Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Chương 32: Ghen.

Sau khi đăng bài viết này, Thời Ôn Lễ liền đặt điện thoại xuống rồi đi tắm.

Nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, anh lại là người chủ động.

Khương Dương lướt thấy bài đăng này trên vòng bạn bè, sợ bài tiếp theo Thời Ôn Lễ sẽ trực tiếp @Hứa Thanh Hòa mất. 

Anh ta vội vàng nhắn tin riêng qua:【Anh Thời, anh nhất định phải tém tém lại!】

Thời Ôn Lễ không trả lời.

Anh ta lập tức quay sang tìm Hứa Thanh Hòa:【Chị ơi, chị quản anh Thời hộ em với.】

Hứa Thanh Hòa cũng không ngờ được Thời Ôn Lễ lại đăng liền hai bài trong cùng một ngày như vậy.

Vừa nãy trong nhóm chat của khoa Gây mê có người còn trêu, bảo Thời Ôn Lễ có thể cân nhắc làm thêm nghề tay trái là viết tiểu thuyết tình cảm dài kỳ trên vòng bạn bè, chắc chắn sẽ có người sẵn sàng trả tiền theo tháng để hóng chương mới. 

Có người lại bảo: Không cần nhiều chữ đâu, mỗi ngày cập nhật tầm ba, năm mươi chữ, báo cáo tiến độ là được rồi (mặt gian).

Hứa Thanh Hòa nhắn lại cho Khương Dương:【Lát nữa về chị sẽ nói anh ấy, bảo anh ấy không cần giải thích thêm gì nữa.】

Nhìn thấy mấy chữ “Lát nữa về chị nói”, Khương Dương thốt lên đầy kinh ngạc:【Hai người ở chung rồi à?!】

Sau khi gửi đi mới muộn màng nhận ra đầu óc mình chắc là bị cửa kẹp rồi. 

Sao anh ta lại có thể hỏi một câu ngu ngốc như này cơ chứ. 

Anh ta lập tức thu hồi tin nhắn, soạn một tin nhắn khác gửi qua:【Chị, chị vẫn đang ăn cơm với bạn nối khố đúng không? Thế em không làm phiền nữa nhé.】

Hứa Thanh Hòa coi như không nhìn thấy tin nhắn vừa bị thu hồi kia:【OK】

Mấy nhóm buôn chuyện đang bàn tán vô cùng rôm rả, cô khóa màn hình điện thoại.

Từ buổi trưa đến giờ, các nhóm chat chưa từng được yên ắng một phút nào, lịch sự trò chuyện của cả năm nay cộng lại khéo cũng chẳng nhiều bằng ngày hôm nay.

Có thể khiến Thời Ôn Lễ chủ động tìm đối phương để xem mắt, mọi người lại càng tò mò xem vị kia rốt cuộc là ai.

【Tôi loại trừ giúp mọi người một người trước nhé, dù là ai thì cũng tuyệt đối không thể là bác sĩ Hứa được.】 

【Cái này còn cần ông phải nói chắc, ảnh bạn trai bác sĩ Hứa tôi xem rồi.】

Chẳng biết tin đồn thất thiệt này truyền ra từ nhóm nào, Tống Tân Đàm từ bạn nối khố bỗng chốc biến thành bạn trai của Hứa Thanh Hòa.

Trong lúc Thời Ôn Lễ đi tắm, điện thoại đã có tới hai mươi hai cuộc gọi nhỡ, trong đó có hai cuộc là của bạn học thời đại học.

Bạn đại học đợi nửa ngày trời, thấy anh vừa không nghe máy cũng chẳng gọi lại. Bọn họ không chịu nổi bèn lập ra một nhóm chat mới, điên cuồng @ anh: 

【Hóa ra vụ của ông với Ngu Giai Ninh là do ông chủ động à!】 

【Lúc ấy tôi còn thắc mắc, sao Viện trưởng Lưu tự dưng lại nghĩ đến chuyện mai mối cho hai người. Hóa ra là tự ông chủ động tìm đến cửa!】 

【Đã bảo mà, hồi đó hai người thân nhau như thế, làm sao mà trong sáng cho được (cười trộm) (cười trộm)】 

【Ngày hai người kết hôn, bọn tôi nhất định phải có mặt đông đủ!】

Cái nhóm chat lớp tạm thời được lập ra này không có Ngu Giai Ninh.

Nói một cách nghiêm túc thì đây không hẳn là nhóm lớp, mà là nhóm tổ. 

Khóa của họ năm đó tổng cộng có 87 người, được chia thành bốn tổ giảng dạy. 

Tổ của họ có 22 người, cuối cùng có 4 người chọn khoa Ngoại tổng quát, 3 người chọn Ngoại chấn thương chỉnh hình, Ngoại lồng ngực 2 người, Ngoại tim mạch 2 người, Ngoại thần kinh cũng chỉ có 2 người. Một người là Thời Ôn Lễ, người còn lại chính là Ngu Giai Ninh. 

Có 4 người khác đã ra nước ngoài. 

Số còn lại sau khi tốt nghiệp đã chuyển nghề.

Tình cảm của tổ họ xưa nay luôn rất tốt, ngay cả mấy người định cư ở nước ngoài, mỗi khi có bạn học sang học nâng cao, dù bận rộn đến mấy cũng đều sẽ tụ tập một bữa.

Ngoại trừ 4 người định cư ở nước ngoài, những người còn lại trong tổ đều ở Bắc Kinh, và phần lớn đều ở lại bệnh viện trường. Viện trưởng của viện này chính là Viện trưởng Lưu. 

Thời Ôn Lễ vì em gái nên mới chọn bệnh viện bên cạnh, vì chuyện này mà Viện trưởng Khương đã không ít lần ngấm ngầm khoe khoang trước mặt Viện trưởng Lưu.

Hồi đầu nghe nói Viện trưởng Lưu muốn làm mai cho hai người này, mọi người đều rất bất ngờ. Chẳng hiểu sao Viện trưởng Lưu bỗng dưng lại đi làm ông mai, còn là se duyên liên viện. 

Mãi đến hôm nay khi Thời Ôn Lễ nói rõ nguyên do, bọn họ mới đột nhiên hiểu ra. 

Viện trưởng Khương làm mai thất bại, Viện trưởng Lưu cuối cùng cũng gỡ gạc lại được một bàn.

【Viện trưởng Lưu nói là muốn làm mai, kết quả hai tuần trôi qua chẳng thấy động tĩnh gì, bọn tôi cũng không dám hỏi Ngu Giai Ninh xem tình hình thế nào. Hóa ra là hai người đã âm thầm ở bên nhau rồi. Tính cách của hai người đúng là trời sinh một cặp, toàn im hơi lặng tiếng làm việc lớn thôi.】

Trong lúc họ đang bàn tán xôn xao, điện thoại của Thời Ôn Lễ lại có thêm năm cuộc gọi tới. 

Bốn, năm chục nhóm chat thi nhau nhảy thông báo liên tục, vị trí trên màn hình cứ thế thay đổi không ngừng.

Thời Ôn Lễ không chỉ có nhiều liên hệ WeChat mà nhóm chat trên WeChat cũng rất nhiều. 

Anh chỉ ghim những nhóm công việc quan trọng nhất lên đầu, còn kiểu nhóm lập ra tạm thời thế này, các thành viên lại nhắn tin không mấy dồn dập, nên đã sớm bị các nhóm hoạt động tích cực khác đẩy xuống một xó xỉnh nào đó.

Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, kiểu gì cũng không liên lạc được với chính chủ, bọn họ đành phải gọi điện cho Ngô Hiểu Phong.

Ngô Hiểu Phong là đàn anh của bọn họ, hơn nữa lại có mối quan hệ cá nhân khá tốt với Thời Ôn Lễ.

Ngô Hiểu Phong nghe xong ý định của bên kia, không nhịn được mà cười mắng: “Cố tình gọi điện thoại tới chỉ để tìm Thời Ôn Lễ? Các cậu đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, đáng lẽ phải để Viện trưởng Lưu xếp cả lũ các cậu đi trực đêm ở khoa cấp cứu mới phải!”

Đối phương cười haha: “Chẳng phải hiếm lắm mới có dịp cuối năm được nghỉ ngơi thở phào một chút sao. Chứ đổi lại đợt tuần trước trời rét đậm, ca phẫu thuật làm còn không xuể, anh bảo em gọi điện thì em cũng chẳng có thời gian đâu.”

Ngô Hiểu Phong: “Điện thoại của cậu ấy ngày hôm nay chắc nổ tung rồi. Buổi trưa anh còn liên lạc được với cậu ấy, sau đấy nhắn tin cũng chẳng trả lời gì cả.”

Đối phương: “Thế anh biết đối tượng kia là ai rồi đúng không?”

Ngô Hiểu Phong: “Anh không hỏi cậu ấy.” 

Nếu đã không công khai thì đương nhiên là có lý do riêng. 

Anh ta và Thời Ôn Lễ có thể chơi với nhau ngần ấy năm, chính là vì đôi bên đều biết giữ chừng mực.

“Chắc không phải người của viện bọn anh đâu.” Ngô Hiểu Phong bổ sung thêm một câu.

Giọng đối phương đầy khẳng định: “Tất nhiên không thể nào là người của viện các anh rồi.”

Ngô Hiểu Phong nghe ra ẩn ý trong câu nói: “Sao thế, chẳng lẽ lại là người của viện các cậu à?”

Đối phương: “Viện trưởng Lưu làm mai, anh nói xem?”

Phản ứng đầu tiên của Ngô Hiểu Phong là: “Thế Viện trưởng Khương mà biết được chắc là tức hộc máu mất.”

Nói rồi anh ta cũng không kìm được nổi máu tò mò: “Giới thiệu ai ở viện các cậu thế? Anh có biết không?” 

Bỗng nhiên anh ta lại nhớ tới việc Thời Ôn Lễ có nhắc trên vòng bạn bè rằng chính anh là người chủ động muốn đi xem mắt với đằng gái. 

“Khoa Ngoại thần kinh bên viện cậu à?” Ngô Hiểu Phong đoán.

Cùng một lĩnh vực chuyên môn, dù khác bệnh viện thì vẫn có rất nhiều cơ hội để quen biết nhau.

Đối phương chỉ lấp lửng: “Anh biết người này.”

Ngô Hiểu Phong lập tức lục lọi một lượt trong đầu tất cả những người mình quen, nhiều năm không liên lạc, người ta còn độc thân hay không anh ta cũng chẳng rõ. 

Anh ta thử đoán vài cái tên, kết quả đều không đúng.

Đối phương: “Người nên đoán thì anh lại chẳng chịu đoán.”

Ngô Hiểu Phong bỗng nhiên nhớ tới một người: “Ngu… Ngu Giai…” 

Rõ ràng đã quá đỗi thân quen, nhưng đến lúc muốn nói ra lại bỗng nhiên không thốt nên lời.

Đối phương dứt khoát nói luôn: “Ngu Giai Ninh.”

“Đúng đúng đúng, Ngu Giai Ninh. Thực sự là cô ấy hả?”

“Vâng. Có thể khiến Thời Ôn Lễ chủ động đi xem mắt, ngoài Ngu Giai Ninh ra thì còn ai vào đây nữa? Hồi đó chẳng phải chính anh còn trêu hai người họ, bảo là nếu hai người đó mà kết hôn thì không cần mua xe, anh tặng còn gì.”

Được đối phương nhắc nhở, Ngô Hiểu Phong bỗng chốc nhớ ra toàn bộ.

Lời bốc phét năm xưa, mười năm sau đã tìm đến tận cửa rồi.

Ngô Hiểu Phong hoàn toàn không ngờ, chính mình lại là người đầu tiên ở viện này biết được sự thật.

Tào lao thêm vài câu liền kết thúc cuộc gọi.

Ngô Hiểu Phong vừa mới ăn cơm xong rồi chia tay với đồng nghiệp nữ nhờ anh ta dò hỏi chuyện kia, cũng may là cuộc điện thoại này đến muộn vài phút, nếu không đồng nghiệp nữ đó có mặt ở đây, nghe nói Thời Ôn Lễ đã ở bên Ngu Giai Ninh của bệnh viện bên cạnh, trong lòng sợ là sẽ còn khó chịu hơn.

Ngô Hiểu Phong đặt điện thoại xuống, nổ máy xe rời đi.

Vừa nãy anh ta còn chế giễu đám bạn học kia rảnh rỗi sinh nông nổi, kết quả chính anh ta bây giờ cũng bắt đầu khó chịu vì rảnh rỗi.

Lái xe ra khỏi bãi đỗ xe của nhà hàng, anh ta không rẽ phải về nhà. Như ma xui quỷ khiến lại bẻ lái sang trái, lái về khu chung cư Thời Ôn Lễ thuê ở.

Người khác không liên lạc được với Thời Ôn Lễ, anh ta thì có thể.

Những năm qua, anh ta đến nhà Thời Ôn Lễ không chỉ một lần.

Tám giờ năm mươi phút, xe dừng dưới chân tòa nhà Thời Ôn Lễ đang thuê.

Vẫn chưa đến chín giờ, chưa tính là quá muộn.

Ngô Hiểu Phong khóa xe đi lên lầu, trước khi vào thang máy còn gửi cho Thời Ôn Lễ một tin nhắn:【Đến dưới lầu nhà cậu rồi. Có nhà không đấy?】

Tin nhắn vẫn như đá chìm đáy bể.

Thời Ôn Lễ vừa mới tắm xong, đang trải chăn gối thì chuông cửa vang lên.

Hứa Thanh Hòa có chìa khóa, về nhà thì không thể nào lại bấm chuông.

Em gái và em rể cũng chẳng đột nhiên ghé qua vào giờ này.

Người duy nhất anh nghĩ tới chính là mẹ mình.

Đợt trước mẹ anh có tới gửi đồ nhưng hai mẹ con không gặp được nhau. 

Anh vừa mới công khai có người yêu, chắc là mẹ đến để hỏi rõ mọi chuyện.

Lúc nhìn qua mắt mèo thấy người đang đứng ngoài cửa, có chút ngoài dự đoán.

Ngô Hiểu Phong trước nay vốn không thích tò mò chuyện của người khác, hôm nay vậy mà lại chủ động tìm đến tận nơi. 

Cửa mở ra, Ngô Hiểu Phong gượng cười vài tiếng.

Thời Ôn Lễ nghiêng người nhường đường: “Vào nhà ngồi đi.”

“Thôi khỏi.” Ngô Hiểu Phong xua tay lia lịa, “Tôi nói vài câu rồi đi ngay.”

Anh ta lấy cớ: “Xe dưới nhà vẫn chưa tắt máy.”

“Chúc mừng nhé, người có tình rốt cuộc cũng thuộc về nhau. Sao hả, năm đó tôi nói không sai đúng không, hai người sớm muộn gì cũng ở bên nhau.”

Thời Ôn Lễ: “?”

Anh nghe mà chẳng hiểu chuyện gì.

Anh thậm chí còn nghiêm túc lục lọi lại trí nhớ xem Ngô Hiểu Phong từng nói anh và Hứa Thanh Hòa sớm muộn gì cũng ở bên nhau khi nào?

“Tính hai người giống nhau như vậy, làm việc lại ăn ý, không đến với nhau thì đúng là đáng tiếc.”

Nghe đến đây, Thời Ôn Lễ mới hiểu, người mà anh ta đang nhắc tới không phải là Hứa Thanh Hòa.

Bởi vì trong mắt Ngô Hiểu Phong, Hứa Thanh Hòa còn đáng sợ hơn cả Ma Hoàn.

Anh chợt nhớ ra, trước đây Ngô Hiểu Phong từng bảo anh và Ngu Giai Ninh rất đẹp đôi.

“Anh nghe ai nói tôi và Ngu Giai Ninh ở bên nhau thế?”

Ngô Hiểu Phong: “Mấy người lớp của cậu chứ ai. Họ lật tung khắp nơi tìm cậu mà không được, nên mới gọi điện thoại sang chỗ tôi. Trước đó tôi còn không hiểu, cậu đã công khai có người yêu rồi thì sao không nói thẳng luôn là ai đi. Giờ thì thông suốt rồi, nếu Viện trưởng Khương mà biết là do Viện trưởng Lưu làm mối, có khi tức tới mức nhảy dựng khắp nhà mất.”

“…”

Thời Ôn Lễ nhíu mày, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó: “Viện trưởng Lưu muốn giới thiệu Ngu Giai Ninh cho tôi sao?”

Ngô Hiểu Phong mờ mịt: “Ý gì đây? Là người hiện tại của cậu không phải Ngu Giai Ninh, hay là cậu với Ngu Giai Ninh căn bản không phải do Viện trưởng Lưu làm mai?”

Thời Ôn Lễ nói: “Không phải Ngu Giai Ninh. Cũng không phải do Viện trưởng Lưu làm mối.”

“!!”

Ngô Hiểu Phong nhất thời nghẹn lời.

Tối hôm đó Thời Ôn Lễ đến nhà Viện trưởng Lưu ăn cơm, Viện trưởng Lưu vừa mới hỏi đến chuyện hôn nhân đại sự của anh, còn chưa kịp nói rõ là muốn giới thiệu ai thì anh đã khéo léo từ chối. Nói Viện trưởng Khương và Phó viện trưởng cũng từng giới thiệu rồi nhưng anh đều không gặp ai cả, tạm thời chưa tính đến những chuyện này.

Viện trưởng Lưu biết anh từ nhỏ đã lớn lên trong một gia đình tan vỡ nên cũng không gượng ép thêm nữa.

Thế nhưng anh nằm mơ cũng không ngờ tới, người mà Viện trưởng Lưu muốn giới thiệu cho mình lại chính là bạn cùng lớp đại học. Hơn nữa mối quan hệ giữa anh và Ngu Giai Ninh xưa nay vẫn luôn rất tốt.

Ngô Hiểu Phong cuối cùng cũng hiểu rõ: “Nói cách khác, đến đi xem mắt với ai chưa biết mà cậu đã dứt khoát từ chối người ta luôn rồi? Cậu xem cậu kìa, dù thế nào thì cũng phải đợi Viện trưởng Lưu nói xong là ai rồi hãy từ chối chứ. Giờ thì hối hận rồi đúng không!”

Anh ta khựng lại một chút, rồi lại tò mò: “Thế đối tượng xem mắt hiện tại của cậu rốt cuộc là ai vậy? Nếu không tiện nói thì cũng không sao.”

Dứt lời, từ lối ra thang máy bỗng truyền đến tiếng bước chân.

Ngô Hiểu Phong quay mặt nhìn sang, người vừa rẽ qua góc tường chính là Hứa Thanh Hòa.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều ngẩn ngơ ra tại chỗ.

Hứa Thanh Hòa: “…..”

Vậy mà bị bắt ngay tại trận.

Thời Ôn Lễ không ngờ cô lại về sớm như vậy.

Nửa tiếng trước món ăn của cô còn chưa lên đủ, tính cả thời gian đi đường cũng phải chín giờ rưỡi, thậm chí mười giờ mới về đến nhà.

Tối nay Hứa Thanh Hòa ăn ở ngay nhà hàng đối diện khu chung cư. Lúc cô nhắn tin cho Thời Ôn Lễ thì món cuối cùng vừa vặn được bưng lên. Gặp Tống Tân Đàm cô mới biết dạo này cậu ta bị đau đầu, buổi trưa có uống thuốc nên đã đỡ nhiều. Nhưng đến tối thuốc hết tác dụng, lúc đang ăn cơm lại bắt đầu đau.

Ăn xong cô liền bảo cậu ta về nghỉ ngơi trước.

Trên đường về cô có gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ, nhưng anh không trả lời.

Ai ngờ lại đụng ngay Ngô Hiểu Phong ở cửa nhà.

Thời Ôn Lễ khá bình tĩnh hơn, nếu đã bắt gặp thì cứ thế hào phóng thừa nhận luôn.

Thế nhưng còn chưa đợi anh kịp mở miệng, Hứa Thanh Hòa đã nhanh nhảu lên tiếng trước: “Chúc mừng Phó trưởng khoa Thời nhé. Tôi vừa hay đi ngang qua dưới tầng nhà anh, tiện đường lên xin viện kẹo hỷ.”

Ngô Hiểu Phong “hứ” một tiếng trong lòng, rõ ràng đến để hóng hớt, thế mà còn nói nghe thanh cao thoát tục gớm.

Thời Ôn Lễ dứt khoát mở rộng cửa ra: “Cả hai vào nhà ngồi đi, trong nhà vừa khéo có sẵn kẹo, ăn một viên rồi hãy đi.”

Hứa Thanh Hòa: “Thế thì không khách sáo nữa. Phải vào xin chút vía may mắn của Phó trưởng khoa Thời mới được.”

Thời Ôn Lễ nhìn dáng vẻ nghiêm chỉnh của cô thì không nhịn được cười.

Anh cúi người, lấy đôi dép đi trong nhà của cô từ trong tủ giày ra, đặt ngay cạnh chân cô.

Anh lại tiện tay rút một chiếc bọc giày đưa cho Ngô Hiểu Phong.

Ngô Hiểu Phong vốn xuề xòa, nhận lấy rồi trùm thẳng vào chân luôn.

Tâm trí anh ta lúc này căn bản chẳng để ý đến mấy chi tiết nhỏ đó, vẫn đang nghĩ về chuyện của Ngu Giai Ninh.

Bên cạnh ghế sô pha đang để mấy quả bóng tập yoga cỡ nhỏ màu hồng, trên bàn trà thì bày đầy những món đồ ăn vặt mà con gái yêu thích, trên tay vịn sô pha còn có một chiếc chun buộc tóc.

Ngô Hiểu Phong bình thản liếc mắt nhìn một lượt, trông thế này giống như đã dọn về sống chung với nhau.

Mới có mấy ngày thôi mà, tiến triển của Thời Ôn Lễ với đối tượng xem mắt kia có phải là quá nhanh rồi không.

Thời Ôn Lễ lấy kẹo socola ra, đưa cho Ngô Hiểu Phong trước: “Cái này đúng là kẹo mừng của tôi đấy.”

Ngô Hiểu Phong nhận lấy: “Bạn gái cậu mua à?”

“Tôi tự mua.”

Thời Ôn Lễ đưa thanh còn lại cho Hứa Thanh Hòa.

Ngô Hiểu Phong bóc ra ăn một miếng, cũng chẳng né tránh Hứa Thanh Hòa mà ra hiệu cho Thời Ôn Lễ: “Mau kiểm tra nhóm lớp của cậu đi kìa. Đừng để bọn họ quay sang chúc mừng Ngu Giai Ninh, thế thì ngượng lắm.”

Anh ta tiếc nuối thay cho hai người họ: “Cậu với Ngu Giai Ninh đúng là không có duyên phận, như vậy mà còn bỏ lỡ nhau. Đáng nhẽ lúc đó Viện trưởng Lưu nên nói thêm một câu, bảo là giới thiệu Ngu Giai Ninh cho cậu, cậu chắc chắn sẽ không đến mức ngay cả mặt cũng chẳng thèm gặp.”

Đáng tiếc đã quá muộn.

Giờ người ta sống chung mất rồi.

Hứa Thanh Hòa không nhìn sang Thời Ôn Lễ, cô cúi đầu, lẳng lặng cắn một miếng socola.

Cô biết Ngu Giai Ninh. Khóa năm đó của Thời Ôn Lễ chỉ có hai người họ chọn khoa Ngoại thần kinh, hơn nữa mối quan hệ giữa Thời Ôn Lễ và cô ấy lại còn rất tốt.

Hóa ra lần trước Viện trưởng Lưu mời anh qua nhà ăn cơm, thực sự là một buổi xem mắt.

Còn về lý do tại sao lúc đó Viện trưởng Lưu không nói toẹt ra người kia là Ngu Giai Ninh, cô hoàn toàn có thể hiểu được nỗi đắn đo của ông.

Chính vì đôi bên là bạn học quen biết nhiều năm, lại trong bối cảnh biết rõ một bên vốn bài xích chuyện hôn nhân, Viện trưởng Lưu chắc chắn phải vô cùng cẩn trọng.

Không làm người yêu thì ít nhất vẫn có thể tiếp tục làm bạn học.

Dù sao thì thế vẫn còn tốt chán so với việc người yêu không thành mà bạn bè cũng hóa người xa lạ. 

Chưa kể hai người họ còn cùng một lĩnh vực, lại đều là những nhân vật kiệt xuất trong ngành này, sau này những dịp phải chạm mặt nhau thực sự là đếm không xuể.

Thật ra trong lòng cô cũng không kìm được mà nghĩ, nếu lúc ấy anh biết đối tượng xem mắt là Ngu Giai Ninh, thì anh sẽ đồng ý hay vẫn từ chối?

Dù sao thì mối quan hệ giữa anh và Ngu Giai Ninh cũng rất tốt. 

……

Từ lúc Ngô Hiểu Phong dứt lời mới chỉ vỏn vẹn một hai giây ngắn ngủi, nhưng đối với Hứa Thanh Hòa lại đằng đẵng như đã trôi qua cả một hai tiếng đồng hồ.

Thời Ôn Lễ vừa bấm mở nhóm chat của bạn học lên, vừa trả lời Ngô Hiểu Phong: “Lúc đó tôi đã không có ý định tính đến chuyện kết hôn, nên Viện trưởng Lưu có nói là ai đi chăng nữa thì kết quả cũng như nhau cả thôi.”

Hứa Thanh Hòa bấy giờ mới nhìn sang anh.

Dù có phải là đang cố ý an ủi cô hay không, nghe xong vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu và ấm lòng.

Ngô Hiểu Phong: “Cậu cứ nghiêm túc thế làm gì, ở đây có người ngoài đâu. Cậu là vì bỏ lỡ rồi nên mới thấy kết quả như nhau. Nếu lúc đó cậu biết người kia là Ngu Giai Ninh thì chưa chắc đã biết kết quả như nào đâu.”

Thời Ôn Lễ bỗng ngước mắt lên nhìn Ngô Hiểu Phong: “Kết quả thì có thể thế nào? Anh là con giun trong bụng tôi chắc?”

Ngô Hiểu Phong: “… Không phải, cậu kích động cái gì chứ? Người yêu của cậu có ở đây đâu.”

Hứa Thanh Hòa: “……”

Ngô Hiểu Phong uất ức: “Tôi cũng chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà. Mọi khi trêu đùa có thấy cậu nghiêm trọng hóa vấn đề thế này đâu. Trong phòng này chỉ có ba người chúng ta, bác sĩ Hứa cũng sẽ không đi kể lung tung, cậu còn sợ mấy lời này lọt vào tai người thứ tư chắc?”

Thời Ôn Lễ chẳng thèm bận tâm chuyện sẽ truyền đến tai người thứ mấy, nhưng anh không muốn những lời này làm Hứa Thanh Hòa buồn lòng.

Ngô Hiểu Phong: “Yên tâm đi, bước ra khỏi cánh cửa này, tôi tuyệt đối không hé nửa lời trước mặt người thứ ba.”

Khựng lại một chút.

Anh ta không phải đang biện minh cho bản thân: “Hôm nay người ngồi ở đây nếu không phải là bác sĩ Hứa, dù có là Khương Dương thì tôi cũng chẳng nói bừa đâu.”

Thời Ôn Lễ: “Thế thì tôi còn phải cảm ơn anh rồi?”

Ngô Hiểu Phong: “… Sao cậu cứ nói chuyện kiểu bóng gió thế nhỉ.”

Quen biết nhau mười mấy năm trời, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Thời Ôn Lễ chấp nhặt như vậy.

Đúng là khó hiểu thật.

Rõ ràng anh ta có nói gì đâu chứ.

Mấy câu vừa rồi chẳng phải là chuyện hết sức bình thường à?

Hứa Thanh Hòa lúc này mới lên tiếng: “Phó trưởng khoa Ngô nói vậy cũng đâu có gì, chỉ là giả sử một chút thôi mà.”

Nhìn thì có vẻ như đang nói đỡ để giảng hòa, nhưng thực chất là đang ngầm bảo với Thời Ôn Lễ rằng cô không hề để chuyện đó trong lòng.

Ngô Hiểu Phong liếc Hứa Thanh Hòa một cái.

Khoảnh khắc này, anh ta nhìn Hứa Thanh Hòa còn thấy thuận mắt hơn cả Thời Ôn Lễ.

Anh ta không thèm chấp nhặt với Thời Ôn Lễ nữa, lên tiếng nhắc nhở lần nữa: “Đừng quên trả lời nhóm bạn học của cậu đấy, mau giải thích cho rõ ràng đi, đừng để hiểu lầm ngày một lớn hơn.”

Giọng điệu của Thời Ôn Lễ đã khôi phục lại như bình thường: “Giải thích xong rồi.”

Anh chọn mấy túi đồ ăn vặt trong khay ném qua cho Ngô Hiểu Phong, rồi hỏi: “Uống nước trái cây hay nước lọc?”

Ngô Hiểu Phong xin tha: “Đừng có bày đồ ăn thức uống ra nữa, tôi nói ít lại vài câu là được chứ gì?”

Dứt lời, điện thoại anh ta có tin nhắn đến, là bạn đại học của Thời Ôn Lễ gửi:【Thời Ôn Lễ trả lời bọn em rồi! Anhđoán xem thế nào?】

Ngô Hiểu Phong thầm nghĩ trong lòng, còn thế nào được nữa, không phải Ngu Giai Ninh chứ sao.

Đối phương:【Mừng hụt một phen, không phải Ngu Giai Ninh! Chính miệng Thời Ôn Lễ nói là bác sĩ bên viện của các anh đấy.】

Ngô Hiểu Phong đang lơ đãng nhai socola, vừa nhìn thấy bốn chữ “viện của các anh”, không để ý liền cắn phải đầu lưỡi, đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, đứng hình nửa ngày không dám nhúc nhích.

Đợi đến khi cơn đau thấu tim kia qua đi, anh ta mới ngước lên nhìn Thời Ôn Lễ đang bưng hai cốc nước từ trong bếp đi ra: “Người yêu cậu là người ở viện chúng ta à?”

Thời Ôn Lễ thản nhiên thừa nhận: “Ừ.”

Hứa Thanh Hòa đón lấy cốc nước từ tay Thời Ôn Lễ, thật sự lo lắng giây tiếp theo anh sẽ nói toạc ra: Là người ngồi cạnh anh đấy.

Ngô Hiểu Phong vốn không muốn tỏ ra mình là người quá hóng hớt, nhưng đã mò đến tận đây, lại còn bị nói bóng gió tận hai lần, không hỏi cho ra nhẽ cứ thấy lỗ thế nào ấy: “Có tiện tiết lộ chút, là người của khoa nào không?”

Thời Ôn Lễ: “Bác sĩ Hứa biết đấy, anh hỏi cô ấy đi.”

Ngô Hiểu Phong: “……”

Đây rõ ràng là cố tình làm khó anh ta mà.

Thừa biết anh ta với Hứa Thanh Hòa vốn chẳng ưa gì nhau, còn nhất quyết bắt anh ta xuống nước chủ động bắt chuyện với cô.

Anh ta không thèm hỏi nữa là được chứ gì.

Dù sao thì sớm muộn gì chẳng biết.

“Tôi cũng chẳng tò mò nữa. Biết rồi lại thêm phiền não, đến lúc người khác hỏi, tôi lại phải nói dối cùng cậu. Đợi khi nào cậu tự công khai đi.”

Anh ta vớ lấy mấy túi đồ ăn vặt rồi đứng dậy: “Tôi về đây, không làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của cậu nữa.”

Hứa Thanh Hòa cũng đứng lên theo, cô tính chạy về nhà thăm bố mẹ rồi mới quay lại đây.

Thời Ôn Lễ tiễn hai người ra tận cửa, anh vốn định gọi Hứa Thanh Hòa ở lại để nói riêng vài câu. Chờ Ngô Hiểu Phong xuống lầu ra về là cô đỡ phải mất công chạy lên chạy xuống thêm một chuyến.

Nhưng vừa định mở miệng, anh lại nghĩ có khi cô muốn về nhà thăm bố mẹ vợ nên đành thôi.

Hứa Thanh Hòa vẫy vẫy tay: “Phó trưởng khoa Thời, chúc mừng anh lần nữa nhé.”

Thời Ôn Lễ khẽ mỉm cười: “Cảm ơn cô.”

Đóng cửa lại, anh quay người về phòng ngủ tiếp tục trải chăn gối.

Chẳng biết Hứa Thanh Hòa sau khi nghe mấy lời vừa rồi của Ngô Hiểu Phong thì có suy nghĩ nhiều hay không.

Bình thường cô có tranh chấp với bên khoa Ngoại, bị khiếu nại, cho dù mâu thuẫn với Ngô Hiểu Phong đến tận bây giờ vẫn chưa giải quyết xong, anh cũng chưa từng lo lắng. Vì đó là công việc, sẽ không thật sự làm cô tổn thương.

Nhưng chuyện tình cảm thì lại hoàn toàn khác.

Anh không hy vọng trong lòng cô có một chút khó chịu nào.

Từ buổi trưa cho tới khoảnh khắc này, mọi chuyện cứ dồn dập kéo đến.

Những chuyện nằm trong dự tính, những điều ngoài ý muốn, tất cả đều tới cùng một lúc. 

Anh nhất thời quên mất việc trưa nay có đặt bánh kem cho cô, cũng quên chưa hỏi xem cô có thích hương vị đó hay không.

Nếu như cô thích, lần tới anh sẽ tiếp tục mua vị này cho cô.

Hứa Thanh Hòa từ lúc về nhà cho tới khi quay lại, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên cái tên Ngu Giai Ninh.

Không muốn thừa nhận cũng chẳng được, cô thực sự đã bị chuyện này làm cho phân tâm.

Lúc nãy ngồi trò chuyện với bố mẹ, cô cứ không tự chủ được mà nghĩ , nếu như lúc đấy Thời Ôn Lễ biết đối tượng xem mắt là Ngu Giai Ninh, liệu anh có từ chối gặp mặt hay không?

Liệu có phải anh cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc một chút?

Giống như cách anh đang đối xử với cô vậy

Thật ra cho dù anh có cân nhắc thật đi chăng nữa thì đó cũng là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng lý trí là một chuyện, cô vẫn cứ nghĩ đi nghĩ lại chuyện này mãi không thôi.

Chắc do hôm nay lịch phẫu thuật chưa đủ nhiều, rảnh rỗi quá đây mà.

Chín giờ bốn mươi hai phút, cô đẩy cửa bước vào nhà.

“Chồng ơi, em về rồi này.”

Thời Ôn Lễ cởi tạp dề từ trong bếp đi ra, anh vừa chuẩn bị xong nguyên liệu để sáng mai làm bánh kếp hành cho cô.

“Có mệt không em?” Anh rảo bước ra đón.

Giọng Hứa Thanh Hòa thoải mái: “Cũng bình thường ạ, trưa lúc đó có hơi bận một chút.”

Cô cởi áo khoác ngoài treo vào tủ ở lối ra vào, vừa quay người lại đã ôm chầm lấy anh: “Cả ngày rồi chưa được gặp anh.”

Cuộc gặp lúc nãy không tính, cũng chẳng nói với nhau được mấy câu.

Nếu không phải tối nay bị mấy lời nói kia của Ngô Hiểu Phong làm ảnh hưởng, cô vẫn chưa chủ động ôm anh một cách tự nhiên như thế.

Thời Ôn Lễ cúi đầu, hôn cô.

Sáng nay, thời gian hai người hôn nhau quá ngắn. Hứa Thanh Hòa thả lỏng tâm trí, không nghĩ đến chuyện khác nữa, tập trung đáp lại nụ hôn của anh.

Khi đầu lưỡi của anh tiến vào, hơi nóng bỏng rát.

Ban đầu Hứa Thanh Hòa còn có chút vụng về, chẳng biết phải đón lấy đầu lưỡi của anh để hôn trả thế nào, hôn một lúc lâu mới từ từ tìm được nhịp điệu.

Cánh tay Thời Ôn Lễ siết chặt, giữ lấy eo cô, ôm cả người cô vào lòng mình.

Hứa Thanh Hòa có chút tham lam, cảm thấy hai người vẫn có thể gần nhau hơn chút nữa.

Hai tay cô đan chặt sau gáy anh, dùng sức kiễng cao gót chân lên để ngậm lấy môi anh, quấn quýt đầu lưỡi anh.

Thời Ôn Lễ cảm nhận được cô cứ ngửa cổ lên hôn như vậy sẽ rất mỏi, anh hơi cúi người xuống, bế bổng cô rời khỏi mặt đất.

Hứa Thanh Hòa lập tức rơi vào khoảng không, cả người nép trọn trong lòng anh.

Đôi dép đi trong nhà từ từ tuột khỏi chân, rơi xuống sàn gỗ, đầu ngón chân cô  như có như không khẽ quẹt qua dép.

Thời Ôn Lễ chờ đến lúc gần như cô không thở nổi nữa mới rời khỏi khoang miệng cô.

Nụ hôn vừa dứt, Hứa Thanh Hòa liền vùi mặt vào hõm cổ anh, bình ổn lại nhịp thở.

Thời Ôn Lễ cũng không đặt cô xuống, cứ bế cô như vậy.

“Em với Tống Tân Đàm tối nay ăn ở đâu thế? Sao về nhà nhanh vậy.”

Hứa Thanh Hòa còn đang nhen nhóm ý định muốn cùng anh hôn sâu thêm một trận nữa, bất thình lình nghe anh nhắc đến Tống Tân Đàm, cô bỗng giật mình ngẩng đầu lên: “Sao anh biết bạn nối khố của em tên gì? Phương Vũ nói à?”

Thời Ôn Lễ nói không phải: “Tống Tân Đàm là bệnh nhân của anh, sáng nay cậu ấy tới khám ở chỗ anh.”

“Hả? Cậu ấy khám chỗ anh á?” 

Hứa Thanh Hòa dở khóc dở cười, “Cậu ấy chẳng nói với em chuyện này luôn. Lúc ăn cơm đầu cậu ấy lại bắt đầu đau, em còn đang nghĩ lúc về sẽ nói với anh chuyện này đây.”

Ai mà ngờ được, hai người họ đều đã gặp nhau rồi.

“Gặp rồi thì dễ tính tiếp rồi, trùng hợp ngày mai em được nghỉ, để em đưa cậu ấy đến văn phòng của anh đăng ký khám chuyên gia nha.”

“… Được.”

Cô cứ ngửa cổ lên nói chuyện với anh như vậy, Thời Ôn Lễ cúi đầu, hôn lên cổ cô.

Hứa Thanh Hòa bị hôn không kịp trở tay, cả người căng cứng lại, theo bản năng rúc sâu vào lòng anh, đồng thời khóe miệng không kìm được mà bật ra một tiếng rên khẽ khàng.

Không cho bản thân ngượng ngùng, cô thuận thế rướn người hôn lên cằm anh.

Cả hai đều đã có phản ứng.

Gò má cô ửng hồng, hỏi: “Ngày mai anh có mấy ca phẫu thuật?”

Thời Ôn Lễ nói: “Ngày mai không có ca mổ nào. Cho dù có, cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta sinh hoạt vợ chồng.”