Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị
Chương 22: Hay là, chúng ta cũng kết hôn chớp nhoáng đi, được không anh?
Nhân thời gian cô ở trong phòng tắm, Thời Ôn Lễ quay về phòng ngủ của mình tiếp tục thu dọn một số đồ đạc quan trọng ở trên giá sách.
Gần đây tối nào anh cũng đóng gói một ít, làm ngắt quãng nên đồ đạc cần chuyển đi đã gần như được sắp xếp xong xuôi.
Chẳng mấy chốc đã sắp đến cuối năm.
Anh đang bỏ mấy món đồ trang trí nhỏ trên giá sách vào hộp thì cánh cửa phòng khép hờ bị đẩy ra.
Hứa Thanh Hòa cầm cốc nước, gõ cửa tượng trưng mấy cái. Tối nay cô búi tóc lên, bên ngoài bộ đồ ngủ vẫn khoác chiếc áo len dệt.
Căn phòng này chỉ rộng khoảng tám, chín mét vuông, khá chật hẹp.
“Anh đang dọn đồ à?” Cô bước vào.
Thời Ôn Lễ nghiêng đầu nhìn sang: “Ừm. Mấy món đồ trang trí Thời Miểu tặng.”
Anh ra hiệu về phía chiếc ghế xoay trước bàn làm việc và chiếc giường đơn của mình, “Em ngồi đi.”
Sợ ngồi trên ghế xoay sẽ vướng tay vướng chân anh, Hứa Thanh Hòa bèn ngồi xuống mép giường gần đó.
Chiếc giường rộng khoảng một mét, ga trải giường màu xám khói được gấp đôi rồi trải lên trên, chăn cùng tông màu được gấp ngay ngắn chỉnh tề.
Thời Ôn Lễ nói: “Chuyện anh và em ở bên nhau, anh đã nói với đứa Thời Miểu rồi.”
Hứa Thanh Hòa vừa nhấp một ngụm nước ấm, nghe vậy cũng căng thẳng theo. Cô nuốt xuống hơi mạnh: “Thời Miểu phản ứng thế nào ạ?”
“Lúc đó con bé đang ăn lẩu. Nghe xong thì làm rơi viên bò xuống bàn hai lần.”
“…..”
Hứa Thanh Hòa bật cười, “Cô ấy không dám tin đúng không?”
“Ừ.” Nhắc đến chuyện em gái giục cưới, Thời Ôn Lễ nói: “Bản thân con bé kết hôn chớp nhoáng, nên cảm thấy chúng ta ở bên nhau năm ngày đã là đủ lâu rồi.”
Hứa Thanh Hòa thầm nghĩ, cô không để ý kết hôn chớp nhoáng với anh.
Không chỉ không để ý mà thậm chí còn có một chút mong chờ.
Có lẽ nếu trở thành vợ chồng, có một số chuyện sẽ tự nhiên mà thành, không cần giống như bây giờ, mỗi lần tiến thêm một bước đều phải chuẩn bị tâm lý thật lâu.
Thời Ôn Lễ chuyển chủ đề nói về cô: “Tối nay em chỉ ăn mỗi khoai lang mật nướng thôi à, không ăn gì khác sao?”
“Một củ khoai lang mật là đủ rồi.”
Vừa thu dọn đồ đạc, Thời Ôn Lễ vừa nghĩ sau này buổi tối nên nấu gì cho cô ăn
Hứa Thanh Hòa mở điện thoại lên, quay lại cảnh anh dọn đồ.
“Thời Ôn Lễ.” Cô khẽ gọi anh, “Anh nhìn vào ống kính đi, rồi đưa mấy món đồ trang trí nhỏ đó về phía máy quay nữa.”
Thời Ôn Lễ quay đầu lại: “Em đang quay video à?”
“Vâng, quay lại để sau này xem. Bây giờ còn nhớ em đang ngồi trên giường anh, anh đang thu dọn đồ đạc. Biết đâu tám năm, mười năm nữa lại không nhớ rõ nữa.”
Cô cũng quay mình vào khung hình, bao gồm cả chiếc giường đơn mà cô đang ngồi.
Thời Ôn Lễ bưng một hộp đồ trang trí đi tới.
Có vài món bé xíu xiu, món nhỏ nhất chỉ to cỡ móng tay cái. Cũng không biết Thời Miểu nghĩ thế nào mà lại mua những món đồ trang trí bé xíu như vậy.
Anh lấy từng món ra, đưa về phía ống kính để cô quay cho rõ.
Hứa Thanh Hòa cũng điều chỉnh góc quay theo.
Lòng bàn tay rộng dày của anh đỡ lấy món đồ trang trí nhỏ xíu, còn cố tình xoay nó hướng thẳng về phía cô.
Vừa kiên nhẫn lại vừa tỉ mỉ.
Sau khi quay xong, Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Còn chỗ nào muốn quay lại nữa không?”
Hứa Thanh Hòa bảo không còn: “Phòng ngủ với bàn ăn lúc về em đã quay rồi.”
Nơi anh từng sống suốt bao nhiêu năm qua, cô muốn quay lại để làm kỷ niệm.
Thời Ôn Lễ đậy nắp chiếc hộp, tìm một cái túi giấy rồi bỏ vào.
Cô ngồi đó xem lại mấy đoạn video vừa quay tối nay, còn anh đi ra ban công.
Trong nhà rất yên tĩnh, tiếng Thời Ôn Lễ đi lại ngoài phòng khách nghe rõ mồn một.
Cô yên lòng ngồi xem video, cho đến khi xem xong hết rồi mà anh vẫn chưa vào.
Thoát ra khỏi album, cô đứng dậy đi tìm anh.
Thời Ôn Lễ bưng cốc nước của mình vừa mới rót từ phòng bếp đi ra, nhấp một ngụm: “Xem xong video rồi sao?”
“Dạ.”
Lúc này Hứa Thanh Hòa mới nhớ ra: “Quần áo của em vẫn chưa rút vào.”
Thời Ôn Lễ: “Anh đã rút vào giúp em rồi.”
Tối qua quần áo của Hứa Thanh Hòa giặt muộn quá nên không sấy mà đem phơi luôn.
Hôm nay tuy lạnh nhưng trời nắng đẹp, phơi cả ngày đã khô ráo.
Lúc về đến nhà cô chỉ mải quay video, tiếp đó là đi tắm, quên mất trên ban công vẫn còn quần áo.
Cô quay đầu nhìn vào phòng ngủ chính mình đang ở, quần áo đã được gấp gọn gàng, đặt ngay ngắn ở đầu giường.
Tiện để ngày mai cô mặc hoặc xếp thẳng vào túi.
Từ lúc dọn vào đây ở, trong lòng cô ngày càng cảm thấy ngại. Bữa sáng là anh làm, sau khi ngủ dậy chăn là anh gấp, giờ đến cả quần áo cũng là anh gấp hộ.
“Sau này không cần anh rút đâu, để em tự làm.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không sao, ai làm cũng như nhau mà.”
Hứa Thanh Hòa cảm giác tai của mình nóng bừng.
Tóc búi cao ở sau đầu, tai không có lớp tóc dài che khuất nên chỉ cần đỏ một chút là nhìn thấy rất rõ.
Nóng thì nóng thôi, cô coi như là vì vừa tắm xong nên người còn hơi nóng.
Cô bảo Thời Ôn Lễ ngồi xuống ghế sô pha: “Em đi lấy súng massage, giúp anh thư giãn cánh tay.”
Hiệu quả của súng massage như thế nào thì cô không dám chắc, nhưng chắc chắn sẽ giúp kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Chuyện này phải cảm ơn Khương Dương.
Từ phòng ngủ đi ra, Thời Ôn Lễ đặt cốc nước xuống rồi đưa tay ra: “Để anh làm cho.”
Anh mỉm cười: “Em ngồi bên cạnh giám sát là được.”
Hứa Thanh Hòa đưa súng massage cho anh, quay lại phòng ngủ kéo chiếc ghế lười ra, đặt sát trước mặt anh, sau đó tự mình ngồi khoanh chân lên đó.
Chiếc ghế lười đặc biệt phù hợp với mối quan hệ hiện tại giữa cô và Thời Ôn Lễ. Hai người đã quen thuộc với nhau, nhưng trong tình cảm vẫn còn xa lạ.
Có thể ngồi đối diện nhau, khoảng cách không quá gần cũng không quá xa. Cả người vùi trong chiếc ghế lười mềm mại chẳng hề gượng gạo chút nào.
Anh bắt đầu dùng súng massage. Hứa Thanh Hòa ngồi không cũng chán bèn kéo chiếc áo len rộng chùm lên đôi chân đang khoanh của mình.
Thời Ôn Lễ nhìn chiếc áo len sắp bị cô kéo căng đến biến dạng, anh đưa tay sờ phần gấu áo: “Chất liệu gì vậy? Co giãn tốt thế?”
“…..”
Hứa Thanh Hòa bật cười: “Có co giãn đâu.”
Cô nói: “Em mua từ mấy năm trước rồi, chỉ mặc ở nhà thôi.”
Vừa nói cô vừa kéo phần áo len đang phủ trên đầu gối xuống.
Vì bị kéo quá căng nên lúc dùng sức giật ra, Thời Ôn Lễ sợ cô ngồi không vững ngã khỏi ghế lười liền đưa tay đỡ lấy vai cô.
Anh hơi nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người rất gần.
Hứa Thanh Hòa nín thở, nói: “Không sao, em không ngã được đâu.”
Thời Ôn Lễ lại không buông tay ngay. Mãi đến khi cô kéo áo len lên, chỉnh lại ngay ngắn ở ngang eo, anh mới thả tay ra rồi ngồi thẳng người lại.
Sau khi tự thả lỏng xong cánh tay trái và phải, anh ra hiệu cho cô: “Quay người lại đi, anh giúp em thư giãn cổ vai gáy.”
Hứa Thanh Hòa đứng dậy, ngồi trên ghế lười, lưng hướng về phía anh.
Cô theo thói quen khoanh chân trái dưới người, dựng đầu gối phải lên, hai tay vòng ôm lấy đầu gối.
Thời Ôn Lễ nói: “Anh thấy em hay xoa bóp vùng vai cổ này lắm. Bình thường hay bị mỏi à?”
“Cũng hơi hơi ạ.”
Hứa Thanh Hòa hỏi ngược lại anh: “Em hay xoa lắm sao? Chính em còn không để ý ấy.”
“Ừ. Có lúc xuống ca mổ gặp em, thấy em vừa đi vừa xoa chỗ đó.”
Thời Ôn Lễ chỉnh súng massage sang mức nhẹ hơn, bắt đầu giúp cô thư giãn vùng vai và cổ, “Em cúi đầu đọc sách nhiều quá, nên tập mấy động tác ngẩng đầu nhiều hơn. Sau này được nghỉ, anh đi đánh cầu lông cùng em.”
Hứa Thanh Hòa chơi cầu lông chỉ ở mức bình thường, miễn cưỡng xem là biết chơi.
Không giống anh, một cú đập cầu của anh thì chẳng mấy người đỡ nổi.
Ngoài công việc, thú vui thư giãn duy nhất anh chính là đánh cầu lông.
Trừ khi bạn đánh cầu đều bận, không sắp xếp được thời gian, anh mới chuyển sang đi bơi.
Nếu hôm nào anh được nghỉ, đến nhà thi đấu cầu lông anh thường tới chắc chắn sẽ gặp được anh.
Hứa Thanh Hòa: “Trình độ của em kém lắm. Chẳng phải anh từng xem em chơi rồi sao? Vung vợt không có lực, đánh ra quả nào quả nấy yếu xìu.”
Cô tự giễu: “Cầu bay lơ lửng nửa ngày cũng chẳng chịu rơi xuống. Anh đánh cùng em chắc chán lắm.”
Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Có phải vì cảm thấy mình chơi không giỏi nên sau đó em mới không đi đánh cầu với anh nữa không?”
Mấy năm trước, anh từng rủ cô đi đánh cầu cùng, khi đó còn có vài đồng nghiệp khác trong bệnh viện.
Kết quả là mới đánh được hơn mười phút, cô đã ngồi nghỉ bên ngoài sân, nói cầu lông không hợp với mình.
Hứa Thanh Hòa thừa nhận: “Cũng có nguyên nhân đó.”
Trình độ đánh cầu của cô cùng lắm cũng chỉ ở mức vô danh trong khi anh và hai người kia đều thuộc tầm cao thủ.
Sự chênh lệch quá lớn nên bất kể ai đánh cùng cũng đều nhường cô, chẳng thể nào chơi hết mình được.
Hồi đó, cô vừa bận rộn thăng chức bác sĩ điều trị chính, lại vừa muốn cùng lúc nắm vững các kỹ năng cốt lõi về gây mê phẫu thuật Ngoại tim mạch và Ngoại thần kinh, nên hoàn toàn không có thời gian luyện đánh.
Dù muốn chơi cùng anh, nhưng lúc ấy cô vẫn quyết định từ bỏ để không làm lỡ mất khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi của anh.
Thời Ôn Lễ lên tiếng: “Sau này anh sẽ rủ em đi đánh riêng, không gọi thêm người khác nữa.”
Anh và Ngô Hiểu Phong trình độ ngang ngửa nhau nên thường hay hẹn nhau đi đánh cầu.
Xoa bóp xong vùng cổ vai gáy bên phải, anh chuyển sang bên còn lại rồi nói tiếp: “Chơi kém cũng không sao, anh luyện tập cùng em vài năm, từ từ trình độ sẽ lên thôi.”
Hứa Thanh Hòa: “Anh hẹn ai thì cứ hẹn đi, sau khi đánh với họ xong thì dành ra nửa tiếng kèm em là đủ rồi. Tay em chẳng có lực mấy, không chơi lâu được đâu.”
Nói rồi, cô nói đùa: “Em mà chiếm hết thời gian của anh, chắc Ngô Hiểu Phong lại đến chỗ Trưởng phòng Võ khiếu nại em, bảo em cố tình trả thù cá nhân anh ta mất.”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Nhắc đến Ngô Hiểu Phong, anh hỏi: “Ngô Hiểu Phong cho em vào danh sách đen rồi à?”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Coi như là vậy.”
“Thế thì cứ bổ sung số lượng ca phẫu thuật của các khoa khác trước, bên khoa Chấn thương chỉnh hình tạm thời cứ kệ đi. Ngô Hiểu Phong nghĩ anh sẽ nói đỡ cho em, chỉ cần anh mở lời, cậu ấy chắc chắn sẽ nể mặt. Nhưng anh thấy em không sai, không cần thiết phải nói đỡ. Để anh xem Viện trưởng Khương sẽ giải quyết chuyện này thế nào.”
Thời Ôn Lễ tính toán, “Nếu Viện trưởng Khương bận quá mà quên mất, hai ngày nữa anh sẽ nhắc thầy ấy.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Hai chúng ta lại nghĩ y như nhau rồi. Em cũng định mấy ngày nữa sẽ nhắc nhở Viện trưởng Khương, sẵn hỏi luôn xem những kiến nghị em viết trong bản kiểm điểm trước đó thầy ấy đã nghiên cứu đến đâu rồi.”
Thời Ôn Lễ: “Để anh nói. Anh nói thì hiệu quả sẽ tốt hơn là tự em nói.”
Thấy thời gian mát xa đã đủ, anh liền tắt súng massage đi.
“Ngủ sớm đi, hai ngày nay em đều không ngủ ngon rồi. Ngày mai cố gắng đừng uống cà phê nữa.”
Hứa Thanh Hòa xoay người lại đối mặt với anh, sực nhớ ra: “Quần áo của em vẫn còn trong máy giặt chưa giặt. Anh chỉ em cách dùng đi, sau này em tự giặt.”
Thời Ôn Lễ nói: “Sắp dọn đi rồi, không cần nhớ đâu. Máy giặt bên nhà mới đến lúc đó anh sẽ chỉ cho em. Em đi ngủ đi, không cần phải thức đợi phơi đồ đâu. Giặt xong anh phơi cho.”
Vốn dĩ Hứa Thanh Hòa còn cảm thấy hơi ngại, nhưng nghĩ lại thì quần áo phơi hôm nay cũng là anh thu vào rồi gấp gọn gàng cho cô.
“Thế em đi ngủ trước đây.”
Lúc này cô mới phát hiện ra, bản thân gần như đang bị đôi chân của anh ôm hờ ngay trước người.
Tư thế của hai người thân mật như vậy.
Cô vịn vào đầu gối anh, chậm rãi đứng dậy: “Ngủ ngon. Anh cũng ngủ sớm nhé.”
Thời Ôn Lễ: “Ngủ ngon. Quần áo giặt xong là anh ngủ ngay.”
Cô vừa đứng lên, mùi hương thoang thoảng quẩn quanh trước ngực anh cũng theo đó mà tan biến.
Cửa phòng ngủ chính khép lại, anh định thần một lát rồi cầm đồ ngủ vào phòng tắm.
Hứa Thanh Hòa vừa lên giường thì trong nhóm chat gia đình có tin nhắn đến.
Bố:【Dạo này trời chuyển lạnh sâu, con bận tối mắt tối mũi đúng không?】
Hứa Thanh Hòa:【Cũng bình thường ạ, con bị gọi đi đột xuất một đêm thôi.】
Bố:【Hôm nay dì dọn phòng cho con, không thấy đồ dùng cá nhân với kem đánh răng, cốc đánh răng của con đâu cả. Dì bảo chắc tuần này con phải trực đêm liên tục rồi.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Lúc đó đầu óc cô như bị chập mạch, lẽ ra không nên mang kem và cốc đánh răng theo.
Chuyện đi ở nhờ, cô không định nói cho bố mẹ biết.
Bố:【Bố với mẹ con thứ Sáu là có thể về rồi.】
Hứa Thanh Hòa:【Nhanh vậy ạ?】
Trước đây mỗi lần bố mẹ đi công tác, họ vừa đi là cô đã mong họ về rồi.
Bố:【Sáu bảy ngày rồi, cũng đâu có nhanh.】
Điều Hứa Thanh Hòa đang nghĩ lại là, thứ Sáu cô phải về nhà mình ở rồi.
Tính cả đêm nay thì nhiều nhất cô cũng chỉ có thể ở lại chỗ Thời Ôn Lễ thêm ba đêm nữa.
Lỡ mà lại bị gọi đi phẫu thuật cấp cứu thì ba đêm cũng chẳng đến.
Mẹ hỏi cô:【 Con với Thời Ôn Lễ tiến triển thế nào rồi? 】
Hứa Thanh Hòa:【Khá tốt ạ. Mấy ngày nay bữa sáng đều là anh ấy làm rồi mang cho con.】
Hứa Thanh Hòa:【À đúng rồi, hôm qua con mời anh ấy qua nhà mình ngồi chơi một lát.】
Mẹ: 【Hai đứa tiến triển như vậy thì bố mẹ yên tâm rồi. 】
Bố:【Con mời cậu ấy qua tham quan hai cái phòng đầy dép sục của con đấy à?】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Mẹ @bố:【 Bớt nói mấy câu thì người khác mới quý anh được.】
Bố:【Ngủ sớm đi con. Ngày mai có phẫu thuật cả ngày đấy.】
Hứa Thanh Hòa chúc bố mẹ ngủ ngon rồi tắt đèn đi ngủ.
Cô cứ ngỡ đêm nay mình sẽ vào giấc rất nhanh, dù sao thì cô cũng đã bắt đầu quen thuộc với nơi này.
Thế nhưng, cô đã đánh giá cao chính mình rồi.
Một mặt nghĩ đến việc Thời Ôn Lễ đối xử với mình dịu dàng và để tâm như thế, cô cảm thấy thỏa mãn không nói nên lời.
Mặt khác nghĩ đến việc bố mẹ sắp về, sắp phải dọn ra ở riêng với anh, trong lòng bắt đầu lưu luyến không nỡ.
Rồi cô lại nghĩ, Tết Nguyên Đán cũng sắp tới, ngày anh chuyển nhà cũng bắt đầu đếm ngược.
Càng nghĩ càng tỉnh táo, chả mấy chốc một tiếng đã trôi qua.
Cô nhắm mắt lại, ép bản thân phải tìm kiếm cơn buồn ngủ.
Hơn mười phút trôi qua, cô vẫn chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Khả năng lại mất ngủ đến tận rạng sáng.
Hứa Thanh Hòa mò lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ:【Sáng mai anh vẫn phải gọi em dậy nhé.】
Thời Ôn Lễ đã sấy xong quần áo, chuẩn bị sẵn bữa sáng cho ngày mai của cô, đang định đi ngủ.
Điện thoại rung lên, anh lại cứ ngỡ là tin nhắn từ phía khoa.
Thời Ôn Lễ:【Sao em vẫn chưa ngủ thế?】
Anh quan tâm:【Đang nghĩ chuyện khiếu nại sao?】
Hứa Thanh Hòa:【Không phải. Về nhà em không bao giờ nghĩ mấy chuyện này. Chỉ là không buồn ngủ thôi.】
Hứa Thanh Hòa:【Không sao, đổi chỗ nên vẫn chưa quen thôi. Anh mau ngủ đi.】
Thời Ôn Lễ:【Anh cũng không buồn ngủ lắm, vừa hay nói chuyện với em.】
Bất cứ lúc nào Hứa Thanh Hòa cũng có vô số chuyện muốn nói với anh.
Cô nhìn đồng hồ:【Thế mình nói chuyện mười phút nhé.】
Hai người không cố ý ra phòng khách nữa mà trò chuyện qua điện thoại.
Hứa Thanh Hòa đùa rằng đây là một buổi tâm sự trong ký túc xá.
Cô cười nói:【Đợi khi rảnh, em sẽ viết một truyện tiểu thuyết ngôn tình ngắn. Tên là “Phó trưởng khoa Thời ở phòng bên cạnh tôi” hay còn có tên khác là “Nam thần khoa Ngoại thần kinh ở phòng bên cạnh tôi”.】
Thời Ôn Lễ:【Có phải con gái đều thích đọc kiểu tiểu thuyết này không? Hồi học cấp hai, Thời Miểu nửa đêm trùm chăn bật đèn pin đọc tiểu thuyết ngôn tình. Có điều mấy quyển con bé đọc đều là thể loại tổng giám đốc lạnh lùng các kiểu.】
Anh mơ hồ có ấn tượng với một cuốn:【Hình như tên là Tổng giám đốc tuyệt tình, thời khắc nguy hiểm gì đó.】
Hứa Thanh Hòa không nhịn được, bật cười.
Tính cách Thời Miểu trước giờ luôn lạnh lùng, không nhìn ra được cô ấy lại có sở thích như vậy.
Thời Ôn Lễ:【Không nói những cái này nữa, nói tiếp chỉ khiến em càng hưng phấn, càng khó ngủ hơn.】
Thời Ôn Lễ:【Nói chuyện gì có thể khiến em buồn ngủ đi.】
Hứa Thanh Hòa thẳng thắn:【Dạo này hơi đặc biệt, em cảm giác nói chuyện gì cũng không buồn ngủ. Bây giờ anh có nói chuyện về trưởng khoa của bọn em thì em cũng vẫn tỉnh như sáo thôi.】
Thời Ôn Lễ nhìn thấy câu cuối thì bật cười.
Anh nói:【Thế nói chuyện em hứng thú đi.】
Những chuyện Hứa Thanh Hòa hứng thú, gần như đều liên quan đến anh.
Cô cân nhắc một lát rồi nhắn:【Thế nói về anh đi.】
Thời Ôn Lễ:【Được. Em muốn nói về phương diện nào?】
Mọi chuyện của anh, gần như không có gì cô không biết.
Hứa Thanh Hòa:【Muốn hỏi anh xem quan điểm của anh đối với hôn nhân như thế nào.】
Cô hỏi:【Anh nhìn nhận thế nào về việc yêu đương từng bước rồi kết hôn và kết hôn chớp nhoáng? Nếu phải chọn, anh sẽ chọn kiểu nào? 】
Thời Ôn Lễ:【Từ từ vun đắp tình cảm anh làm được, kết hôn chớp nhoáng anh cũng chấp nhận được. 】
Hứa Thanh Hòa nhìn câu trả lời trên màn hình, thế là không bài xích kiểu nào cả.
Cô bắt đầu do dự, không biết có nên nói ra suy nghĩ trong lòng mình hay không.
Thời Ôn Lễ đợi hai phút, thấy cô vẫn chưa nhắn lại.
Anh cũng muốn biết cô nghĩ thế nào:【Còn em thì sao?】
Hứa Thanh Hòa:【Em cũng giống anh, kiểu nào cũng được. Có lẽ vì đối tượng xem mắt là anh, nên em cảm thấy dù là kiểu nào thì cũng sẽ rất hạnh phúc.】
Nếu làm theo tiếng lòng mình, đương nhiên cô thấy kết hôn chớp nhoáng với anh sẽ tốt hơn.
Như vậy sẽ không cần phải nghĩ xem sau khi anh chuyển ra ngoài thì hai người sẽ hẹn hò thế nào nữa.
Một khi trở thành vợ chồng, cảm giác trong lòng chắc chắn cũng sẽ khác bây giờ.
Hứa Thanh Hòa lại nhắn:【Thời Miểu kết hôn chớp nhoáng, em thấy tình cảm của họ rất tốt.】
Thời Ôn Lễ: 【Hai người họ đúng là rất tốt. Cả hai đều rất nghiêm túc nên mới vun đắp mối quan hệ này rất tốt.】
Hứa Thanh Hòa có lòng tin rằng bản thân mình cũng sẽ làm tốt việc vun đắp một mối quan hệ.
Sau vài giây đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cô vẫn gửi đi:【Hay là, chúng ta cũng kết hôn chớp nhoáng đi, được không anh?】
Lợi thế của việc nhắn tin là ở chỗ đó lúc gõ ra dòng chữ này, cô căng thẳng đến mức gần như nín thở, nhưng người bên kia lại không thể nhìn thấy.
Trước đó Thời Ôn Lễ vẫn chưa nghĩ cụ thể thời gian khi nào sẽ kết hôn, điều anh nghĩ tới chỉ là làm thế nào để mối quan hệ giữa hai người có thể trở nên gần gũi hơn.
Anh không để cô phải chờ lâu, lập tức trả lời:【Được. Đợi cô chú đi công tác về, anh sẽ đến gặp hai người. Sau khi gặp phụ huynh xong, chúng ta chọn một ngày rồi đi đăng ký kết hôn.】