Thanh Mai Chẳng Thỏa Cơn Khát

Chương 7

Tôi xoa bụng, cuối cùng quyết định liên lạc với anh họ bên nhà cậu.

Nhờ anh họ giúp điều tra xem sau khi Triệu Nhất Đậu rời đi đột ngột ngày đó, cô ta đã đi đâu và làm những gì.

Vương Thi Thi sợ tôi bị ảnh hưởng tâm lý bởi bạo lực mạng nên đã dành cuối tuần chạy từ thành phố B sang thành phố S để thăm tôi.

Khi thấy tôi không có gì bất thường, cô ấy mới yên tâm: "Dạo này tớ sắp bị Hạ Lẫm làm phiền đến phát điên rồi đây."

Tôi thản nhiên hỏi: "Anh ta tìm cậu làm gì?"

Vương Thi Thi nhìn tôi rồi nói: "Có vẻ như anh ta đoán được cậu không bỏ cái thai, anh ta bảo muốn gặp cậu, mỗi ngày đều đứng đợi dưới tòa nhà công ty tớ để hỏi xin địa chỉ của cậu."

Tôi nghĩ ngợi, chắc là hành tung của mẹ tôi đã làm lộ gì đó rồi.

Tôi đáp: "Đừng quan tâm anh ta."

Vương Thi Thi: "Tớ cũng không thèm đếm xỉa, nhưng ngày nào anh ta cũng đến, râu ria lồm xồm, người thì nồng mùi t.h.u.ố.c lá, đồng nghiệp cứ tưởng tớ bị biến thái đeo bám."

"Lần tới anh ta còn đến thì cứ báo cảnh sát, tố cáo anh ta tội quấy rối đi."

"Tớ cũng tính vậy." Vương Thi Thi ngập ngừng rồi hỏi: "Nhưng Hạ Lẫm có phải hối hận nên muốn quay lại với cậu không? Tớ thấy Triệu Nhất Đậu đó dạo này lạ lắm, có chút... sao nhỉ? Âm u... đúng rồi! Tớ từng gặp cô ta một lần, bề ngoài nhìn thì dịu dàng hiền hậu hơn trước, nhưng chẳng hiểu sao cứ khiến người ta thấy sợ! Chắc chắn Hạ Lẫm không chịu nổi cô ta nên mới muốn ăn cỏ cũ rồi!"

"Lại còn ăn cỏ cũ..." Tôi bĩu môi: "Để cho anh ta c.h.ế.t đi."

Vương Thi Thi phá lên cười.

Chiều hôm sau, Vương Thi Thi phải về rồi.

Tôi tiễn cô ấy xuống lầu đón xe.

Vẫy tay nhìn chiếc taxi đi xa, tôi mới xoay người quay lại.

Đi được nửa đường bỗng thấy thèm bánh quy cánh bướm, thế là tôi quay đầu định ghé tiệm bánh lâu đời gần đó để mua một ít mang về.

Từ đây sang đó cũng chỉ hơn ba trăm mét thôi, nhưng phải sang đường.

Đèn xanh dành cho người đi bộ bật sáng, tôi vừa định bước chân lên thì thấy một gương mặt quen thuộc đi tới.

Sao lại gặp Đàm Tấn ở đây nữa vậy?

Có thể giả vờ không nhìn thấy không? Hay là ngồi xuống buộc dây giày nhỉ?

Chưa kịp nghĩ ra nên làm thế nào thì ánh mắt tôi đã chạm trúng ánh mắt của Đàm Tấn.

Tôi lập tức nở một nụ cười ngượng nghịu. Nhưng rồi thấy ánh mắt của Đàm Tấn từ bình thản chuyển ngay sang kinh hãi tột độ.

Kèm theo tiếng hét "Đồ đàn bà ngốc", cơ thể tôi bay ra ngoài, dường như va phải vật thể cứng nào đó, nỗi đau lan tỏa từ đầu xuống chân.

Tầm nhìn tôi nhòe đi, nhìn thấy Đàm Tấn đang lao về phía mình.

Từng tiếng gọi "Từ Ý Kha" của anh cũng dần trở nên yếu ớt như làn khói trong ý thức đang dần hỗn loạn của tôi.

Tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thật ra ngay khi ý thức chưa hoàn toàn quay về, tôi đã như linh cảm được mình vừa đ.á.n.h mất thứ gì đó.

Đứa bé không còn nữa.

Mẹ an ủi tôi: "Đều là ý trời cả, đứa bé đó không có duyên với chúng ta. May là dù t.h.a.i đã gần sáu tháng nhưng cơ thể con không bị tổn thương quá nặng."

Tôi lặng thinh, dùng sức bấm c.h.ặ.t móng tay vào lòng bàn tay.

Đây không phải ý trời, là do con người gây ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Kết quả điều tra đã có rồi." Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh, mới phát hiện Đàm Tấn đang đứng bên cạnh.

Đàm Tấn bước tới, nhìn tôi nói: "Kẻ dùng xe máy điện đ.â.m em tên Trần Cường, 25 tuổi, là kẻ thất nghiệp hai năm nay, sống cùng bố mẹ, bình thường thích xem video ngắn và livestream. Nửa năm gần đây, hắn mê mẩn một nữ blogger có tên là 'Y Đậu Thiên Sứ'.”

"Y Đậu Thiên Sứ" chính là nick ảo của Triệu Nhất Đậu.

Nghe đến đây, tôi còn có gì mà không hiểu nữa.

Đàm Tấn nói tiếp: "Trần Cường đã khai nhận tất cả, hắn nói lúc qua đường tình cờ nhận ra em, nhất thời tức giận muốn 'đòi lại công bằng' cho blogger mình yêu thích nên đã lái xe đ.â.m em. Em bị va vào thùng rác bên đường, đầu bị chấn động nhẹ, eo và đùi bầm tím mức độ trung bình, nghiêm trọng nhất là... Em đã bị sảy thai."

Mẹ tôi nghiến răng nói: "Hắn sẽ phải trả giá thích đáng!"

Đàm Tấn gật đầu: "Nếu bác cần giúp đỡ về mặt pháp lý, cháu có thể giúp một tay."

Mẹ tôi cảm kích: "Cảm ơn lòng tốt của cháu, bác xin nhận ý tốt này."

Đàm Tấn không nói gì thêm, lại nhìn tôi đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt có chút phức tạp.

Anh hé miệng, hình như muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị tiếng ồn ào bên ngoài cắt ngang.

Từ lúc tôi gặp chuyện đã qua nửa ngày, bố tôi nhận được tin cũng đã chạy tới.

Điều không ngờ tới là người nhà họ Hạ cũng đến.

Mẹ tôi nhíu mày đuổi người: "Đi đi, các người tới đây làm gì? Còn chưa đủ khiến con gái nhà tôi t.h.ả.m hại sao?"

Mẹ Hạ hạ giọng xin lỗi mẹ tôi.

Hạ Lẫm với gương mặt trắng bệch tiến về phía tôi.

Anh ấy thay đổi rất nhiều, đúng như lời Vương Thi Thi nói, trông rất tiều tụy: "A Kha..."

Tôi ghê tởm quay mặt đi: "Cút."

Hạ Lẫm khựng lại, lại tiếp tục tiến gần: "Anh biết là em không hề chủ động bỏ đứa bé. Anh tìm em rất lâu chỉ muốn nói với em là anh sai rồi. Những việc trước đây anh làm đều quá khốn nạn, anh cũng không biết tại sao nữa, lúc đó như bị ma ám vậy, anh..."

"Anh nói cái gì thế? Chẳng lẽ anh muốn Từ Ý Kha sinh con cho anh, còn anh thì tiếp tục ôm tình nhân vui vẻ bên ngoài sao?"

Hạ Lẫm nhìn người vừa ngắt lời mình, kinh ngạc nói: "Tổng giám đốc Đàm? Sao anh lại ở đây?"

"Tôi là bạn của Từ Ý Kha."

"Bạn?" Hạ Lẫm sửng sốt: "Sao tôi chưa bao giờ biết hai người là bạn của nhau?"

Anan

 

Đàm Tấn hừ lạnh một tiếng: "Tại sao tôi phải cho anh biết?"

Hạ Lẫm nghẹn lời.

Đàm Tấn nói tiếp: "Trước đây tôi cứ tưởng cậu Hạ là người sảng khoái, không ngờ lâu ngày không gặp, anh lại trở nên dài dòng văn vẻ như vậy. Xin lỗi không phải chỉ nói bằng miệng, mà phải nhìn vào hành động. Có thời gian đứng đây lải nhải, chi bằng đi điều tra xem kẻ thủ ác thật sự hại c.h.ế.t đứa con của chính mình là ai đi, rồi để cho bệnh nhân một không gian yên tĩnh mà nghỉ ngơi."

Hạ Lẫm nghe xong, đau khổ xoa mặt: "Anh nói đúng, thằng Trần Cường đó... Anh biết mình nên làm gì rồi, anh về tìm cô ta hỏi cho ra lẽ ngay đây."

Hạ Lẫm quay sang nói với tôi: "A Kha, em yên tâm, nếu chuyện này thật sự do cô ta chỉ đạo, anh nhất định sẽ cho em một lời giải thích."

Nói xong, anh quay lưng bỏ đi.

Bố mẹ Hạ quan tâm tôi vài câu, rồi cũng rời đi dưới những lời châm chọc liên tục của mẹ tôi.

Tôi nói với Đàm Tấn: "Cảm ơn anh đã giúp tôi đuổi anh ta đi."

Đàm Tấn: "Không cần cảm ơn, tôi chỉ là đột nhiên muốn làm người tốt thôi."