Hứa Thanh Hòa tưởng Tống Tân Đàm đau đầu đến mức không chịu nổi, thế là dặn anh uống thuốc trước: 【Vấn đề của anh không hoàn toàn là do tâm lý đâu, tốt nhất nên kết hợp cả can thiệp tâm lý lẫn điều trị bằng thuốc. Không phải Thời Ôn Lễ có kê đơn thuốc cho anh rồi sao? Cứ tiếp tục uống theo chỉ định của bác sĩ đi.】
Tống Tân Đàm: 【Bây giờ anh đang thấy hơi bực bội khó chịu, uống thuốc có tác dụng không?】
Hứa Thanh Hòa: 【Có khi do anh chưa quen múi giờ, không ngủ được nên mới bực —】
Gõ đến đây, cô bỗng nhận ra vấn đề nằm ở đâu: 【Anh mất ngủ là vì giờ giấc sinh hoạt bị đảo lộn, còn bực bội là vì muốn ngủ mà không ngủ được!】
Tống Tân Đàm: 【Anh uống melatonin rồi, chẳng có tác dụng gì cả. Không phải tại lệch múi giờ đâu.】
Đương nhiên, chắc chắn cũng có một phần liên quan.
Hiện tại là là tình trạng rối loạn múi giờ và phản ứng cai nghiện cùng chồng chéo lên nhau.
【Anh sắp bị cái bệnh này hành cho phát điên rồi, lúc thì đau, lúc thì không. Rất cần Thời Ôn Lễ giải tỏa tâm lý.】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh thật sự nghĩ giải tỏa tâm lý của Thời Ôn Lễ là thần dược, cứ nghe xong là khỏi luôn à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Lời anh ấy nói đối với em là thần dược thì còn nghe được.】
Tống Tân Đàm: 【Kết hôn cả rồi, có tiền đồ chút đi!】
Hứa Thanh Hòa: 【Cái này chẳng liên quan gì đến chuyện có tiền đồ cả. Anh không hiểu đâu.】
Tống Tân Đàm không phục: 【Sao anh lại không hiểu chứ? Yên tâm đi, hai người chắc chắn sẽ bạc đầu răng long. Chỉ riêng tấm chân tình vội vã đi trả lễ này của anh thôi, hai người cũng sẽ hạnh phúc viên mãn rồi.】
Anh ta vội vàng quay về trả lễ như vậy là vì năm đó tại Ung Hòa Cung, anh cũng đã ước nguyện.
Lúc ấy, thấy cô tội nghiệp đáng thương, thích một người cũng không dám nói, rõ ràng bản thân học y mà vẫn gửi gắm vào tâm linh huyền học, anh ta quyết định cũng tin một lần. Anh ta ước từ ngày mai sẽ làm thật nhiều việc thiện tích đức, hy vọng thần phật phù hộ cho cô được cầu được ước thấy.
Kể từ lần ước nguyện ở Ung Hòa Cung đó, năm nào anh ta cũng quyên góp một số tiền lớn cho Quỹ từ thiện Đồng Tâm để dùng vào việc điều trị cho các bệnh nhi mắc bệnh tim bẩm sinh.
Quỹ từ thiện Đồng Tâm do mấy người cậu của Mẫn Đình sáng lập, trong suốt hơn hai mươi năm qua đã giúp đỡ cho biết bao nhiêu trẻ em bị tim bẩm sinh ở các vùng sâu vùng xa.
Kể từ khi Mẫn Đình tiếp quản tập đoàn Kinh Hòa, mỗi năm ngoài dùng danh nghĩa tập đoàn quyên góp cho quỹ, còn quyên góp dưới danh nghĩa cá nhân.
Lần nào anh ta cũng tranh phần quyên góp nhiều hơn Mẫn Đình, để tên mình chễm chệ ở vị trí đầu tiên trong danh sách quyên góp.
Đứng đầu danh sách là vì hy vọng Phật Tổ có thể nhìn thấy, sớm ngày giúp anh ta hoàn thành tâm nguyện.
Tâm thành ắt linh.
Mấy năm sau, Phật Tổ cuối cùng cũng nhìn thấy anh ta.
Hằng năm vào khoảng tháng sáu tháng bảy, bệnh viện nơi Hứa Thanh Hòa làm việc đều sẽ triển khai chương trình phẫu thuật công ích mang tên “Đồng tâm hiệp lực” để mổ cho các bệnh nhi tim bẩm sinh.
Khoảng thời gian này cũng là lúc cô bận rộn nhất, vì cô là một trong những bác sĩ gây mê của chiến dịch phẫu thuật công ích này.
Có đôi khi anh ta thấy mọi chuyện thật kỳ diệu, số tiền anh ta quyên góp cuối cùng lại thông qua bàn tay của cô giúp đỡ được cho những bệnh nhi kia.
Càng có duyên hơn nữa là, Hứa Thanh Hòa lại trở thành người một nhà thân thiết với Mẫn Đình, một trong những người phụ trách Quỹ từ thiện Đồng Tâm.
Anh ta và Mẫn Đình từng chạm mặt vài lần trong các đêm tiệc của quỹ từ thiện, có biết nhau nhưng không thân.
Bây giờ, Thời Ôn Lễ là anh vợ của Mẫn Đình, còn anh ta lại được coi là anh vợ của Thời Ôn Lễ. Thế Mẫn Đình phải gọi anh ta là gì nhỉ?
Hứa Thanh Hòa nhắn lại: 【Bây giờ Thời Ôn Lễ cũng thích em rồi, chắc chắn bọn em sẽ bạc đầu răng long.】
Tống Tân Đàm giục cô: 【Tám chuyện nãy giờ rồi, có thể giúp anh chính sự chưa hả? Giờ em hỏi Thời Ôn Lễ giúp anh xem khoảng mấy giờ cậu ấy liên lạc với anh được? Tốt nhất là gọi trước bảy giờ nhé, muộn hơn nữa anh không muốn làm phiền hai người đâu.】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh ấy đang bận bóc gói hàng giúp em rồi.】
Tống Tân Đàm: 【Tự em không bóc được à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh ấy không cho em động tay vào.】
Tống Tân Đàm: 【Xem ra khả năng tự tay làm việc của em kém quá đấy.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Rõ ràng là cố tình mà!
【Bây giờ em hỏi giúp anh liền, được chưa hả!】
Tống Tân Đàm lập tức thu hồi dòng tin nhắn “Xem ra khả năng tự tay làm việc của em kém quá đấy”, rồi soạn lại một tin mới: 【Không ngờ cậu ấy lại thích em đến thế.】
Hứa Thanh Hòa bật cười thành tiếng.
Câu này cô thích nghe.
Thời Ôn Lễ bóc xong tất cả các gói hàng, đang dọn dẹp hộp giấy trên sàn nhà.
Nghe thấy tiếng cười, anh quay sang nhìn cô: “Có chuyện gì mà vui thế?”
Hứa Thanh Hòa bảo: “Tống Tân Đàm đang chọc em vui đấy mà.”
Thời Ôn Lễ vốn không phải kiểu người thích gặng hỏi đến cùng, nhưng hôm nay lại hỏi thêm một câu: “Anh ấy nói gì mà làm em vui thế?”
Hứa Thanh Hòa kể lại đại khái đầu đuôi câu chuyện: “Mới đầu anh ấy cố tình khích em, bảo là khả năng tự tay làm việc của em kém quá. Đến lúc em đồng ý hỏi giúp thì anh ấy liền thu hồi câu đó ngay, rồi nhắn lại là không ngờ anh lại thích em đến thế.”
Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Đúng là rất thích em.”
Khóe môi Hứa Thanh Hòa hôm nay cứ cong lên mãi.
Lời như này, chính anh nói ra vẫn khiến cô thấy vui vẻ hơn.
Cô đặt điện thoại xuống, giúp anh cùng dọn dẹp đống vỏ hộp vừa bóc.
Thời Ôn Lễ vẫn không để cô động tay vào.
Hứa Thanh Hòa: “Tống Tân Đàm đợi hết nổi rồi, anh mau gọi điện lại cho anh ấy đi.”
Thời Ôn Lễ định bảy giờ mới gọi, nấu bữa tối cho cô trước.
“Trưa nay em chưa ăn được tí đồ ăn nào, để anh làm cho em vài món.”
Hứa Thanh Hòa bảo mình không đói, lúc ngủ bù dậy cô đã rửa một đĩa trái cây ăn rồi.
“Em nạp đủ vitamin C rồi, bớt một bữa đồ ăn cũng không sao đâu. Anh gọi cho anh ấy đi, anh ấy đang sốt ruột lắm rồi kia kìa.”
Thời Ôn Lễ cầm điện thoại đi vào phòng đọc sách. Chiếc giường đơn anh từng nằm ngủ trước đây đã được dẹp đi rồi.
Đây là lần đầu tiên anh khám bệnh cho một bệnh nhân có mối quan hệ như vậy với mình. Vì nhiều nguyên nhân khác nhau, thậm chí anh còn không thể nắm chắc tình trạng bệnh của đối phương.
Theo lý mà nói, phản ứng cai thuốc của Tống Tân Đàm không thể nghiêm trọng đến thế.
Cho dù có đau đầu thì uống thuốc vào cũng sẽ thuyên giảm, không thể có chuyện uống thuốc mà chẳng có tác dụng gì.
Nhưng với trách nhiệm của một người bác sĩ, cần giải tỏa tâm lý thì vẫn phải làm.
Cuộc gọi được kết nối.
Tống Tân Đàm mở lời bằng vài câu cảm ơn xã giao trước khi đi thẳng vào chủ đề chính.
Anh ta miêu tả chi tiết về những thay đổi trong tình trạng bệnh của mình suốt cả buổi chiều, kể từ lúc bước ra khỏi bệnh viện vào ban trưa.
“Đầu không còn đau như muốn nổ tung giống lúc trước nữa, nhưng cảm giác bực bội, khó chịu lại tăng lên.”
Thời Ôn Lễ nói: “Hiện tại, anh cần phải phân tán sự chú ý một cách hợp lý. Cứ nghĩ mãi về căn bệnh này thì dù ban đầu không lo âu cũng sẽ dễ lo âu. Tôi vừa kết bạn WeChat với anh rồi, tôi gửi qua cho anh mấy phương pháp vận động, anh cứ tập theo đó thì sẽ thuyên giảm phần nào.”
Tống Tân Đàm vội vàng chấp nhận lời mời kết bạn: “Phó trưởng khoa Thời, nếu giải tỏa tâm lý thì tôi có thể nói chuyện thoải mái đúng không?”
Thời Ôn Lễ còn có thể nói gì được nữa đây?
“Được chứ.”
Tống Tân Đàm cũng chẳng khách sáo, cảm thán một câu: “Tôi thật sự không ngờ cậu với Hứa Thanh Hòa lại thành đôi đấy.” Bởi vì suốt bao nhiêu năm qua, giữa hai người chẳng có chút tiến triển nào, anh ta vốn đã không ôm hy vọng gì nhiều, “Lúc con bé nói cho tôi, tôi còn tưởng đây là một bài kiểm tra kiểu mới cơ.”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Tống Tân Đàm nói tiếp: “Có một năm ngày mùng Một Tết con bé đã đến Ung Hòa Cung cầu nguyện. Tôi không biết con bé ước điều gì, nhưng chắc chắn là có liên quan đến chuyện đại sự cả đời. Bây giờ, con bé nhận giấy đăng ký kết hôn rồi thì cũng coi như được như ước nguyện, hôm qua tôi đã đi trả lễ thay con bé rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn thấy hai người tự đi trả lễ thì tốt hơn, càng có thành ý hơn. Trùng hợp cũng sắp đến Tết rồi, hai người có thể đi vào ngày mùng Một.”
“Được. Cảm ơn anh.”
Thời Ôn Lễ biết cô từng cầu nguyện ở Ung Hòa Cung, nhưng không biết cô đi vào ngày nào.
Mùng Hai Tết anh mới phải tới phòng khám, mùng Một vừa vặn có thời gian để đi cùng cô.
“Mặc dù hôm qua chúng ta mới gặp mặt, nhưng thực ra từ mấy năm trước tôi đã biết cậu là bác sĩ Ngoại thần kinh rồi. Thế nên lần này đau đầu đi khám, người đầu tiên tôi không nghĩ đến lại chính là cậu.”
Thời Ôn Lễ thuận miệng hỏi: “Thanh Hòa từng nhắc đến tôi với anh à?”
Tống Tân Đàm: “Đúng vậy. Bảo cậu nấu ăn ngon lắm.”
“…”
Cô không phải chỉ thèm cơm anh nấu một cách bình thường.
Thời Ôn Lễ tự chế giễu: “Cũng may là tôi nấu ăn ngon, nếu không chưa chắc cô ấy đã đi xem mắt với tôi.”
“Không đến mức đó đâu.”
Trong lòng Tống Tân Đàm thầm nghĩ, cho dù cậu chỉ biết luộc mỗi quả trứng đi chăng nữa thì cô ấy vẫn sẽ không do dự đi xem mắt với cậu.
Bây giờ vẫn chưa tới lúc, đợi đến thời điểm thích hợp, anh ta nhất định phải nói cho Thời Ôn Lễ biết rằng Hứa Thanh Hòa đã thích cậu suốt bao nhiêu năm qua.
“Thanh Hòa còn nói, hai anh em nhà cậu đều rất giỏi. Con bé cực kỳ muốn làm cộng sự cùng cậu,” Tống Tân Đàm cố ý dừng lại rồi mới nói tiếp, “và cả em gái của cậu nữa. Suốt một năm cậu đi tu nghiệp, con bé đã liều mạng học chuyên sâu ngành gây mê Ngoại thần kinh đấy.”
Chuyện Hứa Thanh Hòa muốn đứng chung một ca mổ với anh, liều mạng học gây mê Ngoại thần kinh thì Thời Ôn Lễ biết. Điều khiến anh ngạc nhiên là: “Anh cũng biết chuyện tôi ra nước ngoài tu nghiệp sao?”
“Biết chứ. Còn biết ngày cậu đi trời đổ tuyết rất lớn nữa kìa.”
Tống Tân Đàm sợ mình làm lộ bí mật của Hứa Thanh Hòa, bèn nói thêm: “Hôm đó đột ngột trở lạnh, bệnh nhân cấp cứu đông nghịt, con bé ở trong phòng mổ suốt cả đêm, ngày hôm sau lại tiếp tục làm các ca mổ liên tiếp. Lúc gọi điện thoại cho tôi có nhắc đến chuyện cậu sắp đi tu nghiệp, bận đến mức chẳng có thời gian mời cậu ăn một bữa cơm.”
Thời Ôn Lễ biết mối quan hệ giữa Hứa Thanh Hòa và Tống Tân Đàm rất tốt.
Nhưng không ngờ lại tốt đến mức này.
Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cô cũng đều kể cho Tống Tân Đàm.
Tống Tân Đàm muốn cố gắng giúp tình cảm của hai người nhanh chóng tiến triển, để báo đáp ơn lớn thuở nhỏ Hứa Thanh Hòa thường giúp anh ta làm bài tập và lén cho anh tiền tiêu vặt: “À đúng rồi, Thanh Hòa thích ăn bánh phô mai vị muối biển nhất.”
Thời Ôn Lễ đáp: “Chuyện này tôi biết.”
Tống Tân Đàm: “Vậy thì tốt.”
Thời Ôn Lễ không hiểu Tống Tân Đàm đang muốn ám chỉ điều gì.
Chiếc bánh kem thiên nga pha lê kia chính là vị phô mai muối biển.
Tống Tân Đàm cũng không tiện một lúc tiết lộ quá nhiều về sở thích và cảm xúc của Hứa Thanh Hòa, thấy đủ là dừng, bèn quay lại bệnh tình của mình: “Nếu tôi không uống thuốc, chỉ dựa vào can thiệp tâm lý thôi có được không? Tôi sợ tác dụng phụ của thuốc lớn quá.”
Thời Ôn Lễ: “Nếu anh chịu được cơn đau thì có thể không cần uống thuốc.”
Tống Tân Đàm suy nghĩ một lát: “Thế thì tôi vẫn nên uống vậy.”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Dù qua điện thoại, Tống Tân Đàm cũng có thể hình dung ra được vẻ mặt của Thời Ôn Lễ lúc này.
Anh ta thừa biết, Thời Ôn Lễ chắc chắn đang rất bất lực với mình.
Thậm chí còn nghi ngờ thần kinh anh ta có vấn đề.
Nghi ngờ thì cứ nghi ngờ đi.
Nếu không mượn cớ khám bệnh, không mượn cớ giải tỏa tâm lý, sao anh ta có cơ hội kể những chuyện này với Thời Ôn Lễ chứ?
Anh ta bị đau đầu là thật.
Nhưng không nghiêm trọng như vậy, cũng là thật.
Cuộc điện thoại này gọi từ 6 giờ 2 phút đến tận 6 giờ 40 phút mới kết thúc.
Hẹn ngày mai lại tiếp tục.
Sau khi cúp máy, Tống Tân Đàm mới nhìn thấy tin nhắn của thư ký.
Thư ký Trương gửi qua một danh sách quà tặng, tổng cộng chuẩn bị sáu món để chúc mừng Hứa Thanh Hòa đăng ký kết hôn.
Thư ký Trương: 【Sếp Tống, anh xem qua thử xem, có cần điều chỉnh hay thêm bớt gì không ạ?】
Tống Tân Đàm lướt qua một lượt, chiếc bánh kem thiên nga pha lê xếp ngay vị trí đầu tiên.
Anh ta trả lời: 【Như vậy được rồi.】
Thư ký Trương: 【Vậy ngày mai tôi sẽ sắp xếp gửi toàn bộ qua đó.】
Tống Tân Đàm không để ý đến chi tiết nhỏ từ “toàn bộ”, hơn nữa Hứa Thanh Hòa cũng đã đăng bài công khai cảm ơn chiếc bánh kem của anh ta trên dòng thời gian rồi.
Anh ta không hề nghi ngờ, chiếc bánh kem được gửi tới trước đó không phải do thư ký Trương đặt: 【Vất vả rồi.】
Trong phòng sách của căn nhà thuê, Thời Ôn Lễ nhìn thời gian cuộc gọi, anh và Hứa Thanh Hòa cũng chưa từng gọi điện lâu đến thế.
Anh cố gắng gạt bỏ những ảnh hưởng từ lời nói của Tống Tân Đàm, chỉ coi đối phương là người thay Hứa Thanh Hòa đến xem xét anh, người bạn đời tương lai này có đáng để cô gửi gắm cả đời hay không.
Trong khoảng thời gian anh gọi điện thoại, Hứa Thanh Hòa đã tắm xong.
Thời Ôn Lễ bước vào phòng ngủ thì thấy cô đã lên giường, đang dựa vào thành giường lật xem một cuốn tạp chí y học.
“Chiều nay em ngủ bao lâu?” Anh đi tới, đặt điện thoại lên tủ đầu giường để sạc pin.
Hứa Thanh Hòa gấp tạp chí lại: “Khoảng ba bốn tiếng gì đó.”
Thời Ôn Lễ bảo cô tối nay nên ngủ sớm, cố gắng ngủ bù cho lại sức.
Hứa Thanh Hòa cất cuốn tạp chí đi, ngượng ngùng mất vài giây nhưng rồi vẫn thương lượng với anh: “… Hay là, sau này chúng ta cố gắng sinh hoạt vợ chồng sớm một chút nhé? Lỡ như rạng sáng nhận được điện thoại cấp cứu thì cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.”
Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Anh cũng đang định nói với em chuyện này đây.”
Nếu có thể kết thúc trước 10 giờ, cho dù 1 giờ đêm có nhận được điện thoại gọi đi cấp cứu thì vẫn có thể ngủ được vài tiếng.
Nếu không giống như đêm qua, hai người quấn quýt đến tận nửa đêm mới ngủ, hơn hai giờ cô đã phải bò dậy chạy đến phòng cấp cứu. Nếu không uống cà phê thì hoàn toàn chẳng thể nào chống đỡ nổi.
Hứa Thanh Hòa nhận ra, hai người có một sự ăn ý tự nhiên trong rất nhiều chuyện.
Thời Ôn Lễ đi vào phòng tắm, cô vén chăn bước xuống giường, mở tủ quần áo ra tìm quần áo của anh. Tối nay, cô không muốn quấn khăn choàng nữa.
Quấn khăn choàng dễ bị nóng.
Cô tính tìm một chiếc áo phông của anh để mặc.
Rõ ràng là mặc đồ ngủ của mình cũng được.
Nhưng chẳng hiểu sao, cô cứ muốn mặc đồ của anh.
Quần áo trong tủ chỉ còn lại lác đác vài bộ, không tìm thấy chiếc áo phông nào, xem ra đều đã dọn hết sang nhà mới.
Trên móc áo vẫn còn treo chiếc sơ mi trắng anh mặc vào ngày hai người đi đăng ký kết hôn.
Áo sơ mi mặc dù mặc không thoải mái bằng áo phông cotton, nhưng chỉ cần là đồ của anh thì đều được.
Hứa Thanh Hòa lấy chiếc sơ mi anh mới mặc đúng một lần kia xuống, thay chiếc váy ngủ trên người ra.
Cô chỉ cài vài chiếc cúc ở giữa, để cổ áo và vạt áo buông lỏng, mở hờ.
Họ đã là vợ chồng, cũng cần điểm xuyết thêm một chút thú vị trong tình cảm.
Không mặc nội y, trước ngực khẽ cọ xát nhẹ vào lớp vải sơ mi.
Thời Ôn Lễ từ phòng tắm đi ra, anh đem quần áo của hai người bỏ vào máy giặt ngoài ban công trước, cài đặt chế độ rồi bắt đầu giặt.
Đêm qua cô hỏi anh, sau này lúc ở nhà có thể bật máy giặt lên không, nếu không chẳng có chút tiếng động nào.
Quay lại phòng ngủ, cô đang ngồi trong chăn thoa kem dưỡng thể lên bắp chân, trên người mặc áo sơ mi của anh.
Hôm qua lúc làm chuyện ấy, cô còn vì tiếng của mình hơi lớn mà thấy ngượng ngùng, không dám nhìn anh. Hôm nay, cô đã cố hết sức để vượt qua rào cản tâm lý, chủ động mặc áo của anh rồi.
Bó hoa hồng kia đã được cô đặt trên tủ đầu giường.
Khắp phòng ngủ thoang thoảng hương hoa hồng dịu nhẹ.
Lúc mới xem mắt rồi ở bên nhau, cô nói không cần mua hoa nên anh đã không mua.
Lẽ ra anh nên mua một bó.
Cô nhất định sẽ rất vui.
Hứa Thanh Hòa nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, tỏ ra như không có chuyện gì nói: “Mượn áo của anh mặc một đêm nhé.”
Thời Ôn Lễ nói: “Mặc mấy đêm cũng được. Một năm anh cũng chẳng mặc mấy lần, bình thường em cứ mặc đi.”
Hứa Thanh Hòa vặn nắp lọ kem dưỡng thể lại, tiện tay đặt ở đầu giường.
Cô giơ tay lên, tắt phụt công tắc đèn trên tường.
Trong bóng tối, cô mới có thể tự nhiên hơn một chút.
Khi đôi môi của Thời Ôn Lễ áp xuống, cô ôm lấy cổ anh, nói cho anh nghe vì sao lại muốn mặc quần áo của anh: “Hẹn hò với anh, tự dưng em lại muốn mặc quần áo của anh.”
Thời Ôn Lễ hiểu, cô làm như vậy là muốn mối quan hệ của hai người trở nên thân mật hơn.
Anh ghé sát, cọ xát vào đôi môi cô: “Vẫn còn cách thân mật khác nữa, em có muốn thử không?”
Hứa Thanh Hòa hỏi: “Thử thế nào ạ?”
“Lúc bắt đầu, em cố gắng đừng quay mặt đi chỗ khác.”
Hứa Thanh Hòa thẹn thùng không biết đáp lại thế nào.
Cái bắt đầu mà anh nói chính là chỉ màn dạo đầu của hai người.
Lần nào cô cũng vừa quay mặt đi vừa nhắm nghiền mắt, lại còn nhắm chặt ơi là chặt.
Cô không lên tiếng trả lời ngay mà hôn anh.
Ngậm lấy bờ môi anh triền miên một lúc lâu cô mới đáp: “Vâng. Tối nay em sẽ thử.”
Bờ môi của Thời Ôn Lễ trượt dần xuống dưới, định hôn lên chiếc cổ thon dài của cô. Hứa Thanh Hòa áp lấy hai bên má anh, không cho anh hôn mà chủ động dâng đôi môi mình lên.
Đêm qua anh hôn cổ cô rất lâu, làm cả người cô cứ run rẩy mãi.
Run thì cũng thôi đi.
Mảnh vải bên dưới của cô lại bị chính mình làm cho ướt sũng.
Dính sát vào người, nhớp nháp khó chịu.
Cô giữ chặt má anh không cho hôn, Thời Ôn Lễ khẽ bật cười, chiều theo cô: “Tối nay không hôn chỗ đó nữa.”
Hứa Thanh Hòa vẫn chưa buông anh ra, thuận thế nói: “Trước đây anh có nói, nếu có chuyện gì muốn làm cùng anh thì cứ nói thẳng với anh. Vậy giờ em nói.”
Thời Ôn Lễ: “Em nói đi.”
Hứa Thanh Hòa: “Tối nay anh có thể đừng hôn những chỗ khác trước được không, tụi mình chỉ hôn môi thôi?” Cô nói, “Chuyện em muốn làm nhất chính là hôn anh, kiểu hôn thật là lâu ấy. Em muốn từ lâu lắm rồi, chỉ là cứ ngại mở lời.”
“Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Có gì mà ngại mở lời chứ?” Thời Ôn Lễ hôn cô, hai tay ôm trọn người vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay anh.
Hứa Thanh Hòa nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy lưng anh.
Hơi thở giao hòa.
Môi lưỡi quấn quýt, triền miên chiếm đoạt.
Đầu lưỡi hai người quấn quýt, khi anh khẽ l**m nhẹ, hơi thở của Hứa Thanh Hòa liền trở nên dồn dập.
Trong không khí tràn ngập hương hoa hồng thoang thoảng cùng mùi sữa tắm trên cơ thể của cả hai.
Đây là lần đầu tiên Hứa Thanh Hòa cảm nhận được, hóa ra nụ hôn giữa những người yêu nhau lại có thể mãnh liệt đến thế.
Khiến người ta rung động như này.
Bọn họ ôm chặt lấy nhau, môi chưa từng rời khỏi đối phương.
Không còn giống làm chuyện vợ chồng theo kiểu nghĩa vụ nữa.
Hứa Thanh Hòa cũng không biết Thời Ôn Lễ đã hôn mình bao lâu.
Cho đến khi tiếng nhạc báo hiệu quen thuộc của máy giặt vang vọng trong căn nhà yên tĩnh, họ vẫn còn đang hôn nhau.
Cúc áo sơ mi bị cởi ra từng cúc từ lúc nào, cô không có ấn tượng gì.
Hôm nay, Thời Ôn Lễ không hề hôn lên cổ cô, nhưng mảnh vải được vạt áo sơ mi che khuất bên dưới, vẫn tự ướt đẫm.
Thời Ôn Lễ đưa tay chạm vào, có lẽ cảm thấy quá ẩm ướt sẽ khiến cô khó chịu, anh liền giúp cô cởi bỏ mảnh vải ấy ra, thuận tay ném lên bộ đồ ngủ của mình.
Anh nói: “Không mặc được nữa rồi, sáng mai anh lấy cho em chiếc khác sạch hơn.”
Nếu là trước đây, Hứa Thanh Hòa sẽ ngại không để anh lấy đồ lót giúp mình.
Nhưng sau đăng ký kết hôn, nội y cô thay ra, anh cũng từng giặt giúp cô.
Không còn lớp vải ngăn cách, đầu ngón tay của Thời Ôn Lễ khẽ ấn nhẹ lên.
Đúng lúc này, tiếng nhạc từ máy giặt đột ngột tắt hẳn.
Âm thanh của cô dần trở nên rõ ràng hơn.
Hứa Thanh Hòa cảm thấy từ tối mai không cần phải cố ý bật máy giặt nữa.
Cô không còn giống như đêm qua, xấu hổ chẳng dám cất tiếng.
Hôm nay dứt khoát thuận theo tự nhiên.
Đôi môi của hai người tạm thời tách nhau ra một chút, cô nhìn Thời Ôn Lễ: “Sau này giặt quần áo không cần phải căn đúng vào khoảng thời gian này nữa đâu anh.”
Thời Ôn Lễ nhìn thẳng vào mắt cô: “Được.”
Đầu ngón tay anh vẫn dịu dàng xoa miết.
Hứa Thanh Hòa theo bản năng muốn quay mặt đi chỗ khác.
“Thanh Hòa.” Thời Ôn Lễ cúi xuống hôn cô, khẽ nhắc nhở, “Chẳng phải nói sẽ thử không quay mặt đi sao?”
Hứa Thanh Hòa chìm đắm trong từng đợt tê dại mà tiếp nhận nụ hôn của anh.
Cuối cùng, Thời Ôn Lễ vẫn không nhịn nổi, lại hôn lên cổ cô.
Hứa Thanh Hòa vô thức rụt cổ lại, cả cơ thể bỗng chốc căng cứng.
Ngón tay của anh bị kẹp chặt lấy.
Cảm giác vào khoảnh khắc ấy rõ ràng đến vô cùng.
Mặt Hứa Thanh Hòa nóng bừng, cô vùi mặt vào cổ anh.
Thời Ôn Lễ hôn l*n đ*nh đầu cô, tay vẫn không chịu rút ra, để mặc cô siết chặt lấy mình như thế.
……
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Thanh Hòa khẽ sờ lên má mình.
Có lẽ là do tâm lý tác động, cứ nghĩ đến cảnh tượng kẹp trúng ngón tay anh đêm qua là lại cảm thấy hai bên má vẫn còn nóng bỏng.
“Chồng ơi, hôm nay em đi bộ đi làm, không ngồi xe anh đâu.”
Lúc nói câu này, cô hoàn toàn không nhìn anh, giả vờ kiểm tra túi xách, quờ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rồi nhét vội vào trong.
“Sau này cả lúc đi làm lẫn lúc tan tầm em đều tự đi bộ, tiện tập thể dục luôn.”
Dù là khu chung cư cũ hay khu chung cư mới đều rất gần bệnh viện, đi bộ cũng chỉ mất mười mấy phút.
Thời Ôn Lễ nói: “Đi nhờ xe một đoạn có gì đâu.”
Hứa Thanh Hòa quả quyết: “Có sao chứ. Anh thấy không sao là vì em là vợ anh, với lại những năm qua anh cũng thường cho em đi nhờ.”
Nhưng người ngoài nhìn một cái là sẽ nhận ra điểm bất thường ngay.
Cô đang vội, nhanh chóng mặc áo khoác vào rồi cầm lấy phần ăn sáng đã được anh đóng gói sẵn: “Chồng ơi, em đi trước đây.”
Thời Ôn Lễ thấy cô đi về phía lối ra vào bèn gọi lại: “Không hôn à?”
Hứa Thanh Hòa quay người lại.
Vốn dĩ cô định bảo tối về rồi hôn, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô bỗng nhiên lại thấy lưu luyến.
Chẳng đợi cô kịp bước đi, Thời Ôn Lễ đã sải bước tiến lại gần.
Khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, tất cả những cảm giác quen thuộc của đêm qua lại ùa về.
Nếu đây là một buổi sáng cuối tuần, hai người chắc chắn sẽ không kìm lòng được mà làm thêm một lần nữa.
Nhưng vì còn phải vội đi làm, một nụ hôn nhẹ nhàng liền tách ra ngay.
Đến văn phòng ăn xong bữa sáng, Hứa Thanh Hòa vẫn chưa phát hiện ra mình cầm nhầm điện thoại.
Mãi đến khi muốn xem tin nhắn trong nhóm, mở khóa khuôn mặt không thành công, cô mới nhận ra sáng nay lúc vội vàng đã cầm nhầm điện thoại của Thời Ôn Lễ.
Điện thoại của hai người cùng màu, lại đều không dùng ốp lưng nên rất dễ lẫn lộn.
Đúng lúc này Thời Ôn Lễ gọi điện tới, giao diện cuộc gọi hiển thị “Vợ”.
Cũng may là hai người đã chia sẻ mật khẩu điện thoại cho nhau, nếu không muốn liên lạc với đối phương lại phải đi mượn điện thoại của người khác.
Hứa Thanh Hòa bắt máy: “Anh đến nơi rồi đúng không? Giờ em đem điện thoại qua cho anh.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không cần em phải chạy qua, anh sang chỗ em đổi.”
Trong lúc nói chuyện, Hứa Thanh Hòa đã đứng dậy đi ra ngoài: “Cứ để em qua chỗ anh đổi cho. Anh mà đến văn phòng tụi em thì thực sự quá gây chú ý.”
Đi đến cửa cô lại phải quay ngược lại vì quên chưa mặc áo blouse trắng.
Đến khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh, bước chân cô vội vã.
Mấy cô y tá quen thuộc lên tiếng chào hỏi cô: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Là một bác sĩ gây mê, dù cô có xuất hiện ở khu điều trị nội trú của bất kỳ khoa ngoại nào thì mọi người cũng không bất ngờ.
Đặc biệt là những người như Hứa Thanh Hòa, rất chăm chỉ theo dõi sau phẫu thuật.
Hứa Thanh Hòa đi quá nhanh, đến mức khi tới trước cửa phòng làm việc của Thời Ôn Lễ, nhìn thấy bên trong có đông người đứng như vậy, cô suýt chút nữa thì không phanh kịp chân.
Thời Ôn Lễ đang chuẩn bị dẫn người trong nhóm đi kiểm tra phòng bệnh, mấy người Đinh Khải Hàng đang báo cáo xem còn bao nhiêu bệnh nhân chưa xuất viện, hôm nay có những ai sẽ xuất viện.
Bây giờ, cả nhóm đều đã biết rõ mối quan hệ giữa Hứa Thanh Hòa và phó trưởng khoa của họ là gì.
Vốn dĩ họ cũng thường xuyên đứng chung ca mổ với cô, liền lần lượt chào hỏi: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Hứa Thanh Hòa giả vờ bình tĩnh, “Mọi người cứ bận trước đi, lát nữa tôi quay lại sau.”
“Không sao, mọi người đều biết cả rồi.” Thời Ôn Lễ đưa điện thoại của cô qua, “Đừng để trễ ca mổ của em.”
Thế là, trước sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, hai người đổi lại điện thoại cho nhau.
Cho dù Hứa Thanh Hòa có bình tĩnh đến đâu, cũng không chịu nổi việc nhiều người đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô như vậy.
“Mọi người cứ bận tiếp đi nhé.”
Vành tai cô hơi ửng hồng, nhanh chóng quay người rời khỏi phòng làm việc.
Cô vừa đi một cái, tất cả mọi người đều vô cùng ăn ý, cố nhịn để không nhìn về phía Thời Ôn Lễ.
Sáng tinh mơ đã đổi điện thoại cho nhau…
Không ngờ tiến triển của hai người lại nhanh đến thế.
Cảm giác chẳng bao lâu nữa phó trưởng khoa nhà mình sẽ kết hôn.
Đinh Khải Hàng tiếp tục phần vừa bị ngắt quãng, tiếp tục báo cáo tình hình.
Bảy giờ bốn mươi phút, Thời Ôn Lễ dẫn theo một nhóm người đi vào phòng bệnh.
Hôm nay đã là 27 Tết, những bệnh nhân có thể xuất viện đều đã xuất viện để kịp về nhà đón Tết, phòng bệnh trống gần một nửa.
Khối lượng công việc mấy ngày gần đây đều không lớn.
Sau khi đi kiểm tra phòng bệnh xong, Thời Ôn Lễ bảo buổi trưa sẽ mời cả nhóm một bữa, tùy bọn họ muốn gọi món ở nhà hàng nào.
Năm nào vào dịp cuối năm, bọn họ đều tụ tập ăn uống ngay tại văn phòng.
Trong giờ làm việc, bọn họ sẽ không hỏi nhiều về chuyện tình cảm cá nhân của Thời Ôn Lễ. Nhưng đến bữa trưa, Tu Tình nghĩ tới việc ban sáng anh và Hứa Thanh Hòa cầm nhầm điện thoại của nhau, bèn thoải mái hỏi một câu: “Phó trưởng khoa Thời, bao giờ thì tụi em mới được ăn kẹo mừng của anh và bác sĩ Hứa đây ạ?”
Thời Ôn Lễ nói: “Chúng tôi đã là vợ chồng rồi, ngày mai sẽ mang kẹo mừng bù cho mọi người.”
Đã là vợ chồng rồi sao?!
Tất cả mọi người đều đứng hình vì sốc.
Cùng lúc đó tại văn phòng khoa Gây mê, Hứa Thanh Hòa lại nhận được thêm một chiếc bánh kem thiên nga pha lê nữa.
Tống Tân Đàm: 【Bây giờ anh đang thấy hơi bực bội khó chịu, uống thuốc có tác dụng không?】
Hứa Thanh Hòa: 【Có khi do anh chưa quen múi giờ, không ngủ được nên mới bực —】
Gõ đến đây, cô bỗng nhận ra vấn đề nằm ở đâu: 【Anh mất ngủ là vì giờ giấc sinh hoạt bị đảo lộn, còn bực bội là vì muốn ngủ mà không ngủ được!】
Tống Tân Đàm: 【Anh uống melatonin rồi, chẳng có tác dụng gì cả. Không phải tại lệch múi giờ đâu.】
Đương nhiên, chắc chắn cũng có một phần liên quan.
Hiện tại là là tình trạng rối loạn múi giờ và phản ứng cai nghiện cùng chồng chéo lên nhau.
【Anh sắp bị cái bệnh này hành cho phát điên rồi, lúc thì đau, lúc thì không. Rất cần Thời Ôn Lễ giải tỏa tâm lý.】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh thật sự nghĩ giải tỏa tâm lý của Thời Ôn Lễ là thần dược, cứ nghe xong là khỏi luôn à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Lời anh ấy nói đối với em là thần dược thì còn nghe được.】
Tống Tân Đàm: 【Kết hôn cả rồi, có tiền đồ chút đi!】
Hứa Thanh Hòa: 【Cái này chẳng liên quan gì đến chuyện có tiền đồ cả. Anh không hiểu đâu.】
Tống Tân Đàm không phục: 【Sao anh lại không hiểu chứ? Yên tâm đi, hai người chắc chắn sẽ bạc đầu răng long. Chỉ riêng tấm chân tình vội vã đi trả lễ này của anh thôi, hai người cũng sẽ hạnh phúc viên mãn rồi.】
Anh ta vội vàng quay về trả lễ như vậy là vì năm đó tại Ung Hòa Cung, anh cũng đã ước nguyện.
Lúc ấy, thấy cô tội nghiệp đáng thương, thích một người cũng không dám nói, rõ ràng bản thân học y mà vẫn gửi gắm vào tâm linh huyền học, anh ta quyết định cũng tin một lần. Anh ta ước từ ngày mai sẽ làm thật nhiều việc thiện tích đức, hy vọng thần phật phù hộ cho cô được cầu được ước thấy.
Kể từ lần ước nguyện ở Ung Hòa Cung đó, năm nào anh ta cũng quyên góp một số tiền lớn cho Quỹ từ thiện Đồng Tâm để dùng vào việc điều trị cho các bệnh nhi mắc bệnh tim bẩm sinh.
Quỹ từ thiện Đồng Tâm do mấy người cậu của Mẫn Đình sáng lập, trong suốt hơn hai mươi năm qua đã giúp đỡ cho biết bao nhiêu trẻ em bị tim bẩm sinh ở các vùng sâu vùng xa.
Kể từ khi Mẫn Đình tiếp quản tập đoàn Kinh Hòa, mỗi năm ngoài dùng danh nghĩa tập đoàn quyên góp cho quỹ, còn quyên góp dưới danh nghĩa cá nhân.
Lần nào anh ta cũng tranh phần quyên góp nhiều hơn Mẫn Đình, để tên mình chễm chệ ở vị trí đầu tiên trong danh sách quyên góp.
Đứng đầu danh sách là vì hy vọng Phật Tổ có thể nhìn thấy, sớm ngày giúp anh ta hoàn thành tâm nguyện.
Tâm thành ắt linh.
Mấy năm sau, Phật Tổ cuối cùng cũng nhìn thấy anh ta.
Hằng năm vào khoảng tháng sáu tháng bảy, bệnh viện nơi Hứa Thanh Hòa làm việc đều sẽ triển khai chương trình phẫu thuật công ích mang tên “Đồng tâm hiệp lực” để mổ cho các bệnh nhi tim bẩm sinh.
Khoảng thời gian này cũng là lúc cô bận rộn nhất, vì cô là một trong những bác sĩ gây mê của chiến dịch phẫu thuật công ích này.
Có đôi khi anh ta thấy mọi chuyện thật kỳ diệu, số tiền anh ta quyên góp cuối cùng lại thông qua bàn tay của cô giúp đỡ được cho những bệnh nhi kia.
Càng có duyên hơn nữa là, Hứa Thanh Hòa lại trở thành người một nhà thân thiết với Mẫn Đình, một trong những người phụ trách Quỹ từ thiện Đồng Tâm.
Anh ta và Mẫn Đình từng chạm mặt vài lần trong các đêm tiệc của quỹ từ thiện, có biết nhau nhưng không thân.
Bây giờ, Thời Ôn Lễ là anh vợ của Mẫn Đình, còn anh ta lại được coi là anh vợ của Thời Ôn Lễ. Thế Mẫn Đình phải gọi anh ta là gì nhỉ?
Hứa Thanh Hòa nhắn lại: 【Bây giờ Thời Ôn Lễ cũng thích em rồi, chắc chắn bọn em sẽ bạc đầu răng long.】
Tống Tân Đàm giục cô: 【Tám chuyện nãy giờ rồi, có thể giúp anh chính sự chưa hả? Giờ em hỏi Thời Ôn Lễ giúp anh xem khoảng mấy giờ cậu ấy liên lạc với anh được? Tốt nhất là gọi trước bảy giờ nhé, muộn hơn nữa anh không muốn làm phiền hai người đâu.】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh ấy đang bận bóc gói hàng giúp em rồi.】
Tống Tân Đàm: 【Tự em không bóc được à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Anh ấy không cho em động tay vào.】
Tống Tân Đàm: 【Xem ra khả năng tự tay làm việc của em kém quá đấy.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Rõ ràng là cố tình mà!
【Bây giờ em hỏi giúp anh liền, được chưa hả!】
Tống Tân Đàm lập tức thu hồi dòng tin nhắn “Xem ra khả năng tự tay làm việc của em kém quá đấy”, rồi soạn lại một tin mới: 【Không ngờ cậu ấy lại thích em đến thế.】
Hứa Thanh Hòa bật cười thành tiếng.
Câu này cô thích nghe.
Thời Ôn Lễ bóc xong tất cả các gói hàng, đang dọn dẹp hộp giấy trên sàn nhà.
Nghe thấy tiếng cười, anh quay sang nhìn cô: “Có chuyện gì mà vui thế?”
Hứa Thanh Hòa bảo: “Tống Tân Đàm đang chọc em vui đấy mà.”
Thời Ôn Lễ vốn không phải kiểu người thích gặng hỏi đến cùng, nhưng hôm nay lại hỏi thêm một câu: “Anh ấy nói gì mà làm em vui thế?”
Hứa Thanh Hòa kể lại đại khái đầu đuôi câu chuyện: “Mới đầu anh ấy cố tình khích em, bảo là khả năng tự tay làm việc của em kém quá. Đến lúc em đồng ý hỏi giúp thì anh ấy liền thu hồi câu đó ngay, rồi nhắn lại là không ngờ anh lại thích em đến thế.”
Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Đúng là rất thích em.”
Khóe môi Hứa Thanh Hòa hôm nay cứ cong lên mãi.
Lời như này, chính anh nói ra vẫn khiến cô thấy vui vẻ hơn.
Cô đặt điện thoại xuống, giúp anh cùng dọn dẹp đống vỏ hộp vừa bóc.
Thời Ôn Lễ vẫn không để cô động tay vào.
Hứa Thanh Hòa: “Tống Tân Đàm đợi hết nổi rồi, anh mau gọi điện lại cho anh ấy đi.”
Thời Ôn Lễ định bảy giờ mới gọi, nấu bữa tối cho cô trước.
“Trưa nay em chưa ăn được tí đồ ăn nào, để anh làm cho em vài món.”
Hứa Thanh Hòa bảo mình không đói, lúc ngủ bù dậy cô đã rửa một đĩa trái cây ăn rồi.
“Em nạp đủ vitamin C rồi, bớt một bữa đồ ăn cũng không sao đâu. Anh gọi cho anh ấy đi, anh ấy đang sốt ruột lắm rồi kia kìa.”
Thời Ôn Lễ cầm điện thoại đi vào phòng đọc sách. Chiếc giường đơn anh từng nằm ngủ trước đây đã được dẹp đi rồi.
Đây là lần đầu tiên anh khám bệnh cho một bệnh nhân có mối quan hệ như vậy với mình. Vì nhiều nguyên nhân khác nhau, thậm chí anh còn không thể nắm chắc tình trạng bệnh của đối phương.
Theo lý mà nói, phản ứng cai thuốc của Tống Tân Đàm không thể nghiêm trọng đến thế.
Cho dù có đau đầu thì uống thuốc vào cũng sẽ thuyên giảm, không thể có chuyện uống thuốc mà chẳng có tác dụng gì.
Nhưng với trách nhiệm của một người bác sĩ, cần giải tỏa tâm lý thì vẫn phải làm.
Cuộc gọi được kết nối.
Tống Tân Đàm mở lời bằng vài câu cảm ơn xã giao trước khi đi thẳng vào chủ đề chính.
Anh ta miêu tả chi tiết về những thay đổi trong tình trạng bệnh của mình suốt cả buổi chiều, kể từ lúc bước ra khỏi bệnh viện vào ban trưa.
“Đầu không còn đau như muốn nổ tung giống lúc trước nữa, nhưng cảm giác bực bội, khó chịu lại tăng lên.”
Thời Ôn Lễ nói: “Hiện tại, anh cần phải phân tán sự chú ý một cách hợp lý. Cứ nghĩ mãi về căn bệnh này thì dù ban đầu không lo âu cũng sẽ dễ lo âu. Tôi vừa kết bạn WeChat với anh rồi, tôi gửi qua cho anh mấy phương pháp vận động, anh cứ tập theo đó thì sẽ thuyên giảm phần nào.”
Tống Tân Đàm vội vàng chấp nhận lời mời kết bạn: “Phó trưởng khoa Thời, nếu giải tỏa tâm lý thì tôi có thể nói chuyện thoải mái đúng không?”
Thời Ôn Lễ còn có thể nói gì được nữa đây?
“Được chứ.”
Tống Tân Đàm cũng chẳng khách sáo, cảm thán một câu: “Tôi thật sự không ngờ cậu với Hứa Thanh Hòa lại thành đôi đấy.” Bởi vì suốt bao nhiêu năm qua, giữa hai người chẳng có chút tiến triển nào, anh ta vốn đã không ôm hy vọng gì nhiều, “Lúc con bé nói cho tôi, tôi còn tưởng đây là một bài kiểm tra kiểu mới cơ.”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Tống Tân Đàm nói tiếp: “Có một năm ngày mùng Một Tết con bé đã đến Ung Hòa Cung cầu nguyện. Tôi không biết con bé ước điều gì, nhưng chắc chắn là có liên quan đến chuyện đại sự cả đời. Bây giờ, con bé nhận giấy đăng ký kết hôn rồi thì cũng coi như được như ước nguyện, hôm qua tôi đã đi trả lễ thay con bé rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn thấy hai người tự đi trả lễ thì tốt hơn, càng có thành ý hơn. Trùng hợp cũng sắp đến Tết rồi, hai người có thể đi vào ngày mùng Một.”
“Được. Cảm ơn anh.”
Thời Ôn Lễ biết cô từng cầu nguyện ở Ung Hòa Cung, nhưng không biết cô đi vào ngày nào.
Mùng Hai Tết anh mới phải tới phòng khám, mùng Một vừa vặn có thời gian để đi cùng cô.
“Mặc dù hôm qua chúng ta mới gặp mặt, nhưng thực ra từ mấy năm trước tôi đã biết cậu là bác sĩ Ngoại thần kinh rồi. Thế nên lần này đau đầu đi khám, người đầu tiên tôi không nghĩ đến lại chính là cậu.”
Thời Ôn Lễ thuận miệng hỏi: “Thanh Hòa từng nhắc đến tôi với anh à?”
Tống Tân Đàm: “Đúng vậy. Bảo cậu nấu ăn ngon lắm.”
“…”
Cô không phải chỉ thèm cơm anh nấu một cách bình thường.
Thời Ôn Lễ tự chế giễu: “Cũng may là tôi nấu ăn ngon, nếu không chưa chắc cô ấy đã đi xem mắt với tôi.”
“Không đến mức đó đâu.”
Trong lòng Tống Tân Đàm thầm nghĩ, cho dù cậu chỉ biết luộc mỗi quả trứng đi chăng nữa thì cô ấy vẫn sẽ không do dự đi xem mắt với cậu.
Bây giờ vẫn chưa tới lúc, đợi đến thời điểm thích hợp, anh ta nhất định phải nói cho Thời Ôn Lễ biết rằng Hứa Thanh Hòa đã thích cậu suốt bao nhiêu năm qua.
“Thanh Hòa còn nói, hai anh em nhà cậu đều rất giỏi. Con bé cực kỳ muốn làm cộng sự cùng cậu,” Tống Tân Đàm cố ý dừng lại rồi mới nói tiếp, “và cả em gái của cậu nữa. Suốt một năm cậu đi tu nghiệp, con bé đã liều mạng học chuyên sâu ngành gây mê Ngoại thần kinh đấy.”
Chuyện Hứa Thanh Hòa muốn đứng chung một ca mổ với anh, liều mạng học gây mê Ngoại thần kinh thì Thời Ôn Lễ biết. Điều khiến anh ngạc nhiên là: “Anh cũng biết chuyện tôi ra nước ngoài tu nghiệp sao?”
“Biết chứ. Còn biết ngày cậu đi trời đổ tuyết rất lớn nữa kìa.”
Tống Tân Đàm sợ mình làm lộ bí mật của Hứa Thanh Hòa, bèn nói thêm: “Hôm đó đột ngột trở lạnh, bệnh nhân cấp cứu đông nghịt, con bé ở trong phòng mổ suốt cả đêm, ngày hôm sau lại tiếp tục làm các ca mổ liên tiếp. Lúc gọi điện thoại cho tôi có nhắc đến chuyện cậu sắp đi tu nghiệp, bận đến mức chẳng có thời gian mời cậu ăn một bữa cơm.”
Thời Ôn Lễ biết mối quan hệ giữa Hứa Thanh Hòa và Tống Tân Đàm rất tốt.
Nhưng không ngờ lại tốt đến mức này.
Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cô cũng đều kể cho Tống Tân Đàm.
Tống Tân Đàm muốn cố gắng giúp tình cảm của hai người nhanh chóng tiến triển, để báo đáp ơn lớn thuở nhỏ Hứa Thanh Hòa thường giúp anh ta làm bài tập và lén cho anh tiền tiêu vặt: “À đúng rồi, Thanh Hòa thích ăn bánh phô mai vị muối biển nhất.”
Thời Ôn Lễ đáp: “Chuyện này tôi biết.”
Tống Tân Đàm: “Vậy thì tốt.”
Thời Ôn Lễ không hiểu Tống Tân Đàm đang muốn ám chỉ điều gì.
Chiếc bánh kem thiên nga pha lê kia chính là vị phô mai muối biển.
Tống Tân Đàm cũng không tiện một lúc tiết lộ quá nhiều về sở thích và cảm xúc của Hứa Thanh Hòa, thấy đủ là dừng, bèn quay lại bệnh tình của mình: “Nếu tôi không uống thuốc, chỉ dựa vào can thiệp tâm lý thôi có được không? Tôi sợ tác dụng phụ của thuốc lớn quá.”
Thời Ôn Lễ: “Nếu anh chịu được cơn đau thì có thể không cần uống thuốc.”
Tống Tân Đàm suy nghĩ một lát: “Thế thì tôi vẫn nên uống vậy.”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Dù qua điện thoại, Tống Tân Đàm cũng có thể hình dung ra được vẻ mặt của Thời Ôn Lễ lúc này.
Anh ta thừa biết, Thời Ôn Lễ chắc chắn đang rất bất lực với mình.
Thậm chí còn nghi ngờ thần kinh anh ta có vấn đề.
Nghi ngờ thì cứ nghi ngờ đi.
Nếu không mượn cớ khám bệnh, không mượn cớ giải tỏa tâm lý, sao anh ta có cơ hội kể những chuyện này với Thời Ôn Lễ chứ?
Anh ta bị đau đầu là thật.
Nhưng không nghiêm trọng như vậy, cũng là thật.
Cuộc điện thoại này gọi từ 6 giờ 2 phút đến tận 6 giờ 40 phút mới kết thúc.
Hẹn ngày mai lại tiếp tục.
Sau khi cúp máy, Tống Tân Đàm mới nhìn thấy tin nhắn của thư ký.
Thư ký Trương gửi qua một danh sách quà tặng, tổng cộng chuẩn bị sáu món để chúc mừng Hứa Thanh Hòa đăng ký kết hôn.
Thư ký Trương: 【Sếp Tống, anh xem qua thử xem, có cần điều chỉnh hay thêm bớt gì không ạ?】
Tống Tân Đàm lướt qua một lượt, chiếc bánh kem thiên nga pha lê xếp ngay vị trí đầu tiên.
Anh ta trả lời: 【Như vậy được rồi.】
Thư ký Trương: 【Vậy ngày mai tôi sẽ sắp xếp gửi toàn bộ qua đó.】
Tống Tân Đàm không để ý đến chi tiết nhỏ từ “toàn bộ”, hơn nữa Hứa Thanh Hòa cũng đã đăng bài công khai cảm ơn chiếc bánh kem của anh ta trên dòng thời gian rồi.
Anh ta không hề nghi ngờ, chiếc bánh kem được gửi tới trước đó không phải do thư ký Trương đặt: 【Vất vả rồi.】
Trong phòng sách của căn nhà thuê, Thời Ôn Lễ nhìn thời gian cuộc gọi, anh và Hứa Thanh Hòa cũng chưa từng gọi điện lâu đến thế.
Anh cố gắng gạt bỏ những ảnh hưởng từ lời nói của Tống Tân Đàm, chỉ coi đối phương là người thay Hứa Thanh Hòa đến xem xét anh, người bạn đời tương lai này có đáng để cô gửi gắm cả đời hay không.
Trong khoảng thời gian anh gọi điện thoại, Hứa Thanh Hòa đã tắm xong.
Thời Ôn Lễ bước vào phòng ngủ thì thấy cô đã lên giường, đang dựa vào thành giường lật xem một cuốn tạp chí y học.
“Chiều nay em ngủ bao lâu?” Anh đi tới, đặt điện thoại lên tủ đầu giường để sạc pin.
Hứa Thanh Hòa gấp tạp chí lại: “Khoảng ba bốn tiếng gì đó.”
Thời Ôn Lễ bảo cô tối nay nên ngủ sớm, cố gắng ngủ bù cho lại sức.
Hứa Thanh Hòa cất cuốn tạp chí đi, ngượng ngùng mất vài giây nhưng rồi vẫn thương lượng với anh: “… Hay là, sau này chúng ta cố gắng sinh hoạt vợ chồng sớm một chút nhé? Lỡ như rạng sáng nhận được điện thoại cấp cứu thì cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.”
Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Anh cũng đang định nói với em chuyện này đây.”
Nếu có thể kết thúc trước 10 giờ, cho dù 1 giờ đêm có nhận được điện thoại gọi đi cấp cứu thì vẫn có thể ngủ được vài tiếng.
Nếu không giống như đêm qua, hai người quấn quýt đến tận nửa đêm mới ngủ, hơn hai giờ cô đã phải bò dậy chạy đến phòng cấp cứu. Nếu không uống cà phê thì hoàn toàn chẳng thể nào chống đỡ nổi.
Hứa Thanh Hòa nhận ra, hai người có một sự ăn ý tự nhiên trong rất nhiều chuyện.
Thời Ôn Lễ đi vào phòng tắm, cô vén chăn bước xuống giường, mở tủ quần áo ra tìm quần áo của anh. Tối nay, cô không muốn quấn khăn choàng nữa.
Quấn khăn choàng dễ bị nóng.
Cô tính tìm một chiếc áo phông của anh để mặc.
Rõ ràng là mặc đồ ngủ của mình cũng được.
Nhưng chẳng hiểu sao, cô cứ muốn mặc đồ của anh.
Quần áo trong tủ chỉ còn lại lác đác vài bộ, không tìm thấy chiếc áo phông nào, xem ra đều đã dọn hết sang nhà mới.
Trên móc áo vẫn còn treo chiếc sơ mi trắng anh mặc vào ngày hai người đi đăng ký kết hôn.
Áo sơ mi mặc dù mặc không thoải mái bằng áo phông cotton, nhưng chỉ cần là đồ của anh thì đều được.
Hứa Thanh Hòa lấy chiếc sơ mi anh mới mặc đúng một lần kia xuống, thay chiếc váy ngủ trên người ra.
Cô chỉ cài vài chiếc cúc ở giữa, để cổ áo và vạt áo buông lỏng, mở hờ.
Họ đã là vợ chồng, cũng cần điểm xuyết thêm một chút thú vị trong tình cảm.
Không mặc nội y, trước ngực khẽ cọ xát nhẹ vào lớp vải sơ mi.
Thời Ôn Lễ từ phòng tắm đi ra, anh đem quần áo của hai người bỏ vào máy giặt ngoài ban công trước, cài đặt chế độ rồi bắt đầu giặt.
Đêm qua cô hỏi anh, sau này lúc ở nhà có thể bật máy giặt lên không, nếu không chẳng có chút tiếng động nào.
Quay lại phòng ngủ, cô đang ngồi trong chăn thoa kem dưỡng thể lên bắp chân, trên người mặc áo sơ mi của anh.
Hôm qua lúc làm chuyện ấy, cô còn vì tiếng của mình hơi lớn mà thấy ngượng ngùng, không dám nhìn anh. Hôm nay, cô đã cố hết sức để vượt qua rào cản tâm lý, chủ động mặc áo của anh rồi.
Bó hoa hồng kia đã được cô đặt trên tủ đầu giường.
Khắp phòng ngủ thoang thoảng hương hoa hồng dịu nhẹ.
Lúc mới xem mắt rồi ở bên nhau, cô nói không cần mua hoa nên anh đã không mua.
Lẽ ra anh nên mua một bó.
Cô nhất định sẽ rất vui.
Hứa Thanh Hòa nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, tỏ ra như không có chuyện gì nói: “Mượn áo của anh mặc một đêm nhé.”
Thời Ôn Lễ nói: “Mặc mấy đêm cũng được. Một năm anh cũng chẳng mặc mấy lần, bình thường em cứ mặc đi.”
Hứa Thanh Hòa vặn nắp lọ kem dưỡng thể lại, tiện tay đặt ở đầu giường.
Cô giơ tay lên, tắt phụt công tắc đèn trên tường.
Trong bóng tối, cô mới có thể tự nhiên hơn một chút.
Khi đôi môi của Thời Ôn Lễ áp xuống, cô ôm lấy cổ anh, nói cho anh nghe vì sao lại muốn mặc quần áo của anh: “Hẹn hò với anh, tự dưng em lại muốn mặc quần áo của anh.”
Thời Ôn Lễ hiểu, cô làm như vậy là muốn mối quan hệ của hai người trở nên thân mật hơn.
Anh ghé sát, cọ xát vào đôi môi cô: “Vẫn còn cách thân mật khác nữa, em có muốn thử không?”
Hứa Thanh Hòa hỏi: “Thử thế nào ạ?”
“Lúc bắt đầu, em cố gắng đừng quay mặt đi chỗ khác.”
Hứa Thanh Hòa thẹn thùng không biết đáp lại thế nào.
Cái bắt đầu mà anh nói chính là chỉ màn dạo đầu của hai người.
Lần nào cô cũng vừa quay mặt đi vừa nhắm nghiền mắt, lại còn nhắm chặt ơi là chặt.
Cô không lên tiếng trả lời ngay mà hôn anh.
Ngậm lấy bờ môi anh triền miên một lúc lâu cô mới đáp: “Vâng. Tối nay em sẽ thử.”
Bờ môi của Thời Ôn Lễ trượt dần xuống dưới, định hôn lên chiếc cổ thon dài của cô. Hứa Thanh Hòa áp lấy hai bên má anh, không cho anh hôn mà chủ động dâng đôi môi mình lên.
Đêm qua anh hôn cổ cô rất lâu, làm cả người cô cứ run rẩy mãi.
Run thì cũng thôi đi.
Mảnh vải bên dưới của cô lại bị chính mình làm cho ướt sũng.
Dính sát vào người, nhớp nháp khó chịu.
Cô giữ chặt má anh không cho hôn, Thời Ôn Lễ khẽ bật cười, chiều theo cô: “Tối nay không hôn chỗ đó nữa.”
Hứa Thanh Hòa vẫn chưa buông anh ra, thuận thế nói: “Trước đây anh có nói, nếu có chuyện gì muốn làm cùng anh thì cứ nói thẳng với anh. Vậy giờ em nói.”
Thời Ôn Lễ: “Em nói đi.”
Hứa Thanh Hòa: “Tối nay anh có thể đừng hôn những chỗ khác trước được không, tụi mình chỉ hôn môi thôi?” Cô nói, “Chuyện em muốn làm nhất chính là hôn anh, kiểu hôn thật là lâu ấy. Em muốn từ lâu lắm rồi, chỉ là cứ ngại mở lời.”
“Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Có gì mà ngại mở lời chứ?” Thời Ôn Lễ hôn cô, hai tay ôm trọn người vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay anh.
Hứa Thanh Hòa nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy lưng anh.
Hơi thở giao hòa.
Môi lưỡi quấn quýt, triền miên chiếm đoạt.
Đầu lưỡi hai người quấn quýt, khi anh khẽ l**m nhẹ, hơi thở của Hứa Thanh Hòa liền trở nên dồn dập.
Trong không khí tràn ngập hương hoa hồng thoang thoảng cùng mùi sữa tắm trên cơ thể của cả hai.
Đây là lần đầu tiên Hứa Thanh Hòa cảm nhận được, hóa ra nụ hôn giữa những người yêu nhau lại có thể mãnh liệt đến thế.
Khiến người ta rung động như này.
Bọn họ ôm chặt lấy nhau, môi chưa từng rời khỏi đối phương.
Không còn giống làm chuyện vợ chồng theo kiểu nghĩa vụ nữa.
Hứa Thanh Hòa cũng không biết Thời Ôn Lễ đã hôn mình bao lâu.
Cho đến khi tiếng nhạc báo hiệu quen thuộc của máy giặt vang vọng trong căn nhà yên tĩnh, họ vẫn còn đang hôn nhau.
Cúc áo sơ mi bị cởi ra từng cúc từ lúc nào, cô không có ấn tượng gì.
Hôm nay, Thời Ôn Lễ không hề hôn lên cổ cô, nhưng mảnh vải được vạt áo sơ mi che khuất bên dưới, vẫn tự ướt đẫm.
Thời Ôn Lễ đưa tay chạm vào, có lẽ cảm thấy quá ẩm ướt sẽ khiến cô khó chịu, anh liền giúp cô cởi bỏ mảnh vải ấy ra, thuận tay ném lên bộ đồ ngủ của mình.
Anh nói: “Không mặc được nữa rồi, sáng mai anh lấy cho em chiếc khác sạch hơn.”
Nếu là trước đây, Hứa Thanh Hòa sẽ ngại không để anh lấy đồ lót giúp mình.
Nhưng sau đăng ký kết hôn, nội y cô thay ra, anh cũng từng giặt giúp cô.
Không còn lớp vải ngăn cách, đầu ngón tay của Thời Ôn Lễ khẽ ấn nhẹ lên.
Đúng lúc này, tiếng nhạc từ máy giặt đột ngột tắt hẳn.
Âm thanh của cô dần trở nên rõ ràng hơn.
Hứa Thanh Hòa cảm thấy từ tối mai không cần phải cố ý bật máy giặt nữa.
Cô không còn giống như đêm qua, xấu hổ chẳng dám cất tiếng.
Hôm nay dứt khoát thuận theo tự nhiên.
Đôi môi của hai người tạm thời tách nhau ra một chút, cô nhìn Thời Ôn Lễ: “Sau này giặt quần áo không cần phải căn đúng vào khoảng thời gian này nữa đâu anh.”
Thời Ôn Lễ nhìn thẳng vào mắt cô: “Được.”
Đầu ngón tay anh vẫn dịu dàng xoa miết.
Hứa Thanh Hòa theo bản năng muốn quay mặt đi chỗ khác.
“Thanh Hòa.” Thời Ôn Lễ cúi xuống hôn cô, khẽ nhắc nhở, “Chẳng phải nói sẽ thử không quay mặt đi sao?”
Hứa Thanh Hòa chìm đắm trong từng đợt tê dại mà tiếp nhận nụ hôn của anh.
Cuối cùng, Thời Ôn Lễ vẫn không nhịn nổi, lại hôn lên cổ cô.
Hứa Thanh Hòa vô thức rụt cổ lại, cả cơ thể bỗng chốc căng cứng.
Ngón tay của anh bị kẹp chặt lấy.
Cảm giác vào khoảnh khắc ấy rõ ràng đến vô cùng.
Mặt Hứa Thanh Hòa nóng bừng, cô vùi mặt vào cổ anh.
Thời Ôn Lễ hôn l*n đ*nh đầu cô, tay vẫn không chịu rút ra, để mặc cô siết chặt lấy mình như thế.
……
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Thanh Hòa khẽ sờ lên má mình.
Có lẽ là do tâm lý tác động, cứ nghĩ đến cảnh tượng kẹp trúng ngón tay anh đêm qua là lại cảm thấy hai bên má vẫn còn nóng bỏng.
“Chồng ơi, hôm nay em đi bộ đi làm, không ngồi xe anh đâu.”
Lúc nói câu này, cô hoàn toàn không nhìn anh, giả vờ kiểm tra túi xách, quờ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rồi nhét vội vào trong.
“Sau này cả lúc đi làm lẫn lúc tan tầm em đều tự đi bộ, tiện tập thể dục luôn.”
Dù là khu chung cư cũ hay khu chung cư mới đều rất gần bệnh viện, đi bộ cũng chỉ mất mười mấy phút.
Thời Ôn Lễ nói: “Đi nhờ xe một đoạn có gì đâu.”
Hứa Thanh Hòa quả quyết: “Có sao chứ. Anh thấy không sao là vì em là vợ anh, với lại những năm qua anh cũng thường cho em đi nhờ.”
Nhưng người ngoài nhìn một cái là sẽ nhận ra điểm bất thường ngay.
Cô đang vội, nhanh chóng mặc áo khoác vào rồi cầm lấy phần ăn sáng đã được anh đóng gói sẵn: “Chồng ơi, em đi trước đây.”
Thời Ôn Lễ thấy cô đi về phía lối ra vào bèn gọi lại: “Không hôn à?”
Hứa Thanh Hòa quay người lại.
Vốn dĩ cô định bảo tối về rồi hôn, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô bỗng nhiên lại thấy lưu luyến.
Chẳng đợi cô kịp bước đi, Thời Ôn Lễ đã sải bước tiến lại gần.
Khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, tất cả những cảm giác quen thuộc của đêm qua lại ùa về.
Nếu đây là một buổi sáng cuối tuần, hai người chắc chắn sẽ không kìm lòng được mà làm thêm một lần nữa.
Nhưng vì còn phải vội đi làm, một nụ hôn nhẹ nhàng liền tách ra ngay.
Đến văn phòng ăn xong bữa sáng, Hứa Thanh Hòa vẫn chưa phát hiện ra mình cầm nhầm điện thoại.
Mãi đến khi muốn xem tin nhắn trong nhóm, mở khóa khuôn mặt không thành công, cô mới nhận ra sáng nay lúc vội vàng đã cầm nhầm điện thoại của Thời Ôn Lễ.
Điện thoại của hai người cùng màu, lại đều không dùng ốp lưng nên rất dễ lẫn lộn.
Đúng lúc này Thời Ôn Lễ gọi điện tới, giao diện cuộc gọi hiển thị “Vợ”.
Cũng may là hai người đã chia sẻ mật khẩu điện thoại cho nhau, nếu không muốn liên lạc với đối phương lại phải đi mượn điện thoại của người khác.
Hứa Thanh Hòa bắt máy: “Anh đến nơi rồi đúng không? Giờ em đem điện thoại qua cho anh.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không cần em phải chạy qua, anh sang chỗ em đổi.”
Trong lúc nói chuyện, Hứa Thanh Hòa đã đứng dậy đi ra ngoài: “Cứ để em qua chỗ anh đổi cho. Anh mà đến văn phòng tụi em thì thực sự quá gây chú ý.”
Đi đến cửa cô lại phải quay ngược lại vì quên chưa mặc áo blouse trắng.
Đến khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh, bước chân cô vội vã.
Mấy cô y tá quen thuộc lên tiếng chào hỏi cô: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Là một bác sĩ gây mê, dù cô có xuất hiện ở khu điều trị nội trú của bất kỳ khoa ngoại nào thì mọi người cũng không bất ngờ.
Đặc biệt là những người như Hứa Thanh Hòa, rất chăm chỉ theo dõi sau phẫu thuật.
Hứa Thanh Hòa đi quá nhanh, đến mức khi tới trước cửa phòng làm việc của Thời Ôn Lễ, nhìn thấy bên trong có đông người đứng như vậy, cô suýt chút nữa thì không phanh kịp chân.
Thời Ôn Lễ đang chuẩn bị dẫn người trong nhóm đi kiểm tra phòng bệnh, mấy người Đinh Khải Hàng đang báo cáo xem còn bao nhiêu bệnh nhân chưa xuất viện, hôm nay có những ai sẽ xuất viện.
Bây giờ, cả nhóm đều đã biết rõ mối quan hệ giữa Hứa Thanh Hòa và phó trưởng khoa của họ là gì.
Vốn dĩ họ cũng thường xuyên đứng chung ca mổ với cô, liền lần lượt chào hỏi: “Bác sĩ Hứa, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Hứa Thanh Hòa giả vờ bình tĩnh, “Mọi người cứ bận trước đi, lát nữa tôi quay lại sau.”
“Không sao, mọi người đều biết cả rồi.” Thời Ôn Lễ đưa điện thoại của cô qua, “Đừng để trễ ca mổ của em.”
Thế là, trước sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, hai người đổi lại điện thoại cho nhau.
Cho dù Hứa Thanh Hòa có bình tĩnh đến đâu, cũng không chịu nổi việc nhiều người đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô như vậy.
“Mọi người cứ bận tiếp đi nhé.”
Vành tai cô hơi ửng hồng, nhanh chóng quay người rời khỏi phòng làm việc.
Cô vừa đi một cái, tất cả mọi người đều vô cùng ăn ý, cố nhịn để không nhìn về phía Thời Ôn Lễ.
Sáng tinh mơ đã đổi điện thoại cho nhau…
Không ngờ tiến triển của hai người lại nhanh đến thế.
Cảm giác chẳng bao lâu nữa phó trưởng khoa nhà mình sẽ kết hôn.
Đinh Khải Hàng tiếp tục phần vừa bị ngắt quãng, tiếp tục báo cáo tình hình.
Bảy giờ bốn mươi phút, Thời Ôn Lễ dẫn theo một nhóm người đi vào phòng bệnh.
Hôm nay đã là 27 Tết, những bệnh nhân có thể xuất viện đều đã xuất viện để kịp về nhà đón Tết, phòng bệnh trống gần một nửa.
Khối lượng công việc mấy ngày gần đây đều không lớn.
Sau khi đi kiểm tra phòng bệnh xong, Thời Ôn Lễ bảo buổi trưa sẽ mời cả nhóm một bữa, tùy bọn họ muốn gọi món ở nhà hàng nào.
Năm nào vào dịp cuối năm, bọn họ đều tụ tập ăn uống ngay tại văn phòng.
Trong giờ làm việc, bọn họ sẽ không hỏi nhiều về chuyện tình cảm cá nhân của Thời Ôn Lễ. Nhưng đến bữa trưa, Tu Tình nghĩ tới việc ban sáng anh và Hứa Thanh Hòa cầm nhầm điện thoại của nhau, bèn thoải mái hỏi một câu: “Phó trưởng khoa Thời, bao giờ thì tụi em mới được ăn kẹo mừng của anh và bác sĩ Hứa đây ạ?”
Thời Ôn Lễ nói: “Chúng tôi đã là vợ chồng rồi, ngày mai sẽ mang kẹo mừng bù cho mọi người.”
Đã là vợ chồng rồi sao?!
Tất cả mọi người đều đứng hình vì sốc.
Cùng lúc đó tại văn phòng khoa Gây mê, Hứa Thanh Hòa lại nhận được thêm một chiếc bánh kem thiên nga pha lê nữa.