Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Chương 20: Gọi cô rời giường.

Hầu hết chăn ga của Thời Ôn Lễ đều là tông màu trầm, chiếc ga giường màu xám nhạt trên tay anh lúc này đã là màu sáng nhất rồi. 

Trong khi đó, chăn và rèm giường ở nhà cô lại cùng một tông màu hồng hoa anh đào bằng lụa satin.

Trước khi trải giường, anh quay sang nhìn cô: “Anh thấy giường của em đều là màu rất dịu, chăn của anh màu tối, có thể em sẽ không quen. Hay là để anh sang lấy chăn ga của em qua đây nhé?”

Hứa Thanh Hòa không cầu kỳ đến vậy: “Không cần đâu ạ, chăn ở phòng trực bệnh viện em cũng đắp suốt mà.” 

Cô cúi người, giúp anh gỡ chiếc ga giường cũ ra.

Thời Ôn Lễ vừa giũ chiếc ga giường màu xám nhạt trong tay ra thì chợt nhận ra điều gì đó, động tác bỗng khựng lại.

Hứa Thanh Hòa đã đứng sang phía bên kia giường, tay đưa ra sẵn sàng đón lấy góc ga để cùng anh trải. 

Thấy anh đứng im, cô ngơ ngác hỏi: “Sao thế anh?”

Thời Ôn Lễ mỉm cười ái ngại: “Hôm nay bận tối tăm mặt mũi, lúc nãy lấy anh chỉ nhớ chiếc ga này anh từng dùng rồi.” 

Sạch thì vẫn sạch, nhưng dù sao anh cũng từng nằm. 

Trong nhà vẫn còn mấy bộ ga giường bốn món chưa mở ra dùng, chỉ là đều chưa được giặt lần nào.  

Ga giường thì không giống những vật dụng khác.

Chuyện này còn dễ khiến người ta nghĩ nhiều hơn cả việc cô tặng áo len cho anh.

“Không có đồ mới cho em dùng, em đừng để ý nhé.”

“… Không sao đâu ạ, em cũng đâu phải người ngoài, không nhất thiết phải dùng đồ mới. Chiếc này tốt lắm rồi.”

Cả hai đều cố tỏ ra thản nhiên.

Ban đầu, có lẽ anh cũng không cảm thấy có gì, thế nên mới trực tiếp cầm qua đây. Có thể chợt nhớ ra hai người mới hẹn hò được vài ngày, để cô dùng đồ anh từng dùng thì không được thỏa đáng cho lắm. 

Hứa Thanh Hòa lại đưa tay về phía anh thêm một chút, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Đưa em một góc.”

Thời Ôn Lễ kiểm tra lại đầu đuôi chiếc ga giường rồi đưa một góc cho cô.

Mấy năm nay, Hứa Thanh Hòa chẳng mấy khi phải tự trải ga giường, thỉnh thoảng vào ngày nghỉ, gặp đúng lúc mẹ thay ga giường cho thì cô mới phụ giúp một tay. 

Cho dù cô có rút thuốc nhanh và chuẩn xác đến đâu, nhưng khi làm những công việc không thường làm này, động tác không nhanh nhẹn cho lắm.

Bên góc giường của cô còn chưa nhét gọn gàng thì Thời Ôn Lễ đã đi vòng sang: “Để anh làm cho.”

Hứa Thanh Hòa thẳng người dậy, lùi sang một bên. 

Trên tủ đầu giường có đặt một chiếc súng massage màu xám bạc, cô tiện tay cầm lên.

“Bình thường anh có dùng súng massage không?” 

“Thỉnh thoảng mới dùng. Khương Dương tặng anh đấy.” 

“…..” 

Khương Dương cũng chu đáo thật.

Hứa Thanh Hòa bật công tắc, thả lỏng các cơ trên cánh tay: “Dùng cái này thoải mái thật đấy.” 

Thấy anh đã trải xong ga giường, cô liền hướng đầu massage của máy về phía vai anh. 

Theo tiếng “brrr brrr brrr —” trầm thấp, vai anh rung lên, cộng hưởng với lòng bàn tay cô. 

Dùng cái này để massage cơ chân là thoải mái nhất. 

Nhưng hiện tại, cô và anh vẫn chưa thân mật đến mức độ đó.

Thực ra, massage vai cho anh như vậy đã có chút thân mật rồi. 

Trước khi Thời Ôn Lễ quay đầu lại nhìn mình, cô thu súng massage về, áp lên cánh tay mình. 

Tiếng máy rung “brrr brrr” vang lên vừa vặn át đi nhịp tim đập thình thịch của cô.

Thời Ôn Lễ ngoảnh mặt lại nhìn cô: “Cái này em cứ cầm dùng trước đi, anh mua cho em cái khác.”

“Không cần mua đâu ạ.” 

Hứa Thanh Hòa hạ xuống một nấc, “Ở nhà em có một cái, bình thường chẳng có thời gian dùng. Anh mới nên dùng nhiều một chút, mỗi ca phẫu thuật đều kéo dài lâu như thế.” 

Nói rồi, cô lại hướng chiếc súng massage về phía vai anh. 

Lần này, ngay cả khi anh đang nhìn mình, cô cũng không rụt tay lại.

“Cái này phải thả lỏng bao lâu mới có tác dụng ạ?”

Thời Ôn Lễ đáp: “Mỗi chỗ tầm một đến hai phút, không nên dùng quá lâu.” 

“Sáng mai em muốn ăn gì?” Anh hỏi.

“Em muốn ăn bánh khoai tây bào sợi.”

“Được, món này đơn giản.” 

Thời Ôn Lễ lại nói sang chuyện thức uống, “Anh ép nước hoa quả cho em nhé. Ngày nào cũng uống sữa dễ ngấy lắm.”

“Dạ.” 

Hứa Thanh Hòa cụp mắt nhìn chiếc súng massage trong tay, ước chừng được khoảng một phút, cô mới bỏ máy ra, “Sau này anh đi làm về, em sẽ giúp anh thả lỏng vài phút. Tự mình làm nhiều khi cũng lười.”

Thời Ôn Lễ nói: “Đúng là chẳng mấy khi anh nhớ ra để mà dùng.”

Anh ôm chiếc chăn đặt trên bục cửa sổ qua, mở ra giúp cô.

Hứa Thanh Hòa vội vàng tắt súng massage, muốn tự mình làm.

Nhưng Thời Ôn Lễ đã trải xong xuôi cho cô.

Anh hỏi cô: “Bình thường mấy giờ em dậy?”

“Sáu giờ bốn mươi ạ.”

Thời Ôn Lễ biết cô là kiểu người cực kỳ khó rời giường, là kiểu không bao giờ dậy sớm dù chỉ một phút. Nếu còn phải dọn giường thì kiểu gì cũng phải dậy sớm hơn ba đến năm phút. 

“Ngày mai em không cần dậy sớm đâu, giường để anh dọn cho.”

Hứa Thanh Hòa đâu nỡ để anh làm thế: “Không cần đâu.”

Thời Ôn Lễ nhận ra sự ngượng ngùng của cô: “Em đừng giữ thói quen xem anh như bạn bè hay đồng nghiệp nữa. Là đồng nghiệp chắc chắn sẽ ngại khi để anh làm mấy việc này. Sau này, những việc anh phải làm thay em sẽ nhiều hơn thế này.”

Hứa Thanh Hòa cố gắng kiểm soát nhịp tim của mình, không từ chối nữa. 

Thứ nhất, quả thực cô rất khó dậy vào buổi sáng. 

Thứ hai, cô cũng muốn mối quan hệ giữa hai người trở nên thân thiết hơn. 

Nếu đã ở chung mà việc gì cũng phân rõ rạch ròi thì biết đến năm tháng nào tình cảm mới tiến triển được.

Nghĩ đến đây, tâm trạng cô thả lỏng hơn rất nhiều.

Thời Ôn Lễ sang phòng bên cạnh để dọn dẹp chiếc giường đơn sẽ ngủ tối nay, còn cô thì cầm theo đồ ngủ và túi đồ cá nhân đi vào phòng tắm. Lần sang ăn chực cùng Khương Dương trước đó, lúc đó cô còn ngại ngùng chẳng dám bước vào phòng vệ sinh của một người khác giới để rửa tay.

Khi vòi sen được mở lên, khoảnh khắc dòng nước ấm áp phủ xuống da thịt, cô chợt cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Thời Ôn Lễ dường như đã vượt qua một rào cản vô hình nào đó. 

Trước đó, cô vẫn luôn vô thức xem anh như một người bạn, theo phản xạ tự nhiên giấu kín tình cảm dành cho anh, sợ anh nhận ra.

Mở túi đồ cá nhân ra, chính cô cũng phải bật cười khi thấy mình mang theo cả kem đánh răng.

Đến khi cô tắm xong bước ra ngoài, phòng tắm ẩm ướt vương chút hơi nóng ngập tràn hương thơm cô để lại.

Lúc đi ngang qua căn phòng bên cạnh, Hứa Thanh Hòa liếc nhìn vào trong nhưng không thấy ai. 

Đèn nhà bếp đang sáng, cô sải bước đi về phía đó.

“Anh đang chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai sao?” Cô đứng ở cửa hỏi.

Thời Ôn Lễ quay người lại: “Ừm. Chuẩn bị trước, sáng mai đỡ tốn thời gian.” 

Cô khoác một chiếc áo len dệt kim dáng rộng màu camel bên ngoài bộ đồ mặc ở nhà, trang phục không khác là mấy so với lần trước cô đến chỗ anh. 

Điểm khác biệt duy nhất là mái tóc dài vừa sấy khô của cô đang xõa trên vai. 

Có lẽ vì trong phòng tắm quá nóng nên gương mặt trắng mịn ửng lên sắc hồng ẩm ướt.

“Ngủ sớm đi. Đêm nay nếu có chuyện gì thì cứ gọi thẳng anh nhé.”

Hứa Thanh Hòa ra dấu tay “OK”: “Chúc anh ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Hứa Thanh Hòa mới đi được hai bước lại lùi quay lại: “Máy giặt bên này của anh em không biết dùng.”

“Không sao đâu, em cứ để quần áo ở đó trước đi. Lát nữa anh bấm máy cho.”

Hứa Thanh Hòa quay về phòng mình.

Mười giờ rưỡi, đèn trong phòng ngủ chính tắt đúng giờ.

Hứa Thanh Hòa nằm lên giường, cảm giác cả căn phòng đều tràn ngập hơi thở mát lạnh trên người anh. 

Cô trằn trọc trở mình mấy lần mà vẫn chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Quả nhiên là mất ngủ rồi.

Lo lắng sáng mai vì quá buồn ngủ, sau khi báo thức kêu sẽ tiện tay tắt luôn. Trước đây, cô vẫn thường làm vậy, có điều bố mẹ thấy đến bảy giờ cô vẫn chưa có động tĩnh gì thì sẽ gõ cửa gọi cô dậy. 

Để đề phòng bất trắc, cô quờ lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ:【Sáng mai anh gọi em dậy nhé.】

Thời Ôn Lễ:【Được. Sáu giờ bốn mươi gọi em nhé?】

Hứa Thanh Hòa:【Vâng ạ. Nếu mà gọi mãi không tỉnh thì anh cứ gọi em là “Bác sĩ Hứa”.】 

Ba chữ “Bác sĩ Hứa” này sẽ k*ch th*ch dây thần kinh nhạy cảm của cô. Trong lúc mơ màng, cô sẽ tưởng là đồng nghiệp gọi mình đi hội chẩn khẩn cấp, có thể tỉnh táo lại ngay lập tức.

Thời Ôn Lễ đặt chuông báo thức của mình sớm hơn hai mươi lăm phút.

Sáu giờ mười lăm phút sáng hôm sau, anh đã thức dậy và bắt đầu làm bữa sáng. 

Đêm qua ngủ không được ngon giấc cho lắm. 

Cứ ngỡ khả năng tự kiềm chế của bản thân rất tốt. 

Nhưng cuối cùng vẫn không thể bình thản chìm vào giấc ngủ như dự tính.

Sáu giờ bốn mươi phút, anh đúng giờ đi gõ cửa.

Cửa phòng ngủ không đóng chặt mà chỉ khép hờ.

Thời Ôn Lễ khẽ đẩy cửa ra, đứng ở cửa gọi cô: “Thanh Hòa, dậy thôi nào.”

Mãi một lúc sau, người trên giường mới “vâng” một tiếng. 

Giọng nói lý nhí, có lẽ cô hoàn toàn chẳng kịp nhận thức được ai đang gọi mình.

Người khó rời giường như cô, gọi một lần chắc chắn không tỉnh nổi.

Thời Ôn Lễ lại gọi: “Thanh Hòa?”

Vẫn không có phản ứng gì.

Lúc này nếu gọi cô là “Bác sĩ Hứa”, chắc chắn cô sẽ mở mắt ra ngay lập tức, nhưng anh không làm vậy. 

Mỗi lần bản thân đi trực đêm, nửa đêm bị gọi “Phó trưởng khoa Thời”, khoảnh khắc tỉnh lại, các dây thần kinh đều căng như dây đàn. 

Thời Ôn Lễ đẩy cửa phòng rộng ra thêm một chút, trong phòng phảng phất một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ. 

“Thanh Hòa? Dậy thôi nào.”

Hứa Thanh Hòa không tỉnh, chỉ xoay người một cái. 

Đêm qua, cô cũng chẳng biết mấy giờ mới ngủ được, tóm lại là rất muộn, rất muộn.

“Thanh Hòa? Sáu giờ bốn mươi hai rồi.”

Giọng nói ấm áp của anh dường như phải mất vài giây trì hoãn mới truyền được đến đại não của cô. 

Cô chợt nhận ra đây là phòng của anh. 

Bấy giờ mới nặng nề mở mắt nhìn ra phía cửa.

Cô nằm nghiêng trên giường anh, còn anh thì đang nắm tay nắm cửa đứng cửa. 

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô đỏ mặt, tim đập rộn ràng.

“Anh gọi em mấy lần rồi đúng không ạ?” Cô chống tay ngồi dậy, giọng nói mang theo chút khàn khàn lúc mới ngủ dậy.

“Không có, mới hai ba lần thôi.” Ánh mắt Thời Ôn Lễ lướt qua quầng thâm dưới mắt cô: “Đêm qua ngủ không ngon sao?”

“Cũng ổn, chỉ là hơi chưa quen một chút thôi.” Cô đè nén nhịp tim đang đập quá nhanh, vẻ mặt tỏ ra như thường: “Anh dậy lâu rồi à?”

Thời Ôn Lễ: “Cũng không sớm lắm, sáu giờ mười lăm anh mới dậy. Thời gian vẫn kịp, em không phải vội đâu. Anh đi gói bữa sáng cho em.” 

Nói xong, anh khép cửa phòng lại.

Hứa Thanh Hòa thở phào một hơi thật dài. 

Lồng ngực, trái tim vẫn còn đang đập kịch liệt.

Lúc nãy khi cửa mở, hình như cô đã ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng.

Hai chiếc bánh khoai tây ngoài giòn trong mềm, được rưới thêm một ít tương cà, kèm theo một cốc nước ép hoa quả tươi ấm áp. 

Hứa Thanh Hòa mang theo bữa sáng đến văn phòng.

Vừa mới cắn miếng đầu tiên, Phương Vũ đã trầm trồ: “Bố cậu biết làm bánh khoai tây sao?”

Hứa Thanh Hòa: “…..”

Bánh khoai tây được đựng trong túi bảo quản thực phẩm, nhìn một cái là biết ngay không phải mua ở sạp bán đồ ăn sáng.

Hứa Thanh Hòa bật cười bất lực, nhưng lại chẳng biết phải nói gì. 

Chỉ đành ngầm thừa nhận.

Cô gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ:【Đồng nghiệp cứ tưởng bánh khoai tây này là bố em làm cho đấy (cười trộm) (cười trộm)】

Thời Ôn Lễ hài lòng nhắn lại, còn nói đùa:【Chẳng phải trước đây em muốn làm con nhà anh sao?】

Hứa Thanh Hòa bật cười:【Ai bảo anh nấu ăn ngon quá cơ. Với lại, lúc đó có ai ngờ có một ngày em sẽ là bạn gái của anh đâu chứ.】

Thời Ôn Lễ hỏi cô:【Có buồn ngủ không?】

Hứa Thanh Hòa:【Cũng ổn ạ, đỡ hơn nhiều so với việc vừa trực đêm xong lại phải làm tiếp ca ngày.】 

Đối với tất cả mọi người ở khoa Gây mê các cô mà nói, thiếu ngủ là chuyện cơm bữa.

Thời Ôn Lễ:【Tối nay ngủ sớm một chút. Cố gắng đừng uống cà phê đặc.】

Hứa Thanh Hòa:【OK】

Vội vàng ăn cho xong bữa sáng sau đó bắt đầu bàn giao ca buổi sáng.

Trước khi giao ca, Triệu Minh Đức phát biểu trước vài câu, chủ yếu là về vấn đề khiếu nại. 

Ông khéo léo nhắc nhở, một khi đã bị khiếu nại thì việc gì cần giải quyết phải giải quyết dứt điểm, cứ kéo dài mãi cũng không phải là cách.

Tuy không chỉ mặt điểm tên, nhưng có khác gì đọc thẳng số giấy tờ tùy thân của Hứa Thanh Hòa đâu. 

Khắp cả khoa Gây mê, người bị khiếu nại mà vẫn không để tâm chỉ có mình cô.

Hứa Thanh Hòa không phải kéo dài không giải quyết, chỉ là mâu thuẫn với Ngô Hiểu Phong này, cô thực sự không hề sai.

Bàn giao ca xong, cô vội vàng chạy đến phòng mổ để chuẩn bị cho công tác gây mê trước ca phẫu thuật đầu tiên.

Chưa đầy bảy giờ năm mươi, bệnh nhân đã được đẩy vào phòng mổ.

Sau khi đối chiếu xong xuôi thông tin, bệnh nhân quay mặt sang tìm Hứa Thanh Hòa

“Bác sĩ Hứa, làm phiền cô một việc được không?”

Hứa Thanh Hòa vội vàng đi qua: “Có phải có chỗ nào không thoải mái không ạ?”

“Không có, không có.” Bệnh nhân nhờ vả cô, “Trước khi tôi lên bàn mổ, cô giúp tôi xác nhận một chuyện được không? Nếu không tôi chẳng yên tâm nổi.”

“Chuyện gì thế ạ? Chú cứ nói đi.”

“Con gái tôi cô từng gặp rồi đấy. Tối qua, tôi mới tình cờ biết được, thứ bảy tuần trước con bé có đăng ký khám ở khoa Thần kinh. Tôi vòng vo hỏi dò thế nào cũng chẳng hỏi được gì.” 

Vào thời điểm này, người nhà chắc chắn sẽ không nói thật với ông. 

“Tôi sợ đầu óc con bé hay chỗ nào có vấn đề. Tôi có làm sao cũng không sao, nhưng con bé thì tuyệt đối không được có chuyện gì cả. Nó còn trẻ thế, con lại còn nhỏ quá.” 

Nói rồi, hốc mắt bệnh nhân bỗng chốc đỏ hoe.

Hứa Thanh Hòa vội vỗ vỗ vai ông, sợ tâm trạng ông kích động sẽ ảnh hưởng đến huyết áp: “Chú ơi chú đừng lo lắng, người trẻ tuổi đi khám khoa Thần kinh nhiều lắm ạ, phần lớn đều là mấy bệnh vặt thôi.” 

Trước mắt, chỉ có thể an ủi bệnh nhân trước, “Con gái chú tên là gì ạ? Chú có nhớ số giấy tờ tùy thân của cô ấy không? Để cháu hỏi thăm giúp chú.”

Lúc này Khương Dương cũng đi tới, phối hợp an ủi cùng: “Chú cứ nói đi ạ, để cháu ghi lại. Đừng lo lắng, bọn cháu sẽ xác minh giúp chú ngay.” 

Đây cũng chỉ là lời trấn an bệnh nhân, sao có thể thực sự đi tra được.

Bệnh nhân nhớ số giấy tờ tùy thân của con gái còn thuộc hơn cả của mình, nhanh chóng đọc một dãy số: “Tên là Đào Hàm, chữ Hàm trong tu dưỡng ấy.”

Đào Hàm? 

Hứa Thanh Hòa ấn tượng sâu sắc với cái tên này, bạn học cấp hai của Thời Ôn Lễ chính là Đào Hàm. Sáng thứ Bảy vừa rồi có đăng ký khám chuyên gia ở khoa Nội thần kinh.

Không chỉ tên trùng khớp mà đến cả tuổi tác cũng trùng nhau. 

Cô biết Thời Ôn Lễ học lớp nào trường nào hồi cấp hai, thế là liền hỏi bệnh nhân xem con gái ông có phải học lớp 12 của một trường trung học trực thuộc nào đó không. 

Bệnh nhân ngạc nhiên: “Bác sĩ Hứa, sao cô biết vậy?”

Hứa Thanh Hòa: “Con gái chú là bạn học cấp hai với một phó trưởng khoa bên khoa Ngoại thần kinh ạ, cháu có nghe phó trưởng khoa đó kể lại. Tầm gần trưa thứ Bảy cô ấy có đến khám chuyên gia ở khoa Nội thần kinh, con trai cũng sắp vào mẫu giáo, đúng không chú?”

Bệnh nhân: “Đúng rồi, khoảng mười một giờ rưỡi đấy.”

Quả thật là phòng khám chuyên gia của khoa Nội thần kinh. 

Cháu ngoại của ông cũng sắp ba tuổi rồi.

Hứa Thanh Hòa bảo ông yên tâm: “Chỉ là dạo này cô ấy áp lực lớn nên hay bị mất ngủ thôi ạ, không có vấn đề gì lớn đâu chú.”

Tảng đá lớn trong lòng bệnh nhân cuối cùng cũng được buông xuống: “Bác sĩ Hứa, tôi vô cùng cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều. Cả bác sĩ Khương trẻ tuổi nữa, thời gian qua tôi đã làm phiền mọi người nhiều rồi. Các cháu giúp chú nhắn lại với con gái chú, bảo con bé đừng lo lắng chú không chịu đựng nổi giai đoạn ở phòng hồi sức tích cực sau phẫu thuật. Dù có phải liều mạng, chú cũng sẽ vượt qua được.”

Khương Dương vỗ vỗ vai bệnh nhân: “Chú ơi đừng lo, sức khỏe bây giờ của chú vẫn còn dẻo dai lắm.”

Sau khi an ủi xong bệnh nhân, anh ta liếc nhìn Hứa Thanh Hòa một cái. Biết mối quan hệ giữa cô và anh Thời rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức này. 

Tốt đến mức ngay cả việc anh Thời gặp ai ở phòng khám, họ tên đối phương là gì, thậm chí cả hoàn cảnh gia đình ra sao mà Hứa Thanh Hòa cũng biết rõ. 

Bố mẹ anh ta sống với nhau bao năm còn chẳng hiểu rõ nhau đến thế.

Đúng lúc này, trưởng khoa Cố bước vào phòng mổ.

Tâm trạng bệnh nhân dần bình phục trở lại, Hứa Thanh Hòa bắt đầu tiến hành khởi mê.

Khương Dương cũng bận rộn nên không còn thời gian để nghĩ ngợi linh tinh nữa.

Ca phẫu thuật diễn ra vô cùng thuận lợi. Siêu âm tim qua thực quản cho thấy van tim hoạt động tốt, không ghi nhận tình trạng hở cạnh van rõ rệt.

Tuần hoàn của bệnh nhân duy trì ổn định, Hứa Thanh Hòa bắt đầu cho dùng Protamine để trung hòa Heparin. 

(Heparin và Protamine là một cặp thuốc thường đi cùng nhau trong phẫu thuật tim mạch và các thủ thuật cần chống đông máu. Heparin là thuốc chống đông máu. Protamine là thuốc dùng để trung hòa tác dụng của Heparin.)

Trong suốt quá trình truyền chậm, cô liên tục quan sát các chỉ số trên màn hình máy theo dõi để kịp thời phát hiện nếu bệnh nhân dị ứng với protamine. 

Mười một phút sau khi cho dùng Protamine, máy theo dõi bỗng nhiên phát cảnh báo, huyết áp của bệnh nhân tụt dốc không phanh. 

Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, huyết áp tâm thu đã lao dốc từ 120 xuống còn 75.

Hứa Thanh Hòa: “Trưởng khoa Cố, tạm dừng lại đã ạ!” 

Cô lập tức ngừng truyền protamine và nhanh chóng tiêm tĩnh mạch adrenaline. 

Điều dưỡng lưu động cũng nhanh chóng tăng áp lực để đẩy nhanh tốc độ truyền dịch.

Sau khi đã cho thuốc và bù dịch, huyết áp của bệnh nhân không những không có dấu hiệu hồi phục mà khi Trương Tuần nhìn vào màn hình máy theo dõi, huyết áp tâm thu đã xuống còn 50. 

Tiếng chuông cảnh báo vẫn kêu, cả huyết áp lẫn nhịp tim đều đang tiếp tục giảm sâu.

Hứa Thanh Hòa bình tĩnh đưa ra phán đoán: “Trưởng khoa Cố, bệnh nhân bị sốc phản vệ với Protamine.”

Ngay lập tức, cô tiêm tĩnh mạch Methylprednisolone và tiếp tục bổ sung thêm Adrenaline. 

Bệnh nhân từng tự khai không có tiền sử dị ứng, con gái ông là Đào Hàm cũng đã xác nhận bố mình không dị ứng với bất kỳ loại thực phẩm hay thuốc nào. 

Thế nhưng rất nhiều lúc, cho dù bệnh nhân không có bất cứ tiền sử dị ứng nào thì vẫn có thể bị sốc phản vệ với Protamine như thường.

Cố Xương Thân tạm dừng toàn bộ các thao tác tinh vi, chăm chú theo dõi áp lực cơ tim, dặn chuẩn bị đầy đủ thiết bị phục vụ việc tái lập tuần hoàn ngoài cơ thể lần hai. 

Hứa Thanh Hòa đã cho bệnh nhân dùng Heparin để chuẩn bị tái lập tuần hoàn ngoài cơ thể. Nhưng chưa kịp lên máy thì huyết áp và nhịp tim của bệnh nhân bắt đầu có dấu hiệu hồi phục. 

Không cần dùng đến hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể lần hai, huyết áp từ từ ổn định trở lại.

Lần đầu tiên Trương Tuần trải qua một ca sốc phản vệ với Protamine, liền nghiêm túc bổ sung vào hồ sơ. 

Nếu các bác sĩ phẫu thuật chính bên khoa Chấn thương chỉnh hình cũng từng trải qua những khoảnh khắc cấp cứu xoay chuyển tình thế như thế này, có lẽ họ sẽ không còn cho rằng mỗi lần đàn chị yêu cầu hoãn phẫu thuật là làm quá lên, cũng không nghi ngờ năng lực gây mê của chị ấy nữa. 

Một giờ rưỡi chiều, ca phẫu thuật hoàn thành thuận lợi.

Khương Dương: “Chị Thanh Hòa ơi, hôm nay trưởng khoa Cố khao tụi mình một bữa ra trò đấy. Đồ ăn ship sắp đến nơi rồi, vào ăn chung luôn chị.”

“Cảm ơn trưởng khoa Cố nhiều ạ.” Hứa Thanh Hòa cười đáp lại. 

Trưởng khoa Cố thường xuyên tự bỏ tiền túi ra mời nhóm tim mạch ăn uống, lần nào cô cũng được ké phần.

Cuối cùng cũng có thời gian nghỉ ngơi để thở phào một cái, Khương Dương mới rảnh để hỏi Hứa Thanh Hòa vài chuyện. 

Nếu không phải lúc nãy ở trong phòng mổ, cô cứ như thuộc lòng đọc vanh vách anh Thời học cấp hai trường nào, lớp nào, bạn học tên gì, con cái bao nhiêu tuổi, thì anh ta chắc chắn đã chẳng nhiều chuyện.

“Chị ơi, chị với anh Thời thân nhau như thế, chị có phát hiện dạo này anh Thời có gì đó khang khác không?”

Hứa Thanh Hòa: “… Khác chỗ nào cơ?”

“Em mà biết thì còn hỏi chị à. Đến cả chuyện anh ấy gặp người bạn nào ở phòng khám mà chị còn biết rõ, chẳng lẽ chị lại không nhận ra anh ấy có gì khác lạ sao?”

“…..”

Hứa Thanh Hòa vặn nắp bình nước uống một ngụm: “Dạo này chị bận quá nên không chú ý. Ngày mai nếu có gặp anh ấy, chị sẽ quan sát thật kỹ xem sao.” 

Vừa uống nước, cô vừa mở WeChat trên điện thoại lên. 

Thời Ôn Lễ đã gửi tin nhắn cho cô từ nửa tiếng trước:【Anh vừa xuống ca mổ, em ăn cơm chưa?】

Hứa Thanh Hòa:【Vẫn chưa ạ, em cũng vừa mới xong việc. Hôm nay, em được ăn một bữa ra trò, trưởng khoa Cố khao tụi em~】

Thời Ôn Lễ lập tức nhắn lại ngay:【Thế em mau ăn cơm đi.】

Hứa Thanh Hòa:【Đồ ăn vẫn chưa được giao đến, đang đợi ở phòng nghỉ.】

Hứa Thanh Hòa:【Đúng rồi, hôm nay anh không cần đợi em tan làm đâu. Em còn phải đi thăm khám theo dõi vài bệnh nhân, rồi bổ sung thêm phiếu ghi chép gây mê nữa. Anh cứ bận việc của anh đi, dù sao buổi tối về nhà là có thể gặp được anh rồi. Có gì muốn nói để đến lúc gặp mặt rồi hẵng nói.】

Thời Ôn Lễ:【Được. Anh đi sát khuẩn tay, chuẩn bị vào ca mổ. Tối gặp nhé.】

Hứa Thanh Hòa:【Tối gặp ạ.】