Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị
Chương 18: Anh nhẹ nhàng tách năm ngón tay cô ra, rồi đan chặt mười ngón tay với cô.
Hứa Thanh Hòa bắt máy.
Chưa kịp nghe thấy giọng anh, trong lòng cô đã dâng lên một cảm giác an tâm đến lạ kỳ.
“Em không sao.” Cô nói.
Thời Ôn Lễ biết cô chẳng bận tâm đến việc bị khiếu nại, cũng chẳng để ý chuyện bị cấp trên phê bình.
Điều cô quan tâm hơn là liệu sau chuyện giành phòng mổ không phải ca cấp cứu này ban lãnh đạo có thực sự nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề không.
Anh vừa rời phòng phẫu thuật và đang đi về phía nhà ăn. Trên đường đi gặp rất nhiều đồng nghiệp, anh vừa mỉm cười gật đầu chào họ, vừa nói vào điện thoại: “Bên phía người nhà bệnh nhân rút đơn khiếu nại là tốt rồi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tiền thưởng của cả nhóm em.”
Hứa Thanh Hòa đùa: “Em thấy quy định này của phòng Kế hoạch tổng hợp hoàn toàn là nhắm vào em ấy.”
Cô không bận tâm chuyện mình bị trừ tiền thưởng, nhưng không thể không nghĩ cho những người khác.
Thời Ôn Lễ cũng bật cười: “Cũng có thể. Ai bảo em không quan tâm đến tiền, trưởng phòng Võ đành phải trói buộc khiếu nại cá nhân vào thành tích của cả nhóm thôi.”
“Em có quan tâm mà, còn phải tiết kiệm tiền mua dép nữa.”
“Sau này không cần tiết kiệm nữa, anh mua cho em.”
Nhắc đến dép sục, Thời Ôn Lễ tự giễu: “Có phải anh không nên tặng sớm không? Làm em hôm nay bị khiếu nại liền một lúc hai lần.”
Trước đây, cô toàn là sau khi bị khiếu nại mới đi mua dép, dép sục đồng nghĩa với việc bị khiếu nại.
Nhưng lần này, cô còn chưa bị khiếu nại thì anh đã tặng trước hai đôi.
Kết quả là ngay sáng sớm hôm nay đã bị khiếu nại liên tiếp hai lần.
Hứa Thanh Hòa cười đùa, định dựa dẫm vào anh: “Thế thì có khả năng tại anh thật rồi.”
Sau đó cô quay lại chuyện chính, giọng điệu cũng không kìm được mà hạ thấp xuống đôi chút: “Cho dù có bị khiếu nại, em vẫn thích được nhận quà trước.”
Thời Ôn Lễ nói với cô: “Ngày mai chắc là em có chuyển phát nhanh tới đấy.”
Tim Hứa Thanh Hòa khẽ rung động, vừa bất ngờ vui mừng lại vừa không muốn anh tốn kém: “Sao anh lại mua cho em nữa rồi? Hai đôi là đủ cho em thay đổi qua lại rồi.”
“Mẫu mới vừa lên kệ, kiểu dáng khá đẹp. Một đôi cũng không đắt lắm, em nhận được tâm trạng vui vẻ là đáng giá rồi.”
Nhận được bất kỳ món quà nào từ anh, cô đều sẽ vui vẻ.
Chứ đừng nói là dép cô thích.
“Có ba đôi là đủ lắm rồi, sau này anh đừng mua nữa. Trước đây, em cứ bị khiếu nại là lại đi mua dép vì có những chuyện em chẳng biết giãi bày cùng ai. Bây giờ thì khác rồi, những điều em không thể nói với người khác, em có thể nói với anh, nên chẳng cần nhiều dép như vậy nữa.”
Thời Ôn Lễ lại hiểu sai ý cô: “Không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.”
Trước đây, mỗi khi cô bị khiếu nại, hễ anh biết chuyện là cũng sẽ gọi điện cho cô
Thế nên theo bản năng, anh liền nghĩ rằng cô nói như vậy chỉ vì không muốn anh phải tốn kém.
Hứa Thanh Hòa bảo: “Không phải tiết kiệm tiền cho anh đâu.”
Nhưng lời giải thích này lại thiếu sức thuyết phục.
Thời Ôn Lễ vẫn nhớ câu nói vừa rồi của cô “Cứ nghe máy là lại nói không hết chuyện”, “Không nói chuyện dép nữa, nói những điều em muốn nói với anh đi.”
Hứa Thanh Hòa còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy đầu dây bên kia đột nhiên trở nên ồn ào, chắc là anh đến nhà ăn.
Cô nói: “Chuyện em muốn nói với anh nhiều lắm, một lát không kể hết được đâu. Anh ăn cơm trước đi, có thời gian thì từ từ nói.”
“Không sao, không ảnh hưởng đến việc anh ăn cơm.”
Thời Ôn Lễ dùng một tay bưng khay cơm đi lấy thức ăn, “Buổi trưa anh được nghỉ nửa tiếng, đủ cho em nói. Nếu thật sự không đủ thì cứ nói sơ qua trước, tối gặp nhau rồi kể chi tiết cho anh nghe.”
Hứa Thanh Hòa muốn anh ăn cơm xong thì nghỉ ngơi một lát, nếu không chiều nay phẫu thuật sẽ rất mệt.
Trước khi cúp máy, cô nói câu mà mình muốn nói nhất: “Nói sơ qua thì chính là, cả buổi sáng không gặp, em có chút nhớ* Phó trưởng khoa Thời rồi.”
Nói xong cô lại hối hận vì không nên nói ẩn ý như vậy.
Ban đầu cô không muốn thêm chữ “nhớ” kia vào, cũng không muốn gọi anh là Phó trưởng khoa Thời.
(Đoạn này chị dùng cụm 想念.Từ 想 đứng một mình vừa có nghĩa là “muốn”, vừa có nghĩa là “nhớ”. Nó mang sắc thái rất thẳng thắn, riêng tư và có phần nũng nịu giữa hai người yêu nhau
Nhưng ở đây chị lại thêm chữ 念 vào thành 想念 . Từ “想念” này trong tiếng Trung mang sắc thái trang trọng, khách sáo và chung chung hơn, thường dùng cho bạn bè, đồng nghiệp, hoặc người đi xa lâu ngày)
Như thế này, nghe lại càng giống đồng nghiệp trêu đùa nhau hơn.
Trước khi anh kết thúc khóa tu nghiệp ở nước ngoài, cả khoa ai ai cũng bảo nhớ anh.
Thậm chí có người còn đặc biệt đăng lên vòng bạn bè: Phó trưởng khoa Thời, nhớ anh quá, bao giờ anh mới về thế?
Mấy lời kiểu này, có lẽ anh đã sớm miễn dịch rồi.
Đúng là Thời Ôn Lễ đã nghe nhiều những lời tương tự, nhưng khi câu đó thốt ra từ miệng cô, cảm giác vẫn hoàn toàn khác biệt.
Anh tiếp lời: “Chiều nay em phụ trách phòng phẫu thuật nào? Lát nữa anh qua thăm em.”
Chẳng trách đều nói sự thẳng thắn dễ làm người ta rung động nhất.
Hứa Thanh Hòa vội nói: “Không cần đâu ạ. Chiều nay em có mấy ca gây mê liền, không rảnh để nói chuyện với anh đâu.”
Thời Ôn Lễ quá hiểu cô khi bận rộn sẽ như thế nào: “Vậy tối gặp nhau rồi nói sau.”
Anh lại hỏi: “Còn kịp ăn trưa không?”
“Không kịp nữa rồi, quay lại là phải chuẩn bị cho ca gây mê tiếp theo luôn.”
Vì cuộc đối thoại vừa rồi mà tim Hứa Thanh Hòa vẫn còn đập thình thịch chưa bình tĩnh lại được, cô vội vàng tìm một cái cớ để cúp máy: “Anh mau ăn đi, em sắp đến phòng phẫu thuật rồi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Thời Ôn Lễ nhìn màn hình điện thoại, thu hồi suy nghĩ rồi tiếp tục lấy thức ăn.
Lúc này, người ăn cơm trong nhà ăn khá đông, anh vừa định tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống thì liếc mắt thấy Ngô Hiểu Phong.
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, anh sải bước đi thẳng về phía đó.
Ngô Hiểu Phong đang hờ hững gắp thức ăn trong khay, chẳng có khẩu vị gì.
Sáng nay, vì chuyện của Hứa Thanh Hòa mà anh ta chẳng còn tâm trạng gì, cả buổi sáng trong lòng cứ bức bối khó chịu.
Đừng nói là tổ trưởng tổ gây mê khoa Chấn thương chỉnh hình, ngay cả trưởng khoa gây mê Triệu Minh Đức cũng chưa bao giờ làm anh ta mất mặt.
Chỉ một mình Hứa Thanh Hòa đã khiến anh ta mất sạch thể diện trước mặt các thành viên trong nhóm.
Ca phẫu thuật sáng nay, đổi thành bất cứ bác sĩ nào khác của khoa gây mê thì đều sẽ không từ chối nhận ca, chỉ có mỗi Hứa Thanh Hòa.
Đợi đến khi Thời Ôn Lễ vừa ngồi xuống, anh ta đã không nhịn được, vừa mở miệng là phàn nàn ngay: “Có phải Hứa Thanh Hòa nghĩ rằng bức thư cảm ơn của bệnh nhân lần trước có thể làm bùa hộ mệnh cho cô ta cả đời không đấy?”
Thời Ôn Lễ nói thật lòng: “Lần cảm ơn đó, có khi cô ấy bận quá nên quên mất rồi.”
Ngô Hiểu Phong: “……”
Nếu không phải vì anh ta hiểu rõ con người của Thời Ôn Lễ, anh ta cũng nghi ngờ đối phương cố tình đến để phá đám.
Hôm nay, Thời Ôn Lễ đột nhiên chủ động đến ngồi cùng anh ta, chắc hẳn là muốn nói đỡ cho Hứa Thanh Hòa vài câu.
Anh ta quen biết Thời Ôn Lễ bao nhiêu năm nay, người có thể khiến đối phương chủ động đến ngồi cùng ở nhà ăn, ngoài đồng nghiệp trong chính khoa Ngoại thần kinh ra thì chỉ có Hứa Thanh Hòa.
Anh ta cũng không nằm trong đó.
Trừ khi là có chuyện cực kỳ quan trọng, chẳng hạn như bây giờ.
Lát nữa Thời Ôn Lễ nói, có nên nể mặt hay không đây?
Không nể mặt thì mấy năm tình nghĩa vẫn còn đó.
Mà nể mặt thì trong lòng anh ta lại thấy bực bội.
Hai luồng ý nghĩ đánh nhau một hồi, khó khăn lắm Ngô Hiểu Phong mới thuyết phục được bản thân, chỉ cần Thời Ôn Lễ mở lời thì anh ta sẽ nể mặt cho qua chuyện này.
Thế nhưng anh ta cứ chờ mãi, Thời Ôn Lễ nói từ chuyện trực ca Tết năm nay sang đến hội nghị y khoa sau Tết. Thậm chí, chuyện dạo này trời lạnh kính chắn gió trước xe khó phá sương cũng lôi ra nói, vậy mà cứ trì hoãn mãi không nhắc đến Hứa Thanh Hòa.
Thấy cơm sắp ăn xong đến nơi mà đối phương vẫn cứ nói chuyện khác.
Ngô Hiểu Phong thực sự nhịn đến mức khó chịu, dứt khoát nói toạc ra: “Chúng ta quen biết nhau mười mấy năm rồi, anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, việc gì phải vòng vo với em.”
Thời Ôn Lễ phản ứng lại một lát: “Cậu tưởng tôi đến để xin giúp cho bác sĩ Hứa à?”
Ngô Hiểu Phong hỏi ngược lại: “Chứ không thì sao?”
Thời Ôn Lễ thẳng thắn: “Giữa hai người không có gì cần thiết phải hòa giải cả.”
Ngô Hiểu Phong nghe mà không hiểu.
Thời Ôn Lễ giải thích: “Cho dù tôi có đứng ra hòa giải mối quan hệ cho hai người, biết đâu ngày mai cô ấy lại hoãn một ca phẫu thuật của cậu. Sau một đêm mối quan hệ lại quay về như trước.”
Ngô Hiểu Phong: “……”
“Tính cách của cô ấy vốn là như vậy, không cần phải đứng ra hòa giải giúp cô ấy, cô ấy cũng không cần điều đó.”
Ngô Hiểu Phong không hiểu nổi: “Thế sao anh lại cố tình chọn đúng cái thời điểm nhạy cảm này để chủ động tìm em?”
“……”
Thời Ôn Lễ mỉm cười, chẳng biết phải giải thích thế nào.
Lúc đi qua đây ngồi, anh thật sự không nghĩ nhiều đến vậy. Lúc đó đang bị câu nói “nhớ anh” của Hứa Thanh Hòa làm cho phân tâm, nhìn thấy người quen liền đi tới.
Bước ra khỏi nhà ăn, Thời Ôn Lễ vẫn quyết định đi thăm cô.
Không rõ chiều nay cô phụ trách phòng phẫu thuật nào, lúc đi ngang qua trạm y tá, anh đặc biệt dừng lại để hỏi thăm.
“Phó trưởng khoa Thời, bác sĩ Hứa chiều nay ở phòng số 8 ạ.”
“Được, cảm ơn cô.”
“Không có gì ạ.”
Đợi anh đi khuất, các cô y tá mới thì thầm bàn tán, ai nấy đều ngưỡng mộ Hứa Thanh Hòa tốt số có một người bạn như vậy.
Bất kể là khi nào, Thời Ôn Lễ chưa từng né tránh việc quan tâm cô, suốt những năm qua đều như thế.
Thời Ôn Lễ đối xử với ai cũng tôn trọng và kiên nhẫn, ngay cả khi đó là một thực tập sinh mới vào viện.
Dù là ai tìm anh nhờ vả, chỉ cần trong phạm vi năng lực là anh đều sẽ cố gắng hết sức, chưa từng lấy lệ bao giờ.
Cả bệnh viện này chẳng tìm ra được người thứ hai có nhân duyên tốt hơn anh.
Nhưng ở góc độ riêng tư, số bạn bè mà anh chủ động đến quan tâm lại chẳng có mấy người.
Thời Ôn Lễ nhanh chóng đi tới cửa phòng mổ số 8. Nhìn qua ô kính nhỏ trên cửa, anh thấy cô đang căn dặn Trương Tuần công việc.
Y tá lưu động là người nhìn thấy anh trước.
Gần như chẳng cần suy nghĩ, cô ấy liền lên tiếng nhắc nhở Hứa Thanh Hòa: “Bác sĩ Hứa ơi, phó trưởng khoa Thời tìm chị kìa.”
Hứa Thanh Hòa quay đầu nhìn về phía cửa.
Trước đó, trong điện thoại đã bảo anh không cần qua rồi, thế mà anh vẫn cứ tới.
Thời Ôn Lễ không định dừng lại lâu, cách một cánh cửa, anh giơ tay chỉ về hướng phòng phẫu thuật khoa Ngoại thần kinh mà mình sắp tới.
Hứa Thanh Hòa lập tức hiểu ý, mỉm cười ra hiệu tay “OK” với anh.
Thời Ôn Lễ rảo bước rời đi.
Cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục công việc chuẩn bị trước phẫu thuật của mình.
Suốt cả buổi chiều, khóe môi Hứa Thanh Hòa lúc nào cũng mang ý cười.
Trương Tuần lại càng lo lắng hơn.
Đi theo Hứa Thanh Hòa thực tập đã hơn một tháng nay, mặc dù chưa thể nói là hiểu hết về cô, nhưng cậu ấy vẫn biết một chút về tính tình của đàn chị.
Nếu như là bình thường, sau khi bị khiếu nại, trên mặt chị ấy chắc chắn sẽ không có biểu cảm dư thừa nào, chỉ khi dặn dò công việc cho cậu ấy thì khóe môi mới thoáng hiện nụ cười nhạt.
Thế nhưng chiều hôm nay, chị ấy hoàn toàn coi như không có chuyện gì xảy ra. Nụ cười trên mặt ngược lại còn đậm hơn ngày thường.
Nhìn qua cứ như đang gượng cười vui vẻ vậy.
Sau khi kết thúc ca mổ, Trương Tuần đợi Hứa Thanh Hòa để cùng về: “Đàn chị, có việc gì cần sắp xếp cứ giao cho em. Chị tan làm về nhà sớm chút đi.”
“Vẫn còn đang lo lắng chuyện chị bị khiếu nại à?”
Trương Tuần ngầm thừa nhận.
Hứa Thanh Hòa mỉm cười lên tiếng: “Cậu nhìn chị giống như có chuyện gì sao?”
Trương Tuần thầm nghĩ trong lòng, chị chẳng hề nhận ra bản thân mình đang bất thường đến mức nào đâu.
Thế nhưng cậu ấy không tiện nói thẳng: “Đàn chị, bị khiếu nại thì rơi vào ai tâm trạng cũng không thể tốt nổi. Chị có chuyện gì thì đừng có giữ trong lòng, kìm nén lâu ngày sớm muộn gì cũng có vấn đề đấy.”
Điều cậu ấy lo lắng chính là ngày mai: “Ngày mai chị có ca mổ bên khoa Chấn thương chỉnh hình, bác sĩ chính vẫn là Ngô Hiểu Phong đấy ạ.”
Hứa Thanh Hòa: “……”
Cô cười: “Không sao đâu.”
Cô và tất cả những bác sĩ chính có cấp bậc bác sĩ trưởng khoa bên khoa Chấn thương chỉnh hình đều ít nhiều từng có chuyện không vui vẻ gì.
Thế nên bác sĩ nội trú trưởng bên cô dứt khoát xếp cô vào ca mổ của Ngô Hiểu Phong luôn.
Không ít người trong khoa Gây mê đều ôm tâm lý thế này: Cho dù mâu thuẫn giữa cô và Ngô Hiểu Phong có lớn đến đâu đi chăng nữa, thì ở giữa vẫn còn có Thời Ôn Lễ chống lưng cho. So với việc để cô đứng chung kíp với các trưởng khoa khác bên Chấn thương chỉnh hình, chi bằng cô cùng kíp mổ với Ngô Hiểu Phong.
Cũng làm khó cho những đồng nghiệp này, từng người một đều phải nghĩ nát óc thay cho cô.
Sáng ngày mai, ca đầu tiên là gây mê bên khoa Ngoại tim mạch, tiếp sau đó mới tới ca phẫu thuật bên khoa Chấn thương chỉnh hình.
Hứa Thanh Hòa mặc áo blouse trắng, bảo Trương Tuần cứ về trước, còn cô phải đến khu điều trị nội trú khoa Ngoại tim mạch để thăm khám trước phẫu thuật.
Trương Tuần: “Đàn chị, em đi cùng chị.”
Bệnh nhân bên khoa Ngoại tim mạch sắp làm phẫu thuật vào ngày mai là một người đàn ông 58 tuổi, họ Đào.
Vốn dĩ ca mổ đã được xếp lịch vào tuần trước, kết quả là ông chú này lại lén lút hút thuốc, khiến cho chức năng phổi vốn đã không tốt lại càng thêm tồi tệ. Thế là đành phải hoãn lịch mổ lại.
Mãi cho đến khi ca phẫu thuật bị lệnh hoãn lại, bệnh nhân mới nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Lúc Hứa Thanh Hòa đến phòng bệnh, con gái của bệnh nhân đang mặt đỏ tía tai: “Bố, bố muốn làm con tức chết đúng không! Sao bố lại hút thuốc nữa rồi!”
Bệnh nhân kêu oan: “Bố có hút đâu.”
“Còn bảo không hút! Không hút thì mùi thuốc lá trên người bố từ đâu ra?”
“……Bố làm sao mà biết được chứ. Ngày mai là phẫu thuật rồi, bố chán sống rồi hay sao mà còn hút thuốc?”
“Lần trước bố cũng nói thế đấy, cuối cùng không giấu nổi bác sĩ nữa bố mới chịu thừa nhận. Bố, rốt cuộc bố ….”
Con gái bệnh nhân uất ức đến mức nghẹn ngào.
“Bác sĩ, cô đến thật đúng lúc quá.”
Bệnh nhân nhìn thấy Hứa Thanh Hòa thì cứ như nhìn thấy cứu tinh: “Tôi thật sự không hút thuốc mà, không tin các cô cứ kiểm tra camera đi. Vừa nãy tôi chỉ đi qua đi lại ngoài hành lang thôi, chẳng đi đâu cả.”
Con gái bệnh nhân quay người nhìn lại, cô ấy nhận ra vị bác sĩ gây mê trước mắt này. Họ Hứa, vừa xinh đẹp lại còn đặc biệt dịu dàng.
Lần trước khi bố cô ấy nhập viện xếp lịch mổ, cũng chính là bác sĩ Hứa phụ trách gây mê.
Ai mà ngờ bố lại làm người ta tức chết, lén lút hút thuốc lá.
Sau khi đánh giá, bác sĩ Hứa đã khuyên nên hoãn ca phẫu thuật lại, nếu không với tình trạng của bố cô ấy, sau khi mổ xong có khả năng còn phải tiến hành phẫu thuật lần hai, vô cùng đau đớn.
Bên khoa Ngoại tim mạch cũng đã tiến hành đánh giá tổng hợp, chức năng phổi quá kém, cho dù có thuận lợi bước xuống khỏi bàn mổ thì giai đoạn nằm phòng hồi sức tích cực sau phẫu thuật cũng rất khó gắng gượng được, đành phải đẩy lùi lịch lại hai tuần.
Kể từ đó, cô ấy gần như túc trực bên bố từng bước không rời, ngay cả giao cho hộ lý cô ấy cũng không yên tâm.
Qua hai tuần dốc lòng chăm sóc điều dưỡng, các chỉ số cơ thể khó khăn lắm mới hồi phục tương đối, có thể làm phẫu thuật được, kết quả là bố lại làm thế này.
“Bác sĩ Hứa, bố tôi ông ấy……”
Nói đến đây, cô ấy đột nhiên ấm ức đến mức không thốt nên lời, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
Ca phẫu thuật tim của bố cô ấy không thể kéo dài thêm được nữa, vậy mà ông ấy cứ nhất quyết không chịu nghe lời bác sĩ.
“Đừng khóc, đừng khóc mà.”
Hứa Thanh Hòa an ủi con gái bệnh nhân trước.
Những năm qua, cô đã chứng kiến quá nhiều bệnh nhân có tuổi nhưng không chịu nghe lời, nhiều lúc khiến con cái tức điên lên.
Sau khi trấn an xong con gái bệnh nhân, Hứa Thanh Hòa mới hỏi bệnh nhân rốt cuộc là có chuyện gì.
Bệnh nhân bất lực: “Tôi ở phòng đơn này, đến một người bạn cùng phòng bệnh còn chẳng có. Dù có muốn hút thuốc thì cũng chẳng có ai đưa cho.”
Lần trước hút thuốc đúng là lỗi của ông thật, sau khi cai được vài ngày thì thực sự khó chịu, ông liền gọi điện thoại bảo thư ký mang thuốc lá đến cho mình.
Thư ký không biết chuyện phẫu thuật tim bắt buộc phải cai thuốc, nghe theo lệnh mà mang tới hai bao.
Ai ngờ hút xong mùi thuốc trên người nồng quá, bị con gái ngửi thấy ngay.
Lần trước, sở dĩ ông lén lút hút là vì cứ ngỡ người nhà muốn mượn cái bệnh này để ép ông cai thuốc, liên thủ với bác sĩ để hù dọa ông. Nào có biết rằng, là thật sự không được hút.
Dù sao bản thân ông cũng là ông chủ của một công ty, chút nghị lực cai thuốc này ông vẫn có chứ.
Chẳng nói vì chính mình, chỉ vì con gái ông cũng sẽ cai cho bằng được.
Vừa nãy ông chê bí bách nên mới đi dạo một vòng, con gái nói ông cứ lén lén lút lút, rồi bắt đầu nghi ngờ ông hút thuốc.
Ông biết kêu ai cho thấu đây.
Con gái bệnh nhân không nghe tiếp nữa, đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh.
Hứa Thanh Hòa nói: “Chú à, chú tuyệt đối không được giấu diếm chúng cháu bất cứ điều gì đâu đấy. Nếu thật sự xảy ra tình huống ngoài ý muốn nào, chú nói xem người đau lòng nhất có phải là con gái chú không?”
Bệnh nhân im lặng, khẽ gật đầu.
Chính vì biết điều đó nên ông mới kiềm chế không hút.
Đúng lúc này, Khương Dương bác sĩ quản lý giường bệnh đẩy cửa bước vào.
Con gái của bệnh nhân vì không yên tâm nên đã đến văn phòng bác sĩ để gọi anh ta qua đây.
Khương Dương đi tới trước giường bệnh, vỗ vỗ người bệnh nhân: “Chú à, chú thấy chưa, con người ta tuyệt đối không được làm đánh mất lòng tin. Nếu không thì cho dù trên người chú chẳng có mùi thuốc lá, con gái chú vẫn có thể ngửi ra được mùi thuốc cho xem.”
“Chú không biết là hằng ngày cô ấy lo lắng cho chú đến mức nào đâu, lo đến độ mất ngủ không chợp mắt nổi kia kìa. Chức năng phổi của chú không tốt, cô ấy sợ giai đoạn phục hồi sau phẫu thuật chú phải chịu đau đớn. Còn nói với cháu là giá như cô ấy có thể gánh thay chú cái đau đớn đó thì tốt biết mấy.”
Trong lòng bệnh nhân bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Khương Dương nhìn sang Hứa Thanh Hòa: “Bác sĩ Hứa yên tâm đi, chú ấy không có cơ hội hút đâu. Lúc nào em cũng cho người để mắt tới chú ấy rồi.”
Bệnh nhân: “……”
Hứa Thanh Hòa: “……”
Đối với kiểu bệnh nhân từng có tiền án như thế này, chỉ có thể canh chừng nghiêm ngặt.
Chuyến thăm khám kết thúc, ba người cùng bước ra khỏi phòng bệnh.
Chuyện sáng nay Hứa Thanh Hòa bị người nhà bệnh nhân và khoa Chấn thương chỉnh hình khiếu nại, Khương Dương cũng đã nghe nói.
Những lời an ủi lúc này cũng chẳng giải quyết được gì.
Anh ta lên tiếng mời cô và Trương Tuần sang văn phòng mình nghỉ ngơi một lát:
“Bên em có đồ ăn vặt với hoa quả đấy, tha hồ ăn luôn.”
Hứa Thanh Hòa không có ý định đi, cô vẫn còn những bệnh nhân khác cần phải tới thăm khám.
“Cảm ơn nhé, để lần sau chị qua.”
“Vẫn còn bệnh nhân cần thăm khám sao?”
“Đúng vậy, bên khoa Chấn thương chỉnh hình vẫn còn vài bệnh nhân nữa.”
“……”
Khương Dương không ngờ cô lại có ca mổ bên khoa Chấn thương chỉnh hình nhanh đến thế, không khỏi đồng cảm, càng muốn lấy chút đồ ăn vặt để an ủi cô: “Chị ơi, chị đợi chút nhé. Để em đi lấy cho chị ít quất, đợt quất lần này mua ngon lắm.”
Trong lòng Hứa Thanh Hòa thầm nghĩ, tôi biết chứ, chiều thứ bảy tôi là người đầu tiên được ăn.
“Không cần đâu, buổi sáng chị có mang theo một ít quất rồi, ở nhà trùng hợp cũng có.”
Chữ “nhà” mà cô nói, chính là chỉ nơi ở của Thời Ôn Lễ.
Khương Dương hoàn toàn không nghĩ ngợi gì nhiều, dù sao thì quất cũng đâu phải là đặc sản độc quyền của riêng nhà ai.
Trương Tuần quyết định đi sang văn phòng khoa Ngoại tim mạch: “Đàn chị ơi, em không đi cùng chị sang bên khoa Chấn thương chỉnh hình nữa đâu. Em qua văn phòng bác sĩ Khương ngồi một lát ạ.”
“Đi đi.”
Hứa Thanh Hòa vẫy vẫy tay, một mình rời đi trước.
Mối quan hệ giữa Trương Tuần và Khương Dương khá tốt, hai người họ từng hẹn nhau đi chơi bóng vài lần vào cuối tuần.
Cậu ấy ở lại tất nhiên không phải vì đống đồ ăn vặt kia.
Vừa tới văn phòng, Khương Dương đã xách ra một túi lớn đồ ăn vặt, nhiệt tình tiếp đãi.
Trương Tuần vờ như vô tình nhớ tới, hỏi: “Chuyện của đàn chị em, anh nghe nói gì chưa?”
“Sao mà không nghe nói cho được. Sáng sớm trưởng phòng Võ đã bị người nhà bệnh nhân mắng mỏ rồi, cả tầng ấy ai nấy đều nghe thấy hết.”
“……”
Trương Tuần giải thích: “Đàn chị em không phải cố ý muốn làm khó dễ bên khoa ngoại đâu.”
Cậu ấy thuận thế nhờ Khương Dương giúp đỡ: “Mấy bác sĩ khác trong bệnh viện em không quen, người ta cũng chẳng biết em là ai. Nếu có cơ hội, anh nói đỡ giúp đàn chị em vài câu tốt đẹp nhé.”
Khương Dương rất có tự ý thức về bản thân: “Bảo tôi giúp bác sĩ Hứa nói lời tốt đẹp á, khuyên cậu nên cân nhắc cho kỹ đấy. Cậu mới đến chưa lâu nên có lẽ không biết, danh tiếng của tôi ở cái bệnh viện này còn chẳng bằng đàn chị cậu đâu. Cậu có chắc là muốn tôi giúp không đấy?”
“……”
Thế thì chắc chắn là không rồi.
Đừng để cuối cùng càng giúp càng rối.
Khương Dương cầm lấy một xấp bệnh án, bóc vỏ một quả quất ném vào miệng, rồi ngồi xuống trước máy tính vùi đầu vào làm việc.
Trương Tuần thấy vậy bèn hỏi: “Buổi tối anh vẫn phải tăng ca à?”
Khương Dương gật đầu: “Cấp trên của tôi sắp kết thúc kỳ nghỉ phép rồi, làm không xong là bị mắng như chơi.”
Thời Miểu đi tuần trăng mật ngày mai là về rồi, ngày kia nghỉ ngơi một ngày là bắt đầu đi làm lại. Anh ta phải tranh thủ giải quyết cho xong đống việc này trước khi cô ấy đi làm mới được.
–
Bảy giờ mười phút tối, Thời Ôn Lễ mới từ phòng mổ đi xuống dưới.
Hứa Thanh Hòa không đến văn phòng của anh. Sau khi kết thúc chuyến thăm khám trước phẫu thuật, cô mua một củ khoai lang nướng, vừa ăn vừa đứng ở bãi đậu xe chờ anh.
Thời Ôn Lễ tiến lại gần, vẻ mặt vẫn thản nhiên như trước, quan tâm hỏi: “Đứng ăn ở ngoài này có lạnh không?”
“Không lạnh đâu ạ, ở trong tòa nhà cả ngày trời rồi, vừa vặn ra đây hít thở chút không khí trong lành.”
Xe mở khóa, Hứa Thanh Hòa mở cửa ghế phụ bước lên.
Bởi vì câu nói “Có chút nhớ anh” vào buổi trưa của cô, nên khi gặp lại, giữa hai người rõ ràng đã có thêm một sự thân mật vô hình.
Nhưng cũng không tránh khỏi một chút lúng túng nhẹ.
Thời Ôn Lễ mở hộp tỳ tay ra, lấy chiếc chìa khóa phụ của xe đưa cho cô: “Sau này nếu tan làm sớm, anh không có ở văn phòng thì em cứ vào trong xe ngồi đợi anh.”
Hứa Thanh Hòa vui vẻ nhận lấy.
Ngôi nhà mới nằm ở phía Đông bệnh viện, chỉ mất vài phút lái xe.
Còn chưa kịp nói được mấy câu, chiếc ô tô đã rẽ vào hầm gửi xe của khu chung cư.
Hứa Thanh Hòa nghiêng mặt nhìn ra ngoài xe. Đợi đến khi dọn đến đây ở, anh sẽ không cần phải dậy sớm để cạo lớp băng tuyết bám trên kính chắn gió phía trước nữa.
Chỗ đỗ xe cách thang máy không xa, chỉ có một đoạn ngắn mười mấy mét.
Thế nhưng ngay khi bước xuống xe, Thời Ôn Lễ vẫn nắm lấy tay cô.
Vừa rồi trên đường đến đây, Thời Ôn Lễ vẫn luôn cân nhắc xem làm thế nào để mối quan hệ của hai người có thể xích lại gần nhau hơn chút nữa mà không khiến cô cảm thấy đường đột.
Anh nhẹ nhàng tách năm ngón tay cô ra, rồi đan chặt mười ngón tay với cô.