Lần trước Thời Ôn Lễ đăng bài lên vòng bạn bè là vào ngày cưới của Thời Miếu.
Còn lần trước đó nữa, là từ trước khi anh đi tu nghiệp.
Tần suất đăng bài của anh thấp đến mức khi mọi người lướt thấy dòng trạng thái này trên trang chủ của mình đều phải kinh ngạc một hồi rồi mới nhìn vào nội dung chi tiết.
Người đầu tiên nhìn thấy bài đăng này là một đồng nghiệp ở khoa Chẩn đoán hình ảnh. Hôm nay được nghỉ, anh ta đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ trưa, trước khi ngủ theo thói quen lướt vòng bạn bè một chút, bỗng nhiên bật dậy như cá chép lật mình: “Ôi vãi”
Tiếng kêu quá lớn làm người nhà ở phòng khách giật mình.
“Ôi mẹ ơi, Phó trưởng khoa Thời thoát ế rồi! Khụ khụ khụ!” Trong phòng làm việc của khoa Gây mê, Phương Vũ đang húp bún cay, bị bài đăng này làm kích động đến mức sặc vào cổ họng, ho liên tục, ho đến nỗi nước mắt cũng sắp trào ra.
Đồng nghiệp bên cạnh giật lấy điện thoại của Phương Vũ để xem rốt cuộc là chuyện gì. Cứ ngỡ là tin đồn lộ ra từ nhóm hóng biến nào đó, không ngờ lại là bài đăng trên vòng bạn bè do chính Thời Ôn Lễ đăng.
Người đó không nhịn được mà thốt lên: “Vãi chưởng!Chuyện gì đây?!”
Phương Vũ bị vị cay nồng xộc thẳng vào cổ họng, vẫn đang ho lấy ho để, đồng nghiệp tốt bụng bèn vỗ vỗ lưng giúp cô ấy.
Vừa vỗ vừa mải lướt xem phần bình luận, vỗ một hồi tay lại trượt lên gáy cô ấy, vỗ một phát vào gáy.
Phương Vũ: “…..”
Đúng là chẳng màng đến sống chết của cô mà.
Hôm nay là thứ Bảy, lại vào dịp cuối năm, số lượng phẫu thuật của các khoa phòng chưa bằng một phần mười ngày thường.
Lúc này đa số mọi người đều đang rảnh rỗi, thế nên dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ cũng bùng nổ khắp bệnh viện với tốc độ hóng biến nhanh gấp mười lần bình thường.
Anh có nhân duyên tốt, kết bạn WeChat cá nhân với tận bảy, tám mươi phần trăm đồng nghiệp trong bệnh viện.
Chẳng mấy chốc, khu vực bình luận đã xây thành tòa nhà cao tầng, lướt mãi không thấy đáy.
Mọi người thi nhau bàn tán, tò mò không biết đối tượng xem mắt này là ai?
Tiến triển tiếp theo thế nào rồi?
Có phải người do Viện trưởng Khương giới thiệu không?
Phương Vũ cuối cùng cũng dứt cơn ho, rút tờ khăn giấy lau lau nước mắt.
Ai không biết nhìn vào, lại tưởng Thời Ôn Lễ có đối tượng xem mắt làm cô ấy đau lòng đến phát khóc.
Cuối cùng cũng có thể nói chuyện lại bình thường, câu đầu tiên cô ấy không quên quan tâm đến Thời Ôn Lễ: “Phó trưởng khoa Thời có trả lời đối tượng xem mắt là ai chưa?”
Đồng nghiệp lắc đầu: “Chẳng trả lời ai cả.”
“Phó trưởng khoa Thời vừa hết ca khám bệnh, chắc đang trên đường về nhà.”
Phương Vũ vớ lấy cốc nước, tu vài ngụm cho nhuận họng, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại: “Bác sĩ Hứa khi nào mới mổ xong? Biết đâu cô ấy lại biết gì đó.”
Đồng nghiệp: “Vừa nhận một ca cấp cứu, chắc phải lát nữa.”
Phương Vũ đặt cốc nước xuống, giật lại điện thoại của mình: “Để tôi xem trong nhóm có ai biết là ai không.”
Vừa bấm vào nhóm chị em bạn dì, đập vào mắt là cả một màn hình tràn ngập các sticker “khóc lóc thảm thiết” với “trái tim tan vỡ”.
Phương Vũ an ủi họ:【Lúc người ta độc thân thì làm nam thần, giờ người ta có người yêu rồi thì mình quay sang chèo thuyền thôi.】
Cô ấy lướt một lượt khắp các nhóm hóng biến, chưa bao giờ thấy nhộn nhịp đến thế, nhưng chẳng một ai moi ra được danh tính của đối tượng xem mắt kia.
Quan trọng là, ngay cả người của khoa Ngoại thần kinh cũng không hề phát hiện ra chút dấu vết nào về chuyện này của Thời Ôn Lễ.
【Thời Miểu đang ở trong phòng mổ, không cầm điện thoại đâu.】
【Còn Đinh Khải Hàng thì sao? Mau hỏi anh ta xem nào.】
【Hỏi rồi, lúc đầu anh ta còn bảo tôi đừng có tin mấy cái tin vịt nhảm nhí này. Tôi bắt anh ta vào xem vòng bạn bè của phó trưởng khoa Thời, anh ta mới chịu tin đấy.】
【Thế thì hỏi Tu Tình xem.】
Tu Tình là cô gái duy nhất trong nhóm của Thời Ôn Lễ.
Con gái thường tinh ý hơn, biết đâu lại nắm được tình hình.
【Đúng đúng đúng, hỏi Tu Tình đi. Hỏi Đinh Khải Hàng bằng hòa, giờ anh ta đang làm bác sĩ nội trú trưởng, bận tối tăm mặt mũi, lo cho bản thân còn chẳng xong, lấy đâu ra thời gian mà để ý cấp trên dạo này thế nào.】
【Hỏi Tu Tình rồi. Tu Tình đang kêu gào thảm thiết kia kìa, bảo là sau này không có bánh kếp hành mà ăn nữa rồi.】
Mọi người vừa đồng cảm với Tu Tình, nhưng chợt nghĩ đến chính mình còn chưa từng được nếm thử món bánh kếp hành do tự tay Thời Ôn Lễ làm, nỗi đồng cảm ấy liền bay biến trong một nốt nhạc.
【Hỏi Ngô Hiểu Phong thử xem!】
【Nghe nói chính Ngô Hiểu Phong cũng đang đi khắp nơi hỏi thăm kìa.】
“…..”
【Suýt thì quên bác sĩ Khương @Khương Dương, chẳng phải anh có quan hệ rất tốt với Phó trưởng khoa Thời sao?】
Khương Dương lúc này mới ngoi lên:【Mọi người chẳng phải vừa hỏi tôi đầu tiên đấy à? Não cá vàng hết rồi hả?】
“…..”
Cả đám cười rộ lên, đầu óc lú lẫn, quên sạch sành sanh.
Hỏi một vòng từ trên xuống dưới, rốt cuộc ngơ ngác nhận ra chẳng một ai hay biết.
【Xem ra không phải người trong bệnh viện mình rồi.】
Có người vẫn không cam lòng, lại mò vào dưới dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ để lại bình luận.
Nhưng từ đầu đến cuối vẫn chẳng nhận được câu trả lời.
Thời Ôn Lễ vừa về đến nhà.
Quần áo của Hứa Thanh Hòa ngoài ban công đã khô, anh thu vào rồi gấp gọn gàng cất vào trong tủ.
Chiều nay vốn dĩ anh định hẹn Ngô Hiểu Phong đi đánh cầu, nhưng Ngô Hiểu Phong lại bảo hôm nay không đánh được, phải đi an ủi cô đồng nghiệp vừa nhờ anh ta nghe ngóng tin tức hộ.
Ngô Hiểu Phong: Anh vừa công khai một cái, cô ấy đến cả chút mơ tưởng cũng không còn nữa.
Đóng cửa tủ lại, anh chợt nhớ ra bộ váy ngủ và đồ ngủ hai người thay ra tối qua vẫn còn nằm trong giỏ đồ bẩn ở phòng tắm.
Tuần trước cô đến đây ở nhờ, quần áo của hai người đều được giặt riêng.
Hôm nay, anh bỏ chung mấy bộ đồ vào trong máy giặt.
Bây giờ, mọi ngóc ngách trong nhà đều có dấu vết của cô, ngay cạnh ghế sô pha phòng khách đang lăn lóc mấy quả bóng yoga nhỏ.
Mấy quả bóng này cô chỉ mang đến nghịch để giết thời gian những lúc ở bên anh, chẳng dùng để tập gì.
Anh vừa ngồi xuống ghế sô pha, điện thoại trên bàn trà lại đổ chuông.
Kể từ khi đăng dòng trạng thái đó, điện thoại của anh chưa từng được yên, tin nhắn liên tục, điện thoại cũng gọi đến hết cuộc này đến cuộc khác.
Thời Ôn Lễ bấm mở ra, tin nhắn mới nhất là của Ngô Hiểu Phong:【Anh hẹn được ai đi đánh cầu chưa?】
Anh trả lời: 【Đang định hẹn đây.】
Ngô Hiểu Phong:【Thế thì khoan hãy hẹn, hoặc là đổi sân khác đi.】
Anh ta vội vàng giải thích tiếp:【Cô ấy không muốn làm lỡ buổi đánh cầu của tôi nên đã đặt sẵn sân rồi, bảo là tiện vào đánh vài séc giải khuây cho đỡ để tâm đến chuyện đó. Sân đặt lại đúng ngay chỗ chúng ta hay chơi, cô ấy không biết anh cũng thường xuyên tới đó. Chiều nay anh mà qua, có thể đoán ngay ra được cô ấy chính là người nhờ tôi dò la tin tức. Hay là chiều nay anh đừng đến nữa? Anh không biết đối phương là ai thì sau này vẫn làm đồng nghiệp bình thường được, đôi bên đều không bị khó xử.】
Thời Ôn Lễ:【Được, chiều nay tôi không đi nữa.】
Ngô Hiểu Phong:【Cảm ơn nhé.】
Thời Ôn Lễ: 【Khách sáo rồi.】
Trò chuyện với Ngô Hiểu Phong xong, anh mới bấm vào vòng bạn bè.
Hàng ngàn lượt bình luận và thả tim hiện lên, nhìn hoa cả mắt, đếm không xuể.
Anh bắt đầu kiến tập tại bệnh viện từ năm hai Đại học, sau đó là thực tập, đào tạo bác sĩ nội trú rồi được giữ lại trường và bệnh viện công tác.
Suốt mười mấy năm qua, trong WeChat của anh có đến mấy nghìn đồng nghiệp là y bác sĩ của bệnh viện, cảm giác như hôm nay ai cũng vào thả tim vậy.
Nhiều người như thế, cũng không phải đều quen biết hết.
Không ít người được kết bạn thông qua các nhóm chat công việc, thấy ghi chú rõ ràng tên tuổi và khoa phòng là anh bấm đồng ý kết bạn ngay.
Có người kết bạn để hỏi han về luận văn, có người hỏi hộ bệnh tình của người nhà, cũng có người chẳng rõ kết bạn vì lý do gì. Có lẽ đơn thuần là để cho vui, giống như trường hợp của Phương Vũ vậy.
Thời Ôn Lễ không xem khu vực bình luận, mà lướt qua một lượt các ảnh đại diện nhấn nút thả tim.
Nhìn từ đầu đến cuối, ngay cả Viện trưởng Khương và Phó viện trưởng cũng đã thả tim nhưng không thấy ảnh đại diện của Hứa Thanh Hòa. Chắc là cô đang bận.
Dòng trạng thái nửa công khai này của anh, đại đa số mọi người đều tin là anh thực sự đã có đối tượng xem mắt, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ cho rằng anh chỉ đang lấy việc này ra làm tấm lá chắn để né tránh rắc rối từ những lời tỏ tình hay những lần bị làm mai.
Viện trưởng Khương chính là một trong số “bộ phận nhỏ” đó.
Viện trưởng Khương nghĩ như vậy cũng có lý do riêng.
Thứ nhất, Thời Ôn Lễ không đến mức vô duyên vô cớ làm ông mất mặt trước mọi người.
Thứ hai, ngày hôm qua cô ruột của Thời Ôn Lễ còn gọi điện cho ông, nói chuyện hôn sự của cháu trai làm bà lo lắng không thôi, điều bà sợ nhất là cháu trai không muốn lập gia đình.
Nói một hồi, lại quay sang oán trách người anh cả Thời Kiến Khâm, nói rằng nếu không phải tại anh cả ích kỷ, sau khi ly hôn chỉ biết nghĩ cho bản thân, bỏ mặc con cái để đi Thượng Hải thì hai đứa nhỏ đâu đến nỗi chẳng có chút hứng thú nào với chuyện tình cảm.
Lúc Viện trưởng Khương kể chuyện này với con trai mình là Khương Dương, Khương Dương thầm nghĩ trong lòng. Bố đã bao giờ nghĩ chính vì bố có quan hệ quá tốt với cô chú của anh Thời, nên anh ấy mới không dám nói cho cô mình biết chuyện mình đang yêu đương chưa?
Hôm nay hai bố con cùng nhau về nhà, Khương Dương đi nhờ xe của bố.
Trước đây bố chẳng bao giờ chở anh ta, hiếm hoi lắm hôm nay tình cha ấm áp trỗi dậy.
Viện trưởng Khương: “Thời Ôn Lễ không có người yêu mà lại cố tình bảo là có, giấu được một thời gian thôi chứ lâu dần ai mà chẳng nhận ra, mọi người đâu có ngu.”
Khương Dương: “…..”
Anh ta thuận thế tiếp lời, “Không có người yêu thì dễ giải quyết, để con để ý giúp anh ấy, cố gắng trong vòng nửa năm tác hợp thành công. Dù sao mọi người cũng chẳng biết là anh ấy mới yêu hay là cái người từng công khai trên vòng bạn bè hồi trước.”
Viện trưởng Khương liếc nhìn con trai từ trên xuống dưới: “Con á?”
Khương Dương vẻ mặt không phục, nhìn ngược lại: “Con thì sao? Bố coi thường người khác đấy à?”
Viện trưởng Khương buồn cười: “Cứ nhìn cái dáng vẻ không đứng đắn của con xem, con giới thiệu thì ai mà dám đồng ý?”
“…..”
Cứ chờ mà xem.
Đến lúc đó anh ta nhất định sẽ khăng khăng cãi chày cãi cối rằng Hứa Thanh Hòa và anh Thời là do một tay anh ta tác hợp.
“Bố đừng có đánh giá thấp người khác. Chỉ vì bản thân mai mối thất bại mà lại cho rằng ai cũng giống bố. “
Viện trưởng Khương: “…”
Tài xế len lén liếc nhìn Viện trưởng Khương qua gương chiếu hậu.
Viện trưởng Khương: “Không phải bố đánh giá thấp người khác. Con tự hỏi lòng mình xem, nếu con bảo với Thời Ôn Lễ là muốn giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, cậu ấy có dám nhận lời không?”
Khương Dương lười chẳng buồn đôi co với bố mình nữa, đợi về đến nhà anh ta sẽ mách mẹ sau.
Anh ta tiện tay bấm vào vòng bạn bè, lướt lướt xem khu vực bình luận dưới dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ. Trong đó có một “tòa tháp” của mọi người còn xây cao hơn cả nhà chọc trời.
Anh ta nhắn tin riêng cho Thời Ôn Lễ:【Anh Thời, phía bố em thì anh không cần phải lo đâu. Ông ấy đã tự thuyết phục bản thân i rồi, chắc chắn là anh không có đối tượng xem mắt nào hết, chỉ lấy chuyện đó ra làm tấm lá chắn thôi. Phó viện trưởng nhà chúng ta kiểu gì cũng bị ông ấy “dắt mũi” cho mà xem.】
Quá nhiều tin nhắn nên Thời Ôn Lễ đã để điện thoại ở chế độ im lặng từ lâu.
Lúc tin nhắn của Khương Dương gửi đến, anh đang lái xe tới nhà mới.
Đang lái xe nên không thể xem điện thoại.
Dòng trạng thái này của Thời Ôn Lễ tựa như một tảng đá nghìn cân, khuấy động lên ngàn tầng sóng gió vào một buổi chiều thứ Bảy rảnh rỗi.
Mãi cho đến hai giờ bốn mươi phút chiều, Hứa Thanh Hòa mới bước ra khỏi phòng mổ.
Nhà ăn bệnh viện đã qua giờ phục vụ cơm trưa, Trương Tuần đã đặt đồ ăn ngoài giúp cô, vừa mới giao đến văn phòng.
Trên bàn ngoài hộp đồ ăn ra thì còn có thêm một chiếc bánh kem.
Phương Vũ đi tái khám cho bệnh nhân trở về, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy chiếc hộp đựng bánh kem kia.
“Úi chà, tình huống gì đây?”
Bánh kem của thương hiệu này xưa nay vốn luôn là cái tên định nghĩa cho hai chữ đắt đỏ.
“Ai tặng cho bác sĩ Hứa thế?”
Các đồng nghiệp trong văn phòng đồng loạt ngẩng đầu lên: “Chẳng biết nữa, trên hộp không để lại bất kỳ thông tin gì.”
“Mọi người đều đang đoán mò đây, liệu có phải là Phó trưởng khoa Thời không?”
Lúc này, thật sự rất khó để khiến người ta không nghĩ nhiều.
Dứt lời, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Phương Vũ vội quay người lại, nhìn thấy người vừa đến liền không giấu nổi vẻ phấn khích: “Bác sĩ Hứa, mau lại đây, có người tặng bánh kem cho chị này.”
Hứa Thanh Hòa nhìn chiếc hộp đựng bánh kem to đùng như thế, thậm chí còn phải nghĩ lại xem hôm nay có phải ngày kỷ niệm đặc biệt gì không.
Trên hộp không có lời nhắn gì đặc biệt, chỉ có một câu: Mỗi ngày đều vui vẻ.
Là Thời Ôn Lễ tặng sao?
Ngay vào lúc này, điện thoại của cô bỗng đổ chuông, màn hình hiển thị: Tống Tân Đàm.
“Biết tớ đang ở đâu không?” Sau khi uống thuốc, Tống Tân Đàm đã đỡ đau đầu hơn nhiều, giọng nói cũng có năng lượng hơn.
Hứa Thanh Hòa: “Ở đâu? Sân bay à?”
“Vừa mới từ Ung Hòa Cung ra.”
“Hả?” Hứa Thanh Hòa ngỡ ngàng nói, “Cậu về rồi à? Hạ cánh lúc nào thế?”
“Từ sáng sớm. Chẳng phải đã đi trả lễ giúp cậu xong rồi đây sao.”
Tống Tân Đàm nói, “Đến nhà tớ còn chưa kịp về nữa đấy.”
“Đủ nghĩa khí đấy, hôm nào tớ mời cậu đi ăn.”
Hứa Thanh Hòa dùng vai kẹp lấy điện thoại, hai tay thì loay hoay tháo hộp bánh kem, “Tớ vừa nhận được một chiếc bánh kem thiên nga pha lê, có phải cậu tặng không?”
Tống Tân Đàm nói phải.
Bản thân bị đau đầu không lo nổi, anh ta đã dặn dò thư ký chuẩn bị thật nhiều quà cho Hứa Thanh Hòa, rồi đặt thêm một chiếc bánh kem đúng vị cô thích để chúc mừng cô đăng ký kết hôn.
“Tớ bảo thư ký Trương đặt đấy. Không ngờ hôm nay anh ta đã cho người gửi qua luôn rồi.”
Hứa Thanh Hòa: “Tớ đã bảo mà, sao tự dưng lại nhận được bánh kem chứ.”
Chỉ có người nhà và Tống Tân Đàm mới biết cô thích ăn bánh kem của thương hiệu này.
Các đồng nghiệp đang vây quanh trong văn phòng nghe thấy lời này liền lặng lẽ thu hồi ánh mắt hóng chuyện, tiếp tục quay về làm việc của mình.
Hóa ra người tặng bánh kem không phải Thời Ôn Lễ.
Sân bay, vừa hạ cánh, chắc là bạn nối khố Tống Tân Đàm của cô đã về nước rồi.
Những người quen với Hứa Thanh Hòa ở khoa Gây mê đều biết, cô có một cậu bạn nối khố gắn bó qua bao thăng trầm, bất kể lúc nào gọi cũng đều có mặt.
Không chỉ đẹp trai mà lại còn nhiều tiền.
Tống Tân Đàm hỏi cô tối nay có rảnh không: “Ngày mai với ngày kia tớ có tiệc gia đình hai ngày liên tiếp, nếu tối nay cậu không rảnh thì phải đợi qua Tết mới tụ tập được.”
Vừa hạ cánh đã chẳng về nhà, việc đầu tiên là đi trả lễ giúp cô, lại còn ngay lập tức gửi bánh kem đến. Trong lòng Hứa Thanh Hòa không khỏi cảm động, có bận đến mấy cô cũng phải sắp xếp thời gian để gặp cậu ta.
“Tớ bao, địa điểm cậu chọn đi.”
Tống Tân Đàm hỏi: “Mấy giờ cậu tan làm? Tớ qua đón.”
“Chiều nay tớ không có ca mổ, năm giờ rưỡi là đi được rồi.”
Hẹn giờ xong, Hứa Thanh Hòa cúp máy. Lấy điện thoại từ trên vai xuống rồi vẫy tay gọi mấy người Phương Vũ lại ăn bánh kem.
“Bác sĩ Hứa, cậu thật sự không cân nhắc cậu bạn thân này sao? Cho dù không có tình cảm, cậu ấy đối tốt với cậu như vậy, sau khi kết hôn cuộc sống cũng sẽ rất thoải mái.”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười bảo: “Không cân nhắc.”
Cô không nói gì thêm,cô không thích nói dối.
Nói dối nhiều thì rất khó để lấp l**m cho tròn trịa.
“Ơ, đúng rồi, cậu có biết đối tượng xem mắt của Phó trưởng khoa Thời là ai không? Lại có người giới thiệu cho anh ấy đấy.”
“Ai giới thiệu cơ? Chuyện từ bao giờ thế?”
Mọi người nghe giọng điệu của cô mang theo vài phần quan tâm, xem ra cô cũng không hề hay biết gì.
“Chẳng lẽ cậu vẫn chưa biết Phó trưởng khoa Thời đăng bài lên vòng bạn bè à?”
Tim Hứa Thanh Hòa bỗng hẫng một nhịp: “Bài đăng gì cơ?”
Cô từ phòng hồi tỉnh sau gây mê đi ra, vừa đi vừa trò chuyện với Trương Tuần quay về văn phòng. Còn chưa kịp xem điện thoại, hoàn toàn không hề biết Thời Ôn Lễ đã công khai chuyện mình có đối tượng xem mắt.
“… Đăng từ giữa trưa rồi, lúc ấy cậu đang ở trong phòng mổ.”
Hứa Thanh Hòa vội vàng bấm mở WeChat. Hai người có rất nhiều bạn chung trên WeChat, ảnh đại diện nhấn nút thả tim dài đến mức một màn hình điện thoại hiển thị không hết, phải vuốt xuống dưới mãi mới hết.
Cô không ngờ anh lại chọn ngày hôm nay để công khai những điều này.
Cô lặng lẽ thả tim.
Phương Vũ đang đứng ngay bên cạnh cắt bánh kem, cô không nhắn tin riêng cho anh nữa.
“Bọn tớ thảo luận suốt cả buổi trưa, hỏi cả một vòng lớn, chẳng ai biết đối tượng xem mắt này của Phó trưởng khoa Thời là ai.”
Phương Vũ đưa miếng bánh kem đầu tiên cho Hứa Thanh Hòa, “Vốn dĩ còn trông cậy cậu ít nhiều cũng biết gì đó. Xem ra sắp thành một ẩn số rồi.”
Sau khi biết chiếc bánh kem này là do Tống Tân Đàm gửi tặng, mọi người không ai nhắc lại chuyện từng nghi ngờ bánh là của Phó trưởng khoa Thời tặng, tưởng đối tượng xem mắt kia là cô.
Chuyện đùa giữa các đồng nghiệp với nhau, họ không bao giờ đem ra gán ghép lung tung.
Bánh kem đã chia xong, Phương Vũ cuối cùng cũng chịu ngồi xuống: “Người khác giới thiệu cho Phó trưởng khoa Thời biết bao nhiêu đối tượng xem mắt, anh ấy còn chẳng thèm gặp mặt. Vậy mà lại công khai người này, chắc chắn là thích rồi.”
Đồng nghiệp tiếp lời: “Giữa thích và thích hợp, kiểu gì cũng phải có một.”
Phương Vũ cực kỳ tò mò: “Mọi người đoán xem đối tượng của Phó trưởng khoa Thời sẽ thuộc kiểu người như thế nào? ”
“Cái đó còn phải nói sao, nhất định là đặc biệt dịu dàng rồi.”
Hứa Thanh Hòa không lên tiếng, chỉ cúi đầu chăm chú ăn bánh kem.
Tranh thủ lúc các mọi người đang bàn tán sôi nổi về Thời Ôn Lễ, cô mở khóa điện thoại, gửi cho anh một tin nhắn:【Anh ăn trưa chưa?】
Thời Ôn Lễ nhanh chóng trả lời:【Anh ăn rồi. Giờ em mới ăn đúng không?】
Hứa Thanh Hòa:【Vâng, trưa nay em vừa nhận một ca phẫu thuật cấp cứu.】
Cô đang gõ chữ thì Phương Vũ bỗng đứng dậy lấy khăn giấy, làm cô giật nảy mình.
Hình đại diện WeChat của Thời Ôn Lễ ai cũng biết, lại còn rất đặc biệt. Hứa Thanh Hòa có tật giật mình, sợ bị người khác nhìn thấy nội dung trò chuyện nên vội vàng kết thúc cuộc hội thoại:【Không nói chuyện nữa, xung quanh em toàn đồng nghiệp thôi.】
Thời Ôn Lễ:【Em mau ăn cơm đi, tối gặp rồi nói chuyện tiếp.】
Hứa Thanh Hòa gõ xong chữ “Tối gặp nhé”, trước khi gửi đi, cô lại thêm vào một câu phía trước:【Nhớ Phó trưởng khoaThời rồi, tối gặp nhé.】
Cô vừa mới ăn xong bánh kem, còn chưa kịp ăn trưa thì đã nhận được điện thoại yêu cầu hội chẩn cấp cứu.
Uống hai ngụm nước, cô cầm lấy điện thoại rồi đi ngay.
Từ phòng cấp cứu trở về, cô lại tiếp tục bàn giao ca với đồng nghiệp ca đêm, bận rộn đến gần năm giờ rưỡi chiều.
Tống Tân Đàm gửi tin nhắn cho cô, nói đã đợi sẵn ở dưới.
Hứa Thanh Hòa:【Tớ vừa mới bận xong, vẫn chưa thay quần áo, đợi tớ mấy phút nhé.】
Tống Tân Đàm:【Không vội.】
Hứa Thanh Hòa ấn vào khung trò chuyện với Thời Ôn Lễ:【Anh vẫn đang ở sân đánh cầu à? Trưa nay mải vui quá em quên chưa nói với anh, tối nay em không đi mua sắm được rồi. Bạn nối khố của em hôm nay về nước, tối nay em mời cậu ấy đi ăn. Tối mai mình đi nhé.】
Thời Ôn Lễ:【Được, tối mai anh đi cùng em.】
Hứa Thanh Hòa:【Sao anh lại đột ngột công khai thế? Viện trưởng Khương chắc buồn bực lắm.】
Gửi xong tin nhắn, cô liền đặt điện thoại xuống, tranh thủ lúc anh chưa trả lời để nhanh chóng thay quần áo.
Thời Ôn Lễ:【Không công khai vẫn sẽ có người tiếp tục tỏ tình, cũng không hay.】
Anh bảo cô không cần phải lo lắng:【Phía Viện trưởng Khương không sao đâu, có Khương Dương rồi. Anh đã nói với Khương Dương.】
Một lúc lâu không thấy cô trả lời, anh vẫn kiên nhẫn đợi.
Lúc này, anh đang ngồi trong xe ở bãi đỗ xe ngay đối diện tòa nhà tổng hợp. Vốn dĩ anh đến để đón cô đi mua sắm, không ngờ cô lại thay đổi đột xuất.
Hứa Thanh Hòa cuối cùng cũng trả lời:【Khương Dương chắc bị dọa chết khiếp nhỉ?】
Thời Ôn Lễ cười:【Chắc là vậy.】
Anh lại hỏi: 【Tối nay em ăn ở đâu? Anh đưa em qua đó.】
Hứa Thanh Hòa:【Không cần đâu ạ, bạn nối khố của em đến đón rồi. Cho dù cậu ấy không đến, anh cũng tuyệt đối đừng qua đây nhé. Nếu bị đồng nghiệp nhìn thấy thì chẳng phải là công khai trực tiếp luôn sao?】
Vẫn phải giữ thể diện cho hai viện trưởng, ra Tết cô còn phải luân chuyển khoa phòng, việc bị hoãn phẫu thuật là khó tránh khỏi, tranh chấp càng không thiếu.
Cô không muốn anh vì mình mà trở thành tâm điểm bàn tán, bị người ta thêm mắm dặm muối bàn ra tán vào.
Thời Ôn Lễ:【Không sao đâu. Ngoại trừ người trong nhóm của anh ra thì không ai biết chiều nay anh có đi làm, có ở phòng thí nghiệm hay không.】
Cứ coi như là tiện đường chở cô một đoạn thôi.
Nhưng nếu bạn nối khố của cô đã đến đón rồi, anh cũng không định nói cho cô biết chuyện mình đang ở ngay dưới lầu nữa.
Anh vừa định khởi động xe rời đi thì bỗng thấy một người bước xuống từ chiếc xe phía xa phía trước.
Sáng nay vừa mới gặp ở phòng khám chuyên khoa nên anh có ấn tượng rất sâu sắc, chính là bệnh nhân tên Tống Tân Đàm kia.
Giờ này lại đến bệnh viện, tám phần là do chứng đau đầu lại trở nặng, đau đến mức không chịu nổi rồi.
Thời Ôn Lễ tắt máy, cởi dây an toàn, định bước xuống xe hỏi thăm tình hình.
Tay còn chưa kịp đẩy cửa xe ra thì đã thấy Tống Tân Đàm mỉm cười vẫy vẫy tay về phía cửa tòa nhà, người đang rảo bước đi tới chính là Hứa Thanh Hòa.
Tống Tân Đàm chính là bạn nối khố của cô?
Ở Bắc Kinh người đi dòng xe này không ít, vừa nãy anh không nghĩ theo hướng đó.
Hai người đứng trước đầu xe nói chuyện với nhau vài câu rồi mới lên xe.
Mãi cho đến khi chiếc xe kia lăn bánh rời đi, anh mới khởi động lại động cơ.
Tống Tân Đàm biết anh là ai, cũng biết anh và Hứa Thanh Hòa đã đăng ký kết hôn, vậy mà lúc khám bệnh sáng nay lại không hề hé răng nửa lời.
Anh thậm chí không kìm được mà nghĩ nhiều hơn, Tống Tân Đàm đăng ký khám đúng số của anh, có lẽ hoàn toàn không phải vì muốn chữa bệnh, mà chỉ là để đến gặp anh một lần.
Thu hồi dòng suy nghĩ, Thời Ôn Lễ lái xe rời khỏi bệnh viện.
Anh không về nhà mà đi thẳng tới một trung tâm thương mại gần nhất.
Bản thân anh không có gì muốn mua, định chọn cho Hứa Thanh Hòa mấy chiếc khăn choàng. Vừa có thể dùng làm phụ kiện phối đồ, lại vừa có thể dùng làm chăn đắp.
Anh đi tổng cộng năm cửa hàng flagship, mua được ba chiếc khăn choàng rất hợp với khí chất của cô.
Đi mua sắm vào cuối tuần, lại đúng vào dịp cuối năm, dễ chạm mặt đồng nghiệp nhất.
Tin tức Thời Ôn Lễ xuất hiện ở cửa hàng flagship thời trang nữ lập tức được lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp các nhóm buôn chuyện lớn nhỏ.
Các nhóm hóng chuyện ngày hôm nay, sau tin chấn động Thời Miểu kết hôn chớp nhoáng với ông chủ tập đoàn Kinh Hòa, lại một lần nhộn nhịp hẳn lên.
Bàn tán xong về Thời Ôn Lễ, chủ đề lại xoay sang Thanh Hòa.
【Có phải bác sĩ Hứa sắp có tin vui rồi không? Tôi thấy có chiếc xe đến đón cô ấy, người đàn ông kia đẹp trai dã man, gu của bác sĩ Hứa đúng là không chê vào đâu được.】
Phương Vũ liền lên tiếng đính chính thay Hứa Thanh Hòa:【Đấy là bạn nối khố của cô ấy, quen nhau từ nhỏ rồi.】
【Cái này mà cô cũng tin à? Bạn nối khố của cô đối xử tốt với cô thế cơ à?】
Phương Vũ: “…..”
【Ba chữ “bạn nối khố” chỉ chứng minh được là hai người họ quen nhau lâu thôi, chẳng nói lên được điều gì khác cả, nhìn một cái là biết tình cảm giữa hai người họ không bình thường rồi. Cô nghĩ mà xem, một người đàn ông sẽ không vô duyên vô cớ tốt với một người phụ nữ như thế đâu.】
Phương Vũ không khỏi dao động.
Đúng vậy, bạn nối khố nhà ai mà vừa mới hạ cánh, còn chưa điều chỉnh chênh lệch múi giờ đã mang bánh kem đến trước chứ?
Ai vừa về nước ngày đầu tiên lại không tụ họp với gia đình trước, mà vội chạy đến gặp cô ấy?
【Bác sĩ Hứa với bạn nối khố trông đẹp đôi lắm, ở bên nhau chẳng phải rất tốt sao.】
Có người trêu chọc:【Hôm nay chắc là ngày bệnh viện chúng ta có nhiều người đau lòng nhất rồi.】
Buổi trưa đã có một đống người đau lòng rồi.
Buổi tối lại thêm một đống nữa.
Mãi cho đến tám giờ tối, những tin nhắn riêng gửi cho Thời Ôn Lễ để chúc mừng, sẵn tiện dò hỏi đối tượng xem mắt là ai vẫn chưa hề dừng lại.
Thời Ôn Lễ vừa từ trung tâm thương mại về đến nhà. Ngoại trừ ba người được ghim ở đầu danh sách ra, anh không còn bấm mở những tin nhắn khác nữa, hoàn toàn trả lời không hết.
Anh biết nhân duyên của mình trước giờ khá tốt, nhưng không ngờ lại “tốt” đến mức này.
Không chỉ có anh, Thời Miểu cũng bị hỏi đến mức cạn lời, những người đến dò hỏi cô chưa từng ngớt.
Thời Miểu bảo, lúc mình kết hôn chớp nhoáng cũng chẳng có nhiều người nhắn tin cho cô đến thế này.
Cởi chiếc áo khoác dạ treo lên gọn gàng, anh lại bấm mở điện thoại ra xem.
Mười phút trước, Hứa Thanh Hòa có gửi tới một tin nhắn:【Chồng ơi, tầm chín giờ em về nhé.】
Thời Ôn Lễ:【Được. Anh có mua khăn choàng cho em, lát nữa về xem có thích không.】
Hứa Thanh Hòa: 【Em đã biết chuyện anh đi mua sắm qua các nhóm chat rồi (cười trộm) (cười trộm). Tự dưng thấy Bắc Kinh nhỏ thật đấy, tối nay em đi ăn cũng gặp mấy người đồng nghiệp liền.】
Cô nói đùa:【Sau này hai đứa mình đi đâu không cần phải báo cáo cho nhau nữa rồi, cứ lướt các nhóm chat là biết đối phương đang ở đâu ngay.】
Thời Ôn Lễ bật cười:【Trước đây anh không cảm thấy bệnh viện mình lại đông người đến thế.】
Anh lại nói:【Vẫn chưa ăn xong đúng không? Em ăn cơm trước đi.】
Hứa Thanh Hòa:【Vâng ạ, món ăn vẫn chưa lên đủ.】
Hứa Thanh Hòa:【Về nhà em nói chuyện với anh sau nhé.】
Thời Ôn Lễ: 【OK.】
Nhiều tin nhắn như vậy, cũng không thể coi như không thấy.
Nhưng nếu phải trả lời từng người một thì dù có thức trắng đêm cũng không trả lời hết nổi.
Lúc chiều, em rể Mẫn Đình còn gọi điện đến cho anh, bảo là có người đã dò hỏi sang tận chỗ cậu ấy rồi.
“…..”
Tất cả mọi người đều tò mò, là ai làm mối.
Họ càng hiếu kỳ hơn, tại sao anh lại đột nhiên chịu đi xem mắt. Bởi vì trước đây, ngay cả việc đối phương trông như thế nào còn chưa biết anh đã thẳng thừng từ chối khéo rồi.
Nếu không phải vì chuyện Viện trưởng Khương và Phó viện trưởng thay nhau làm mai đều bị anh từ chối, có lẽ mọi người cũng không để tâm đến chuyện anh có người yêu hay chưa như vậy.
Những tin nhắn chúc mừng và chúc phúc không thể xem như không thấy, Thời Ôn Lễ đành phải chọn cách phản hồi chung.
Đăng liền hai trạng thái lên vòng bạn bè trong cùng một ngày đã phá vỡ kỷ lục từ trước đến nay của anh.
【Xin cảm ơn những lời chúc phúc của tất cả mọi người, tin nhắn quá nhiều nên tôi không thể trả lời riêng từng người một được. Tôi xin chọn điều mà mọi người quan tâm nhất để nói ở đây một chút. Là tôi đã chủ động muốn đi xem mắt và muốn ở bên cô ấy, cô ấy không từ chối tôi. Chúng tôi đã xác định quan hệ.】
Còn lần trước đó nữa, là từ trước khi anh đi tu nghiệp.
Tần suất đăng bài của anh thấp đến mức khi mọi người lướt thấy dòng trạng thái này trên trang chủ của mình đều phải kinh ngạc một hồi rồi mới nhìn vào nội dung chi tiết.
Người đầu tiên nhìn thấy bài đăng này là một đồng nghiệp ở khoa Chẩn đoán hình ảnh. Hôm nay được nghỉ, anh ta đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ trưa, trước khi ngủ theo thói quen lướt vòng bạn bè một chút, bỗng nhiên bật dậy như cá chép lật mình: “Ôi vãi”
Tiếng kêu quá lớn làm người nhà ở phòng khách giật mình.
“Ôi mẹ ơi, Phó trưởng khoa Thời thoát ế rồi! Khụ khụ khụ!” Trong phòng làm việc của khoa Gây mê, Phương Vũ đang húp bún cay, bị bài đăng này làm kích động đến mức sặc vào cổ họng, ho liên tục, ho đến nỗi nước mắt cũng sắp trào ra.
Đồng nghiệp bên cạnh giật lấy điện thoại của Phương Vũ để xem rốt cuộc là chuyện gì. Cứ ngỡ là tin đồn lộ ra từ nhóm hóng biến nào đó, không ngờ lại là bài đăng trên vòng bạn bè do chính Thời Ôn Lễ đăng.
Người đó không nhịn được mà thốt lên: “Vãi chưởng!Chuyện gì đây?!”
Phương Vũ bị vị cay nồng xộc thẳng vào cổ họng, vẫn đang ho lấy ho để, đồng nghiệp tốt bụng bèn vỗ vỗ lưng giúp cô ấy.
Vừa vỗ vừa mải lướt xem phần bình luận, vỗ một hồi tay lại trượt lên gáy cô ấy, vỗ một phát vào gáy.
Phương Vũ: “…..”
Đúng là chẳng màng đến sống chết của cô mà.
Hôm nay là thứ Bảy, lại vào dịp cuối năm, số lượng phẫu thuật của các khoa phòng chưa bằng một phần mười ngày thường.
Lúc này đa số mọi người đều đang rảnh rỗi, thế nên dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ cũng bùng nổ khắp bệnh viện với tốc độ hóng biến nhanh gấp mười lần bình thường.
Anh có nhân duyên tốt, kết bạn WeChat cá nhân với tận bảy, tám mươi phần trăm đồng nghiệp trong bệnh viện.
Chẳng mấy chốc, khu vực bình luận đã xây thành tòa nhà cao tầng, lướt mãi không thấy đáy.
Mọi người thi nhau bàn tán, tò mò không biết đối tượng xem mắt này là ai?
Tiến triển tiếp theo thế nào rồi?
Có phải người do Viện trưởng Khương giới thiệu không?
Phương Vũ cuối cùng cũng dứt cơn ho, rút tờ khăn giấy lau lau nước mắt.
Ai không biết nhìn vào, lại tưởng Thời Ôn Lễ có đối tượng xem mắt làm cô ấy đau lòng đến phát khóc.
Cuối cùng cũng có thể nói chuyện lại bình thường, câu đầu tiên cô ấy không quên quan tâm đến Thời Ôn Lễ: “Phó trưởng khoa Thời có trả lời đối tượng xem mắt là ai chưa?”
Đồng nghiệp lắc đầu: “Chẳng trả lời ai cả.”
“Phó trưởng khoa Thời vừa hết ca khám bệnh, chắc đang trên đường về nhà.”
Phương Vũ vớ lấy cốc nước, tu vài ngụm cho nhuận họng, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại: “Bác sĩ Hứa khi nào mới mổ xong? Biết đâu cô ấy lại biết gì đó.”
Đồng nghiệp: “Vừa nhận một ca cấp cứu, chắc phải lát nữa.”
Phương Vũ đặt cốc nước xuống, giật lại điện thoại của mình: “Để tôi xem trong nhóm có ai biết là ai không.”
Vừa bấm vào nhóm chị em bạn dì, đập vào mắt là cả một màn hình tràn ngập các sticker “khóc lóc thảm thiết” với “trái tim tan vỡ”.
Phương Vũ an ủi họ:【Lúc người ta độc thân thì làm nam thần, giờ người ta có người yêu rồi thì mình quay sang chèo thuyền thôi.】
Cô ấy lướt một lượt khắp các nhóm hóng biến, chưa bao giờ thấy nhộn nhịp đến thế, nhưng chẳng một ai moi ra được danh tính của đối tượng xem mắt kia.
Quan trọng là, ngay cả người của khoa Ngoại thần kinh cũng không hề phát hiện ra chút dấu vết nào về chuyện này của Thời Ôn Lễ.
【Thời Miểu đang ở trong phòng mổ, không cầm điện thoại đâu.】
【Còn Đinh Khải Hàng thì sao? Mau hỏi anh ta xem nào.】
【Hỏi rồi, lúc đầu anh ta còn bảo tôi đừng có tin mấy cái tin vịt nhảm nhí này. Tôi bắt anh ta vào xem vòng bạn bè của phó trưởng khoa Thời, anh ta mới chịu tin đấy.】
【Thế thì hỏi Tu Tình xem.】
Tu Tình là cô gái duy nhất trong nhóm của Thời Ôn Lễ.
Con gái thường tinh ý hơn, biết đâu lại nắm được tình hình.
【Đúng đúng đúng, hỏi Tu Tình đi. Hỏi Đinh Khải Hàng bằng hòa, giờ anh ta đang làm bác sĩ nội trú trưởng, bận tối tăm mặt mũi, lo cho bản thân còn chẳng xong, lấy đâu ra thời gian mà để ý cấp trên dạo này thế nào.】
【Hỏi Tu Tình rồi. Tu Tình đang kêu gào thảm thiết kia kìa, bảo là sau này không có bánh kếp hành mà ăn nữa rồi.】
Mọi người vừa đồng cảm với Tu Tình, nhưng chợt nghĩ đến chính mình còn chưa từng được nếm thử món bánh kếp hành do tự tay Thời Ôn Lễ làm, nỗi đồng cảm ấy liền bay biến trong một nốt nhạc.
【Hỏi Ngô Hiểu Phong thử xem!】
【Nghe nói chính Ngô Hiểu Phong cũng đang đi khắp nơi hỏi thăm kìa.】
“…..”
【Suýt thì quên bác sĩ Khương @Khương Dương, chẳng phải anh có quan hệ rất tốt với Phó trưởng khoa Thời sao?】
Khương Dương lúc này mới ngoi lên:【Mọi người chẳng phải vừa hỏi tôi đầu tiên đấy à? Não cá vàng hết rồi hả?】
“…..”
Cả đám cười rộ lên, đầu óc lú lẫn, quên sạch sành sanh.
Hỏi một vòng từ trên xuống dưới, rốt cuộc ngơ ngác nhận ra chẳng một ai hay biết.
【Xem ra không phải người trong bệnh viện mình rồi.】
Có người vẫn không cam lòng, lại mò vào dưới dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ để lại bình luận.
Nhưng từ đầu đến cuối vẫn chẳng nhận được câu trả lời.
Thời Ôn Lễ vừa về đến nhà.
Quần áo của Hứa Thanh Hòa ngoài ban công đã khô, anh thu vào rồi gấp gọn gàng cất vào trong tủ.
Chiều nay vốn dĩ anh định hẹn Ngô Hiểu Phong đi đánh cầu, nhưng Ngô Hiểu Phong lại bảo hôm nay không đánh được, phải đi an ủi cô đồng nghiệp vừa nhờ anh ta nghe ngóng tin tức hộ.
Ngô Hiểu Phong: Anh vừa công khai một cái, cô ấy đến cả chút mơ tưởng cũng không còn nữa.
Đóng cửa tủ lại, anh chợt nhớ ra bộ váy ngủ và đồ ngủ hai người thay ra tối qua vẫn còn nằm trong giỏ đồ bẩn ở phòng tắm.
Tuần trước cô đến đây ở nhờ, quần áo của hai người đều được giặt riêng.
Hôm nay, anh bỏ chung mấy bộ đồ vào trong máy giặt.
Bây giờ, mọi ngóc ngách trong nhà đều có dấu vết của cô, ngay cạnh ghế sô pha phòng khách đang lăn lóc mấy quả bóng yoga nhỏ.
Mấy quả bóng này cô chỉ mang đến nghịch để giết thời gian những lúc ở bên anh, chẳng dùng để tập gì.
Anh vừa ngồi xuống ghế sô pha, điện thoại trên bàn trà lại đổ chuông.
Kể từ khi đăng dòng trạng thái đó, điện thoại của anh chưa từng được yên, tin nhắn liên tục, điện thoại cũng gọi đến hết cuộc này đến cuộc khác.
Thời Ôn Lễ bấm mở ra, tin nhắn mới nhất là của Ngô Hiểu Phong:【Anh hẹn được ai đi đánh cầu chưa?】
Anh trả lời: 【Đang định hẹn đây.】
Ngô Hiểu Phong:【Thế thì khoan hãy hẹn, hoặc là đổi sân khác đi.】
Anh ta vội vàng giải thích tiếp:【Cô ấy không muốn làm lỡ buổi đánh cầu của tôi nên đã đặt sẵn sân rồi, bảo là tiện vào đánh vài séc giải khuây cho đỡ để tâm đến chuyện đó. Sân đặt lại đúng ngay chỗ chúng ta hay chơi, cô ấy không biết anh cũng thường xuyên tới đó. Chiều nay anh mà qua, có thể đoán ngay ra được cô ấy chính là người nhờ tôi dò la tin tức. Hay là chiều nay anh đừng đến nữa? Anh không biết đối phương là ai thì sau này vẫn làm đồng nghiệp bình thường được, đôi bên đều không bị khó xử.】
Thời Ôn Lễ:【Được, chiều nay tôi không đi nữa.】
Ngô Hiểu Phong:【Cảm ơn nhé.】
Thời Ôn Lễ: 【Khách sáo rồi.】
Trò chuyện với Ngô Hiểu Phong xong, anh mới bấm vào vòng bạn bè.
Hàng ngàn lượt bình luận và thả tim hiện lên, nhìn hoa cả mắt, đếm không xuể.
Anh bắt đầu kiến tập tại bệnh viện từ năm hai Đại học, sau đó là thực tập, đào tạo bác sĩ nội trú rồi được giữ lại trường và bệnh viện công tác.
Suốt mười mấy năm qua, trong WeChat của anh có đến mấy nghìn đồng nghiệp là y bác sĩ của bệnh viện, cảm giác như hôm nay ai cũng vào thả tim vậy.
Nhiều người như thế, cũng không phải đều quen biết hết.
Không ít người được kết bạn thông qua các nhóm chat công việc, thấy ghi chú rõ ràng tên tuổi và khoa phòng là anh bấm đồng ý kết bạn ngay.
Có người kết bạn để hỏi han về luận văn, có người hỏi hộ bệnh tình của người nhà, cũng có người chẳng rõ kết bạn vì lý do gì. Có lẽ đơn thuần là để cho vui, giống như trường hợp của Phương Vũ vậy.
Thời Ôn Lễ không xem khu vực bình luận, mà lướt qua một lượt các ảnh đại diện nhấn nút thả tim.
Nhìn từ đầu đến cuối, ngay cả Viện trưởng Khương và Phó viện trưởng cũng đã thả tim nhưng không thấy ảnh đại diện của Hứa Thanh Hòa. Chắc là cô đang bận.
Dòng trạng thái nửa công khai này của anh, đại đa số mọi người đều tin là anh thực sự đã có đối tượng xem mắt, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ cho rằng anh chỉ đang lấy việc này ra làm tấm lá chắn để né tránh rắc rối từ những lời tỏ tình hay những lần bị làm mai.
Viện trưởng Khương chính là một trong số “bộ phận nhỏ” đó.
Viện trưởng Khương nghĩ như vậy cũng có lý do riêng.
Thứ nhất, Thời Ôn Lễ không đến mức vô duyên vô cớ làm ông mất mặt trước mọi người.
Thứ hai, ngày hôm qua cô ruột của Thời Ôn Lễ còn gọi điện cho ông, nói chuyện hôn sự của cháu trai làm bà lo lắng không thôi, điều bà sợ nhất là cháu trai không muốn lập gia đình.
Nói một hồi, lại quay sang oán trách người anh cả Thời Kiến Khâm, nói rằng nếu không phải tại anh cả ích kỷ, sau khi ly hôn chỉ biết nghĩ cho bản thân, bỏ mặc con cái để đi Thượng Hải thì hai đứa nhỏ đâu đến nỗi chẳng có chút hứng thú nào với chuyện tình cảm.
Lúc Viện trưởng Khương kể chuyện này với con trai mình là Khương Dương, Khương Dương thầm nghĩ trong lòng. Bố đã bao giờ nghĩ chính vì bố có quan hệ quá tốt với cô chú của anh Thời, nên anh ấy mới không dám nói cho cô mình biết chuyện mình đang yêu đương chưa?
Hôm nay hai bố con cùng nhau về nhà, Khương Dương đi nhờ xe của bố.
Trước đây bố chẳng bao giờ chở anh ta, hiếm hoi lắm hôm nay tình cha ấm áp trỗi dậy.
Viện trưởng Khương: “Thời Ôn Lễ không có người yêu mà lại cố tình bảo là có, giấu được một thời gian thôi chứ lâu dần ai mà chẳng nhận ra, mọi người đâu có ngu.”
Khương Dương: “…..”
Anh ta thuận thế tiếp lời, “Không có người yêu thì dễ giải quyết, để con để ý giúp anh ấy, cố gắng trong vòng nửa năm tác hợp thành công. Dù sao mọi người cũng chẳng biết là anh ấy mới yêu hay là cái người từng công khai trên vòng bạn bè hồi trước.”
Viện trưởng Khương liếc nhìn con trai từ trên xuống dưới: “Con á?”
Khương Dương vẻ mặt không phục, nhìn ngược lại: “Con thì sao? Bố coi thường người khác đấy à?”
Viện trưởng Khương buồn cười: “Cứ nhìn cái dáng vẻ không đứng đắn của con xem, con giới thiệu thì ai mà dám đồng ý?”
“…..”
Cứ chờ mà xem.
Đến lúc đó anh ta nhất định sẽ khăng khăng cãi chày cãi cối rằng Hứa Thanh Hòa và anh Thời là do một tay anh ta tác hợp.
“Bố đừng có đánh giá thấp người khác. Chỉ vì bản thân mai mối thất bại mà lại cho rằng ai cũng giống bố. “
Viện trưởng Khương: “…”
Tài xế len lén liếc nhìn Viện trưởng Khương qua gương chiếu hậu.
Viện trưởng Khương: “Không phải bố đánh giá thấp người khác. Con tự hỏi lòng mình xem, nếu con bảo với Thời Ôn Lễ là muốn giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, cậu ấy có dám nhận lời không?”
Khương Dương lười chẳng buồn đôi co với bố mình nữa, đợi về đến nhà anh ta sẽ mách mẹ sau.
Anh ta tiện tay bấm vào vòng bạn bè, lướt lướt xem khu vực bình luận dưới dòng trạng thái của Thời Ôn Lễ. Trong đó có một “tòa tháp” của mọi người còn xây cao hơn cả nhà chọc trời.
Anh ta nhắn tin riêng cho Thời Ôn Lễ:【Anh Thời, phía bố em thì anh không cần phải lo đâu. Ông ấy đã tự thuyết phục bản thân i rồi, chắc chắn là anh không có đối tượng xem mắt nào hết, chỉ lấy chuyện đó ra làm tấm lá chắn thôi. Phó viện trưởng nhà chúng ta kiểu gì cũng bị ông ấy “dắt mũi” cho mà xem.】
Quá nhiều tin nhắn nên Thời Ôn Lễ đã để điện thoại ở chế độ im lặng từ lâu.
Lúc tin nhắn của Khương Dương gửi đến, anh đang lái xe tới nhà mới.
Đang lái xe nên không thể xem điện thoại.
Dòng trạng thái này của Thời Ôn Lễ tựa như một tảng đá nghìn cân, khuấy động lên ngàn tầng sóng gió vào một buổi chiều thứ Bảy rảnh rỗi.
Mãi cho đến hai giờ bốn mươi phút chiều, Hứa Thanh Hòa mới bước ra khỏi phòng mổ.
Nhà ăn bệnh viện đã qua giờ phục vụ cơm trưa, Trương Tuần đã đặt đồ ăn ngoài giúp cô, vừa mới giao đến văn phòng.
Trên bàn ngoài hộp đồ ăn ra thì còn có thêm một chiếc bánh kem.
Phương Vũ đi tái khám cho bệnh nhân trở về, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy chiếc hộp đựng bánh kem kia.
“Úi chà, tình huống gì đây?”
Bánh kem của thương hiệu này xưa nay vốn luôn là cái tên định nghĩa cho hai chữ đắt đỏ.
“Ai tặng cho bác sĩ Hứa thế?”
Các đồng nghiệp trong văn phòng đồng loạt ngẩng đầu lên: “Chẳng biết nữa, trên hộp không để lại bất kỳ thông tin gì.”
“Mọi người đều đang đoán mò đây, liệu có phải là Phó trưởng khoa Thời không?”
Lúc này, thật sự rất khó để khiến người ta không nghĩ nhiều.
Dứt lời, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Phương Vũ vội quay người lại, nhìn thấy người vừa đến liền không giấu nổi vẻ phấn khích: “Bác sĩ Hứa, mau lại đây, có người tặng bánh kem cho chị này.”
Hứa Thanh Hòa nhìn chiếc hộp đựng bánh kem to đùng như thế, thậm chí còn phải nghĩ lại xem hôm nay có phải ngày kỷ niệm đặc biệt gì không.
Trên hộp không có lời nhắn gì đặc biệt, chỉ có một câu: Mỗi ngày đều vui vẻ.
Là Thời Ôn Lễ tặng sao?
Ngay vào lúc này, điện thoại của cô bỗng đổ chuông, màn hình hiển thị: Tống Tân Đàm.
“Biết tớ đang ở đâu không?” Sau khi uống thuốc, Tống Tân Đàm đã đỡ đau đầu hơn nhiều, giọng nói cũng có năng lượng hơn.
Hứa Thanh Hòa: “Ở đâu? Sân bay à?”
“Vừa mới từ Ung Hòa Cung ra.”
“Hả?” Hứa Thanh Hòa ngỡ ngàng nói, “Cậu về rồi à? Hạ cánh lúc nào thế?”
“Từ sáng sớm. Chẳng phải đã đi trả lễ giúp cậu xong rồi đây sao.”
Tống Tân Đàm nói, “Đến nhà tớ còn chưa kịp về nữa đấy.”
“Đủ nghĩa khí đấy, hôm nào tớ mời cậu đi ăn.”
Hứa Thanh Hòa dùng vai kẹp lấy điện thoại, hai tay thì loay hoay tháo hộp bánh kem, “Tớ vừa nhận được một chiếc bánh kem thiên nga pha lê, có phải cậu tặng không?”
Tống Tân Đàm nói phải.
Bản thân bị đau đầu không lo nổi, anh ta đã dặn dò thư ký chuẩn bị thật nhiều quà cho Hứa Thanh Hòa, rồi đặt thêm một chiếc bánh kem đúng vị cô thích để chúc mừng cô đăng ký kết hôn.
“Tớ bảo thư ký Trương đặt đấy. Không ngờ hôm nay anh ta đã cho người gửi qua luôn rồi.”
Hứa Thanh Hòa: “Tớ đã bảo mà, sao tự dưng lại nhận được bánh kem chứ.”
Chỉ có người nhà và Tống Tân Đàm mới biết cô thích ăn bánh kem của thương hiệu này.
Các đồng nghiệp đang vây quanh trong văn phòng nghe thấy lời này liền lặng lẽ thu hồi ánh mắt hóng chuyện, tiếp tục quay về làm việc của mình.
Hóa ra người tặng bánh kem không phải Thời Ôn Lễ.
Sân bay, vừa hạ cánh, chắc là bạn nối khố Tống Tân Đàm của cô đã về nước rồi.
Những người quen với Hứa Thanh Hòa ở khoa Gây mê đều biết, cô có một cậu bạn nối khố gắn bó qua bao thăng trầm, bất kể lúc nào gọi cũng đều có mặt.
Không chỉ đẹp trai mà lại còn nhiều tiền.
Tống Tân Đàm hỏi cô tối nay có rảnh không: “Ngày mai với ngày kia tớ có tiệc gia đình hai ngày liên tiếp, nếu tối nay cậu không rảnh thì phải đợi qua Tết mới tụ tập được.”
Vừa hạ cánh đã chẳng về nhà, việc đầu tiên là đi trả lễ giúp cô, lại còn ngay lập tức gửi bánh kem đến. Trong lòng Hứa Thanh Hòa không khỏi cảm động, có bận đến mấy cô cũng phải sắp xếp thời gian để gặp cậu ta.
“Tớ bao, địa điểm cậu chọn đi.”
Tống Tân Đàm hỏi: “Mấy giờ cậu tan làm? Tớ qua đón.”
“Chiều nay tớ không có ca mổ, năm giờ rưỡi là đi được rồi.”
Hẹn giờ xong, Hứa Thanh Hòa cúp máy. Lấy điện thoại từ trên vai xuống rồi vẫy tay gọi mấy người Phương Vũ lại ăn bánh kem.
“Bác sĩ Hứa, cậu thật sự không cân nhắc cậu bạn thân này sao? Cho dù không có tình cảm, cậu ấy đối tốt với cậu như vậy, sau khi kết hôn cuộc sống cũng sẽ rất thoải mái.”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười bảo: “Không cân nhắc.”
Cô không nói gì thêm,cô không thích nói dối.
Nói dối nhiều thì rất khó để lấp l**m cho tròn trịa.
“Ơ, đúng rồi, cậu có biết đối tượng xem mắt của Phó trưởng khoa Thời là ai không? Lại có người giới thiệu cho anh ấy đấy.”
“Ai giới thiệu cơ? Chuyện từ bao giờ thế?”
Mọi người nghe giọng điệu của cô mang theo vài phần quan tâm, xem ra cô cũng không hề hay biết gì.
“Chẳng lẽ cậu vẫn chưa biết Phó trưởng khoa Thời đăng bài lên vòng bạn bè à?”
Tim Hứa Thanh Hòa bỗng hẫng một nhịp: “Bài đăng gì cơ?”
Cô từ phòng hồi tỉnh sau gây mê đi ra, vừa đi vừa trò chuyện với Trương Tuần quay về văn phòng. Còn chưa kịp xem điện thoại, hoàn toàn không hề biết Thời Ôn Lễ đã công khai chuyện mình có đối tượng xem mắt.
“… Đăng từ giữa trưa rồi, lúc ấy cậu đang ở trong phòng mổ.”
Hứa Thanh Hòa vội vàng bấm mở WeChat. Hai người có rất nhiều bạn chung trên WeChat, ảnh đại diện nhấn nút thả tim dài đến mức một màn hình điện thoại hiển thị không hết, phải vuốt xuống dưới mãi mới hết.
Cô không ngờ anh lại chọn ngày hôm nay để công khai những điều này.
Cô lặng lẽ thả tim.
Phương Vũ đang đứng ngay bên cạnh cắt bánh kem, cô không nhắn tin riêng cho anh nữa.
“Bọn tớ thảo luận suốt cả buổi trưa, hỏi cả một vòng lớn, chẳng ai biết đối tượng xem mắt này của Phó trưởng khoa Thời là ai.”
Phương Vũ đưa miếng bánh kem đầu tiên cho Hứa Thanh Hòa, “Vốn dĩ còn trông cậy cậu ít nhiều cũng biết gì đó. Xem ra sắp thành một ẩn số rồi.”
Sau khi biết chiếc bánh kem này là do Tống Tân Đàm gửi tặng, mọi người không ai nhắc lại chuyện từng nghi ngờ bánh là của Phó trưởng khoa Thời tặng, tưởng đối tượng xem mắt kia là cô.
Chuyện đùa giữa các đồng nghiệp với nhau, họ không bao giờ đem ra gán ghép lung tung.
Bánh kem đã chia xong, Phương Vũ cuối cùng cũng chịu ngồi xuống: “Người khác giới thiệu cho Phó trưởng khoa Thời biết bao nhiêu đối tượng xem mắt, anh ấy còn chẳng thèm gặp mặt. Vậy mà lại công khai người này, chắc chắn là thích rồi.”
Đồng nghiệp tiếp lời: “Giữa thích và thích hợp, kiểu gì cũng phải có một.”
Phương Vũ cực kỳ tò mò: “Mọi người đoán xem đối tượng của Phó trưởng khoa Thời sẽ thuộc kiểu người như thế nào? ”
“Cái đó còn phải nói sao, nhất định là đặc biệt dịu dàng rồi.”
Hứa Thanh Hòa không lên tiếng, chỉ cúi đầu chăm chú ăn bánh kem.
Tranh thủ lúc các mọi người đang bàn tán sôi nổi về Thời Ôn Lễ, cô mở khóa điện thoại, gửi cho anh một tin nhắn:【Anh ăn trưa chưa?】
Thời Ôn Lễ nhanh chóng trả lời:【Anh ăn rồi. Giờ em mới ăn đúng không?】
Hứa Thanh Hòa:【Vâng, trưa nay em vừa nhận một ca phẫu thuật cấp cứu.】
Cô đang gõ chữ thì Phương Vũ bỗng đứng dậy lấy khăn giấy, làm cô giật nảy mình.
Hình đại diện WeChat của Thời Ôn Lễ ai cũng biết, lại còn rất đặc biệt. Hứa Thanh Hòa có tật giật mình, sợ bị người khác nhìn thấy nội dung trò chuyện nên vội vàng kết thúc cuộc hội thoại:【Không nói chuyện nữa, xung quanh em toàn đồng nghiệp thôi.】
Thời Ôn Lễ:【Em mau ăn cơm đi, tối gặp rồi nói chuyện tiếp.】
Hứa Thanh Hòa gõ xong chữ “Tối gặp nhé”, trước khi gửi đi, cô lại thêm vào một câu phía trước:【Nhớ Phó trưởng khoaThời rồi, tối gặp nhé.】
Cô vừa mới ăn xong bánh kem, còn chưa kịp ăn trưa thì đã nhận được điện thoại yêu cầu hội chẩn cấp cứu.
Uống hai ngụm nước, cô cầm lấy điện thoại rồi đi ngay.
Từ phòng cấp cứu trở về, cô lại tiếp tục bàn giao ca với đồng nghiệp ca đêm, bận rộn đến gần năm giờ rưỡi chiều.
Tống Tân Đàm gửi tin nhắn cho cô, nói đã đợi sẵn ở dưới.
Hứa Thanh Hòa:【Tớ vừa mới bận xong, vẫn chưa thay quần áo, đợi tớ mấy phút nhé.】
Tống Tân Đàm:【Không vội.】
Hứa Thanh Hòa ấn vào khung trò chuyện với Thời Ôn Lễ:【Anh vẫn đang ở sân đánh cầu à? Trưa nay mải vui quá em quên chưa nói với anh, tối nay em không đi mua sắm được rồi. Bạn nối khố của em hôm nay về nước, tối nay em mời cậu ấy đi ăn. Tối mai mình đi nhé.】
Thời Ôn Lễ:【Được, tối mai anh đi cùng em.】
Hứa Thanh Hòa:【Sao anh lại đột ngột công khai thế? Viện trưởng Khương chắc buồn bực lắm.】
Gửi xong tin nhắn, cô liền đặt điện thoại xuống, tranh thủ lúc anh chưa trả lời để nhanh chóng thay quần áo.
Thời Ôn Lễ:【Không công khai vẫn sẽ có người tiếp tục tỏ tình, cũng không hay.】
Anh bảo cô không cần phải lo lắng:【Phía Viện trưởng Khương không sao đâu, có Khương Dương rồi. Anh đã nói với Khương Dương.】
Một lúc lâu không thấy cô trả lời, anh vẫn kiên nhẫn đợi.
Lúc này, anh đang ngồi trong xe ở bãi đỗ xe ngay đối diện tòa nhà tổng hợp. Vốn dĩ anh đến để đón cô đi mua sắm, không ngờ cô lại thay đổi đột xuất.
Hứa Thanh Hòa cuối cùng cũng trả lời:【Khương Dương chắc bị dọa chết khiếp nhỉ?】
Thời Ôn Lễ cười:【Chắc là vậy.】
Anh lại hỏi: 【Tối nay em ăn ở đâu? Anh đưa em qua đó.】
Hứa Thanh Hòa:【Không cần đâu ạ, bạn nối khố của em đến đón rồi. Cho dù cậu ấy không đến, anh cũng tuyệt đối đừng qua đây nhé. Nếu bị đồng nghiệp nhìn thấy thì chẳng phải là công khai trực tiếp luôn sao?】
Vẫn phải giữ thể diện cho hai viện trưởng, ra Tết cô còn phải luân chuyển khoa phòng, việc bị hoãn phẫu thuật là khó tránh khỏi, tranh chấp càng không thiếu.
Cô không muốn anh vì mình mà trở thành tâm điểm bàn tán, bị người ta thêm mắm dặm muối bàn ra tán vào.
Thời Ôn Lễ:【Không sao đâu. Ngoại trừ người trong nhóm của anh ra thì không ai biết chiều nay anh có đi làm, có ở phòng thí nghiệm hay không.】
Cứ coi như là tiện đường chở cô một đoạn thôi.
Nhưng nếu bạn nối khố của cô đã đến đón rồi, anh cũng không định nói cho cô biết chuyện mình đang ở ngay dưới lầu nữa.
Anh vừa định khởi động xe rời đi thì bỗng thấy một người bước xuống từ chiếc xe phía xa phía trước.
Sáng nay vừa mới gặp ở phòng khám chuyên khoa nên anh có ấn tượng rất sâu sắc, chính là bệnh nhân tên Tống Tân Đàm kia.
Giờ này lại đến bệnh viện, tám phần là do chứng đau đầu lại trở nặng, đau đến mức không chịu nổi rồi.
Thời Ôn Lễ tắt máy, cởi dây an toàn, định bước xuống xe hỏi thăm tình hình.
Tay còn chưa kịp đẩy cửa xe ra thì đã thấy Tống Tân Đàm mỉm cười vẫy vẫy tay về phía cửa tòa nhà, người đang rảo bước đi tới chính là Hứa Thanh Hòa.
Tống Tân Đàm chính là bạn nối khố của cô?
Ở Bắc Kinh người đi dòng xe này không ít, vừa nãy anh không nghĩ theo hướng đó.
Hai người đứng trước đầu xe nói chuyện với nhau vài câu rồi mới lên xe.
Mãi cho đến khi chiếc xe kia lăn bánh rời đi, anh mới khởi động lại động cơ.
Tống Tân Đàm biết anh là ai, cũng biết anh và Hứa Thanh Hòa đã đăng ký kết hôn, vậy mà lúc khám bệnh sáng nay lại không hề hé răng nửa lời.
Anh thậm chí không kìm được mà nghĩ nhiều hơn, Tống Tân Đàm đăng ký khám đúng số của anh, có lẽ hoàn toàn không phải vì muốn chữa bệnh, mà chỉ là để đến gặp anh một lần.
Thu hồi dòng suy nghĩ, Thời Ôn Lễ lái xe rời khỏi bệnh viện.
Anh không về nhà mà đi thẳng tới một trung tâm thương mại gần nhất.
Bản thân anh không có gì muốn mua, định chọn cho Hứa Thanh Hòa mấy chiếc khăn choàng. Vừa có thể dùng làm phụ kiện phối đồ, lại vừa có thể dùng làm chăn đắp.
Anh đi tổng cộng năm cửa hàng flagship, mua được ba chiếc khăn choàng rất hợp với khí chất của cô.
Đi mua sắm vào cuối tuần, lại đúng vào dịp cuối năm, dễ chạm mặt đồng nghiệp nhất.
Tin tức Thời Ôn Lễ xuất hiện ở cửa hàng flagship thời trang nữ lập tức được lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp các nhóm buôn chuyện lớn nhỏ.
Các nhóm hóng chuyện ngày hôm nay, sau tin chấn động Thời Miểu kết hôn chớp nhoáng với ông chủ tập đoàn Kinh Hòa, lại một lần nhộn nhịp hẳn lên.
Bàn tán xong về Thời Ôn Lễ, chủ đề lại xoay sang Thanh Hòa.
【Có phải bác sĩ Hứa sắp có tin vui rồi không? Tôi thấy có chiếc xe đến đón cô ấy, người đàn ông kia đẹp trai dã man, gu của bác sĩ Hứa đúng là không chê vào đâu được.】
Phương Vũ liền lên tiếng đính chính thay Hứa Thanh Hòa:【Đấy là bạn nối khố của cô ấy, quen nhau từ nhỏ rồi.】
【Cái này mà cô cũng tin à? Bạn nối khố của cô đối xử tốt với cô thế cơ à?】
Phương Vũ: “…..”
【Ba chữ “bạn nối khố” chỉ chứng minh được là hai người họ quen nhau lâu thôi, chẳng nói lên được điều gì khác cả, nhìn một cái là biết tình cảm giữa hai người họ không bình thường rồi. Cô nghĩ mà xem, một người đàn ông sẽ không vô duyên vô cớ tốt với một người phụ nữ như thế đâu.】
Phương Vũ không khỏi dao động.
Đúng vậy, bạn nối khố nhà ai mà vừa mới hạ cánh, còn chưa điều chỉnh chênh lệch múi giờ đã mang bánh kem đến trước chứ?
Ai vừa về nước ngày đầu tiên lại không tụ họp với gia đình trước, mà vội chạy đến gặp cô ấy?
【Bác sĩ Hứa với bạn nối khố trông đẹp đôi lắm, ở bên nhau chẳng phải rất tốt sao.】
Có người trêu chọc:【Hôm nay chắc là ngày bệnh viện chúng ta có nhiều người đau lòng nhất rồi.】
Buổi trưa đã có một đống người đau lòng rồi.
Buổi tối lại thêm một đống nữa.
Mãi cho đến tám giờ tối, những tin nhắn riêng gửi cho Thời Ôn Lễ để chúc mừng, sẵn tiện dò hỏi đối tượng xem mắt là ai vẫn chưa hề dừng lại.
Thời Ôn Lễ vừa từ trung tâm thương mại về đến nhà. Ngoại trừ ba người được ghim ở đầu danh sách ra, anh không còn bấm mở những tin nhắn khác nữa, hoàn toàn trả lời không hết.
Anh biết nhân duyên của mình trước giờ khá tốt, nhưng không ngờ lại “tốt” đến mức này.
Không chỉ có anh, Thời Miểu cũng bị hỏi đến mức cạn lời, những người đến dò hỏi cô chưa từng ngớt.
Thời Miểu bảo, lúc mình kết hôn chớp nhoáng cũng chẳng có nhiều người nhắn tin cho cô đến thế này.
Cởi chiếc áo khoác dạ treo lên gọn gàng, anh lại bấm mở điện thoại ra xem.
Mười phút trước, Hứa Thanh Hòa có gửi tới một tin nhắn:【Chồng ơi, tầm chín giờ em về nhé.】
Thời Ôn Lễ:【Được. Anh có mua khăn choàng cho em, lát nữa về xem có thích không.】
Hứa Thanh Hòa: 【Em đã biết chuyện anh đi mua sắm qua các nhóm chat rồi (cười trộm) (cười trộm). Tự dưng thấy Bắc Kinh nhỏ thật đấy, tối nay em đi ăn cũng gặp mấy người đồng nghiệp liền.】
Cô nói đùa:【Sau này hai đứa mình đi đâu không cần phải báo cáo cho nhau nữa rồi, cứ lướt các nhóm chat là biết đối phương đang ở đâu ngay.】
Thời Ôn Lễ bật cười:【Trước đây anh không cảm thấy bệnh viện mình lại đông người đến thế.】
Anh lại nói:【Vẫn chưa ăn xong đúng không? Em ăn cơm trước đi.】
Hứa Thanh Hòa:【Vâng ạ, món ăn vẫn chưa lên đủ.】
Hứa Thanh Hòa:【Về nhà em nói chuyện với anh sau nhé.】
Thời Ôn Lễ: 【OK.】
Nhiều tin nhắn như vậy, cũng không thể coi như không thấy.
Nhưng nếu phải trả lời từng người một thì dù có thức trắng đêm cũng không trả lời hết nổi.
Lúc chiều, em rể Mẫn Đình còn gọi điện đến cho anh, bảo là có người đã dò hỏi sang tận chỗ cậu ấy rồi.
“…..”
Tất cả mọi người đều tò mò, là ai làm mối.
Họ càng hiếu kỳ hơn, tại sao anh lại đột nhiên chịu đi xem mắt. Bởi vì trước đây, ngay cả việc đối phương trông như thế nào còn chưa biết anh đã thẳng thừng từ chối khéo rồi.
Nếu không phải vì chuyện Viện trưởng Khương và Phó viện trưởng thay nhau làm mai đều bị anh từ chối, có lẽ mọi người cũng không để tâm đến chuyện anh có người yêu hay chưa như vậy.
Những tin nhắn chúc mừng và chúc phúc không thể xem như không thấy, Thời Ôn Lễ đành phải chọn cách phản hồi chung.
Đăng liền hai trạng thái lên vòng bạn bè trong cùng một ngày đã phá vỡ kỷ lục từ trước đến nay của anh.
【Xin cảm ơn những lời chúc phúc của tất cả mọi người, tin nhắn quá nhiều nên tôi không thể trả lời riêng từng người một được. Tôi xin chọn điều mà mọi người quan tâm nhất để nói ở đây một chút. Là tôi đã chủ động muốn đi xem mắt và muốn ở bên cô ấy, cô ấy không từ chối tôi. Chúng tôi đã xác định quan hệ.】