Hứa Thanh Hòa nhìn lại thời gian gửi tin nhắn, mười phút trước.
Cô vừa đi vừa trả lời:【Em vừa bận xong. Đang đi về phía nhà ăn.】
Thời Ôn Lễ vẫn chưa đi đến cổng nhà ăn:【Thế thời gian khớp nhau. Em đến nơi rồi thì anh qua tìm em.】
Mũ phẫu thuật của cô rất nổi bật, anh tìm cô sẽ dễ dàng hơn.
Sau khi xác định quan hệ, đây là lần đầu tiên gặp mặt trực tiếp.
Mỗi khi Hứa Thanh Hòa bước lên một bước, nhịp thở lại bất giác nhanh hơn một chút.
Cô coi màn hình điện thoại như chiếc gương, như đã dự liệu từ trước, cô đưa tay kéo mũ phẫu thuật xuống, cố che kín vành tai nhất có thể.
Mỗi lần xảy ra tranh chấp với bên khoa ngoại, cô chưa bao giờ đỏ mặt hay tim đập nhanh, gần như chẳng ai có thể tranh luận thắng được cô.
Duy chỉ có ở trước mặt Thời Ôn Lễ, cô rất khó giữ được vẻ thản nhiên, có lúc tai còn rất dễ ửng đỏ.
Trên suốt quãng đường đến nhà ăn, cô âm thầm điều chỉnh lại biểu cảm dưới lớp khẩu trang, để bản thân trông như không có chuyện gì xảy ra.
Dọc đường gặp đồng nghiệp đã ăn cơm xong đang đi về, cô mỉm cười khẽ gật đầu chào hỏi.
Họ cảm nhận được tâm trạng cô đang khá tốt, nhưng lại không thể nói rõ cô có điểm gì khác so với ngày thường.
Lúc này, tại nhà ăn của khu phẫu thuật.
Thời Ôn Lễ bưng khay cơm đang tìm chỗ ngồi, Khương Dương ở cách đó không xa vẫy tay với anh.
“Anh Thời, bên này!”
Thời Ôn Lễ nhìn về phía tiếng gọi, thấy Khương Dương nhưng không đi về phía đó.
Đối diện Khương Dương có một cô gái đang ngồi, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu, ngũ quan sắc sảo và rạng rỡ, trên người đang mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh lục của phòng mổ.
Thời Ôn Lễ không quen gương mặt này, nghĩ có lẽ đây là bác sĩ mới vào làm trong thời gian anh đi tu nghiệp ở nước ngoài, hoặc là bác sĩ mới đến tu nghiệp ở khoa Ngoại tim mạch.
Hoàn toàn không ngờ được đây lại chính là Tề Nhược, đối tượng xem mắt mà viện trưởng Khương đã giới thiệu cho anh dạo trước.
Khương Dương thấy anh đứng đó không nhúc nhích, vội vàng chỉ chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, ra hiệu bảo anh ngồi qua.
Thời Ôn Lễ tiện tay chỉ về một hướng khác: “Anh đi tìm bác sĩ Hứa.”
Khương Dương không cưỡng ép, liền ra dấu tay “OK” với anh.
Lúc Thời Ôn Lễ đang tìm chỗ trống, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi khẽ: “Phó trưởng khoa Thời.”
Là Hứa Thanh Hòa đang gọi anh.
Tiếng gọi có hơi xa, xuyên qua dòng người ồn ào náo nhiệt truyền đến.
Hứa Thanh Hòa vừa vào nhà ăn đã nhìn thấy bóng dáng của anh.
Cho dù khắp nhà ăn đều là những bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá, nhưng chỉ cần cô cố ý tìm, luôn có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thời Ôn Lễ xoay người lại.
Cô vừa vặn đi đến trước mặt anh.
Hứa Thanh Hòa không nhìn vào mặt anh, ánh mắt hạ xuống khay cơm trên tay anh, giả vờ xem anh đã lấy những món gì: “Hôm nay có nhiều món ngon thế ạ?”
Trong nhà ăn người đến người đi, âm thanh ồn ào, nhưng cô lại chỉ nghe thấy nhịp tim đập dồn dập của chính mình.
Thời Ôn Lễ khẽ ổn định lại tâm trạng, đưa khay cơm của mình cho cô, giọng điệu vẫn như ngày thường: “Em tìm chỗ ngồi trước đi. Muốn ăn gì nào? Để anh đi lấy thêm cho em.”
Lúc này Hứa Thanh Hòa mới ngước mắt lên, vì đứng gần nên cô phải ngẩng đầu mới có thể đối diện với ánh nhìn của anh.
Chỉ đối mắt với anh trong chốc lát, cô lại cụp mắt nhìn về phía khay cơm: “Em ăn phần này của anh luôn.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười nói: “Được.”
Anh cứ ngỡ cô chỉ đơn thuần là lười nghĩ xem nên ăn gì.
Đồng nghiệp xung quanh tấp nập không ngừng, không một ai nhận ra hai người bọn họ đã có điểm khác biệt so với ngày thường.
Hứa Thanh Hòa không cố tình tìm một góc yên tĩnh, thấy ngay gần đó có một chiếc bàn trống, cô liền ngồi xuống, xung quanh đồng nghiệp đều đã ngồi kín.
Sợ bị người khác nhìn ra điều bất thường, cô không cố ý đứng đợi Thời Ôn Lễ mà cầm đũa lên, thong thả bắt đầu ăn.
Đây là bữa ăn cô ăn uống giữ ý nhất từ trước đến nay tại nhà ăn.
Ở phía bên kia, Thời Ôn Lễ đã lấy một phần cơm với các món hoàn toàn khác với lúc nãy.
Trên đường đi, anh vừa đi vừa chào hỏi các đồng nghiệp, đi thẳng về phía Hứa Thanh Hòa.
Khi anh ngồi xuống, điều đầu tiên Hứa Thanh Hòa nhìn thấy là đôi tay thon dài, đầy đặn của anh.
Sau đó, cô mới nhìn sang các món ăn trong khay cơm của anh, có hai món bình thường cô thích ăn, nhưng lúc này trong khay của cô lại không có.
Thời Ôn Lễ ra hiệu vào hai ngăn thức ăn mà cô không có: “Muốn ăn gì thì em tự gắp nhé.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Vâng ạ.”
Trước đây ngồi ăn cùng nhau, bọn họ chưa bao giờ nếm thử thức ăn trong khay của đối phương, cũng không chủ động mời người kia nếm thử.
Giữ kẽ một lát, cuối cùng cô vẫn đưa đũa ra gắp một viên tôm trong khay cơm của anh.
Sau khi nhai kỹ nuốt chậm, cô lại gắp thêm vài cọng cà tím sốt tương từ khay của anh.
Cả hai đều chưa hoàn toàn thích ứng với sự thay đổi trong thân phận, những hành động như vậy rõ ràng mang theo vài phần mập mờ.
Vừa ăn cà tím, cô vừa theo bản năng giơ tay trái lên, muốn kéo lại chiếc mũ phẫu thuật để che tai đi.
Tay mới giơ lên đến nửa chừng thì chợt nhớ ra trên đường đến nhà ăn, mình đã giấu tai vào trong mũ từ trước rồi.
Khắp khu phẫu thuật chẳng thể tìm ra người thứ hai đội mũ phẫu thuật kín mít như cô.
Tay đã lỡ giơ lên rồi, cô đành giả vờ kéo lại chiếc khẩu trang trên cổ, dịch nó sang một bên.
Chỉnh xong khẩu trang, cô lại vô thức đưa đũa gắp cà tím.
Thời Ôn Lễ thấy vậy liền đẩy khay cơm của mình về phía cô, hai khay cơm gần như chạm sát vào nhau.
Từ đầu đến cuối cô cứ cúi đầu ăn cơm, không giống như ngày thường, cứ gặp anh là nói mãi không hết chuyện.
Như trước đây, có khi chỉ là một ca hội chẩn trước phẫu thuật của khoa Ngoại thần kinh mà cô cũng có thể kể suốt cả bữa ăn.
Hôm nay lại im lặng một cách lạ thường.
Có lẽ cô vẫn chưa nghĩ thông suốt, làm sao để đối mặt với việc anh từ một đồng nghiệp bỗng chốc trở thành bạn trai chỉ sau một đêm.
Anh chủ động tìm chủ đề: “Trưởng khoa Triệu đã khuyên thế nào mà em đồng ý vậy?”
Trong mắt Thời Ôn Lễ, Hứa Thanh Hòa cũng giống như anh, trong thời gian ngắn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn lập gia đình, huống hồ lại còn là đồng nghiệp gặp nhau mỗi ngày.
Triệu Minh Đức có thể thuyết phục được cô đi xem mắt với anh, chắc chắn đã tốn không ít công sức.
Mà anh cũng có đôi chút tò mò, một người kiên định với chủ nghĩa độc thân như cô, điều gì đã khiến cô cuối cùng lại đồng ý đi xem mắt.
Hứa Thanh Hòa ngước mắt nhìn anh, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
“Trưởng khoa bảo, nếu em mà bỏ lỡ anh thì chắc chắn sẽ không tìm được ai tốt hơn, phù hợp hơn anh. Thầy còn nói anh nấu ăn rất ngon, nếu như ở bên nhau sau này em sẽ không phải ngày nào cũng ăn trứng luộc nữa.”
Cô thành thật nói: “Em cũng hơi thèm cơm anh nấu.”
“…..”
Thời Ôn Lễ khẽ bật cười.
Đây là lý do mà anh hoàn toàn không ngờ tới.
Không ngờ có một ngày, tài nấu nướng lại trở thành ưu thế đáng tự hào nhất của anh.
Hứa Thanh Hòa tiếp tục nói: “Sau khi trưởng khoa nói xong những lời đó, em đã bình tâm lại và suy nghĩ thật nghiêm túc, nhận ra anh thật sự rất tốt.”
Bản thân cô tự hiểu rõ, nếu chỉ dựa vào một câu “con người anh thật sự rất tốt” này thì chắc chắn không thể khiến anh tin được.
Dù sao sự xuất sắc của anh là điều ai ai cũng thấy rõ, chứ chẳng phải bây giờ mới có những ưu điểm đó.
Hơn nữa, bao nhiêu năm qua, hình tượng một người luôn cho rằng yêu đương là lãng phí thời gian của cô đã sớm ăn sâu vào tâm trí anh.
Cô đồng ý để trưởng khoa làm mai dễ dàng như vậy, suy cho cùng phải có một lý do đủ sức thuyết phục anh.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô nhìn anh, cũng nhân cơ hội này để thổ lộ tiếng lòng: “Lý do em đồng ý đi xem mắt, còn có một điểm nữa là… Có lẽ vì làm bạn quá lâu rồi, đã quen với việc ở gần anh như thế này. Em nghĩ, nếu một ngày nào đó anh có đối tượng xem mắt, hoặc có bạn gái, chắc chắn anh sẽ giữ khoảng cách với em. Mà em cũng chắc chắn sẽ giữ khoảng cách với anh.”
Đã từng có lúc, chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi cũng khiến cô buồn lòng.
“Em nghĩ, mình chỉ có mỗi một người bạn là anh thôi, không thể đánh mất được. Cách tốt nhất để không đánh mất nhau, chính là ở bên nhau.”
Thời Ôn Lễ hơi khựng lại. Anh không ngờ hai người họ lại có chung suy nghĩ.
Sau khi trưởng khoa Triệu làm mai, anh cũng đã nghiêm túc cân nhắc vấn đề này. Sau này dù là cô có bạn trai hay anh có bạn gái, hai người rồi cũng sẽ dần dần giữ khoảng cách với nhau. Thật ra vốn dĩ việc giữ khoảng cách cũng chẳng có gì to tát, chỉ là ngày thường họ qua lại quá nhiều, nếu thực sự phải cắt đứt mối quan hệ này, khó tránh khỏi cảm giác không đành lòng.
Vào khoảnh khắc anh nhận ra bản thân không nỡ với cô, anh biết mình không nên đi tìm đối tượng xem mắt khác nữa.
Hứa Thanh Hòa lại gắp thêm một viên tôm chiên giòn rụm từ khay cơm của anh.
“Chiều nay em có mấy ca phẫu thuật?” Thời Ôn Lễ chủ động chuyển chủ đề.
Hứa Thanh Hòa xòe một bàn tay ra: “Năm ca, đều là tiểu phẫu của khoa Ngoại tổng hợp.”
Thời Ôn Lễ: “Chiều nay anh chỉ có một ca thôi, chắc sẽ kết thúc sớm hơn em.” Anh chủ động đề nghị, “Tan làm cùng về nhé. Bữa tối nếu có món gì đặc biệt muốn ăn thì cứ nhắn tin thẳng qua wechat cho anh.”
Hứa Thanh Hòa không thể tan làm sớm: “Anh cứ về trước đi, xuống ca mổ xong em còn phải đi thăm khám lại mấy bệnh nhân hậu phẫu, xong việc chắc cũng phải bảy, tám giờ. Bữa tối thì khoảng năm, sáu giờ em đến nhà ăn ăn tạm nửa bắp ngô với một bát cháo là xong. Anh không cần cố ý đợi em đâu.”
Thời Ôn Lễ: “Thế thì anh cứ như trước đây, ăn xong ở nhà ăn rồi quay lại văn phòng tăng ca, em xong việc thì qua tìm anh.”
Như vậy vừa không làm lỡ dở thời gian của ai, mà vẫn có thể cùng nhau tan làm.
Hứa Thanh Hòa dịu dàng đáp: “Vâng ạ.”
Mặt dịu dàng như này của cô, chỉ có một mình Thời Ôn Lễ được thấy.
Từ trước đến nay, cô trong mắt anh và cô trong mắt các bác sĩ ngoại khoa khác vốn dĩ khác nhau một trời một vực.
Đối với anh, cô vẫn luôn tồn tại giống như một viên linh châu tỏa sáng.
Giờ đây, mối quan hệ của hai người đã được xác định, Thời Ôn Lễ cũng không có ý định giấu giếm hay né tránh, anh hỏi ý kiến cô trước: “Trước khi chuyển nhà, anh muốn đi gặp cô chú, rồi mời các đồng nghiệp trong nhóm mình một bữa cơm. Thời gian cụ thể em xem ngày nào thích hợp?”
“Nhanh vậy sao ạ?”
Hứa Thanh Hòa vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho việc công khai chuyện này với các đồng nghiệp.
Thời Ôn Lễ tôn trọng ý muốn của cô: “Nếu em cảm thấy quá nhanh thì thời gian cứ để em quyết định.”
Hứa Thanh Hòa không khỏi liếc nhìn các đồng nghiệp ở những bàn xung quanh, ai nấy đều đang nói chuyện của mình, chẳng có ai chú ý đến cô và Thời Ôn Lễ.
Với mối quan hệ bạn bè suốt bao năm qua của họ, dù cho không công khai thì cũng chẳng ảnh hưởng đến việc đến việc hai người qua lại thân thiết hơn một chút.
Ngược lại, sau khi công khai thì phiền phức sẽ khá nhiều.
Chỉ riêng thể diện của viện trưởng Khương và phó viện trưởng thôi cũng là điều không thể không màng tới.
Cũng không thể nào để anh trước đó vừa mới từ chối hai vị viện trưởng, ngay sau đó cô lại công khai ở bên anh.
Cô nhìn anh: “Hay là chúng mình cứ như thế này trước đi, tạm thời chưa công khai được không?”
Thời Ôn Lễ đoán được cô đang có khá nhiều lo lắng, nhưng bữa ăn cũng sắp kết thúc, mọi người đều phải vội vã quay lại phòng mổ nên không kịp nói nhiều.
Anh gật đầu trước: “Được.”
Đợi đến tối tan làm rồi bàn kỹ hơn với cô vậy.
Suốt cả bữa ăn, thỉnh thoảng cô lại gắp thức ăn trong khay của anh.
Thời Ôn Lễ cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, bởi hai món đó vốn dĩ là món cô thích ăn.
Mà Tề Nhược đang ngồi ở bên bục cửa sổ cách đó không xa đã đánh hơi thấy mùi drama.
Cô ấy đã ăn xong và đặt đũa xuống từ lâu, đang ngồi đợi Khương Dương ở đối diện.
Hôm nay tận mắt nhìn thấy Thời Ôn Lễ, đúng thật như bố nói. Anh là kiểu người trưởng thành, điềm đạm, khí chất xuất chúng.
Dù đang mặc bộ đồ phẫu thuật rộng thùng thình, chẳng tôn dáng chút nào cũng không che giấu được đường nét vai lưng gọn gàng, thẳng tắp của anh. Dù là lúc đứng hay lúc ngồi xuống, trên người anh luôn toát ra vẻ điềm tĩnh tự nhiên như đã ăn sâu vào khí chất, khiến người ta khó lòng không chú ý.
Lúc nãy, Khương Dương gọi anh qua ngồi cùng, anh bảo phải đi tìm bác sĩ Hứa, khi đó cô ấy còn chưa biết bác sĩ Hứa này là nam hay nữ.
Mãi đến sau đó ngẩng đầu lên, thấy Thời Ôn Lễ ngồi xuống đối diện với một nữ bác sĩ vô cùng xinh đẹp.
Khẩu trang của nữ bác sĩ xinh đẹp đang treo trên cổ, làn da trắng đến phát sáng.
Tề Nhược chăm chú ngắm bác sĩ xinh đẹp này một lúc, gương mặt trái xoan vô cùng đầy đặn, đường xương hàm mềm mại, đôi mắt lại linh động và sáng ngời.
Nếu cô ấy mà là đàn ông, cô ấy cũng muốn ngồi đối diện với bác sĩ Hứa này để ăn cơm.
Cô ấy hạ thấp giọng hỏi Khương Dương: “Này, Dương Dương, phó trưởng khoa Thời thích bác sĩ Hứa kia à?”
Khương Dương đang gặm sườn non: “Chị Nhược, tư tưởng của chúng ta phải trong sáng một chút chứ, đâu phải cứ ngồi chung là thích nhau đâu. Hai người họ là cạ ăn cơm trong công việc thôi, thường xuyên ngồi ăn cùng nhau ấy mà.”
Tề Nhược lắc đầu: “Nhìn không giống cạ ăn uống chút nào.”
Khương Dương thấy buồn cười: “Bọn họ quen nhau bao nhiêu năm nay, lúc em còn chưa vào bệnh viện thì người ta đã cùng hợp tác làm đề tài nghiên cứu rồi. Cả hai đều là những kẻ cuồng công việc, một vật cách điện còn “xịn” hơn cả gốm sứ. Chị biết lý do là gì không?”
Trong bệnh viện này, ai yêu ai cũng chẳng có gì lạ, duy chỉ có hai người họ là tuyệt đối không thể nào.
“Hai người họ làm cái gì cũng quang minh chính đại, chẳng có tâm tư như chị nói đâu!”
“Cậu thì biết cái…” Tề Nhược tự động nuốt lại lời chửi thề, “Cậu còn nhỏ, chẳng hiểu cái gì cả. Không có chuyện gì có thể qua mắt được đôi mắt tinh tường này của chị đâu.”
“Bác sĩ Hứa thích Thời Ôn Lễ.” Cô ấy khẳng định như đinh đóng cột.
Khương Dương bưng bát canh lên, uống ực một hơi hết nửa bát:
“Chị ơi, nói năng đừng khẳng định chắc nịch quá, kẻo sau này bị vả mặt đấy.”
Tề Nhược lười giải thích với thằng nhóc con trước mặt này.
Bản thân cô cũng từng yêu thầm, hơn nữa những năm qua vẫn luôn đơn phương một người, sao có thể không hiểu được tâm trạng của bác sĩ Hứa chứ.
Lúc thích một người, niềm vui thấp thoáng trong ánh mắt dù muốn giấu cũng không giấu nổi.
Lúc cô ăn cơm cùng người mình thầm thích, cũng luôn lấy cớ là thích ăn món nào đó để gắp thẳng từ khay cơm của đối phương, chứ bản thân không bao giờ tự gọi.
Có lẽ vì đang rảnh rỗi không có gì làm, cô ấy liền hỏi Khương Dương có muốn đánh cược một ván không.
Khương Dương không phải là không muốn: “Nếu thật sự cá cược thì em thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”
Tề Nhược: “Ý cậu là sao?”
Khương Dương im lặng không đáp.
Tề Nhược liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư của cậu ta: “Cậu là do một tay chị nuôi lớn từ nhỏ, chị là người thế nào cậu lại không rõ sao? Chẳng lẽ chị lại đi nói cho người khác?”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, Khương Dương rốt cuộc cũng từ bỏ: “Bác sĩ Hứa không thể nào thích anh Thời được, chị ấy có người trong lòng rồi.”
“Bác sĩ Hứa có người trong lòng á?” Tề Nhược cảm thấy không khả thi cho lắm, cô ấy hất cằm, “Nói nghe thử xem nào. Yên tâm đi, bước ra khỏi cửa nhà ăn là chị quên sạch sành sanh ngay.”
Lúc này Khương Dương mới hết e dè: “Có thật mà, nhưng… cách đây không lâu chia tay rồi, gã đàn ông đó tệ lắm.”
Tề Nhược: “Trai tồi thì nên đá văng đi, đổi sang thích một người như Thời Ôn Lễ.”
“…..” Khương Dương cạn lời, “Chị có thể đừng vì muốn thắng cá cược mà cứ ép bằng được bác sĩ Hứa thích anh Thời được không? Chị ấy và người yêu cũ bên nhau bao nhiêu năm trời, đâu phải nói quên là quên ngay được.”
Về chuyện người yêu cũ, Hứa Thanh Hòa chưa bao giờ đem ra bàn tán riêng tư, có lẽ vì người đàn ông đó quá giàu có nên cô không muốn bị người ta bàn tán sau lưng.
Sở dĩ anh ta biết chuyện này là vì lúc Hứa Thanh Hòa đi hẹn hò với bạn trai đã bị các đồng nghiệp khoa Ngoại tim mạch bắt gặp, còn bắt gặp tận mấy lần liền.
Mấy năm trước, đúng vào ngày mùng một Tết, đồng nghiệp bắt gặp Hứa Thanh Hòa cùng bạn trai đi Ung Hòa Cung thắp hương.
Hôm đó, ở Ung Hòa Cung đông nghịt người, hai người lại chọn đúng lúc ấy đi dâng hương, đúng là chân ái.
Cách đây nửa năm, đồng nghiệp lại nhìn thấy hai người họ cùng đi dạo phố mua dép sục. Suốt cả chặng đường, người đàn ông đó đều xách túi xách và túi mua sắm cho Hứa Thanh Hòa, vô cùng chu đáo.
Lúc ấy, đồng nghiệp đó còn cảm thán trong nhóm chat nhỏ của khoa Ngoại tim mạch rằng, hóa ra trên đời này vẫn tồn tại kiểu đàn ông vừa giàu có vừa chung thủy.
Chỉ là chẳng ai ngờ được, chả mấy chốc đã bị vả mặt bôm bốp.
Bắc Kinh nói nhỏ thì cũng nhỏ thật. Trùng hợp, một đồng nghiệp khác bên khoa Ngoại tim mạch cuối tuần đi ăn lại bắt gặp người đàn ông đó đang hẹn hò với một phụ nữ khác, hai người còn có những cử chỉ rất thân mật.
Mà khoảng thời gian đó, Hứa Thanh Hòa lại đang bận đến mức chân không chạm đất.
Chuyện này có một dạo khiến mấy đồng nghiệp ở khoa Ngoại tim mạch sầu lòng, cân nhắc có nên nhắc nhở Hứa Thanh Hòa hay không.
Mỗi lần cùng đứng chung ca mổ nhìn thấy cô, thật sự không tài nào mở lời cho được.
Chuyện bắt cá hai tay cuối cùng vẫn bị Hứa Thanh Hòa phát hiện ra. Mấy tháng gần đây, không ai nhìn thấy chiếc xe của người đàn ông đó đỗ dưới tòa nhà tổng hợp của bệnh viện nữa.
Tháng trước, tức là vào đầu tháng mười hai dịp sinh nhật Hứa Thanh Hòa, vẫn chẳng thấy chiếc xe kia đâu.
Mọi năm vào ngày sinh nhật cô, chiếc xe đó chưa từng vắng mặt.
Đúng ngày sinh nhật, Hứa Thanh Hòa có đăng một bài viết lên vòng bạn bè để cảm ơn các đồng nghiệp trong khoa đã tổ chức sinh nhật cho mình. Hai câu cuối cùng của dòng trạng thái đầy ẩn ý:
【Năm này qua năm khác, điều ước ở Ung Hòa Cung dường như ngày càng xa vời với tôi. Lại già thêm một tuổi, điều mình theo đuổi cũng đã khác, năm nay xin ước cho tất cả mọi người trong khoa Gây mê có thật nhiều thời gian nghỉ ngơi @Triệu Minh Đức @Viện trưởng Khương @Trưởng phòng Võ – Phòng kế hoạch tổng hợp】
Bài đăng trên vòng bạn bè này ngay lập tức được lan truyền khắp các nhóm chat trong bệnh viện.
Mọi người chỉ mải bàn tán xem gan cô lớn đến nhường nào mà lại dám @cả lãnh đạo, nhưng lại vô tình bỏ qua điều ước ở Ung Hòa Cung của cô.
Câu nói đó, giọng điệu rõ ràng đang rất buồn.
Mà người năm xưa cùng cô đi Ung Hòa Cung chính là gã đàn ông tồi kia.
Những năm trước sinh nhật, cô không nhắc đến điều ước ở Ung Hòa Cung, thế mà năm nay lại nhắc tới, xem ra đã bị tổn thương không hề nhẹ.
Dạo gần đây Hứa Thanh Hòa gặp phải khá nhiều chuyện phiền lòng, không chỉ bị cắm sừng, mà lúc cô đi luân khoa ở các khoa lâm sàng cơ bản dăm ba bữa lại bị khiếu nại. Số bản kiểm điểm và giải trình cô viết sắp đuổi kịp anh ta luôn rồi.
Thế nên, lần trước khi đến nhà Thời Ôn Lễ ăn hoành thánh, anh ta đã dẫn cô đi cùng. Để cô ăn vài xiên nướng, ăn bát hoành thánh cho đầu óc được thư giãn.
Về tình trạng tình cảm của Hứa Thanh Hòa, Khương Dương không kể hết mọi chuyện. Anh ta chỉ nói sơ qua tình hình đại khái cho Tề Nhược nghe: “Nhà anh ta rất giàu, xe cứ đỗ ở đó là nổi bần bật.”
“Trước đây, anh ta hay đến bệnh viện đón bác sĩ Hứa lắm, giờ thì không thấy tới nữa.”
Nói xong, anh ta quay sang nhìn Tề Nhược: “Chị còn dám cược với em nữa không?”
Tề Nhược hỏi ngược lại: “Có gì mà không dám?”
Những điều Khương Dương vừa nói hoàn toàn không làm thay đổi suy nghĩ của cô.
Cô khẳng định chắc chắn, Hứa Thanh Hòa đối với Thời Ôn Lễ tuyệt đối không phải là tình cảm đồng nghiệp bình thường.
Còn về phần Thời Ôn Lễ đối với Hứa Thanh Hòa thế nào thì cô chưa dám chắc.
Nhưng có một điều cô có thể khẳng định, kiểu người có tính cách như Thời Ôn Lễ, lại có ý thức mãnh liệt về ranh giới sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ chủ động ngồi xuống đối diện với ai đó.
Có thể khiến anh phá lệ, cho phép một nữ đồng nghiệp ăn đồ trong khay cơm của mình suốt cả bữa, thì người đó trong lòng anh nhất định là rất đặc biệt.
Cô ngẫm nghĩ điều kiện cá cược, rồi nói với Khương Dương: “Nếu cậu thua, cậu phải gọi chị là bà cô tổ đấy nhé.”
“…..”
Khương Dương đặt bát canh xuống, “Không phải là em không muốn gọi. Nếu em mà gọi chị là bà cô tổ thì bố em phải gọi chị là cô à? Cho dù em có đồng ý thì bố em cũng chẳng đời nào chịu đâu.”
“…..”
Tề Nhược khích tướng: “Hèn thì cứ nói thẳng ra!”
“Cá thì cá, chẳng lẽ em lại thua chắc.” Khương Dương đưa ra yêu cầu, “Nếu chị thua, chị phải bao trọn tiền đồ ăn vặt của em trong vòng một năm đấy.”
Tề Nhược: “…..”
Đúng là chỉ biết có ăn.
Cô lại đưa mắt nhìn về hướng của Hứa Thanh Hòa, hai người họ đã ăn xong, cả hai khay cơm đều do Thời Ôn Lễ thu dọn.
–
Sáng nay Hứa Thanh Hòa không ăn trứng luộc, nhưng hôm nay vẫn là một ngày may mắn như ăn được “quả trứng hai lòng đỏ”.
Buổi tối có thể cùng Thời Ôn Lễ tan làm về nhà, ngày mai lại là thứ bảy, cô có thể nghỉ ngơi như bình thường.
Bận rộn xong xuôi thì đã bảy giờ rưỡi tối, thay quần áo xong cô liền đi thẳng đến khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh.
Trước đây, mỗi khi đến khoa Ngoại thần kinh, nếu không phải là đi thăm khám bệnh nhân thì cũng là đi tìm bác sĩ phẫu thuật chính của ca mổ ngày hôm sau để thảo luận về phương án gây mê, chưa từng có ngoại lệ.
Nếu bác sĩ phẫu thuật chính không phải là Thời Ôn Lễ, cô tuyệt đối sẽ không tiện đường rẽ qua văn phòng của anh.
Chính sự chừng mực này, cộng thêm việc cô rất giỏi che giấu tình cảm, đã khiến mối quan hệ trên mức đồng nghiệp bình thường giữa cô và Thời Ôn Lễ duy trì suốt bao nhiêu năm qua.
Ở trong bệnh viện này, dù là ai có ý với Thời Ôn Lễ thì chỉ cần qua một thời gian, mọi người kiểu gì cũng có thể nhìn ra chút manh mối.
Thế nhưng bao nhiêu năm qua, chẳng một ai nhận ra tình cảm cô dành cho Thời Ôn Lễ.
Khi Hứa Thanh Hòa đến khu điều trị nội trú khoa Ngoại thần kinh thì gặp Đinh Khải Hàng.
Anh ta đang cầm trên tay một bản báo cáo xét nghiệm vừa mới có kết quả, vừa đi vừa chăm chú xem.
Đinh Khải Hàng hiện tại đang là bác sĩ nội trú chính. Ngoài một ngày nghỉ cố định mỗi tuần ra, thời gian còn lại hầu như đều ở bệnh viện.
“Bác sĩ Đinh.” Hứa Thanh Hòa chủ động chào hỏi.
Đinh Khải Hàng ngẩng đầu lên khỏi tờ phiếu xét nghiệm, theo thói quen hỏi: “Đến khám bệnh nhân à?”
Lời còn chưa dứt, anh ta đã tự bật cười, “Tôi bận đến lú lẫn, nhìn là biết chị tan làm rồi.”
Đang mặc quần áo thường ngày, trên vai lại còn đeo túi xách, không thể nào là đến thăm khám bệnh nhân được.
Hứa Thanh Hòa nói lảng sang chuyện khác: “Tôi đến tìm phó trưởng khoa Thời có chút việc.”
Đinh Khải Hàng nghĩ ngay rằng cô đến tìm Thời Ôn Lễ để thảo luận về phương án gây mê: “Phó trưởng khoa Thời vẫn chưa về đâu, đang ở trong văn phòng đấy.”
Hứa Thanh Hòa đi đến trước cửa phòng, Thời Ôn Lễ đang thu dọn bệnh án trên bàn làm việc.
Anh đã thay bộ đồ phẫu thuật, bên trong chiếc áo blouse trắng là một chiếc áo len mỏng màu đen.
Cô đứng ở cửa chứ không bước vào, giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa.
“Phó trưởng khoa Thời.” Cô cong mắt cười, cố gắng gọi anh bằng giọng điệu thoải mái như thường ngày.
Chỉ có bản thân cô mới biết, tâm trạng muốn đến gặp anh mãnh liệt đến thế nào, phải cố gắng kìm nén lại.
Thời Ôn Lễ ngước mắt lên, mỉm cười đầy áy náy: “Đợi anh thêm vài phút nữa nhé. Sắp xong rồi.”
“Không vội đâu, anh cứ thong thả thu dọn.” Hứa Thanh Hòa chậm rãi bước vào trong.
Anh bận việc của anh, cô đứng trước bàn làm việc, ánh mắt vô tình lướt qua cây bút bi nước màu xanh đen đang mở nắp.
Cô đưa tay ra, đậy nắp bút lại giúp anh.
Thời Ôn Lễ vừa vặn quay đầu nhìn sang. Nếu là trước đây, khi hai người vẫn chỉ là quan hệ đồng nghiệp, cô sẽ không bao giờ động vào bất kỳ đồ dùng cá nhân nào của anh.
Giờ đây mối quan hệ đã khác, cô cũng bắt đầu xích lại gần anh.
Ánh mắt Hứa Thanh Hòa lại đảo qua túi áo blouse trắng của anh, trống trơn, chẳng có lấy một cây bút nào.
Cả bệnh viện, người không bao giờ thiếu bút xanh đen chính là Thời Miểu. Bất cứ lúc nào gặp cô ấy, túi áo blouse luôn được cài ngay ngắn một hàng bút chỉnh tề.
Đương nhiên, bút của cô cũng không ít.
“Anh chỉ có mỗi một cây bút này thôi à?” Cô thuận miệng hỏi.
“Sáng nay đi họp vẫn còn ba cây, dùng qua dùng lại, hai cây kia chẳng biết đã lạc mất đâu rồi.”
Hứa Thanh Hòa định tặng anh: “Chỗ em còn hai hộp chưa bóc, chính là loại mà ông cụ bên khoa Ngoại tổng hợp tặng ấy, để cho anh một hộp nhé.”
Nếu là trước đây, Thời Ôn Lễ sẽ khéo léo từ chối. Nhưng hôm nay anh không khách sáo nữa, chỉ mỉm cười ôn hòa nói: “Thế thì anh đỡ phải đi khắp nơi tìm bút rồi.”
Bệnh án đã thu dọn xong, anh cởi chiếc áo blouse trắng ra rồi mặc áo khoác của mình. Cả hai cùng nhau rời khỏi văn phòng.
Lúc đi ngang qua trạm điều dưỡng, đúng lúc y tá trưởng ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, buột miệng hỏi: “Ơ, sao hôm nay lại đi chung thế này?”
Thời Ôn Lễ thản nhiên nói: “Tình cờ thôi.”
Y tá trưởng cảm thán: “Hiếm đó nha, thời gian tan làm của hai người mà cũng trùng nhau được.”
Bình thường khoác áo blouse trắng đi cùng nhau thì không thấy có gì kỳ lạ, nhưng hôm nay lại mặc quần áo bình thường rồi cùng nhau đi xuống. Hứa Thanh Hòa không khỏi có chút chột dạ.
“Sau này, em vẫn nên đợi anh ở bãi đỗ xe.” Đi đến khu vực thang máy, cô khẽ nói.
Thời Ôn Lễ bảo: “Không sao đâu. Sau này em tan làm cứ qua đây thêm vài chuyến, bọn họ rồi cũng quen thôi.”
Dù sao thì toàn bộ khoa Ngoại thần kinh đều biết, anh vốn đã đối xử với cô khác hẳn mọi người.
Hứa Thanh Hòa đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Thời Miểu đã biết chuyện chưa anh?”
“Vẫn chưa biết. Đợi con bé và Mẫn Đình đi tuần trăng mật về, anh sẽ nói chuyện trực tiếp với hai đứa nó.”
Thời Ôn Lễ đã có thể tưởng tượng được lúc đó em gái của mình sẽ kinh ngạc đến mức nào.
Ngay đến chính bản thân anh còn chẳng ngờ được có một ngày mình và Hứa Thanh Hòa ở bên nhau, huống chi là em gái anh.
Ra khỏi tòa nhà tổng hợp, Thời Ôn Lễ và cô sánh vai đi về phía xe của anh mà không cố ý né tránh các đồng nghiệp khác.
Đôi khi, càng quang minh chính đại thì người ngoài lại càng không nghĩ ngợi nhiều.
Ngồi vào trong xe, Thời Ôn Lễ không lập tức khởi động động cơ ngay mà nghiêng mặt sang nói với cô: “Chúng ta nói chuyện vài câu trước nhé?”
“Vâng. Nói chuyện gì ạ?”
“Hồi trưa, em nói tạm thời chưa công khai, lúc đó thời gian gấp gáp quá nên anh chưa kịp hỏi, có phải em đang lo lắng điều gì không?”
Hứa Thanh Hòa đặt chiếc áo phao vừa mới cởi ra lên đùi, vừa thắt dây an toàn vừa hướng ánh mắt về phía anh, cân nhắc xem nên trả lời thế nào.
Chiếc áo phao đặt trên đầu gối không được vững, cứ thế từ từ trượt xuống. Thấy sắp sửa rơi xuống sàn xe, Thời Ôn Lễ đã kịp thời đưa tay ra tóm lấy.
Tiện tay, anh giúp cô đặt ra hàng ghế sau.
Thật ra anh cũng đoán được cô đang lo lắng điều gì.
Dạo gần đây cô luân khoa liên tục, ngày nào cũng là tâm điểm bàn tán trong các phòng mổ, cô không muốn kéo anh vào những rắc rối đó.
“Có phải em lo lắng danh tiếng của mình sẽ ảnh hưởng đến nhân duyên của anh, nên mới chọn cách không công khai?”
Nói đến đây, Thời Ôn Lễ dùng giọng thoải mái, xen lẫn trêu đùa, “Bác sĩ Hứa này, đâu phải ngày đầu tiên em quen biết anh?”
Hứa Thanh Hòa bật cười.
Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Anh để tâm cái gì, không để tâm cái gì, chẳng lẽ em lại không biết sao?”
Hứa Thanh Hòa thẳng thắn thừa nhận: “Có một phần nguyên nhân như anh nói, nhưng không phải là tất cả. Chủ yếu em không muốn công khai là vì mối quan hệ của hai chúng ta hiện tại vẫn chưa hoàn toàn ổn định.”
Cô hy vọng đôi bên có đủ thời gian và không gian để dung hòa tình cảm, không bị thế giới bên ngoài làm phiền hay phán xét.
Điều cô mong muốn, chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc có một vị trí hơi đặc biệt trong lòng anh, mà là cô muốn anh yêu cô.
Tốt nhất là, yêu thật nhiều, thật nhiều.
Còn về việc khi nào công khai, cô dự định đợi sau khi kết thúc đợt luân khoa ở tất cả các khoa lâm sàng, bù đủ số lượng ca phẫu thuật và mọi chuyện lắng xuống rồi tính tiếp.
Đến lúc đó, mối quan hệ giữa hai người họ có lẽ cũng đã tương đối ổn định.
Cô hỏi ý kiến anh: “Đợi qua Tết, tầm tháng Tư tháng Năm chọn một thời điểm thích hợp rồi công khai, anh thấy thế nào?”
Thời Ôn Lễ thế nào cũng được: “Được, vậy thì cứ quyết định là tháng Tư hoặc tháng Năm đi.”
Nói xong, anh mới bắt đầu khởi động động cơ xe.
Chiếc xe ô tô rẽ ra khỏi cổng bệnh viện, hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Hôm nay, vận may của hai người khá tốt, cả đoạn đường đều gặp đèn xanh, đi một mạch tới khu chung cư
Bình thường nếu đi bộ chỉ mất mười mấy phút, lái xe thì càng nhanh hơn.
Hứa Thanh Hòa cảm giác như mình chỉ vừa mới ngồi vững chỗ, cảnh đường phố nhộn nhịp bên ngoài còn chưa kịp ngắm nhìn được mấy thì xe của anh đã dừng vào vị trí đỗ trong khu nhà.
Cô cúi đầu định cởi dây an toàn, đầu ngón tay khựng lại trên chiếc khóa cài mất vài giây.
Cũng chẳng rõ những cặp đôi đến với nhau qua xem mắt thì thời gian đầu ở chung kiểu gì.
Thời Ôn Lễ cũng không vội tắt máy xe, anh cũng đang cân nhắc về cùng một vấn đề.
Sau một hồi suy nghĩ, anh nghiêng mặt sang nhìn cô, mở lời: “Thời gian vẫn còn sớm, nếu em không có việc gì thì qua chỗ anh ngồi một lát nhé?”
Cô vừa đi vừa trả lời:【Em vừa bận xong. Đang đi về phía nhà ăn.】
Thời Ôn Lễ vẫn chưa đi đến cổng nhà ăn:【Thế thời gian khớp nhau. Em đến nơi rồi thì anh qua tìm em.】
Mũ phẫu thuật của cô rất nổi bật, anh tìm cô sẽ dễ dàng hơn.
Sau khi xác định quan hệ, đây là lần đầu tiên gặp mặt trực tiếp.
Mỗi khi Hứa Thanh Hòa bước lên một bước, nhịp thở lại bất giác nhanh hơn một chút.
Cô coi màn hình điện thoại như chiếc gương, như đã dự liệu từ trước, cô đưa tay kéo mũ phẫu thuật xuống, cố che kín vành tai nhất có thể.
Mỗi lần xảy ra tranh chấp với bên khoa ngoại, cô chưa bao giờ đỏ mặt hay tim đập nhanh, gần như chẳng ai có thể tranh luận thắng được cô.
Duy chỉ có ở trước mặt Thời Ôn Lễ, cô rất khó giữ được vẻ thản nhiên, có lúc tai còn rất dễ ửng đỏ.
Trên suốt quãng đường đến nhà ăn, cô âm thầm điều chỉnh lại biểu cảm dưới lớp khẩu trang, để bản thân trông như không có chuyện gì xảy ra.
Dọc đường gặp đồng nghiệp đã ăn cơm xong đang đi về, cô mỉm cười khẽ gật đầu chào hỏi.
Họ cảm nhận được tâm trạng cô đang khá tốt, nhưng lại không thể nói rõ cô có điểm gì khác so với ngày thường.
Lúc này, tại nhà ăn của khu phẫu thuật.
Thời Ôn Lễ bưng khay cơm đang tìm chỗ ngồi, Khương Dương ở cách đó không xa vẫy tay với anh.
“Anh Thời, bên này!”
Thời Ôn Lễ nhìn về phía tiếng gọi, thấy Khương Dương nhưng không đi về phía đó.
Đối diện Khương Dương có một cô gái đang ngồi, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu, ngũ quan sắc sảo và rạng rỡ, trên người đang mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh lục của phòng mổ.
Thời Ôn Lễ không quen gương mặt này, nghĩ có lẽ đây là bác sĩ mới vào làm trong thời gian anh đi tu nghiệp ở nước ngoài, hoặc là bác sĩ mới đến tu nghiệp ở khoa Ngoại tim mạch.
Hoàn toàn không ngờ được đây lại chính là Tề Nhược, đối tượng xem mắt mà viện trưởng Khương đã giới thiệu cho anh dạo trước.
Khương Dương thấy anh đứng đó không nhúc nhích, vội vàng chỉ chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, ra hiệu bảo anh ngồi qua.
Thời Ôn Lễ tiện tay chỉ về một hướng khác: “Anh đi tìm bác sĩ Hứa.”
Khương Dương không cưỡng ép, liền ra dấu tay “OK” với anh.
Lúc Thời Ôn Lễ đang tìm chỗ trống, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi khẽ: “Phó trưởng khoa Thời.”
Là Hứa Thanh Hòa đang gọi anh.
Tiếng gọi có hơi xa, xuyên qua dòng người ồn ào náo nhiệt truyền đến.
Hứa Thanh Hòa vừa vào nhà ăn đã nhìn thấy bóng dáng của anh.
Cho dù khắp nhà ăn đều là những bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá, nhưng chỉ cần cô cố ý tìm, luôn có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thời Ôn Lễ xoay người lại.
Cô vừa vặn đi đến trước mặt anh.
Hứa Thanh Hòa không nhìn vào mặt anh, ánh mắt hạ xuống khay cơm trên tay anh, giả vờ xem anh đã lấy những món gì: “Hôm nay có nhiều món ngon thế ạ?”
Trong nhà ăn người đến người đi, âm thanh ồn ào, nhưng cô lại chỉ nghe thấy nhịp tim đập dồn dập của chính mình.
Thời Ôn Lễ khẽ ổn định lại tâm trạng, đưa khay cơm của mình cho cô, giọng điệu vẫn như ngày thường: “Em tìm chỗ ngồi trước đi. Muốn ăn gì nào? Để anh đi lấy thêm cho em.”
Lúc này Hứa Thanh Hòa mới ngước mắt lên, vì đứng gần nên cô phải ngẩng đầu mới có thể đối diện với ánh nhìn của anh.
Chỉ đối mắt với anh trong chốc lát, cô lại cụp mắt nhìn về phía khay cơm: “Em ăn phần này của anh luôn.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười nói: “Được.”
Anh cứ ngỡ cô chỉ đơn thuần là lười nghĩ xem nên ăn gì.
Đồng nghiệp xung quanh tấp nập không ngừng, không một ai nhận ra hai người bọn họ đã có điểm khác biệt so với ngày thường.
Hứa Thanh Hòa không cố tình tìm một góc yên tĩnh, thấy ngay gần đó có một chiếc bàn trống, cô liền ngồi xuống, xung quanh đồng nghiệp đều đã ngồi kín.
Sợ bị người khác nhìn ra điều bất thường, cô không cố ý đứng đợi Thời Ôn Lễ mà cầm đũa lên, thong thả bắt đầu ăn.
Đây là bữa ăn cô ăn uống giữ ý nhất từ trước đến nay tại nhà ăn.
Ở phía bên kia, Thời Ôn Lễ đã lấy một phần cơm với các món hoàn toàn khác với lúc nãy.
Trên đường đi, anh vừa đi vừa chào hỏi các đồng nghiệp, đi thẳng về phía Hứa Thanh Hòa.
Khi anh ngồi xuống, điều đầu tiên Hứa Thanh Hòa nhìn thấy là đôi tay thon dài, đầy đặn của anh.
Sau đó, cô mới nhìn sang các món ăn trong khay cơm của anh, có hai món bình thường cô thích ăn, nhưng lúc này trong khay của cô lại không có.
Thời Ôn Lễ ra hiệu vào hai ngăn thức ăn mà cô không có: “Muốn ăn gì thì em tự gắp nhé.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Vâng ạ.”
Trước đây ngồi ăn cùng nhau, bọn họ chưa bao giờ nếm thử thức ăn trong khay của đối phương, cũng không chủ động mời người kia nếm thử.
Giữ kẽ một lát, cuối cùng cô vẫn đưa đũa ra gắp một viên tôm trong khay cơm của anh.
Sau khi nhai kỹ nuốt chậm, cô lại gắp thêm vài cọng cà tím sốt tương từ khay của anh.
Cả hai đều chưa hoàn toàn thích ứng với sự thay đổi trong thân phận, những hành động như vậy rõ ràng mang theo vài phần mập mờ.
Vừa ăn cà tím, cô vừa theo bản năng giơ tay trái lên, muốn kéo lại chiếc mũ phẫu thuật để che tai đi.
Tay mới giơ lên đến nửa chừng thì chợt nhớ ra trên đường đến nhà ăn, mình đã giấu tai vào trong mũ từ trước rồi.
Khắp khu phẫu thuật chẳng thể tìm ra người thứ hai đội mũ phẫu thuật kín mít như cô.
Tay đã lỡ giơ lên rồi, cô đành giả vờ kéo lại chiếc khẩu trang trên cổ, dịch nó sang một bên.
Chỉnh xong khẩu trang, cô lại vô thức đưa đũa gắp cà tím.
Thời Ôn Lễ thấy vậy liền đẩy khay cơm của mình về phía cô, hai khay cơm gần như chạm sát vào nhau.
Từ đầu đến cuối cô cứ cúi đầu ăn cơm, không giống như ngày thường, cứ gặp anh là nói mãi không hết chuyện.
Như trước đây, có khi chỉ là một ca hội chẩn trước phẫu thuật của khoa Ngoại thần kinh mà cô cũng có thể kể suốt cả bữa ăn.
Hôm nay lại im lặng một cách lạ thường.
Có lẽ cô vẫn chưa nghĩ thông suốt, làm sao để đối mặt với việc anh từ một đồng nghiệp bỗng chốc trở thành bạn trai chỉ sau một đêm.
Anh chủ động tìm chủ đề: “Trưởng khoa Triệu đã khuyên thế nào mà em đồng ý vậy?”
Trong mắt Thời Ôn Lễ, Hứa Thanh Hòa cũng giống như anh, trong thời gian ngắn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn lập gia đình, huống hồ lại còn là đồng nghiệp gặp nhau mỗi ngày.
Triệu Minh Đức có thể thuyết phục được cô đi xem mắt với anh, chắc chắn đã tốn không ít công sức.
Mà anh cũng có đôi chút tò mò, một người kiên định với chủ nghĩa độc thân như cô, điều gì đã khiến cô cuối cùng lại đồng ý đi xem mắt.
Hứa Thanh Hòa ngước mắt nhìn anh, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
“Trưởng khoa bảo, nếu em mà bỏ lỡ anh thì chắc chắn sẽ không tìm được ai tốt hơn, phù hợp hơn anh. Thầy còn nói anh nấu ăn rất ngon, nếu như ở bên nhau sau này em sẽ không phải ngày nào cũng ăn trứng luộc nữa.”
Cô thành thật nói: “Em cũng hơi thèm cơm anh nấu.”
“…..”
Thời Ôn Lễ khẽ bật cười.
Đây là lý do mà anh hoàn toàn không ngờ tới.
Không ngờ có một ngày, tài nấu nướng lại trở thành ưu thế đáng tự hào nhất của anh.
Hứa Thanh Hòa tiếp tục nói: “Sau khi trưởng khoa nói xong những lời đó, em đã bình tâm lại và suy nghĩ thật nghiêm túc, nhận ra anh thật sự rất tốt.”
Bản thân cô tự hiểu rõ, nếu chỉ dựa vào một câu “con người anh thật sự rất tốt” này thì chắc chắn không thể khiến anh tin được.
Dù sao sự xuất sắc của anh là điều ai ai cũng thấy rõ, chứ chẳng phải bây giờ mới có những ưu điểm đó.
Hơn nữa, bao nhiêu năm qua, hình tượng một người luôn cho rằng yêu đương là lãng phí thời gian của cô đã sớm ăn sâu vào tâm trí anh.
Cô đồng ý để trưởng khoa làm mai dễ dàng như vậy, suy cho cùng phải có một lý do đủ sức thuyết phục anh.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô nhìn anh, cũng nhân cơ hội này để thổ lộ tiếng lòng: “Lý do em đồng ý đi xem mắt, còn có một điểm nữa là… Có lẽ vì làm bạn quá lâu rồi, đã quen với việc ở gần anh như thế này. Em nghĩ, nếu một ngày nào đó anh có đối tượng xem mắt, hoặc có bạn gái, chắc chắn anh sẽ giữ khoảng cách với em. Mà em cũng chắc chắn sẽ giữ khoảng cách với anh.”
Đã từng có lúc, chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi cũng khiến cô buồn lòng.
“Em nghĩ, mình chỉ có mỗi một người bạn là anh thôi, không thể đánh mất được. Cách tốt nhất để không đánh mất nhau, chính là ở bên nhau.”
Thời Ôn Lễ hơi khựng lại. Anh không ngờ hai người họ lại có chung suy nghĩ.
Sau khi trưởng khoa Triệu làm mai, anh cũng đã nghiêm túc cân nhắc vấn đề này. Sau này dù là cô có bạn trai hay anh có bạn gái, hai người rồi cũng sẽ dần dần giữ khoảng cách với nhau. Thật ra vốn dĩ việc giữ khoảng cách cũng chẳng có gì to tát, chỉ là ngày thường họ qua lại quá nhiều, nếu thực sự phải cắt đứt mối quan hệ này, khó tránh khỏi cảm giác không đành lòng.
Vào khoảnh khắc anh nhận ra bản thân không nỡ với cô, anh biết mình không nên đi tìm đối tượng xem mắt khác nữa.
Hứa Thanh Hòa lại gắp thêm một viên tôm chiên giòn rụm từ khay cơm của anh.
“Chiều nay em có mấy ca phẫu thuật?” Thời Ôn Lễ chủ động chuyển chủ đề.
Hứa Thanh Hòa xòe một bàn tay ra: “Năm ca, đều là tiểu phẫu của khoa Ngoại tổng hợp.”
Thời Ôn Lễ: “Chiều nay anh chỉ có một ca thôi, chắc sẽ kết thúc sớm hơn em.” Anh chủ động đề nghị, “Tan làm cùng về nhé. Bữa tối nếu có món gì đặc biệt muốn ăn thì cứ nhắn tin thẳng qua wechat cho anh.”
Hứa Thanh Hòa không thể tan làm sớm: “Anh cứ về trước đi, xuống ca mổ xong em còn phải đi thăm khám lại mấy bệnh nhân hậu phẫu, xong việc chắc cũng phải bảy, tám giờ. Bữa tối thì khoảng năm, sáu giờ em đến nhà ăn ăn tạm nửa bắp ngô với một bát cháo là xong. Anh không cần cố ý đợi em đâu.”
Thời Ôn Lễ: “Thế thì anh cứ như trước đây, ăn xong ở nhà ăn rồi quay lại văn phòng tăng ca, em xong việc thì qua tìm anh.”
Như vậy vừa không làm lỡ dở thời gian của ai, mà vẫn có thể cùng nhau tan làm.
Hứa Thanh Hòa dịu dàng đáp: “Vâng ạ.”
Mặt dịu dàng như này của cô, chỉ có một mình Thời Ôn Lễ được thấy.
Từ trước đến nay, cô trong mắt anh và cô trong mắt các bác sĩ ngoại khoa khác vốn dĩ khác nhau một trời một vực.
Đối với anh, cô vẫn luôn tồn tại giống như một viên linh châu tỏa sáng.
Giờ đây, mối quan hệ của hai người đã được xác định, Thời Ôn Lễ cũng không có ý định giấu giếm hay né tránh, anh hỏi ý kiến cô trước: “Trước khi chuyển nhà, anh muốn đi gặp cô chú, rồi mời các đồng nghiệp trong nhóm mình một bữa cơm. Thời gian cụ thể em xem ngày nào thích hợp?”
“Nhanh vậy sao ạ?”
Hứa Thanh Hòa vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho việc công khai chuyện này với các đồng nghiệp.
Thời Ôn Lễ tôn trọng ý muốn của cô: “Nếu em cảm thấy quá nhanh thì thời gian cứ để em quyết định.”
Hứa Thanh Hòa không khỏi liếc nhìn các đồng nghiệp ở những bàn xung quanh, ai nấy đều đang nói chuyện của mình, chẳng có ai chú ý đến cô và Thời Ôn Lễ.
Với mối quan hệ bạn bè suốt bao năm qua của họ, dù cho không công khai thì cũng chẳng ảnh hưởng đến việc đến việc hai người qua lại thân thiết hơn một chút.
Ngược lại, sau khi công khai thì phiền phức sẽ khá nhiều.
Chỉ riêng thể diện của viện trưởng Khương và phó viện trưởng thôi cũng là điều không thể không màng tới.
Cũng không thể nào để anh trước đó vừa mới từ chối hai vị viện trưởng, ngay sau đó cô lại công khai ở bên anh.
Cô nhìn anh: “Hay là chúng mình cứ như thế này trước đi, tạm thời chưa công khai được không?”
Thời Ôn Lễ đoán được cô đang có khá nhiều lo lắng, nhưng bữa ăn cũng sắp kết thúc, mọi người đều phải vội vã quay lại phòng mổ nên không kịp nói nhiều.
Anh gật đầu trước: “Được.”
Đợi đến tối tan làm rồi bàn kỹ hơn với cô vậy.
Suốt cả bữa ăn, thỉnh thoảng cô lại gắp thức ăn trong khay của anh.
Thời Ôn Lễ cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, bởi hai món đó vốn dĩ là món cô thích ăn.
Mà Tề Nhược đang ngồi ở bên bục cửa sổ cách đó không xa đã đánh hơi thấy mùi drama.
Cô ấy đã ăn xong và đặt đũa xuống từ lâu, đang ngồi đợi Khương Dương ở đối diện.
Hôm nay tận mắt nhìn thấy Thời Ôn Lễ, đúng thật như bố nói. Anh là kiểu người trưởng thành, điềm đạm, khí chất xuất chúng.
Dù đang mặc bộ đồ phẫu thuật rộng thùng thình, chẳng tôn dáng chút nào cũng không che giấu được đường nét vai lưng gọn gàng, thẳng tắp của anh. Dù là lúc đứng hay lúc ngồi xuống, trên người anh luôn toát ra vẻ điềm tĩnh tự nhiên như đã ăn sâu vào khí chất, khiến người ta khó lòng không chú ý.
Lúc nãy, Khương Dương gọi anh qua ngồi cùng, anh bảo phải đi tìm bác sĩ Hứa, khi đó cô ấy còn chưa biết bác sĩ Hứa này là nam hay nữ.
Mãi đến sau đó ngẩng đầu lên, thấy Thời Ôn Lễ ngồi xuống đối diện với một nữ bác sĩ vô cùng xinh đẹp.
Khẩu trang của nữ bác sĩ xinh đẹp đang treo trên cổ, làn da trắng đến phát sáng.
Tề Nhược chăm chú ngắm bác sĩ xinh đẹp này một lúc, gương mặt trái xoan vô cùng đầy đặn, đường xương hàm mềm mại, đôi mắt lại linh động và sáng ngời.
Nếu cô ấy mà là đàn ông, cô ấy cũng muốn ngồi đối diện với bác sĩ Hứa này để ăn cơm.
Cô ấy hạ thấp giọng hỏi Khương Dương: “Này, Dương Dương, phó trưởng khoa Thời thích bác sĩ Hứa kia à?”
Khương Dương đang gặm sườn non: “Chị Nhược, tư tưởng của chúng ta phải trong sáng một chút chứ, đâu phải cứ ngồi chung là thích nhau đâu. Hai người họ là cạ ăn cơm trong công việc thôi, thường xuyên ngồi ăn cùng nhau ấy mà.”
Tề Nhược lắc đầu: “Nhìn không giống cạ ăn uống chút nào.”
Khương Dương thấy buồn cười: “Bọn họ quen nhau bao nhiêu năm nay, lúc em còn chưa vào bệnh viện thì người ta đã cùng hợp tác làm đề tài nghiên cứu rồi. Cả hai đều là những kẻ cuồng công việc, một vật cách điện còn “xịn” hơn cả gốm sứ. Chị biết lý do là gì không?”
Trong bệnh viện này, ai yêu ai cũng chẳng có gì lạ, duy chỉ có hai người họ là tuyệt đối không thể nào.
“Hai người họ làm cái gì cũng quang minh chính đại, chẳng có tâm tư như chị nói đâu!”
“Cậu thì biết cái…” Tề Nhược tự động nuốt lại lời chửi thề, “Cậu còn nhỏ, chẳng hiểu cái gì cả. Không có chuyện gì có thể qua mắt được đôi mắt tinh tường này của chị đâu.”
“Bác sĩ Hứa thích Thời Ôn Lễ.” Cô ấy khẳng định như đinh đóng cột.
Khương Dương bưng bát canh lên, uống ực một hơi hết nửa bát:
“Chị ơi, nói năng đừng khẳng định chắc nịch quá, kẻo sau này bị vả mặt đấy.”
Tề Nhược lười giải thích với thằng nhóc con trước mặt này.
Bản thân cô cũng từng yêu thầm, hơn nữa những năm qua vẫn luôn đơn phương một người, sao có thể không hiểu được tâm trạng của bác sĩ Hứa chứ.
Lúc thích một người, niềm vui thấp thoáng trong ánh mắt dù muốn giấu cũng không giấu nổi.
Lúc cô ăn cơm cùng người mình thầm thích, cũng luôn lấy cớ là thích ăn món nào đó để gắp thẳng từ khay cơm của đối phương, chứ bản thân không bao giờ tự gọi.
Có lẽ vì đang rảnh rỗi không có gì làm, cô ấy liền hỏi Khương Dương có muốn đánh cược một ván không.
Khương Dương không phải là không muốn: “Nếu thật sự cá cược thì em thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”
Tề Nhược: “Ý cậu là sao?”
Khương Dương im lặng không đáp.
Tề Nhược liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư của cậu ta: “Cậu là do một tay chị nuôi lớn từ nhỏ, chị là người thế nào cậu lại không rõ sao? Chẳng lẽ chị lại đi nói cho người khác?”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, Khương Dương rốt cuộc cũng từ bỏ: “Bác sĩ Hứa không thể nào thích anh Thời được, chị ấy có người trong lòng rồi.”
“Bác sĩ Hứa có người trong lòng á?” Tề Nhược cảm thấy không khả thi cho lắm, cô ấy hất cằm, “Nói nghe thử xem nào. Yên tâm đi, bước ra khỏi cửa nhà ăn là chị quên sạch sành sanh ngay.”
Lúc này Khương Dương mới hết e dè: “Có thật mà, nhưng… cách đây không lâu chia tay rồi, gã đàn ông đó tệ lắm.”
Tề Nhược: “Trai tồi thì nên đá văng đi, đổi sang thích một người như Thời Ôn Lễ.”
“…..” Khương Dương cạn lời, “Chị có thể đừng vì muốn thắng cá cược mà cứ ép bằng được bác sĩ Hứa thích anh Thời được không? Chị ấy và người yêu cũ bên nhau bao nhiêu năm trời, đâu phải nói quên là quên ngay được.”
Về chuyện người yêu cũ, Hứa Thanh Hòa chưa bao giờ đem ra bàn tán riêng tư, có lẽ vì người đàn ông đó quá giàu có nên cô không muốn bị người ta bàn tán sau lưng.
Sở dĩ anh ta biết chuyện này là vì lúc Hứa Thanh Hòa đi hẹn hò với bạn trai đã bị các đồng nghiệp khoa Ngoại tim mạch bắt gặp, còn bắt gặp tận mấy lần liền.
Mấy năm trước, đúng vào ngày mùng một Tết, đồng nghiệp bắt gặp Hứa Thanh Hòa cùng bạn trai đi Ung Hòa Cung thắp hương.
Hôm đó, ở Ung Hòa Cung đông nghịt người, hai người lại chọn đúng lúc ấy đi dâng hương, đúng là chân ái.
Cách đây nửa năm, đồng nghiệp lại nhìn thấy hai người họ cùng đi dạo phố mua dép sục. Suốt cả chặng đường, người đàn ông đó đều xách túi xách và túi mua sắm cho Hứa Thanh Hòa, vô cùng chu đáo.
Lúc ấy, đồng nghiệp đó còn cảm thán trong nhóm chat nhỏ của khoa Ngoại tim mạch rằng, hóa ra trên đời này vẫn tồn tại kiểu đàn ông vừa giàu có vừa chung thủy.
Chỉ là chẳng ai ngờ được, chả mấy chốc đã bị vả mặt bôm bốp.
Bắc Kinh nói nhỏ thì cũng nhỏ thật. Trùng hợp, một đồng nghiệp khác bên khoa Ngoại tim mạch cuối tuần đi ăn lại bắt gặp người đàn ông đó đang hẹn hò với một phụ nữ khác, hai người còn có những cử chỉ rất thân mật.
Mà khoảng thời gian đó, Hứa Thanh Hòa lại đang bận đến mức chân không chạm đất.
Chuyện này có một dạo khiến mấy đồng nghiệp ở khoa Ngoại tim mạch sầu lòng, cân nhắc có nên nhắc nhở Hứa Thanh Hòa hay không.
Mỗi lần cùng đứng chung ca mổ nhìn thấy cô, thật sự không tài nào mở lời cho được.
Chuyện bắt cá hai tay cuối cùng vẫn bị Hứa Thanh Hòa phát hiện ra. Mấy tháng gần đây, không ai nhìn thấy chiếc xe của người đàn ông đó đỗ dưới tòa nhà tổng hợp của bệnh viện nữa.
Tháng trước, tức là vào đầu tháng mười hai dịp sinh nhật Hứa Thanh Hòa, vẫn chẳng thấy chiếc xe kia đâu.
Mọi năm vào ngày sinh nhật cô, chiếc xe đó chưa từng vắng mặt.
Đúng ngày sinh nhật, Hứa Thanh Hòa có đăng một bài viết lên vòng bạn bè để cảm ơn các đồng nghiệp trong khoa đã tổ chức sinh nhật cho mình. Hai câu cuối cùng của dòng trạng thái đầy ẩn ý:
【Năm này qua năm khác, điều ước ở Ung Hòa Cung dường như ngày càng xa vời với tôi. Lại già thêm một tuổi, điều mình theo đuổi cũng đã khác, năm nay xin ước cho tất cả mọi người trong khoa Gây mê có thật nhiều thời gian nghỉ ngơi @Triệu Minh Đức @Viện trưởng Khương @Trưởng phòng Võ – Phòng kế hoạch tổng hợp】
Bài đăng trên vòng bạn bè này ngay lập tức được lan truyền khắp các nhóm chat trong bệnh viện.
Mọi người chỉ mải bàn tán xem gan cô lớn đến nhường nào mà lại dám @cả lãnh đạo, nhưng lại vô tình bỏ qua điều ước ở Ung Hòa Cung của cô.
Câu nói đó, giọng điệu rõ ràng đang rất buồn.
Mà người năm xưa cùng cô đi Ung Hòa Cung chính là gã đàn ông tồi kia.
Những năm trước sinh nhật, cô không nhắc đến điều ước ở Ung Hòa Cung, thế mà năm nay lại nhắc tới, xem ra đã bị tổn thương không hề nhẹ.
Dạo gần đây Hứa Thanh Hòa gặp phải khá nhiều chuyện phiền lòng, không chỉ bị cắm sừng, mà lúc cô đi luân khoa ở các khoa lâm sàng cơ bản dăm ba bữa lại bị khiếu nại. Số bản kiểm điểm và giải trình cô viết sắp đuổi kịp anh ta luôn rồi.
Thế nên, lần trước khi đến nhà Thời Ôn Lễ ăn hoành thánh, anh ta đã dẫn cô đi cùng. Để cô ăn vài xiên nướng, ăn bát hoành thánh cho đầu óc được thư giãn.
Về tình trạng tình cảm của Hứa Thanh Hòa, Khương Dương không kể hết mọi chuyện. Anh ta chỉ nói sơ qua tình hình đại khái cho Tề Nhược nghe: “Nhà anh ta rất giàu, xe cứ đỗ ở đó là nổi bần bật.”
“Trước đây, anh ta hay đến bệnh viện đón bác sĩ Hứa lắm, giờ thì không thấy tới nữa.”
Nói xong, anh ta quay sang nhìn Tề Nhược: “Chị còn dám cược với em nữa không?”
Tề Nhược hỏi ngược lại: “Có gì mà không dám?”
Những điều Khương Dương vừa nói hoàn toàn không làm thay đổi suy nghĩ của cô.
Cô khẳng định chắc chắn, Hứa Thanh Hòa đối với Thời Ôn Lễ tuyệt đối không phải là tình cảm đồng nghiệp bình thường.
Còn về phần Thời Ôn Lễ đối với Hứa Thanh Hòa thế nào thì cô chưa dám chắc.
Nhưng có một điều cô có thể khẳng định, kiểu người có tính cách như Thời Ôn Lễ, lại có ý thức mãnh liệt về ranh giới sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ chủ động ngồi xuống đối diện với ai đó.
Có thể khiến anh phá lệ, cho phép một nữ đồng nghiệp ăn đồ trong khay cơm của mình suốt cả bữa, thì người đó trong lòng anh nhất định là rất đặc biệt.
Cô ngẫm nghĩ điều kiện cá cược, rồi nói với Khương Dương: “Nếu cậu thua, cậu phải gọi chị là bà cô tổ đấy nhé.”
“…..”
Khương Dương đặt bát canh xuống, “Không phải là em không muốn gọi. Nếu em mà gọi chị là bà cô tổ thì bố em phải gọi chị là cô à? Cho dù em có đồng ý thì bố em cũng chẳng đời nào chịu đâu.”
“…..”
Tề Nhược khích tướng: “Hèn thì cứ nói thẳng ra!”
“Cá thì cá, chẳng lẽ em lại thua chắc.” Khương Dương đưa ra yêu cầu, “Nếu chị thua, chị phải bao trọn tiền đồ ăn vặt của em trong vòng một năm đấy.”
Tề Nhược: “…..”
Đúng là chỉ biết có ăn.
Cô lại đưa mắt nhìn về hướng của Hứa Thanh Hòa, hai người họ đã ăn xong, cả hai khay cơm đều do Thời Ôn Lễ thu dọn.
–
Sáng nay Hứa Thanh Hòa không ăn trứng luộc, nhưng hôm nay vẫn là một ngày may mắn như ăn được “quả trứng hai lòng đỏ”.
Buổi tối có thể cùng Thời Ôn Lễ tan làm về nhà, ngày mai lại là thứ bảy, cô có thể nghỉ ngơi như bình thường.
Bận rộn xong xuôi thì đã bảy giờ rưỡi tối, thay quần áo xong cô liền đi thẳng đến khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh.
Trước đây, mỗi khi đến khoa Ngoại thần kinh, nếu không phải là đi thăm khám bệnh nhân thì cũng là đi tìm bác sĩ phẫu thuật chính của ca mổ ngày hôm sau để thảo luận về phương án gây mê, chưa từng có ngoại lệ.
Nếu bác sĩ phẫu thuật chính không phải là Thời Ôn Lễ, cô tuyệt đối sẽ không tiện đường rẽ qua văn phòng của anh.
Chính sự chừng mực này, cộng thêm việc cô rất giỏi che giấu tình cảm, đã khiến mối quan hệ trên mức đồng nghiệp bình thường giữa cô và Thời Ôn Lễ duy trì suốt bao nhiêu năm qua.
Ở trong bệnh viện này, dù là ai có ý với Thời Ôn Lễ thì chỉ cần qua một thời gian, mọi người kiểu gì cũng có thể nhìn ra chút manh mối.
Thế nhưng bao nhiêu năm qua, chẳng một ai nhận ra tình cảm cô dành cho Thời Ôn Lễ.
Khi Hứa Thanh Hòa đến khu điều trị nội trú khoa Ngoại thần kinh thì gặp Đinh Khải Hàng.
Anh ta đang cầm trên tay một bản báo cáo xét nghiệm vừa mới có kết quả, vừa đi vừa chăm chú xem.
Đinh Khải Hàng hiện tại đang là bác sĩ nội trú chính. Ngoài một ngày nghỉ cố định mỗi tuần ra, thời gian còn lại hầu như đều ở bệnh viện.
“Bác sĩ Đinh.” Hứa Thanh Hòa chủ động chào hỏi.
Đinh Khải Hàng ngẩng đầu lên khỏi tờ phiếu xét nghiệm, theo thói quen hỏi: “Đến khám bệnh nhân à?”
Lời còn chưa dứt, anh ta đã tự bật cười, “Tôi bận đến lú lẫn, nhìn là biết chị tan làm rồi.”
Đang mặc quần áo thường ngày, trên vai lại còn đeo túi xách, không thể nào là đến thăm khám bệnh nhân được.
Hứa Thanh Hòa nói lảng sang chuyện khác: “Tôi đến tìm phó trưởng khoa Thời có chút việc.”
Đinh Khải Hàng nghĩ ngay rằng cô đến tìm Thời Ôn Lễ để thảo luận về phương án gây mê: “Phó trưởng khoa Thời vẫn chưa về đâu, đang ở trong văn phòng đấy.”
Hứa Thanh Hòa đi đến trước cửa phòng, Thời Ôn Lễ đang thu dọn bệnh án trên bàn làm việc.
Anh đã thay bộ đồ phẫu thuật, bên trong chiếc áo blouse trắng là một chiếc áo len mỏng màu đen.
Cô đứng ở cửa chứ không bước vào, giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa.
“Phó trưởng khoa Thời.” Cô cong mắt cười, cố gắng gọi anh bằng giọng điệu thoải mái như thường ngày.
Chỉ có bản thân cô mới biết, tâm trạng muốn đến gặp anh mãnh liệt đến thế nào, phải cố gắng kìm nén lại.
Thời Ôn Lễ ngước mắt lên, mỉm cười đầy áy náy: “Đợi anh thêm vài phút nữa nhé. Sắp xong rồi.”
“Không vội đâu, anh cứ thong thả thu dọn.” Hứa Thanh Hòa chậm rãi bước vào trong.
Anh bận việc của anh, cô đứng trước bàn làm việc, ánh mắt vô tình lướt qua cây bút bi nước màu xanh đen đang mở nắp.
Cô đưa tay ra, đậy nắp bút lại giúp anh.
Thời Ôn Lễ vừa vặn quay đầu nhìn sang. Nếu là trước đây, khi hai người vẫn chỉ là quan hệ đồng nghiệp, cô sẽ không bao giờ động vào bất kỳ đồ dùng cá nhân nào của anh.
Giờ đây mối quan hệ đã khác, cô cũng bắt đầu xích lại gần anh.
Ánh mắt Hứa Thanh Hòa lại đảo qua túi áo blouse trắng của anh, trống trơn, chẳng có lấy một cây bút nào.
Cả bệnh viện, người không bao giờ thiếu bút xanh đen chính là Thời Miểu. Bất cứ lúc nào gặp cô ấy, túi áo blouse luôn được cài ngay ngắn một hàng bút chỉnh tề.
Đương nhiên, bút của cô cũng không ít.
“Anh chỉ có mỗi một cây bút này thôi à?” Cô thuận miệng hỏi.
“Sáng nay đi họp vẫn còn ba cây, dùng qua dùng lại, hai cây kia chẳng biết đã lạc mất đâu rồi.”
Hứa Thanh Hòa định tặng anh: “Chỗ em còn hai hộp chưa bóc, chính là loại mà ông cụ bên khoa Ngoại tổng hợp tặng ấy, để cho anh một hộp nhé.”
Nếu là trước đây, Thời Ôn Lễ sẽ khéo léo từ chối. Nhưng hôm nay anh không khách sáo nữa, chỉ mỉm cười ôn hòa nói: “Thế thì anh đỡ phải đi khắp nơi tìm bút rồi.”
Bệnh án đã thu dọn xong, anh cởi chiếc áo blouse trắng ra rồi mặc áo khoác của mình. Cả hai cùng nhau rời khỏi văn phòng.
Lúc đi ngang qua trạm điều dưỡng, đúng lúc y tá trưởng ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, buột miệng hỏi: “Ơ, sao hôm nay lại đi chung thế này?”
Thời Ôn Lễ thản nhiên nói: “Tình cờ thôi.”
Y tá trưởng cảm thán: “Hiếm đó nha, thời gian tan làm của hai người mà cũng trùng nhau được.”
Bình thường khoác áo blouse trắng đi cùng nhau thì không thấy có gì kỳ lạ, nhưng hôm nay lại mặc quần áo bình thường rồi cùng nhau đi xuống. Hứa Thanh Hòa không khỏi có chút chột dạ.
“Sau này, em vẫn nên đợi anh ở bãi đỗ xe.” Đi đến khu vực thang máy, cô khẽ nói.
Thời Ôn Lễ bảo: “Không sao đâu. Sau này em tan làm cứ qua đây thêm vài chuyến, bọn họ rồi cũng quen thôi.”
Dù sao thì toàn bộ khoa Ngoại thần kinh đều biết, anh vốn đã đối xử với cô khác hẳn mọi người.
Hứa Thanh Hòa đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Thời Miểu đã biết chuyện chưa anh?”
“Vẫn chưa biết. Đợi con bé và Mẫn Đình đi tuần trăng mật về, anh sẽ nói chuyện trực tiếp với hai đứa nó.”
Thời Ôn Lễ đã có thể tưởng tượng được lúc đó em gái của mình sẽ kinh ngạc đến mức nào.
Ngay đến chính bản thân anh còn chẳng ngờ được có một ngày mình và Hứa Thanh Hòa ở bên nhau, huống chi là em gái anh.
Ra khỏi tòa nhà tổng hợp, Thời Ôn Lễ và cô sánh vai đi về phía xe của anh mà không cố ý né tránh các đồng nghiệp khác.
Đôi khi, càng quang minh chính đại thì người ngoài lại càng không nghĩ ngợi nhiều.
Ngồi vào trong xe, Thời Ôn Lễ không lập tức khởi động động cơ ngay mà nghiêng mặt sang nói với cô: “Chúng ta nói chuyện vài câu trước nhé?”
“Vâng. Nói chuyện gì ạ?”
“Hồi trưa, em nói tạm thời chưa công khai, lúc đó thời gian gấp gáp quá nên anh chưa kịp hỏi, có phải em đang lo lắng điều gì không?”
Hứa Thanh Hòa đặt chiếc áo phao vừa mới cởi ra lên đùi, vừa thắt dây an toàn vừa hướng ánh mắt về phía anh, cân nhắc xem nên trả lời thế nào.
Chiếc áo phao đặt trên đầu gối không được vững, cứ thế từ từ trượt xuống. Thấy sắp sửa rơi xuống sàn xe, Thời Ôn Lễ đã kịp thời đưa tay ra tóm lấy.
Tiện tay, anh giúp cô đặt ra hàng ghế sau.
Thật ra anh cũng đoán được cô đang lo lắng điều gì.
Dạo gần đây cô luân khoa liên tục, ngày nào cũng là tâm điểm bàn tán trong các phòng mổ, cô không muốn kéo anh vào những rắc rối đó.
“Có phải em lo lắng danh tiếng của mình sẽ ảnh hưởng đến nhân duyên của anh, nên mới chọn cách không công khai?”
Nói đến đây, Thời Ôn Lễ dùng giọng thoải mái, xen lẫn trêu đùa, “Bác sĩ Hứa này, đâu phải ngày đầu tiên em quen biết anh?”
Hứa Thanh Hòa bật cười.
Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Anh để tâm cái gì, không để tâm cái gì, chẳng lẽ em lại không biết sao?”
Hứa Thanh Hòa thẳng thắn thừa nhận: “Có một phần nguyên nhân như anh nói, nhưng không phải là tất cả. Chủ yếu em không muốn công khai là vì mối quan hệ của hai chúng ta hiện tại vẫn chưa hoàn toàn ổn định.”
Cô hy vọng đôi bên có đủ thời gian và không gian để dung hòa tình cảm, không bị thế giới bên ngoài làm phiền hay phán xét.
Điều cô mong muốn, chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc có một vị trí hơi đặc biệt trong lòng anh, mà là cô muốn anh yêu cô.
Tốt nhất là, yêu thật nhiều, thật nhiều.
Còn về việc khi nào công khai, cô dự định đợi sau khi kết thúc đợt luân khoa ở tất cả các khoa lâm sàng, bù đủ số lượng ca phẫu thuật và mọi chuyện lắng xuống rồi tính tiếp.
Đến lúc đó, mối quan hệ giữa hai người họ có lẽ cũng đã tương đối ổn định.
Cô hỏi ý kiến anh: “Đợi qua Tết, tầm tháng Tư tháng Năm chọn một thời điểm thích hợp rồi công khai, anh thấy thế nào?”
Thời Ôn Lễ thế nào cũng được: “Được, vậy thì cứ quyết định là tháng Tư hoặc tháng Năm đi.”
Nói xong, anh mới bắt đầu khởi động động cơ xe.
Chiếc xe ô tô rẽ ra khỏi cổng bệnh viện, hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Hôm nay, vận may của hai người khá tốt, cả đoạn đường đều gặp đèn xanh, đi một mạch tới khu chung cư
Bình thường nếu đi bộ chỉ mất mười mấy phút, lái xe thì càng nhanh hơn.
Hứa Thanh Hòa cảm giác như mình chỉ vừa mới ngồi vững chỗ, cảnh đường phố nhộn nhịp bên ngoài còn chưa kịp ngắm nhìn được mấy thì xe của anh đã dừng vào vị trí đỗ trong khu nhà.
Cô cúi đầu định cởi dây an toàn, đầu ngón tay khựng lại trên chiếc khóa cài mất vài giây.
Cũng chẳng rõ những cặp đôi đến với nhau qua xem mắt thì thời gian đầu ở chung kiểu gì.
Thời Ôn Lễ cũng không vội tắt máy xe, anh cũng đang cân nhắc về cùng một vấn đề.
Sau một hồi suy nghĩ, anh nghiêng mặt sang nhìn cô, mở lời: “Thời gian vẫn còn sớm, nếu em không có việc gì thì qua chỗ anh ngồi một lát nhé?”