Tôi thở phào nhẹ nhõm, chắc Hạ Lẫm cũng không muốn hình ảnh mình càng thêm tồi tệ.
"Bố, mẹ, mai con sẽ tự đi làm thủ tục với anh ấy."
Bố mẹ lặng lẽ gật đầu.
Tôi nói tiếp: "Một thời gian nữa con muốn đến thành phố S, khoảng hai năm tới sẽ không về đâu."
Mẹ tôi hốt hoảng: "Cái gì mà không về nữa? Ý con là sao?"
Tôi cố tỏ vẻ đau lòng tột độ: "Con muốn đổi môi trường sống hai năm, bố mẹ đồng ý đi mà."
Mẹ tôi òa lên khóc: "Con đã gây ra tội nghiệt gì thế này..."
Cuối cùng, bố mẹ cũng đồng ý để tôi đến thành phố S.
Hôm sau, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn với Hạ Lẫm.
Anh ấy ấp úng, dường như muốn nói điều gì đó.
Tôi quay lưng bỏ đi, không hề ngoảnh lại.
Tôi ở nhà vài ngày cùng bố mẹ, bàn giao xong công việc rồi bắt đầu đặt vé máy bay.
Điều khiến tôi không ngờ tới chính là Triệu Nhất Đậu lại chủ động tìm mình.
Có lẽ cô ta cũng không ngờ rằng, tôi chẳng buồn để ý tới cô ta.
Vương Thi Thi tiễn tôi ra sân bay, cô ấy đưa cho tôi số điện thoại của chị họ, bảo sau này có chuyện gì thì cứ tìm chị ấy.
Chúng tôi ôm nhau tạm biệt.
Chiếc máy bay lao v.út lên không trung.
Chuyến bay từ thành phố B đến thành phố S mất ba tiếng đồng hồ, thấy chán quá nên tôi tùy tiện mở tiểu thuyết ra đọc.
Kết quả vô tình bấm vào một cuốn, ừm... Tổng tài cô vợ nhỏ m.a.n.g t.h.a.i bỏ chạy?
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng mình rồi bật cười thành tiếng.
Đúng là quá hợp tình hợp cảnh!
"Từ Ý Kha?" Nụ cười chưa kịp tắt, tôi đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp gọi tên mình từ bên cạnh.
Tôi quay đầu lại, người đàn ông đó nói tiếp: "Thật sự là em."
"...... Đàm Tấn?"
Tôi nhìn hồi lâu mới nhận ra người đàn ông trước mặt chính là học trưởng thời đại học của tôi, Đàm Tấn.
Cũng không trách được tôi nhất thời không nhận ra anh, quả thực là chúng tôi đã quá lâu không gặp nhau rồi.
Tôi cười xã giao: "Đàm Tấn, từ khi anh tốt nghiệp đến giờ chúng ta chưa gặp lại nhau bao giờ nhỉ."
Nào ngờ Đàm Tấn liếc tôi một cái: "Không phải."
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
Đàm Tấn nói: "Một năm trước tại đám cưới của lão Tống, anh làm phù rể."
Tôi không thân với lão Tống lắm, nhưng vợ anh ta là bạn học cùng lớp với tôi, quan hệ khá tốt nên tất nhiên tôi cũng có mặt trong lễ cưới.
Lúc đó dàn phù rể có năm sáu người, chiều cao, kiểu tóc với quần áo đều na ná nhau, tôi thật sự không để ý là có cả Đàm Tấn.
Tôi cười gượng hai tiếng, giả vờ như vừa nhớ ra: "À, quên mất, anh nói cái là em nhớ ra ngay."
Đàm Tấn mỉm cười kín đáo, tôi lại ngượng ngùng cười "hì hì" hai tiếng.
Xong đời, thế này mà phải ngồi chung ba tiếng đồng hồ nữa, chắc tôi ngượng đến mức phát bệnh mất.
Đúng lúc tôi đang nghĩ cách để bắt chuyện cho bớt ngượng thì Đàm Tấn lên tiếng: "Anh muốn ngủ một chút, nếu em cần ra ngoài thì cứ gọi anh."
Tôi vội vàng gật đầu: "Anh cứ ngủ đi, cứ ngủ đi!"
Anan
Đàm Tấn đeo mặt nạ ngủ lên.
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thư giãn làm việc của mình.
Hai tiếng sau, tôi hơi buồn đi vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đàm Tấn vẫn đang nằm ngủ, đôi chân dài chiếm hết cả lối đi. Tuy là ngồi khoang thương gia khá rộng rãi, tôi nhấc chân một cái là có thể bước qua.
Thôi bỏ đi, tốt nhất là không nên gọi anh dậy.
Tôi tháo dây an toàn, đứng dậy, cẩn thận nhấc chân bước qua...
Máy bay bỗng dưng rung lắc dữ dội.
"Kính thưa quý hành khách, máy bay của chúng ta đang chịu ảnh hưởng của luồng khí nhiễu động, có rung lắc khá rõ rệt. Xin quý khách vui lòng ngồi yên tại chỗ..."
Tôi không kịp phòng bị, m.ô.n.g ngồi phịch thẳng xuống đầu gối Đàm Tấn.
Do máy bay xóc nên tôi còn nảy lên hai cái.
Cái này... cái này... cho tôi c.h.ế.t đi cho xong!
Đầu óc trống rỗng một lúc, tôi vội vã đứng dậy trở về ghế, lắp bắp: "Xin, xin lỗi, em không cố ý!"
Đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì từ phía bên kia.
Tôi nhìn sang thì thấy Đàm Tấn vẫn đang đeo mặt nạ ngủ.
Hóa ra anh chưa hề tỉnh dậy!
Tốt quá rồi!
Tôi nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c, vô cùng may mắn.
Đợi đến khi khí lưu qua đi, tôi mới đi vệ sinh, lần này tôi đi lại càng cẩn thận hơn.
Lúc quay về, tôi lại hơi thắc mắc, sao không gian hình như... rộng ra rồi?
Sau khi ngồi xuống, tôi cẩn thận so sánh lại một chút rồi nhìn Đàm Tấn.
Liệu anh có phải đang thức không nhỉ?
Không thì sao chân lại dịch vào trong một đoạn được?
Vậy tại sao anh lại giả vờ ngủ chứ?
Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh, Đàm Tấn cũng kịp thời ngáp một cái rồi tỉnh dậy.
Tôi: "......"
Đàm Tấn xem đồng hồ, uống hớp nước, như thể mới nhớ ra bên cạnh mình có một "người quen cũ", lịch sự hỏi: "Em đi đâu? Có cần anh đưa đi không?"
Tôi vội xua tay: "Không cần đâu, có người đến đón em rồi."
Đàm Tấn khựng lại một lát: "Phải rồi, nghe nói em kết hôn với Hạ Lẫm rồi à?"
"Anh quen Hạ Lẫm à?"
"Không thân lắm."
Tôi gật đầu, không nói gì về việc đã ly hôn.
Người đến đón tôi là Vương Minh Minh, chị họ của Vương Thi Thi. Tôi từng gặp chị ấy rồi, là một đại mỹ nhân vô cùng dịu dàng, trầm tĩnh.
Chị ấy dẫn tôi về căn nhà đã thuê. Sau khi thu xếp ổn thỏa, tôi gọi điện cho Vương Thi Thi và gia đình để báo bình an.
Lúc gọi cho Vương Thi Thi, tôi tiện miệng kể chuyện gặp Đàm Tấn.
Vương Thi Thi nói ngay: "Triệu Nhất Đậu từng nói Đàm Tấn từng thích cậu đấy, cậu nhớ không?"
Tất nhiên là tôi nhớ, chẳng phải Triệu Nhất Đậu vì chuyện này mà đi theo đuổi Hạ Lẫm sao.
Nhưng tôi chẳng bao giờ tin cả.
Đàm Tấn với tôi luôn có vẻ ôn hòa lịch sự nhưng thực tế lại vô cùng lạnh nhạt xa cách. Tất nhiên là đối với người khác anh cũng như vậy.
Vì thế tôi nghĩ, hoặc là Triệu Nhất Đậu hiểu lầm, hoặc là cô ta cố tình bịa chuyện để cướp Hạ Lẫm.
Vương Thi Thi lại bảo: "Thực ra Đàm Tấn là nam thần khoa Kinh tế của bọn tớ đấy, có cậu là mắt chỉ thấy mỗi Hạ Lẫm nên không nhìn thấy anh ấy thôi! Nhóm chat của bọn tớ đang bàn tán chuyện của Đàm Tấn đây này... À nhắc đến chuyện bát quái, Đàm Tấn bây giờ đang độc thân, nghe đâu vì công việc nên sẽ thường trú ở thành phố S đấy! Hai người có duyên như thế, không tính phát triển gì à?"
Tôi buồn cười đáp: "Cậu đừng có ghép đôi bừa bãi nữa, người ta nghe được lại chê cười tớ c.h.ế.t. Hơn nữa bây giờ tớ là bà bầu chờ sinh, cậu nói mấy chuyện này với tớ có phù hợp không hả bà chị?"
"Này, đùa chút thôi mà. Được rồi, không nói chuyện với cậu nữa, người làm công ăn lương như tớ phải tiếp tục bán mạng cho tư bản đây."
Cúp điện thoại, tôi ngơ ngác nhìn quanh môi trường xa lạ một lúc rồi mới bắt đầu dọn dẹp hành lý.
Tiếp theo đó, tôi bắt đầu cuộc sống dưỡng t.h.a.i một mình.
"Bố, mẹ, mai con sẽ tự đi làm thủ tục với anh ấy."
Bố mẹ lặng lẽ gật đầu.
Tôi nói tiếp: "Một thời gian nữa con muốn đến thành phố S, khoảng hai năm tới sẽ không về đâu."
Mẹ tôi hốt hoảng: "Cái gì mà không về nữa? Ý con là sao?"
Tôi cố tỏ vẻ đau lòng tột độ: "Con muốn đổi môi trường sống hai năm, bố mẹ đồng ý đi mà."
Mẹ tôi òa lên khóc: "Con đã gây ra tội nghiệt gì thế này..."
Cuối cùng, bố mẹ cũng đồng ý để tôi đến thành phố S.
Hôm sau, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn với Hạ Lẫm.
Anh ấy ấp úng, dường như muốn nói điều gì đó.
Tôi quay lưng bỏ đi, không hề ngoảnh lại.
Tôi ở nhà vài ngày cùng bố mẹ, bàn giao xong công việc rồi bắt đầu đặt vé máy bay.
Điều khiến tôi không ngờ tới chính là Triệu Nhất Đậu lại chủ động tìm mình.
Có lẽ cô ta cũng không ngờ rằng, tôi chẳng buồn để ý tới cô ta.
Vương Thi Thi tiễn tôi ra sân bay, cô ấy đưa cho tôi số điện thoại của chị họ, bảo sau này có chuyện gì thì cứ tìm chị ấy.
Chúng tôi ôm nhau tạm biệt.
Chiếc máy bay lao v.út lên không trung.
Chuyến bay từ thành phố B đến thành phố S mất ba tiếng đồng hồ, thấy chán quá nên tôi tùy tiện mở tiểu thuyết ra đọc.
Kết quả vô tình bấm vào một cuốn, ừm... Tổng tài cô vợ nhỏ m.a.n.g t.h.a.i bỏ chạy?
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng mình rồi bật cười thành tiếng.
Đúng là quá hợp tình hợp cảnh!
"Từ Ý Kha?" Nụ cười chưa kịp tắt, tôi đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp gọi tên mình từ bên cạnh.
Tôi quay đầu lại, người đàn ông đó nói tiếp: "Thật sự là em."
"...... Đàm Tấn?"
Tôi nhìn hồi lâu mới nhận ra người đàn ông trước mặt chính là học trưởng thời đại học của tôi, Đàm Tấn.
Cũng không trách được tôi nhất thời không nhận ra anh, quả thực là chúng tôi đã quá lâu không gặp nhau rồi.
Tôi cười xã giao: "Đàm Tấn, từ khi anh tốt nghiệp đến giờ chúng ta chưa gặp lại nhau bao giờ nhỉ."
Nào ngờ Đàm Tấn liếc tôi một cái: "Không phải."
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
Đàm Tấn nói: "Một năm trước tại đám cưới của lão Tống, anh làm phù rể."
Tôi không thân với lão Tống lắm, nhưng vợ anh ta là bạn học cùng lớp với tôi, quan hệ khá tốt nên tất nhiên tôi cũng có mặt trong lễ cưới.
Lúc đó dàn phù rể có năm sáu người, chiều cao, kiểu tóc với quần áo đều na ná nhau, tôi thật sự không để ý là có cả Đàm Tấn.
Tôi cười gượng hai tiếng, giả vờ như vừa nhớ ra: "À, quên mất, anh nói cái là em nhớ ra ngay."
Đàm Tấn mỉm cười kín đáo, tôi lại ngượng ngùng cười "hì hì" hai tiếng.
Xong đời, thế này mà phải ngồi chung ba tiếng đồng hồ nữa, chắc tôi ngượng đến mức phát bệnh mất.
Đúng lúc tôi đang nghĩ cách để bắt chuyện cho bớt ngượng thì Đàm Tấn lên tiếng: "Anh muốn ngủ một chút, nếu em cần ra ngoài thì cứ gọi anh."
Tôi vội vàng gật đầu: "Anh cứ ngủ đi, cứ ngủ đi!"
Anan
Đàm Tấn đeo mặt nạ ngủ lên.
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thư giãn làm việc của mình.
Hai tiếng sau, tôi hơi buồn đi vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đàm Tấn vẫn đang nằm ngủ, đôi chân dài chiếm hết cả lối đi. Tuy là ngồi khoang thương gia khá rộng rãi, tôi nhấc chân một cái là có thể bước qua.
Thôi bỏ đi, tốt nhất là không nên gọi anh dậy.
Tôi tháo dây an toàn, đứng dậy, cẩn thận nhấc chân bước qua...
Máy bay bỗng dưng rung lắc dữ dội.
"Kính thưa quý hành khách, máy bay của chúng ta đang chịu ảnh hưởng của luồng khí nhiễu động, có rung lắc khá rõ rệt. Xin quý khách vui lòng ngồi yên tại chỗ..."
Tôi không kịp phòng bị, m.ô.n.g ngồi phịch thẳng xuống đầu gối Đàm Tấn.
Do máy bay xóc nên tôi còn nảy lên hai cái.
Cái này... cái này... cho tôi c.h.ế.t đi cho xong!
Đầu óc trống rỗng một lúc, tôi vội vã đứng dậy trở về ghế, lắp bắp: "Xin, xin lỗi, em không cố ý!"
Đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì từ phía bên kia.
Tôi nhìn sang thì thấy Đàm Tấn vẫn đang đeo mặt nạ ngủ.
Hóa ra anh chưa hề tỉnh dậy!
Tốt quá rồi!
Tôi nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c, vô cùng may mắn.
Đợi đến khi khí lưu qua đi, tôi mới đi vệ sinh, lần này tôi đi lại càng cẩn thận hơn.
Lúc quay về, tôi lại hơi thắc mắc, sao không gian hình như... rộng ra rồi?
Sau khi ngồi xuống, tôi cẩn thận so sánh lại một chút rồi nhìn Đàm Tấn.
Liệu anh có phải đang thức không nhỉ?
Không thì sao chân lại dịch vào trong một đoạn được?
Vậy tại sao anh lại giả vờ ngủ chứ?
Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh, Đàm Tấn cũng kịp thời ngáp một cái rồi tỉnh dậy.
Tôi: "......"
Đàm Tấn xem đồng hồ, uống hớp nước, như thể mới nhớ ra bên cạnh mình có một "người quen cũ", lịch sự hỏi: "Em đi đâu? Có cần anh đưa đi không?"
Tôi vội xua tay: "Không cần đâu, có người đến đón em rồi."
Đàm Tấn khựng lại một lát: "Phải rồi, nghe nói em kết hôn với Hạ Lẫm rồi à?"
"Anh quen Hạ Lẫm à?"
"Không thân lắm."
Tôi gật đầu, không nói gì về việc đã ly hôn.
Người đến đón tôi là Vương Minh Minh, chị họ của Vương Thi Thi. Tôi từng gặp chị ấy rồi, là một đại mỹ nhân vô cùng dịu dàng, trầm tĩnh.
Chị ấy dẫn tôi về căn nhà đã thuê. Sau khi thu xếp ổn thỏa, tôi gọi điện cho Vương Thi Thi và gia đình để báo bình an.
Lúc gọi cho Vương Thi Thi, tôi tiện miệng kể chuyện gặp Đàm Tấn.
Vương Thi Thi nói ngay: "Triệu Nhất Đậu từng nói Đàm Tấn từng thích cậu đấy, cậu nhớ không?"
Tất nhiên là tôi nhớ, chẳng phải Triệu Nhất Đậu vì chuyện này mà đi theo đuổi Hạ Lẫm sao.
Nhưng tôi chẳng bao giờ tin cả.
Đàm Tấn với tôi luôn có vẻ ôn hòa lịch sự nhưng thực tế lại vô cùng lạnh nhạt xa cách. Tất nhiên là đối với người khác anh cũng như vậy.
Vì thế tôi nghĩ, hoặc là Triệu Nhất Đậu hiểu lầm, hoặc là cô ta cố tình bịa chuyện để cướp Hạ Lẫm.
Vương Thi Thi lại bảo: "Thực ra Đàm Tấn là nam thần khoa Kinh tế của bọn tớ đấy, có cậu là mắt chỉ thấy mỗi Hạ Lẫm nên không nhìn thấy anh ấy thôi! Nhóm chat của bọn tớ đang bàn tán chuyện của Đàm Tấn đây này... À nhắc đến chuyện bát quái, Đàm Tấn bây giờ đang độc thân, nghe đâu vì công việc nên sẽ thường trú ở thành phố S đấy! Hai người có duyên như thế, không tính phát triển gì à?"
Tôi buồn cười đáp: "Cậu đừng có ghép đôi bừa bãi nữa, người ta nghe được lại chê cười tớ c.h.ế.t. Hơn nữa bây giờ tớ là bà bầu chờ sinh, cậu nói mấy chuyện này với tớ có phù hợp không hả bà chị?"
"Này, đùa chút thôi mà. Được rồi, không nói chuyện với cậu nữa, người làm công ăn lương như tớ phải tiếp tục bán mạng cho tư bản đây."
Cúp điện thoại, tôi ngơ ngác nhìn quanh môi trường xa lạ một lúc rồi mới bắt đầu dọn dẹp hành lý.
Tiếp theo đó, tôi bắt đầu cuộc sống dưỡng t.h.a.i một mình.