Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Chương 38: Lúc anh đi tu nghiệp… em từng nhớ anh.

Thời Ôn Lễ đăng trạng thái lên vòng bạn bè, ngay sau đó ấn thả tim cho Hứa Thanh Hòa.

Thời điểm hai người đăng bài đúng lúc mọi người bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng được nằm lên giường lướt điện thoại một chút. 

Mấy bác tinh ý và từng đẩy thuyền* đã lập tức đớp được đường từ bài đăng trước sau của hai người mà “đường” cực kỳ tự nhiên, không hề gượng ép.

(Đẩy thuyền: Nguồn gốc: Tiếng Anh có từ “Ship” (rút gọn của Relationship – mối quan hệ), nghĩa gốc là con tàu. Mọi người hay dịch vui từ này thành “chèo thuyền” hoặc “đẩy thuyền”. Ý nghĩa: Hành động gán ghép, ủng hộ một cặp đôi nào đó mà bạn yêu thích, mong muốn họ thành một đôi ngoài đời thực hoặc trong phim/truyện.

Phát đường: “Đường” ở đây đại diện cho sự ngọt ngào. “Phát đường” là hành động một cặp đôi thể hiện những cử chỉ thân mật, ngọt ngào, tình cảm khiến người xem cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ (giống như được ăn kẹo/đường). 

【Hình như tôi vừa phát hiện ra một bí mật động trời trong viện mình này (đeo kính râm)】

【Trong nhóm cấm bàn chuyện ngoại tình nhé!!! (ngậm miệng) (ngậm miệng)】

【(cười ra nước mắt) (cười ra nước mắt) (cười ra nước mắt)】

【Để tránh tin đồn và gây hiểu lầm cho người khác, đây là quy định của nhóm, mọi người đừng quên nhé!】

【Tôi đang nói về một cặp đôi chính thức mà.】

【Thế thì có gì mà thành bí mật động trời được?】

【Khương Dương là tình chị em sao?】

Mọi người đều bật cười.

【Mọi người không lướt vòng bạn bè à? Vòng bạn bè của Phó trưởng khoa Thời và bác sĩ Hứa nhiều cái để ngẫm lắm.】

【Ý cô là cái bánh kem pha lê kia á?】

【Đúng rồi! Bác sĩ Hứa nói tối nay cũng được ăn bánh kem pha lê, thế là Phó trưởng khoa Thời liền đăng ngay một bức ảnh chụp cận cảnh cái bánh kem pha lê. Thế này mà còn chưa đủ ngọt à?】

【Hơn nữa, bức ảnh đầu tiên bác sĩ Hứa đăng chính là bóng lưng của Phó trưởng khoa Thời nữa.】

【Cậu chèo thuyền đến lú lẫn rồi à. Bác sĩ Hứa có bạn trai rồi mà!】

【Phương Vũ chẳng phải đã đính chính rồi sao, đấy là bạn nối khố của bác sĩ Hứa không phải bạn trai! Chính bác sĩ Hứa cũng nói đó là lời chúc từ bạn nối khố còn gì. Cả chính chủ lẫn đồng nghiệp thân nhất của chính chủ đều liên tục phủ nhận, sao các người lại không tin? Cứ nhất quyết phải tin mấy cái tin vỉa hè làm gì?】

【Phó trưởng khoa Thời và bác sĩ Hứa chắc chắn là có biến! Tối nay rõ ràng là đang phát “đường”!】

【Đừng quan tâm đến sống chết của tôi, cứ phát đường cật lực vào!】

Những người khác: 【…..】

【Nói câu này sợ cậu không vui, những cặp cậu chèo thuyền mấy năm qua chưa có cặp nào là thật cả.】

【…..】

Lúc này lại có người ngoi lên: 【Có khi lần này chèo trúng thuyền thật rồi đấy. Tôi nghe bên Ngoại thần kinh có người bảo, ánh mắt Phó trưởng khoa Thời nhìn bác sĩ Hứa khác lắm.】

Người chưa từng chèo trúng một cặp đôi thật nào lập tức sống lại:【Thật á? Hết Tết gặp ở nhà ăn, tôi phải quan sát kỹ Phó trưởng khoa Thời mới được!】

Trưởng nhóm lên tiếng nhắc nhở: 【Chèo thuyền thì cũng phải có chừng có mực. Nhỡ đâu người yêu của Phó trưởng khoa không phải bác sĩ Hứa, mọi người cứ đồn đại như thế sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Phó trưởng khoa Thời và bác sĩ Hứa đâu.】

【Yên tâm đi, tôi cũng chỉ nói trong nhóm nhỏ của tụi mình thôi mà.】

Cô nàng lại @Trưởng nhóm: 【Chương Chương, sao chữ ký của cô lại đổi lại rồi?】 

Hai hôm trước chữ ký của bác sĩ Chương vừa đổi thành: XXX, đồ đần! 

Hôm nay đã đổi lại thành: Yêu và Hòa bình!

Trưởng nhóm: 【Trưởng khoa nhắc nhở tôi không được chửi bậy, ảnh hưởng đến hình tượng của đội ngũ bác sĩ chúng ta.】

Trưởng nhóm: 【Chúc mọi người ăn Tết vui vẻ trước nhé, năm mới phát tài, chúc mấy người chèo thuyền sẽ có một lần được chèo đúng thuyền thật.】

【Ha ha, cảm ơn cảm ơn nha!】 

Cô nàng lại làm mới vòng bạn bè, bác sĩ Hứa đã ấn thích bài đăng vừa nãy của Phó trưởng khoa Thời.

Hai giây trước, Hứa Thanh Hòa vừa nhấn thích bài đăng của Thời Ôn Lễ.

Anh dùng bức ảnh chụp cận cảnh chiếc bánh kem để phản hồi cô, nếu nói cô không rung động thì đó là nói dối.

Cô cất điện thoại đi, tiếp tục nhìn những lá bài trên tay Thời Ôn Lễ.

Chẳng biết từ lúc nào đã mười hai giờ rưỡi đêm, hội chơi bài tinh thần vẫn phơi phới, nhưng cô đã có chút không trụ nổi.

Thời Ôn Lễ chơi nốt ván trên tay, sau đó nhường chỗ cho người khác rồi rời bàn bài.

Anh xoa xoa đỉnh đầu cô: “Buồn ngủ rồi à?”

Trước giờ Hứa Thanh Hòa không thích làm mất hứng người khác: “Không buồn ngủ ạ. Để em đi pha cà phê cho mọi người nhé.”

Thời Ôn Lễ lại bảo cô đi ngủ: “Lát nữa anh pha.”

Anh khẽ đẩy nhẹ sau lưng cô, dẫn cô về phía phòng ngủ chính.

“Em cứ ngủ đi. Bọn họ tính chơi xuyên đêm đấy.”

Hứa Thanh Hòa không cố tỏ ra mạnh mẽ nữa: “Thế em đi ngủ trước đây. Đúng rồi,” Cô vừa định khép cửa phòng ngủ lại thì chợt nhớ ra: “Tống Tân Đàm nói, mấy ngày Tết này không cần giải tỏa tâm lý cho anh ấy đâu, anh ấy muốn tự thử hồi phục. Nếu không có chuyển biến tốt thì lại tìm anh.”

Thời Ôn Lễ: “Có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”

Chẳng hiểu sao, trực giác của anh mách bảo rằng Tống Tân Đàm chắc chắn sẽ “không chuyển biến tốt”.

Lần nào Tống Tân Đàm cũng lấy danh nghĩa “giải tỏa tâm lý”, nhưng chẳng bao giờ nhắc đến bản thân, câu nào câu nấy đều không rời khỏi Hứa Thanh Hòa. 

Đương nhiên, anh cũng muốn nghe.

Hứa Thanh Hòa chúc anh ngủ ngon xong liền khóa trái cửa phòng lại.

Thời Ôn Lễ nghe thấy “cạch” một cái, liền giơ tay gõ cửa.

“Còn chuyện gì nữa ạ?” Hứa Thanh Hòa vội mở cửa ra.

Thời Ôn Lễ dặn cô tắm rửa xong nhớ mở khóa trái ra, anh mỉm cười nói: “Nếu không anh phải sang phòng bên cạnh ngủ mất.”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười, ra dấu OK với anh.

Thời Ôn Lễ nắm lấy tay nắm cửa, bước một bước vào trong phòng. Hôm nay, từ lúc thức dậy bận rộn cho đến tận rạng sáng, vẫn chưa được hôn cô cái nào. 

Anh cúi đầu, hôn cô. 

Chiếc bánh kem đặt cho cô hôm nay có vị hoa hồng, anh vừa hôn cô vừa hỏi, bánh hôm nay ngon hơn hay bánh vị phô mai muối biển ngon hơn?

Do tác động tâm lý, Hứa Thanh Hòa cảm thấy vị hoa hồng ngon hơn. 

Có lẽ vì chiếc bánh kem này đã xuất hiện trên vòng bạn bè của anh.

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy sau này anh sẽ mua vị này cho em nhiều hơn.”

Hứa Thanh Hòa bảo không cần: “Ngọt quá ạ.” Mà lại còn đắt nữa.

Thời Ôn Lễ: “Mỗi tháng mua một lần thì không tính là thường xuyên. Chẳng phải tháng nào em cũng có lúc thèm đồ ngọt sao?”

Mỗi tháng đều thích ăn đồ ngọt? 

Hứa Thanh Hòa hỏi: “Tống Tân Đàm nói với anh à?”

“Ừ.”

“Anh ấy nói linh tinh đấy.”

Thời Ôn Lễ cười: “Cho dù anh ta có nói linh tinh, anh cứ coi là thật cũng chẳng sao.”

Nụ hôn dây dưa gần hai phút, cả hai đều không ai có ý định kết thúc.

Thời Ôn Lễ dứt khoát bước hẳn vào trong phòng, giơ tay đóng cửa lại. 

Anh cúi người, một tay siết chặt lấy eo cô, một tay đỡ lấy mông cô, bế cô lên để hôn.

Trước giờ, Hứa Thanh Hòa luôn không có chút kháng cự nào trước nụ hôn và vòng tay của anh. 

Huống hồ vừa bế vừa hôn sâu thế này.

Dưới sự dẫn dắt của bản năng cơ thể, đôi chân thon dài của cô quấn chặt lấy vòng eo săn chắc, mạnh mẽ của Thời Ôn Lễ. 

Trước đây, ở trên giường cô cũng từng quấn lấy anh như vậy, nhưng chỉ là gác hờ.

Lúc đó, cô vẫn còn ngại, không dám siết chặt.

Hôn mệt, Hứa Thanh Hòa gục đầu lên bờ vai anh để ổn định lại nhịp thở.

Thời Ôn Lễ đặt cô lại giường, hôn nhẹ lên má cô: “Anh đi pha cà phê cho bọn họ.”

Nói xong, anh cũng không lập tức buông cô ra.

“Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em làm gì cũng được hết, không có chuyện gì không thể làm cả.”

Hứa Thanh Hoà lập tức hiểu ý, ý anh là cô có thể tuỳ ý quấn lấy eo anh.

Đợi anh rời khỏi phòng ngủ, cô khoá trái cửa lại rồi đi tắm.

Thật ra, không chỉ một số hành động thân mật lúc ở trên giường cô không được tự nhiên, mà lúc xuống giường cũng có rất nhiều việc cô muốn làm nhưng vẫn chưa làm.

Ví dụ, ngồi lên đùi anh.

Ra khỏi phòng tắm cô liền nằm bò lên giường, giơ tay tắt đèn.

Những người đó rời đi lúc nào cô không rõ.

Sáng hôm sau thức dậy đã chín rưỡi, trong nhà vô cùng yên tĩnh.

Phía bên giường của Thời Ôn Lễ, chăn gối không hề có dấu vết từng ngủ. Cô rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo.

Tối qua, tắm xong cô quên không mở khoá trái, nhốt anh ở bên ngoài rồi.

Mấy người Khương Dương đã đi từ hơn bảy giờ.

Tối qua, Thời Ôn Lễ ngủ ở phòng ngủ phụ được vài tiếng, buổi sáng thức dậy còn nấu hoành thánh cho họ ăn.

Tầm này, anh đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, câu đối Tết cũng đã dán xong.

Sáng sớm, Tống Tân Đàm đã gửi lời chúc năm mới cho anh, còn nghiêm túc viết một đoạn rất dài: 【Tranh thủ lúc chưa uống rượu, đầu óc còn tỉnh táo, gửi lời chúc đến hai vợ chồng cậu trước. Đây chắc là cái Tết vui vẻ nhất của Thanh Hòa, không còn phải một mình ăn sủi cảo trong phòng trực nữa. Chúc cậu và Thanh Hòa năm mới vui vẻ, bình an hạnh phúc. Chúc hai người năm mới tốt đẹp hơn năm cũ.】

Thời Ôn Lễ nhắn lại: 【Cảm ơn.】

Anh cũng soạn vài câu chúc năm mới, sẵn tiện hỏi thăm: 【Cơn đau đầu hiện tại thế nào rồi?】

Tống Tân Đàm: 【Cảm giác không đỡ hơn mấy. Qua Tết chắc là còn phải làm phiền cậu rồi.】

“……”

Thời Ôn Lễ: 【Không phiền.】

Tống Tân Đàm hỏi anh: 【Bây giờ cậu có bận không?】

Thời Ôn Lễ: 【Không bận. Thanh Hòa vẫn chưa dậy.】

Tống Tân Đàm gọi thẳng qua, nói tối qua bản thân có thử tập vài bài cardio, cũng nghe thêm một ít nhạc thiền, nhưng vẫn lo âu đến mức không ngủ ngon giấc.

Thật ra là anh ta đang thèm thuốc, khó chịu trong người.

Thời Ôn Lễ nói với anh ta, lúc này cần chuyển dịch sự chú ý.

Hai người vừa nói chuyện đã nói suốt hai mươi phút.

Đương nhiên, hơn mười phút trong đó là nói về Hứa Thanh Hòa.

Tống Tân Đàm khéo léo cảm thán một câu: “Cậu nói xem, có phải Thanh Hòa thích cậu không?”

Vừa dứt lời, Thời Ôn Lễ liền nghe thấy tiếng “chát” giòn giã từ đầu dây bên kia, bị đánh chắc là Tống Tân Đàm. Ngay sau đó là giọng một người phụ nữ mắng anh ta: “Con có biết nói chuyện không đấy! Người ta vừa mới kết hôn, đang lúc ngọt như mật, sao lại không thích cho được!”

Tống Tân Đàm bị mẹ ruột tát cho một cái, đúng là tai bay vạ gió.

Đương nhiên anh ta hiểu ý của mẹ mình, Tết nhất, phải nói lời may mắn.

Tống Tân Đàm thuận thế đổi giọng: “Thanh Hòa có lẽ rất thích cậu, đặc biệt thích, thích rất nhiều năm.”

Nói xong với điện thoại, anh ta quay đầu lại bảo mẹ: “Thế này tính là biết nói chuyện rồi chứ ạ?

Anh ta không biết chuyện này là lấy giả đánh lừa thật, hay lấy thật che giấu cái giả.

Thời Ôn Lễ cười: “Cảm ơn.”

Tống Tân Đàm cầm điện thoại rời khỏi phòng khách, đi ra ngoài sân biệt thự.

Không mặc áo khoác, anh ta lạnh đến mức run cầm cập.

“Vừa rồi là mẹ tôi, ngày nào cũng chê tôi không biết ăn nói.”

“Phó trưởng khoa Thời, thế tôi không làm phiền nữa nhé, cậu chuẩn bị cơm tất niên đi.”

Hai bên chúc Tết nhau một lần nữa rồi kết thúc cuộc gọi.

Thời Ôn Lễ không chắc trước đây Hứa Thanh Hòa đối với mình là tình cảm gì.

Có lẽ có chút thích.

Nhưng chắc cũng là kiểu thích giữa bạn bè với nhau.

Phòng ngủ chính truyền đến tiếng động, chốt cửa mở ra.

Hứa Thanh Hòa đã vệ sinh cá nhân xong, bước ra ngoài.

Thời Ôn Lễ đang ngồi trước bàn ăn trả lời tin nhắn, trước mặt là chiếc máy tính xách tay đang mở.

Nghe thấy tiếng động, anh quay người nhìn sang: “Dậy rồi à? Đói không?”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười lên tiếng xin lỗi trước: “Tối qua em khóa trái cửa nhốt anh ở ngoài mất.”

“Không sao. Ngủ ở đâu cũng như nhau thôi.”

Thời Ôn Lễ lại hỏi cô: “Có đói không? Muốn ăn chút gì đó không?”

Hứa Thanh Hòa lắc đầu, tối qua đã ăn hai miếng bánh kem lớn nên lúc ngủ dậy cô chẳng có chút cảm giác đói bụng.

Cô nhìn chiếc máy tính xách tay đang mở: “Anh vẫn phải tăng ca à?”

“Không tăng ca.”

Thời Ôn Lễ nói một lát nữa Thời Miểu sẽ gửi ảnh và video đám cưới qua cho anh, anh định lưu thẳng vào máy tính luôn.

“Video đám cưới của hai bọn họ giờ mới dựng xong sao?”

“Ừm. Quay nhiều nên cũng phải cắt dựng nhiều. Video ít nhất cũng phải đến cả trăm cái.”

Nhưng em rể lại thấy vẫn không nhiều.

Thời Ôn Lễ đặt điện thoại xuống rồi đứng dậy, vào bếp bưng ra cho cô nửa cốc nước ấm và một ly nước trái cây đã hâm nóng.

Hứa Thanh Hòa ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, nhận lấy cốc nước ấm trước: “Cảm ơn chồng.”

Thời Ôn Lễ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi cô rồi mới ngồi xuống.

Một nụ hôn vô tình, nhưng lại khiến tim Hứa Thanh Hòa đập nhanh hơn một nhịp.

Trong khung chat WeChat trên máy tính, tin nhắn của Thời Miểu cứ kêu “tinh” liên tục không ngớt.

Hứa Thanh Hòa phải nghiêng đầu mới nhìn thấy được, cô vừa định mở lời bảo muốn ngồi lên đùi anh để xem.

Thì Thời Ôn Lễ đã đẩy chiếc máy tính xách tay đến trước mặt cô, tay trái anh gác lên lưng ghế của cô, người cũng nghiêng sát lại gần.

Hứa Thanh Hòa không nhìn màn hình máy tính nữa, mà quay đầu nhìn anh.

Thời Ôn Lễ: “Sao thế em?”

Hứa Thanh Hòa thẳng thắn luôn: “Em ngồi vào lòng anh xem.”

Thời Ôn Lễ vừa rồi không nghĩ đến điểm này, anh mỉm cười khẽ tự kiểm điểm: “Kinh nghiệm yêu đương chưa đủ, sau này anh phải xem nhiều học nhiều hơn.”

Nói rồi, anh ngồi thẳng dậy, giơ tay ra, “Em ngồi qua đây đi.”

Hứa Thanh Hòa vừa mới ngồi lên đã được anh vòng tay ôm trọn vào lòng từ phía sau.

Thời Ôn Lễ ngồi thẳng người, một tay ôm ngang trước người cô, tay còn lại click mở khung chat của Thời Miểu.

Hai người dán sát vào nhau, hơi thở đều đặn của anh cứ từng nhịp từng nhịp phả vào sau tai cô.

Thời Ôn Lễ bấm mở video có tên là “Anh tìm em giữa biển người” trong số đó những video.

Anh bấm mở là vì ảnh bìa của video chính là Hứa Thanh Hòa.

Hứa Thanh Hòa nhìn thấy chính mình, lại nhìn sang cái tên của video, trái tim bỗng giật thót.

Chẳng lẽ cảnh cô tìm người ở đám cưới hôm đó đã bị nhiếp ảnh gia ghi lại rồi sao?

Còn bị Thời Miểu nhìn ra manh mối?

Mấy giây đầu của video, cô đang ngồi ở bàn tiệc bàn phụ chính, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu, dường như đang tìm kiếm một ai đó.

Tiếp theo, góc máy chuyển sang Thời Ôn Lễ, anh đang đi lại trong sảnh tiệc, cũng đang ngó khắp nơi tìm người.

Lồng thêm một đoạn nhạc nền hoàn hảo.

Giống một cặp tình nhân đang hướng về nhau.

Video không dài, đoạn kết là cảnh cô giơ điện thoại lên, Thời Ôn Lễ xuất hiện trong màn hình điện thoại của cô, hai người cuối cùng cũng tìm thấy nhau.

Xem xong video, Thời Ôn Lễ Bật Cười: “Thời Miểu toàn ghép lung tung.”

Lúc đó, anh đi khắp sảnh tìm người, thật ra là đang tìm Khương Dương.

Còn trong video, thỉnh thoảng Hứa Thanh Hòa lại ngoảnh đầu, có lẽ là do tò mò trước cách bài trí của sảnh tiệc.

Kết quả lại bị Thời Miểu cắt dựng thành một loại ngôn ngữ điện ảnh khác.

Hứa Thanh Hòa khôi phục lại nhịp tim, vừa rồi cô còn tưởng chuyện mình yêu thầm đã bị phát hiện.

Cô quay đầu nhìn người đàn ông ở phía sau: “Anh cứ coi như lúc đó em đang tìm anh đi. Em cũng sẽ coi như lúc ấy anh đang tìm em.”

Hai người nhìn nhau.

Thời Ôn Lễ khựng lại một chút rồi nói: “Em không cần phải coi như đâu. Sau đó, anh có nhìn về phía em.”

Có điều, không phải là đoạn trong video này.

Hứa Thanh Hòa hỏi: “Nhìn em à?”

“Ừm.”

Anh sẽ theo thói quen nhìn cô, để xác nhận xem cô có bị chán không, có ai nói chuyện cùng cô không, sau đó mới thu hồi tầm mắt.

Hứa Thanh Hòa đáp lại anh bằng một nụ hôn.

Nụ hôn sâu khiến cả hai có cảm giác.

Những thứ Thời Miểu gửi đến toàn bộ đều là video và ảnh chụp của hai người bọn họ, Thời Ôn Lễ lưu lại không xem hết từng cái một, hai người liền trở về phòng ngủ.

Mỗi người tắm một phòng riêng.

Cánh cửa sổ sát đất rộng lớn bên giường chỉ kéo một lớp rèm voan mỏng.

Việc đầu tiên Hứa Thanh Hòa làm sau khi bước ra khỏi phòng tắm là kéo kín lớp rèm cản sáng lại.

Nhưng dù sao đây cũng là một buổi sáng tràn ngập ánh nắng, cho dù có kéo kín thì cũng không thể tối om như ban đêm được.

Hứa Thanh Hòa không quan tâm đến việc trong phòng đang sáng hay tối nữa.

Lúc Thời Ôn Lễ cúi người hôn xuống, cô cũng gạt bỏ sự rụt rè của mình, đôi chân tự nhiên quấn lấy eo anh.

Thời Ôn Lễ cũng phối hợp với cô, không cử động lung tung, cũng không hôn xuống trước ngực cô.

Hứa Thanh Hòa bỗng nhiên không muốn giấu kín tâm tư của mình nữa. Cô hôn lên môi anh, nhắc về đoạn video mà Thời Miểu đã cắt ghép cho hai người: “Anh không cần phải coi như lúc đó em đang tìm anh đâu.”

Cô khựng lại một chút: “Lúc đó, em đúng là đang tìm anh.”

Dứt khoát lấy hết can đảm nói luôn một mạch: “Em vẫn luôn tìm anh.”

“Em cũng thích anh.”

“Bây giờ nhìn lại, lúc đó chắc là em rất thích anh.”

“Lúc anh đi tu nghiệp… em đã từng nhớ anh.”

Thời Ôn Lễ giữ chặt gáy cô, đầu lưỡi tách mở hàm răng, lách sâu vào trong.

Hứa Thanh Hòa vẫn còn những lời muốn nói, nhưng bị nụ hôn của anh nuốt chửng hoàn toàn, thay vào đó là những tiếng r*n r* khẽ khàng.

Hứa Thanh Hòa không biết cách lấy hơi, bị anh hôn đến mức sắp nghẹt thở, cô khẽ đẩy anh.

Thời Ôn Lễ rời khỏi làn môi cô. Lồng ngực Hứa Thanh Hòa phập phồng, không ngừng th* d*c.

Anh để cô gối đầu lên cánh tay mình, chạm vào khóe môi cô: “Lúc đó, nhớ anh sao không gọi điện cho anh? Dù có lệch múi giờ thì em vẫn có thể nhắn tin cho anh, anh nhìn thấy là sẽ trả lời em.”

Hứa Thanh Hòa phải mất một lúc lâu mới bình ổn lại “Em cũng từng nghĩ đến chuyện nhắn tin cho anh, lại sợ không biết anh đã có người mình thích chưa.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Sẽ không. Sinh nhật em chẳng phải anh vẫn gọi điện cho em đó sao? Làm sao còn thích người khác được chứ.”

Đến tận bây giờ Hứa Thanh Hòa vẫn nhớ cuộc điện thoại đó, nhớ từng câu từng chữ anh đã nói.

Thời Ôn Lễ lại đặt nụ hôn lên môi cô: “Nếu anh biết lúc đó em cũng nhớ anh, thì ngay sau khi đi tu nghiệp trở về, anh đã ở bên em rồi.”

“Khi đó em không nghĩ nhiều đến thế. Chỉ mong anh có thể sớm trở về, để em có người trò chuyện cùng.” Hứa Thanh Hòa không kìm lòng được mà hôn đáp trả anh, “Sau khi anh về, ngày nào em cũng muốn được nhìn thấy anh.”

Yết hầu Thời Ôn Lễ khẽ chuyển động, lại hôn sâu hơn.

Hứa Thanh Hòa né mặt sang một bên: “Chồng ơi, em vẫn chưa nói xong mà.”

Giọng Thời Ôn Lễ khàn đặc: “Được, em nói tiếp đi.”

Hứa Thanh Hòa: “Có lẽ là vì chúng ta xa nhau một năm, sau khi anh về em có quá nhiều điều muốn nói với anh, thế nên lúc nào em cũng muốn được nhìn thấy anh.”

Anh không hôn lên môi cô nữa, hôn từ cằm cô dịch dần xuống dưới.

Hứa Thanh Hòa đang mặc chiếc áo thun của anh. 

Sợ cô bị lạnh, anh không vén áo lên, chỉ khẽ m*t qua lớp áo thun.

Lớp vải màu đen bị vạt áo thun che khuất đã hơi ẩm ướt.

Thời Ôn Lễ vùi đầu hôn thẳng vào nơi đó.

Khoảnh khắc ấy, trước mắt Hứa Thanh Hòa bỗng chốc trắng xóa một màu. 

Theo bản năng cô muốn né tránh. 

Nhưng đôi môi của anh đã áp sát lên đó.

……

Mãi cho đến tận đầu giờ chiều, Thời Ôn Lễ mới từ trong phòng ngủ bước ra.

Hứa Thanh Hòa thấy đói bụng, anh đi chuẩn bị cơm tất niên.

Rèm chắn sáng trong phòng ngủ không kéo ra, nhưng cửa sổ đã được mở để thông gió.

Cả căn phòng ngập tràn bầu không khí mờ ám.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ và sảng khoái, vì quá mệt nên Hứa Thanh Hòa lại nằm ra giường.

Ga giường đã được thay mới, cô vùi mặt vào gối, nghĩ đến lát nữa ăn cơm tất niên, chẳng biết phải đối mặt với Thời Ôn Lễ thế nào.

Anh hôn tổng cộng hai lần.

Lần đầu tiên, khi đầu lưỡi anh vừa khẽ chạm vào, bắp chân cô bỗng nhiên bị chuột rút.

Đau dữ dội, anh đành phải dừng lại để xoa bóp chân cho cô.

Ngay khi anh hôn qua lớp vải, cô đã cảm thấy bắp chân mình căng cứng. 

Sau khi lớp vải được cởi bỏ, môi lưỡi anh áp lên thì chân cô bị chuột rút luôn.

Cô cũng không hiểu sao bản thân lại chẳng có tiền đồ như vậy.

Sau đó, Thời Ôn Lễ ôm cô vào lòng dỗ dành, dùng đầu ngón tay để cô thích nghi trước.

Đợi đến khi cô từng chút một quen với cảm giác của đầu ngón tay, anh mới thay bằng đôi môi.

Khoảnh khắc ấy, Hứa Thanh Hòa lại bắt đầu nhớ chiếc máy giặt ngoài ban công của căn nhà thuê.

Nếu mà có thêm tiếng động khác, ít nhiều cũng có thể che bớt âm thanh của cô.

Lúc đó, toàn thân cô không biết phải làm sao.

Thời Ôn Lễ liền luồn một tay ra, mười ngón tay đan chặt với cô.

Anh hôn rất chậm và tỉ mỉ.

Dường như mỗi một cái chạm, cô đều có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

Mãi cho đến khi bắp chân cô không còn bất kỳ dấu hiệu bị chuột rút nào nữa, anh mới dần dần hôn nhanh hơn một chút.

Nỗi nhớ thấm tận xương tủy. 

kh*** c*m cũng ăn sâu vào xương tủy.

Anh dùng đầu lưỡi của mình, đáp lại trọn vẹn mọi nỗi nhớ cô dành cho anh trong suốt một năm xa cách ấy.

Hứa Thanh Hòa sờ sờ tai mình, đến tận giây phút này tai cô vẫn còn hơi nóng rực.

Trằn trọc mãi cũng không ngủ được, cô đành vén chăn bước xuống giường.

Cô chỉnh lại chăn cho gọn gàng, rồi gấp luôn bộ đồ ngủ anh đặt trên chiếc ghế cuối giường, để cạnh váy ngủ của mình. 

Thay một chiếc váy mới, đeo nhẫn cưới vào tay, cô đi ra bếp tìm Thời Ôn Lễ.

Thời Ôn Lễ nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Không ngủ nữa à?”

“Vâng.” Hứa Thanh Hòa chạm mắt với anh một cái, rồi vội đảo mắt nhìn sang bàn bếp, thuận miệng hỏi: “Cơm tất niên chúng ta ăn gì thế anh?”

Thời Ôn Lễ: “Đều là những món em thích ăn.” 

Anh đọc tên năm sáu món ăn, rồi lại bảo: “Em nghĩ xem còn muốn ăn món gì khác nữa không, ngày mai anh làm cho em.”

Mấy món Hứa Thanh Hòa muốn ăn nhất đều đã có trong thực đơn cơm tất niên của anh rồi, tạm thời cô chưa nghĩ ra món nào khác đặc biệt muốn ăn nữa. 

“Cứ từ từ nghĩ cũng được.” 

Thời Ôn Lễ xoay người tiếp tục bận rộn với công việc trên tay.

Cô từ phía sau vòng tay ôm lấy eo anh, nghiêng mặt áp vào lưng anh: “Chồng ơi, em tặng anh mấy chiếc mũ phẫu thuật nhé.”

“Được chứ.” Thời Ôn Lễ nói, “Em tặng rồi qua Tết anh sẽ đội vào phòng mổ.”