đình tử tế. Đồ ăn ở yến tiệc Phụng Tiên hôm qua trông cũng đẹp, ca vũ cũng hay, nhưng ăn vào lại chẳng có mùi vị gì, toàn là đồ nguội, dâng lên còn không biết đã bị bao nhiêu người thử độc rồi… Chỉ là những lời này không thể nói với người khác, không thì chắc chắn sẽ bị chê bai là điệu đà giả tạo.”
Bạch Lý nói khẽ: “Con hiểu nỗi khổ của nương nương.”
Hoàng hậu khẽ cười: “Đúng rồi, hôm qua ngươi không đến cung Khôn Ninh, còn chưa xem báo những ngày này.”
Nói rồi, bà vẫy tay với cung nữ phía sau, cung nữ mang đến một tờ báo đưa cho Bạch Lý.
Bạch Lý đặt đũa xuống, mở tờ báo ra xem kỹ.
Hoàng hậu cảm thán nói: “Tờ báo do Võ Huấn Huyện Nam này làm quả là thứ tốt, bổn cung ngày trước ở trong cung Khôn Ninh như chiếc kiệu vậy, đối với những việc xảy ra ngoài cung hoàn toàn không biết gì, ngày nay lại mượn một tờ báo mà đều biết hết cả… Không ngờ cuộc sống ngoài cung lại thú vị đến thế.”
Bà uống một ngụm rượu, thấy Bạch Lý đang xem trang thứ hai, lập tức trêu chọc: “Xem mấy thứ quan lại thăng chức này có gì hay, mau xem trang thứ sáu đi. Cái tên Vương Viên Ngoại kia đúng là đồ đốn mạt, vì một kỹ nữ phong trần mà bỏ vợ cả tào khang, kết quả là kỹ nữ cuỗm hết tài sản cả đời hắn, lại quay sang ve vãn tên Đoàn Viên Ngoại nọ. Nhưng hắn cũng đáng đời, mỗi người đều có báo ứng của riêng mình, ai bảo hắn bỏ vợ cả tào khang. Còn cái tên Mã Viên Ngoại nữa…”
Hoàng hậu huyên thuyên kể những chuyện mới lạ đọc được từ báo, chẳng chút nào giống chủ nhân lục cung.
Khi nói đến chỗ vui, bà nâng chén uống cạn, lại tự mình rót đầy, giọng nhẹ nhàng hẳn xuống: “Xem báo mới biết, hóa ra những thiếu nữ nhà thường dân bây giờ cũng kết hội dạo chơi, diều giấy có thể thả cao ngang tường thành, các nàng có thể ở trà lâu nghe kể chuyện, có thể ở ngoại thành mua được phấn son của người Hồ, còn có thể theo cha anh đến kinh thành xem đua thuyền.”
Đầu ngón tay Bạch Lý cầm tờ báo khẽ siết chặt.
Những điều hoàng hậu nói, là thế giới mà nàng sắp sửa lao vào, còn đối phương thì mãi mãi không thể với tới.
“Năm bổn cung mười bảy tuổi vào cung,” hoàng hậu đột nhiên chuyển đề tài, “mẹ ta đã lén nhét một gói kẹo hoa quế dưới đáy rương. Bà nói đồ ăn vặt trong cung tinh xảo, nhưng chưa chắc có được hương vị này. Nhưng gói kẹo ấy chưa đợi đến Trung thu, đã bị cô Nguyên Cẩn phát hiện. Bà ta nói hoàng hậu không thể ăn thứ đồ chợ búa như vậy, không hợp lễ chế.”
Bà ngửa đầu uống thêm một chén: “Về sau, bổn cung học được cách không ăn, không nhìn, không nghĩ. Cung Khôn Ninh là một cái lồng tinh xảo, đan bằng tơ vàng, thêu rồng phượng. Trung thu năm ngoái, bệ hạ theo lệ đến cung Khôn Ninh ngồi khoảng thời gian một bữa cơm, hôm đó ngài hỏi bổn cung muốn ban thưởng gì. Bổn cung nói, muốn giả làm người đàn bà thường, đến bờ sông Vĩnh Định thả một chiếc đèn hoa đăng, chỉ một chiếc thôi.”
“Bệ hạ không đáp lại, chỉ ban cho bổn cung một đôi minh châu Nam Hải, to bằng quả trứng gà. Nhưng đôi châu ấy giờ vẫn thu trong kho, bổn cung một lần cũng chưa đeo qua, ngài biết bổn cung muốn không phải thứ này… Bổn cung không thể nói với ai nỗi bất khai tâm của mình, đã là hoàng hậu một triều rồi còn có gì không vui chứ? Bổn cung không có tư cách để bất khai tâm.”
Bạch Lý khuyên can: “Nương nương đừng uống nữa.”
Hoàng hậu không để ý, lại uống cạn một chén rượu, bà nhìn chăm chú chiếc chén không trong tay, trầm mặc hồi lâu rồi thở dài một tiếng: “Thôi không uống nữa.”
Ô Vân ngồi xổm bên tay hoàng hậu, hoàng hậu cúi đầu vuốt ve bộ lông lưng bóng mượt của nó: “Bạch Lý à, bổn cung thật ra ngưỡng mộ nhất là Trương nhị tiểu thư. Ngươi đừng giận, báo viết chuyện của nàng với Võ Huấn Huyện Nam, bổn cung đêm đêm lén xem ba lần… Nàng dám xông Bạch Hổ Tiết đường, dám theo Võ Huấn Huyện Nam ra ngoài ải Sùng Lễ rồi lại giết về… Bổn cung ghen tị trên mặt nàng có dấu vết gió sương, trên tay có lẽ còn có chai do dây cương ma sát, tốt biết bao.”
Bạch Lý ngẩng đầu: “Nương nương, thần không giận, thần cũng ngưỡng mộ.”
Hoàng hậu khẽ vuốt má nàng: “Bên ngoài tốt như vậy, bổn cung sao nỡ để ngươi như ta bị nhốt ở đây? Ngươi nên ra ngoài xem một chút.”
Ngay lúc này, cô Nguyên Cẩm khẽ ho một tiếng.
Bạch Lý quay đầu nhìn thấy ngoài cửa đứng hai tên thái giám, một người là Từ Hy – thái giám chánh thất phẩm điển bạc thuộc Thường Y giám, do Thanh Bang cài vào cấm cung, người kia thì chưa từng thấy bao giờ.
Từ Hy dẫn tiểu thái gián tiến lên vài bước.
Tiểu thái giám cúi thấp tầm mắt, mày thanh mắt tú, dưới ánh trăng lại giống Bạch Lý đến tám phần, trong đêm tối khó phân biệt thật giả.
Từ Hy khẽ nói: “Quận chúa, bang chủ đã mất năm tháng mới tìm được nhân tuyển thích hợp, lại mất thêm ba tháng mới đưa người này vào Thượng Y Giám một cách thần không biết quỷ không hay. Ngài lát nữa có thể cải trang thành người này, do tiểu nhân dẫn đường, lấy lý do điều tra thương nhân hoàng gia mà rời khỏi cấm cung, đi từ cửa Huyền Vũ, có người ẩn náu dưới chân núi Vạn Tuế tiếp ứng.”Cảnh báo ăn cắp nội dung từ khotruyenchu.fun
Bạch Lý quay đầu nhìn hoàng hậu: “Nhưng cứ thế bỏ đi, sau này nhất định sẽ tra đến Khôn Ninh cung, ngài và vị này…”
Hoàng hậu khẽ cười ranh mãnh: “Bổn cung cũng có ngoại thích trở về Hạ Môn, trừ phi bổn cung thất đức làm tổn hại uy nghiêm thiên gia, trái với lễ pháp tổ tông, nếu không thì chuyện nhỏ này chưa đủ để phế truất ta. Nhiều lắm là bị hoàng thượng ghẻ lạnh mà thôi, nhưng Khôn Ninh cung của bổn cung đã đủ lạnh lẽo rồi, không sợ thêm phần thanh vắng. Tiểu thái giám này cũng sẽ không sao, bổn cung sẽ bảo vệ hắn.”
Bạch Lý trầm mặc không nói.
Hoàng hậu sắc mặt dịu dàng hẳn: “Bạch Lý, đời người rất ngắn ngủi, không nên bị giam cầm nơi đây. Tử Cấm Thành này đã giam cầm cả ngươi và Võ Huấn huyện nam rồi.”
Lúc này, bên ngoài Khôn Ninh cung có người điểm trống canh.
Canh tư rồi.
Hoàng hậu bỗng nắm chặt tay Bạch Lý, nắm rất chặt, đầu ngón tay lạnh ngắt: “Ra ngoài rồi thay bổn cung đi ăn một tô bánh bao ven đường, phải loại có nước nóng, cho nhiều hành lá và tôm khô. Nghe nói ông lão gánh hàng ở chợ đêm, nước dùng được hầm từ xương gà đủ ba canh giờ. Thay bổn cung đi ngắm núi, không phải núi giả đắp trong vườn thượng uyển, mà là núi thật, trùng điệp, mọc cây dại nở hoa vô danh. Rồi đi xem biển, không phải cái hồ nhỏ như Thái Dịch trì, mà là biển có vỏ sò to bằng mặt người, có cá voi lớn bằng căn nhà…”
Nước mắt Bạch Lý cuối cùng cũng rơi xuống: “Nương nương…”
Hoàng hậu nắm lấy cổ tay nàng ngắt lời, mắt đỏ hoe, cười dịu dàng: “Đi nhanh đi, không đi thì không kịp nữa.”
Từ Hy kéo Bạch Lý ra ngoài, sắp ra khỏi đại điện thì hoàng hậu bỗng gọi nàng lại: “Bạch Lý.”
Bạch Lý giật tay Từ Hy ra, dừng chân quay người: “Nương nương?”
Hoàng hậu dừng một lát, lại vẫy vẫy tay áo: “Đi nhanh đi, đừng ngoảnh lại.”
Bạch Lý rời đi.
Trong Khôn Ninh cung, hoàng hậu ôm Ô Vân từ từ ngồi xuống, cúi đầu dùng mũi chạm nhẹ vào đầu Ô Vân: “Về sau chỉ còn hai ta với nhau thôi.”
Ô Vân dụi đầu vào lòng nàng.
Hoàng hậu nhặt đôi đũa Bạch Lý đã dùng, gắp một miếng đậu phụ tàu hũ ky đã nguội lạnh, bỏ vào miệng nhai thật kỹ.
Nguyên Cẩn cô cô ra hiệu cho nữ sử dẫn tiểu thái giám giống Bạch Lý đến chỗ kín đáo, rồi mới nói với hoàng hậu: “Nương nương, lão gia đã nói, chỉ cho phép ngài tùy ý lần này thôi, về sau không được có sóng gió nữa. Phúc vương hiện nay đang chăm chỉ trị nước, ngài ấy cách ngôi vị kia chỉ một bước chân, ngài chỉ cần nhẫn nại thêm…”
Hoàng hậu ôn nhu đáp: “Được.”
Nguyên Cẩn cô cô do dự hồi lâu: “Nương nương, vì một cô bé nhỏ như vậy, mạo hiểm như thế rốt cuộc có đáng không?”
Hoàng hậu nhìn vầng trăng sáng bên ngoài điện, mỉm cười đáp: “Nguyên Cẩn cô cô, ta không phải vì cô ấy, mà là vì chính ta đó.”