Đối với việc viện trưởng Khương muốn giới thiệu đối tượng xem mắt, Thời Ôn Lễ vốn chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu.
Trước đó, Khương Dương cũng đã bóng gió nhắc nhở anh không chỉ một lần.
Nhưng anh không thể nào ngờ được viện trưởng lại nói thẳng trước mặt một người khác.
Triệu Minh Đức ở bên cạnh lại càng không ngờ hơn, viện trưởng chẳng hề né tránh ông chút nào, đúng là thật sự không coi ông là người ngoài.
Nhất thời, ba người ngồi đó mỗi người đều mang suy nghĩ riêng.
Viện trưởng Khương thầm suy nghĩ xem làm cách nào để Thời Ôn Lễ đồng ý gặp mặt đối phương một lần.
Thời Ôn Lễ thì lại đang cân nhắc xem nên từ chối khéo thế nào để không quá làm mất mặt viện trưởng Khương.
Còn về Triệu Minh Đức, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng.
Vừa rồi rõ ràng ông đã định nói với Thời Ôn Lễ chuyện xem mắt, khéo làm sao viện trưởng Khương lại đi tới đúng lúc này.
Ông chỉ chậm hơn có một bước.
Nếu Thời Ôn Lễ đồng ý đi xem mắt theo lời viện trưởng Khương, lại còn vừa mắt đối phương thì ông phải làm sao đây?
Ông vừa lơ đãng gắp thức ăn vừa âm thầm liếc nhìn Thời Ôn Lễ ở phía đối diện.
Ông thật sự hy vọng anh sẽ có một mối nhân duyên tốt đẹp.
Nhưng lại mong tốt nhất anh hãy từ chối viện trưởng Khương.
Viện trưởng Khương vẫn tiếp tục giới thiệu tỉ mỉ với Thời Ôn Lễ về hoàn cảnh gia đình của người bạn thân thiết kia, người bạn đó họ Tề: “Lão Tề có mối quan hệ rất tốt với nhà em rể cậu. Trong đám cưới của Thời Miểu, lão Tề nghe từ nhỏ cậu đã nuôi em gái khôn lớn, càng hết lời khen ngợi cậu hơn.”
Thời Ôn Lễ đã chẳng nhớ nổi trong đám cưới của em gái, mình đã bị bao nhiêu vị tiền bối hỏi han chuyện lập gia đình hay chưa.
Cứ hễ nghe nói anh vẫn độc thân, ai nấy đều đặc biệt nhiệt tình, đòi giới thiệu đối tượng cho anh bằng được.
Viện trưởng Khương lại nói thêm một câu: “Nhà lão Tề không giống như những gia đình giàu có khác, chẳng có mấy chuyện rắc rối hỗn loạn đâu. Tình cảm gia đình nhà họ tốt lắm, nếu không tôi cũng chẳng nhiều lời làm ông tơ bà nguyệt cho hai đứa.”
Gia thế của người bạn già, cho đến nhân phẩm lẫn năng lực của con cái họ, đều vô cùng xuất chúng.
Giới thiệu xong, ông không vội hỏi ý kiến của Thời Ôn Lễ, mà quay mặt sang người bên cạnh để tìm kiếm sự đồng tình: “Trưởng khoa Triệu, ông là người từng trải, kinh nghiệm nhìn người nhiều. Cô bé này bất kể là điều kiện gia đình hay năng lực cá nhân, chẳng phải đều rất xứng đôi với Ôn Lễ sao?”
Triệu Minh Đức còn có thể nói gì được nữa?
Ông gật đầu, nói một câu trái với lương tâm: “Rất tốt.”
Lúc này viện trưởng Khương mới nhìn sang Thời Ôn Lễ: “Ánh mắt của trưởng khoa Triệu không phải dạng vừa đâu, đến ông ấy cũng thấy hai đứa đẹp đôi đấy.”
Triệu Minh Đức: “…..”
Trước tiên Thời Ôn Lễ cảm ơn viện trưởng Khương, sau đó chuyển hướng khéo léo từ chối: “Viện trưởng Khương, thầy cũng biết khoa Ngoại thần kinh của bọn em bận rộn đến mức nào mà.”
Viện trưởng Khương đương nhiên biết rõ, nhưng ông không có ý định bỏ qua như vậy: “Bận đến mấy thì cũng không được làm lỡ dở chuyện kết hôn lập gia đình của cậu chứ.”
Ông nói với vẻ thấm thía, chân thành: “Em gái cậu cũng kết hôn rồi, không cần cậu phải bận lòng thêm nữa, chuyện đại sự cả đời của bản thân cũng nên để tâm đi. Cậu lập gia đình rồi, em gái cậu chẳng phải cũng có thể yên lòng sao?”
Những năm qua Thời Ôn Lễ không màng đến chuyện yêu đương cưới xin, một mặt là vì công việc bận rộn, mặt khác cũng là vì phải chăm sóc cho em gái Thời Miểu.
Thời Ôn Lễ một lần nữa bày tỏ sự cảm kích: “Để thầy phải bận lòng rồi ạ.”
Anh cố gắng nói sao cho thật khéo léo, vừa khéo léo từ chối ý tốt này, lại không đến mức khiến lãnh đạo mất mặt.
“Viện trưởng Khương, thầy là người rõ hoàn cảnh nhà em hơn ai hết, trạng thái hiện tại đối với em mà nói là rất khó có được. Thời Miểu đã có gia đình riêng, có người chăm sóc, em không còn phải lo lắng ngày nào đó con bé chịu uất ức mà không có ai để giãi bày nữa.”
“Đề tài nghiên cứu em nộp đơn đăng ký nếu không có gì ngoài ý muốn thì sau Tết sẽ được phê duyệt.”
Anh đang tận hưởng cuộc sống như thế này, cho nên trong vòng hai năm tới, anh chưa tính đến chuyện kết hôn.
Viện trưởng Khương im lặng một lát, thấu hiểu thì thấu hiểu thật, nhưng ông vẫn muốn dốc hết sức để tác hợp cho bọn họ: “Ôn Lễ này, đừng vội từ chối như thế. Hai đứa còn chưa gặp mặt nhau, sao biết được có hợp hay không? Biết đâu hai đứa lại hợp tính thì sao?”
Giọng điệu của Thời Ôn Lễ vẫn ôn hòa, nhưng lời nói ra lại không để lại chút đường lui nào: “Cho dù có hợp tính thì có lẽ cũng không có duyên phận đó. Mấy ngày trước nhà em rể cũng có ý muốn giới thiệu đối tượng cho em, em cũng đã từ chối rồi. Hiện tại em không cân nhắc chuyện lập gia đình, chỉ muốn phụ giúp trưởng khoa của bọn em xây dựng khoa Ngoại thần kinh thật tốt, thay thầy chống đỡ thể diện cho bệnh viện.”
Nghe màn nịnh khéo ấy, viện trưởng Khương dở khóc dở cười.
Đã nói đến nước này, ông cũng không ép buộc thêm nữa, dưa ép chín thì không ngọt.
Trái tim đang treo ngược của Triệu Minh Đức cuối cùng cũng được buông xuống.
Buổi chiều vẫn còn một ca gây mê, ông lấy cớ phải vội quay lại phòng mổ, thế là bắt đầu ăn uống thật nhanh.
Viện trưởng Khương ăn bữa cơm này mà chẳng thấy ngon lành gì nữa.
Sau bữa ăn, viện trưởng Khương gọi điện lại cho người bạn thân, bảo rằng hai đứa trẻ không có duyên.
Người bạn kia đau lòng trách móc: “Không phải bọn trẻ không có duyên, mà là tại cái người làm mai như ông chẳng biết mai mối gì cả!”
Viện trưởng Khương: “…..”
Đây là lần đầu tiên ông nghe thấy cái kiểu đổ lỗi cho người làm trung gian như thế này.
Người bạn thân: “Thôi bỏ đi, để tự tôi nghĩ cách khác vậy.”
Viện trưởng Khương lại tưởng: “Tề Nhược cũng ưng Thời Ôn Lễ rồi à?”
Người bạn thân: “Con bé Nhược còn chưa biết chuyện tôi giới thiệu đối tượng xem mắt cho nó đâu.”
Viện trưởng Khương: “…..”
Ông đã bảo mà, với tính cách đó của Tề Nhược, sao có thể vội vàng bước vào cuộc sống hôn nhân.
Hóa ra chỉ có một mình lão bạn già ở giữa bận bịu lo chuyện cho cả hai bên một cách vô ích.
Thế nhưng, cũng chẳng thể trách người bạn thân lại cố chấp như vậy.
Nếu như bản thân ông có một cô con gái đến tuổi gả chồng, ông cũng muốn tìm một người con rể như Thời Ôn Lễ. Ngoại hình vừa khôi ngô tuấn tú, vừa có trách nhiệm, có bản lĩnh. Mới ngoài ba mươi đã là bác sĩ phó trưởng khoa khoa Ngoại thần kinh, tiền đồ rộng mở không thể đo đếm.
–
Buổi chiều Thời Ôn Lễ không có ca phẫu thuật nào, ăn cơm xong là chuẩn bị quay về khoa để dẫn đoàn đi kiểm tra buồng bệnh phục vụ giảng dạy.
Triệu Minh Đức phải trở lại phòng mổ số 25, từ nhà ăn đi ra, hai người không cùng đường.
Ông chỉ lo nếu bây giờ không tác hợp, lỡ như lại bị ai ra tay trước cướp mất lượt.
Dù biết rõ thời điểm này không thích hợp, Triệu Minh Đức vẫn cắn răng hạ quyết tâm, quay mặt sang nhìn Thời Ôn Lễ: “Phó trưởng khoa Thời, cậu có rảnh khoảng hai ba phút không? Tôi có chuyện này muốn nói với cậu.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười nói: “Chút thời gian đó thì vẫn có ạ.”
Để tiết kiệm thời gian cho Triệu Minh Đức, anh chỉ tay về phía phòng mổ số 25: “Trưởng khoa Triệu, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện. Em đi xuống bằng thang máy phía Tây.”
Nhà ăn nằm ở phía Đông, muốn đi thang máy ở phía bên kia thì phải băng qua cả một tầng lầu.
Triệu Minh Đức có hơi ngại: “Vốn dĩ là tôi làm mất thời gian của cậu, kết quả còn bắt cậu phải đi đường vòng xa như thế.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không sao đâu ạ, chỉ đi thêm vài bước chân thôi.”
Anh chủ động hỏi: “Có phải thầy muốn nói với em về chuyện của bác sĩ Hứa không?”
Anh đoán trưởng khoa Triệu phần lớn là muốn nhờ anh, lỡ như Hứa Thanh Hòa có xảy ra bất đồng ý kiến với vị trưởng khoa nào bên khoa Ngoại thần kinh, hy vọng anh có thể đứng giữa hòa giải, tránh cho đôi bên nảy sinh hiềm khích.
Dù sao thì Hứa Thanh Hòa cũng đã được xếp cố định vào tổ gây mê của khoa Ngoại thần kinh, sau này phải thường xuyên phối hợp với bên này. Thân là trưởng khoa, ông đương nhiên muốn cô và các cộng sự có thể chung sống hòa thuận.
Triệu Minh Đức lên tiếng đáp: “Đúng là có liên quan đến Thanh Hòa thật.”
Thời gian gấp gáp, ông cũng chẳng màng đến chuyện lời trước lời sau có ăn khớp với nhau hay không nữa. Miễn cưỡng lôi câu chuyện sang hướng xem mắt: “Cái tính bướng bỉnh đó của Thanh Hòa, đừng nói là viện trưởng Khương đau đầu, đến ngay cả bố con bé cũng bó tay. Mấy năm nay con bé chỉ quan tâm đến công việc, thành ra chuyện cá nhân cứ bị lỡ dở mãi, bố con bé cũng sốt hết cả ruột.”
Về chuyện cá nhân của Hứa Thanh Hòa, Thời Ôn Lễ hoàn toàn không có chút đề phòng nào, thuận miệng đón lời: “Em nghe nói giáo sư Hứa sốt ruột đến mức định lên Ung Hòa Cung để thắp hương cầu duyên rồi.”
“Chứ còn gì nữa! Lão Hứa là người làm nghiên cứu vi điện tử, chuyên gia trong ngành bán dẫn đấy. Thế mà vì con gái rượu, đến cả tâm linh huyền học cũng tin.”
Triệu Minh Đức không ngờ ngay đến cả chuyện Hứa Bỉnh Đạc định đi thắp hương Thời Ôn Lễ cũng biết, đỡ cho ông một tràng dài dòng dọn đường.
Ông lập tức bẻ lái câu chuyện: “Thế là lão Hứa quay đầu đến tìm tôi, nhờ tôi giới thiệu đối tượng cho Thanh Hòa.” Giữa chừng ông hơi khựng lại, sau đó giọng mang theo vài phần trêu chọc: “Cậu đoán xem, lão Hứa chấm ai làm con rể ông ấy?”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Cái này còn cần phải đoán nữa sao.
Ánh mắt của trưởng khoa Triệu đã nói lên tất cả rồi.
Anh bất lực bật cười, hôm nay anh động phải ổ xem mắt rồi sao?
“Trưởng khoa Triệu, em và bác sĩ Hứa là bạn bè.”
“Là bạn bè cũng đâu cản trở việc lão Hứa chấm cậu làm con rể đâu.”
“…..”
“Thanh Hòa vẫn chưa biết chuyện này.” Triệu Minh Đức nói trước cho anh rõ, “Tôi biết mối quan hệ của hai đứa rất tốt, cậu cũng là một trong số ít những người bạn của Thanh Hòa ở bệnh viện này. Thế nên trước khi tìm cậu, tôi đã phải cân nhắc vô cùng kỹ lưỡng. Nếu tính cậu mà giống như Khương Dương thì tôi đã chẳng đời nào đứng ra tác hợp.”
Khương Dương nằm không cũng trúng đạn.
Triệu Minh Đức dám nói thẳng ý định tác hợp ra như vậy, chính là nhắm vào tính cách chín chắn và cách hành xử vô cùng thấu đáo của Thời Ôn Lễ.
Bởi vì cho dù anh có khéo léo từ chối chuyện xem mắt, anh cũng chắc chắn sẽ giữ kín như bưng, sẽ không để Thanh Hòa phải rơi vào cảnh ngượng ngùng, khó xử.
Thời Ôn Lễ khó có thể tưởng tượng ra cảnh bản thân mình và Hứa Thanh Hòa sẽ đi xem mắt.
Từ mối quan hệ bạn bè nhảy vọt thành đối tượng xem mắt, nhất thời anh không tài nào đặt mình vào hoàn cảnh đó được.
Đúng lúc này, cửa cảm ứng của phòng mổ số 12 bọn họ đi ngang qua bỗng mở ra.
Người từ bên trong bước ra là Hứa Thanh Hòa, hôm nay cô đội chiếc mũ phẫu thuật hình chú gấu nhỏ.
Cô chịu trách nhiệm gây mê cho phòng mổ số 11 và số 12, đang định sang phòng mổ ngay bên cạnh để bàn giao công việc với bác sĩ phụ mê.
Nào ngờ lại trùng hợp đến vậy, cửa vừa mở ra ra đã chạm mặt Thời Ôn Lễ và trưởng khoa.
Thời Ôn Lễ chỉ đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giống như thường ngày dịu dàng cất tiếng chào cô: “Hôm nay là ca bên khoa Ngoại tim mạch à?”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười gật đầu: “Vâng.”
Cô còn tưởng anh và Triệu Minh Đức đang trao đổi với nhau về phương án gây mê cho bệnh nhân nên cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, vội vã đi thẳng sang phòng mổ bên cạnh.
Mãi cho đến khi cánh cửa của phòng mổ số 11 khép lại, Triệu Minh Đức mới lên tiếng lần nữa: “Tôi biết, lúc này mà còn giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu thì không thích hợp. Thế nhưng nếu tôi không cố gắng tranh thủ một chút, lại sợ sau này bản thân có hối hận cũng không kịp.”
“Vừa rồi cậu nói với viện trưởng Khương tạm thời chưa muốn lập gia đình, muốn dồn hết tâm sức vào việc xây dựng khoa Ngoại thần kinh. Tôi cũng từng trải qua cái tuổi của cậu nên hoàn toàn thấu hiểu cách làm này. Dù sao lập gia đình cũng đồng nghĩa với trách nhiệm, nếu vì muôn vàn lý do khác nhau mà không thể gánh vác nổi phần trách nhiệm đó, thì lựa chọn tạm thời chưa kết hôn là hoàn toàn đúng đắn.”
Thời Ôn Lễ không ngắt lời Triệu Minh Đức, kiên nhẫn đợi đối phương nói hết câu.
Triệu Minh Đức tranh thủ từng chút cơ hội một: “Cậu cũng biết đấy, điều mà Thanh Hòa hứng thú nhất chính là gây mê trong ngoại thần kinh. Sau này dù khoa Ngoại thần kinh của các cậu có triển khai kỹ thuật mới nào, thảo luận ra phương án phẫu thuật tiên tiến đến đâu, thì đều không thể tách rời việc tổ gây mê phải đồng bộ tiến độ cùng các cậu.”
“Thậm chí, con bé còn có thể kề vai sát cánh cùng cậu để đi sâu nghiên cứu những công nghệ mới.”
“Nếu cả hai người đều muốn dồn toàn bộ tâm trí vào công việc, thì việc kết hôn đối với hai đứa mà nói hoàn toàn chỉ có lợi chứ chẳng có một tí hại nào.”
“Trong công việc hai đứa vừa ăn ý, ngoài đời lại còn hiểu rõ về nhau. Bản thân tôi ích kỷ cho rằng, không có ai hợp nhau hơn hai đứa đâu.”
Trong lúc nói chuyện, họ đã sắp đi đến trước cửa phòng mổ số 25.
Cả hai người không hẹn mà cùng dừng bước.
Triệu Minh Đức nói rất chân thành: “Nói với mấy đứa trẻ các cậu một câu thật lòng nhé, bác sĩ ngoại khoa mà không tìm người cùng ngành thì hôn nhân rất khó bền lâu. Đương nhiên, những cặp đôi bền lâu chắc chắn là có, cũng không phải cứ lấy người cùng ngành là nhất định sẽ ở bên nhau cả đời. Nhưng ít nhất thì người trong ngành mới có thể thấu hiểu cho nhau.”
Ông đưa ra một ví dụ so sánh vô cùng chuẩn xác: “Đang hẹn hò đi chơi được một nửa thì cuộc gọi cấp cứu tới, nếu nửa kia của cậu không phải là người trong ngành, một hai lần thì người ta có thể cảm thông. Một hai năm có khi còn có thể thông cảm được, nhưng lâu hơn nữa thì sao?”
“Nếu cậu và Thanh Hòa ở bên nhau thì sẽ không bao giờ xảy ra loại mâu thuẫn này, biết đâu số cuộc gọi cấp cứu mà con bé nhận được còn nhiều hơn cả cậu ấy chứ.”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Trước ngày hôm nay, anh thật sự không hề phát hiện ra trưởng khoa Triệu lại ăn nói khéo léo đến như vậy.
Triệu Minh Đức đặt mình vào hoàn cảnh của anh: “Đương nhiên, đột nhiên phải đi xem mắt với đồng nghiệp đã quen biết nhiều năm thì rào cản tâm lý này khó lòng mà bước qua ngay được. Cậu không cần phải vội vã trả lời tôi, cho cậu vài ngày để suy nghĩ thật kỹ. Dù sao hôn nhân cũng là chuyện đại sự cả đời.”
“Tôi đứng ra tác hợp cho hai đứa không đơn thuần chỉ vì bố của Thanh Hòa là bạn học cũ của tôi, chủ yếu là vì cả cậu và Thanh Hòa đều xuất sắc như vậy, nếu có thể thành đôi thì cũng coi như là một giai thoại đẹp.”
Trưởng khoa Triệu nói năng rất chừng mực, nên Thời Ôn Lễ không từ chối ngay tại chỗ.
Anh không từ chối cũng là bởi vì Hứa Thanh Hòa hoàn toàn khác biệt so với những đối tượng xem mắt khác, buộc phải đối xử một cách thận trọng.
Đây là lần đứng trò chuyện lâu nhất từ trước đến nay của Thời Ôn Lễ ở ngay trước cửa phòng mổ.
Kéo theo cả buổi chiều hôm ấy dường như cũng trở nên dài đằng đẵng hơn thường ngày rất nhiều.
—
Buổi chiều, Hứa Thanh Hòa đột xuất nhận một ca phẫu thuật bóc tách động mạch chủ type A, bệnh nhân là người được chuyển từ bệnh viện khu vực lân cận tới vào sáng nay.
Lúc nhập viện bệnh nhân đã hôn mê, sau khi được phía cấp cứu ra sức cứu chữa, các chỉ số sinh tồn tạm thời bình ổn.
Trưởng khoa Cố vừa mới rời khỏi ca mổ trước, sải bước nhanh vào phòng mổ, kiểm tra bệnh án và phim chụp của bệnh nhân để chốt phương án phẫu thuật.
Trước bàn pha thuốc, với tốc độ nhanh nhất Hứa Thanh Hòa tiến hành phối trộn và rút thuốc vào ống tiêm.
Hết ống này đến ống khác.
Sự vững vàng và dứt khoát đó chính là điều mà Trương Tuần luôn muốn luyện thành.
Kỹ thuật viên tuần hoàn ngoài cơ thể khẩn trương thiết lập tuần hoàn ngoài cơ thể, ca phẫu thuật áp dụng phương pháp ngừng tuần hoàn h* th*n nhiệt sâu kèm tưới máu não chọn lọc hai bên.
Khi ca mổ đã tiến hành được hơn một nửa, độ bão hòa oxy não của bệnh nhân bỗng nhiên giảm mạnh đột ngột.
Giọng nói của Hứa Thanh Hòa căng thẳng: “Trưởng khoa Cố, oxy não bên phải tụt mạnh quá!”
Cố Xương Thân lập tức dừng ngay thao tác khâu nối mạch máu.
Hứa Thanh Hòa nhanh chóng rà soát tìm nguyên nhân, đường thở không có vấn đề, vị trí ống đặt nội khí quản không có vấn đề.
Kỹ thuật viên tuần hoàn ngoài cơ thể cũng lập tức kiểm tra đường ống, không có tình trạng tắc nghẽn.
Tiếp đó, tiến hành điều chỉnh lưu lượng và áp lực tưới máu một bên, nhưng chỉ số oxy não vẫn không hề tăng trở lại.
Sau khi điều chỉnh lại một lần nữa, vẫn không có phản ứng gì.
Tất cả những nguyên nhân có thể nghĩ tới đều đã được rà soát qua một lượt, vẫn không hiệu quả.
Hứa Thanh Hòa quay sang nhìn Cố Xương Thân: “Trưởng khoa Cố, có thể là do vùng đầu cổ bị chèn ép.”
Sau khi Cố Xương Thân xác nhận không gây ảnh hưởng đến vùng phẫu thuật, Hứa Thanh Hòa cẩn thận điều chỉnh nhẹ phần cổ của bệnh nhân.
“Oxy não tăng lại rồi!”
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Bảy giờ tối, ca phẫu thuật kết thúc tốt đẹp.
Khương Dương đảm nhận vị trí phụ mổ hai, vừa bước xuống khỏi bàn mổ, anh ta mệt đến mức ngồi bệt luôn xuống đất, tựa lưng vào tường chợp mắt vài phút.
Mấy ngày nay quay như chong chóng, mỗi ngày đứng liền mười mấy tiếng đồng hồ. Lúc ở trên bàn mổ thì không cảm thấy gì, cứ hễ bước xuống một cái là có cảm giác một bước cũng không nhấc nổi nữa.
Hứa Thanh Hòa bàn giao xong ở phòng hồi phục gây mê quay lại thì Khương Dương vẫn dựa vào tường, trông như đã ngủ mất rồi.
Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Ngủ thế này không thoải mái đâu, mau về nhà đi.”
Khương Dương mở mắt: “Bệnh nhân sao rồi chị?”
“Hiện tại tình trạng đã ổn định, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu.”
Khương Dương gật đầu, chống tay xuống đất định đứng lên.
Hứa Thanh Hòa thấy cậu ta ngay cả việc đứng dậy cũng khó khăn, bèn đưa tay ra kéo cậu ta một cái.
“Em cảm ơn chị.”
Hai người cùng nhau rời khỏi phòng mổ.
Khương Dương đột nhiên sực nhớ ra điều gì: “Đúng rồi chị ơi, em nhớ hình như chị ở cùng một khu chung cư với anh Thời đúng không?”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Đúng vậy.”
“Thế thì vừa khéo, lát nữa chị ngồi xe của em đi. Em hẹn với anh Thời rồi, tối nay qua nhà anh ấy ăn hoành thánh cà chua.”
Nói đến đây, Khương Dương liền đề xuất: “Hay là chị dứt khoát đi cùng em qua nhà anh Thời ăn hoành thánh luôn đi. Người đông mới vui chứ. Để em nói với anh Thời một tiếng.”
Vốn dĩ Hứa Thanh Hòa đã muốn nếm thử tay nghề của Thời Ôn Lễ từ lâu, thế nên cô cũng không từ chối.
Khương Dương cực kỳ nhiệt tình, ngay lập tức bấm số gọi cho Thời Ôn Lễ.
Lúc này Thời Ôn Lễ đã về tới nhà, đang chuẩn bị nguyên liệu.
“Anh Thời, anh về đến nhà rồi đúng không? Em với chị Thanh Hòa vừa mới xong ca mổ, bọn em cùng qua chỗ anh nhé.”
Thời Ôn Lễ không kịp trở tay.
Khương Dương: “Hoành thánh anh không cần nấu nhiều đâu, em sẽ mua thêm ít đồ nướng mang qua. Tầm nửa tiếng nữa bọn em tới nhà anh.”
Thời Ôn Lễ không ngờ nhanh như vậy mình lại chạm mặt Hứa Thanh Hòa.