Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Chương 12: Thế thì tôi tự chúc mừng bản thân, từ nay không còn độc thân nữa.

Hứa Thanh Hòa không dám tin, phản ứng chậm mất vài nhịp.

“Dạ? Anh ấy… tám rưỡi ạ?”

Tám giờ rưỡi tối qua, cô vẫn còn ở nhà anh.

Hóa ra ngay từ lúc đó, anh đã biết chuyện sắp đi xem mắt với cô rồi.

Thảo nào.

Thảo nào từ tối qua đến sáng nay, trạng thái của anh cứ có gì đó sai sai.

“Anh ấy, chắc chắn là không từ chối chứ ạ?”

Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới nhận ra mình vừa hỏi một câu thừa thãi.

“Trưởng khoa, em cảm ơn thầy ạ.”

Ngón tay Hứa Thanh Hòa siết chặt chiếc mũ phẫu thuật màu xanh thẫm có in hình chú cá nhỏ đang thổi bong bóng. 

Kích động, vui sướng, may mắn xen lẫn sự khó tin, đủ loại cảm xúc đan xen tầng tầng lớp lớp nơi đáy lòng, nhất thời khiến cô có nói năng lộn xộn.

“Trưởng khoa, những năm qua em làm phiền thầy nhiều rồi ạ.”

“Ừ, rất phiền .”

“…..”

Hứa Thanh Hòa bật cười, hiếm khi tỏ ra dịu dàng: “Trưởng khoa, sau này em sẽ cố gắng không gây thêm phiền phức cho thầy nữa ạ.”

Triệu Minh Đức nghiêm nghị: “Đừng có đánh trống lảng.”

Giới trẻ ngày nay suy nghĩ quanh co, nói chuyện cứ thích mập mờ, nghe thì tưởng là đồng ý đi xem mắt, nhưng thực chất chỗ nào cũng chừa lại đường lui cho mình.

“Thanh Hòa, em cho tôi một câu trả lời dứt khoát đi, có đồng ý đi xem mắt với Thời Ôn Lễ không? Tôi già rồi, mấy lời mập mờ tôi sẽ coi là thật đấy.”

“Không cần trả lời tôi ngay bây giờ, về nhà suy nghĩ cho kỹ đi. Em với Thời Ôn Lễ cũng coi như hiểu rõ gốc rễ của nhau, nhân phẩm cậu ấy thế nào, năng lực ra sao, rốt cuộc có hợp với em hay không, em còn rõ hơn tôi.”

Hứa Thanh Hòa buột miệng theo bản năng: “Chẳng phải nói tối nay xem mắt luôn sao ạ?”

Triệu Minh Đức: “……”

Mối tình đơn phương bao nhiêu năm cuối cùng cũng đón được tia hy vọng, Hứa Thanh Hòa không kìm được sự sốt ruột trong lòng: “Trưởng khoa, hay là cứ tối nay đi ạ? Lỡ tối mai em lại có ca phẫu thuật cấp cứu đột xuất thì sao.”

Một khắc cô cũng không muốn đợi thêm nữa, chỉ muốn nhanh chóng đi gặp anh. 

Triệu Minh Đức nghi hoặc nhìn cô, nói dễ nghe như này, sợ là chẳng coi chuyện xem mắt ra gì đúng không?

Làm ông tơ bà nguyệt thật chẳng dễ dàng gì.

Đối phương mãi không chịu trả lời, ông dằn vặt.

Trả lời nhanh quá, ông lại lo qua loa cho có lệ.

Khoảnh khắc này, ông không đoán nổi tâm tư của Hứa Thanh Hòa, chỉ sợ cô đi xem mắt cho qua chuyện, bèn kiên nhẫn mà khuyên nhủ: “Thời Ôn Lễ dù là về nhân phẩm, năng lực hay tinh thần trách nhiệm, khắp cả bệnh viện chúng ta cũng khó mà tìm ra người thứ hai.”

“Tài nấu nướng thì khỏi phải nói. Nếu em mà thành đôi với cậu ấy, sau này còn phải ngày nào cũng ăn trứng luộc bố em làm nữa không?”

“……”

“Trứng luộc ăn mãi cũng ngán rồi đúng không? Sáng nay còn nói cái gì mà trứng hai lòng đỏ, chỉ có cái đứa vô tư như Phương Vũ mới tin thôi.”

“……”

“Tôi hiểu, trước giờ em luôn coi Thời Ôn Lễ là bạn bè, đột nhiên thay đổi mối quan hệ thì có chút khó khăn.” Triệu Minh Đức nhượng bộ: “Cũng không bắt em phải chấp nhận ngay lập tức, cho em thêm một hai ngày nữa để suy nghĩ, đủ chưa?”

Vốn dĩ Hứa Thanh Hòa còn tưởng tối nay sẽ đi xem mắt luôn, vừa rồi còn đang đắn đo có nên về nhà thay bộ quần áo khác hay không.

Thật ra ngay bây giờ cô đã có thể trả lời trưởng khoa rằng cô đồng ý ở bên Thời Ôn Lễ.

Nhưng dù sao vẫn cần phải tỏ ra dè dặt một chút.

“Em sẽ cố gắng trả lời thầy sớm nhất ạ.”

Triệu Minh Đức thấy thế liền dừng lại đúng lúc: “Mau về đi.”

Cho đến khi trưởng khoa đã đi xa, Hứa Thanh Hòa vẫn đứng sững tại chỗ.

Mọi chuyện vừa xảy ra giống như chiếc mũ phẫu thuật trong tay cô vậy, đẹp lung linh như một giấc mơ.

Mới sáng ngày hôm nay, cô còn đang luyến tiếc nghĩ đợi đến khi anh chuyển đi rồi thì sau này đi làm hay tan ca đều chẳng thể chạm mặt nữa. Cho dù ngày nào đó tình cờ gặp nhau lúc tan làm, vì không thuận đường nên cô cũng ngại đi nhờ xe anh.

Nhưng bây giờ, tựa như phía trước tối đen bỗng bừng sáng bởi ánh đèn pha, người đang hướng về phía cô lại chính là anh.

Quay về phòng thay đồ để thay lại quần áo của mình, cô vẫn có cảm giác không chân thực.

Cô không dám tin chuyện may mắn như thế này lại có thể xảy đến với mình, cô sắp đi xem mắt với người mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay.

Cho dù Thời Ôn Lễ chưa có tình cảm nam nữ với cô, nhưng trong lòng anh có lẽ cô vẫn có chút gì đó đặc biệt. 

Hai chữ “đặc biệt” này, suy cho cùng vẫn là một chuyện đáng để vui mừng.

Trong lúc đợi thang máy, Hứa Thanh Hòa gặp trưởng khoa Ân của khoa Gan mật.

Ông vừa mới rời khỏi phòng mổ, phải đứng suốt cả một ngày trời nên nét mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt.

Bây giờ cô đã nghĩ thoáng hơn rồi, khi làm việc có cãi cọ thế nào đi chăng nữa thì tan làm rồi cứ bình thường thôi.

Bị khiếu nại cũng được, bị mách lẻo cũng chẳng sao, cô không bận tâm nữa.

Trưởng khoa Ân chậm rãi bước vào trong thang máy.

Hứa Thanh Hòa chủ động chào hỏi: “Trưởng khoa Ân, giờ này thầy vẫn chưa về ạ.”

Vì tâm trạng đang vui nên khóe môi cô luôn vương một nụ cười dịu nhẹ.

Ân Hoài Can đánh giá cô từ trên xuống dưới mấy giây, không phải người ta bảo cô nhóc này vừa bướng bỉnh vừa thù dai sao?

Làm việc bao nhiêu năm nay, cô nhóc này là người đầu tiên cúp điện thoại của ông.

Nhưng dù sao cô cũng kém ông hơn hai giáp, lại còn chủ động chào hỏi trước, ông cũng chẳng tiện sa sầm mặt mũi mà coi như không thấy.

Cho dù vẫn có chút không hài lòng về cô, ông vẫn khẽ gật đầu coi như đáp lại.

Hứa Thanh Hòa cũng chẳng bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của đối phương, cúi đầu xem tin nhắn trên điện thoại.

Phương Vũ đã gửi tin nhắn cho cô từ một tiếng trước, quan tâm hỏi:【Cậu thật sự làm căng với trưởng khoa Ân à?】

Hứa Thanh Hòa trả lời:【Không nghiêm trọng đến mức ấy đâu. Có chút bất đồng ý kiến về ca phẫu thuật thôi, bình thường mà.】

Phương Vũ:【Đổi lại là bọn tớ, dù có bất đồng ý kiến nhưng trưởng khoa Ân đã đích thân gọi điện đến rồi, kiểu gì cũng phải nể mặt ông ấy vài phần chứ. Cậu thì hay rồi, cúp thẳng máy của trưởng khoa Ân luôn.】

Phương Vũ:【Không phải cậu bận đến lú lẫn, quên mất trưởng khoa Ân hiện tại là Trưởng khoa của Ngoại tổng quát đấy chứ?】

Hứa Thanh Hòa:【Không quên.】

Trưởng khoa Ân với thân phận là Trưởng khoa của Ngoại tổng quát, tất cả các phân khoa như gan mật tụy, dạ dày tá tràng, tuyến giáp, tuyến vú, hậu môn, trực tràng, nhiễm trùng chấn thương đều thuộc quyền quản lý của ông.

Cô hiểu rõ lời nhắc nhở của Phương Vũ, chỉ vì bất đồng ý kiến trong một ca mổ mà đắc tội với trưởng khoa của Ngoại tổng quát thì không đáng chút nào. 

Hứa Thanh Hòa:【Hôm nay là ngày may mắn của tớ, nói gì vui đi~】

Phương Vũ:【Ồ đúng, suýt nữa quên mất, sáng nay cậu ăn được trứng hai lòng đỏ luôn mà.】

Hứa Thanh Hòa:【(cười trộm) (cười trộm)】

Phương Vũ:【Thế thì chúc mấy ca phẫu thuật bên khoa Chấn thương chỉnh hình đều được xếp vào kíp của Ngô Hiểu Phong nhé.】

Phương Vũ:【Chúc cho sáng mai cậu lại ăn trúng trứng hai lòng đỏ tiếp. 】

Phương Vũ:【Tớ làm việc đây.】

Hứa Thanh Hòa mỉm cười hiểu ý:【Cảm ơn cậu nha.】

Ra khỏi bệnh viện, quầy khoai lang nướng ở đầu con hẻm đối diện vẫn còn đó.

Đèn xanh bật sáng, cô nhanh chân băng qua đường sang phía bên kia.

Bà cụ bán khoai lang chọn cho cô một củ khoai mật đang chảy mật thơm phức đặt lên cân, nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô có phần rạng rỡ hơn hẳn ngày thường liền hỏi: “Hôm nay phát tiền thưởng hay sao mà vui thế?”

Hứa Thanh Hòa vừa quét mã thanh toán vừa nói: “Còn vui hơn cả được phát tiền thưởng ạ.”

Trời lạnh, trên đường cũng không có nhiều người qua lại.

Bước đi trên vỉa hè, cô bóc vỏ củ khoai lang, hơi nóng mang theo mùi thơm ngọt lịm phả ngay vào mặt.

Cô cắn một miếng, vừa nhai khóe môi vừa bất giác cong lên.

Chẳng một ai biết, những năm qua cô đã phải cẩn trọng, dè dặt giấu kín tình cảm của mình trước mặt Thời Ôn Lễ thế nào.

Cũng chẳng ai biết, trong suốt một năm anh đi tu nghiệp, mỗi lần cô đi ngang qua dưới tầng nhà anh, nhìn chiếc xe ngày qua ngày vẫn đỗ ở đó, cô đã nhớ anh đến nhường nào.

Cô chẳng thể nói với ai.

Cũng chẳng có nơi nào để giãi bày.

Mối tình thầm kín ấy, giống như củ khoai lang nướng giữa mùa đông, cùng cô đi qua năm này đến năm khác.

Cuối cùng cũng sắp đi đến cổng khu chung cư, Hứa Thanh Hòa không thể chờ thêm được nữa, liền nhắn tin trả lời Triệu Minh Đức.

【Trưởng khoa, em đã suy nghĩ kỹ càng rồi ạ, em đồng ý đi xem mắt với Thời Ôn Lễ. Thầy nói đúng, bỏ lỡ một người xuất sắc như anh ấy thì sau này khó mà gặp được người thứ hai. Với lại còn một điểm nữa, em và anh ấy đều biết rõ gốc rễ của nhau, ở bên nhau cũng tiết kiệm được giai đoạn làm quen, như vậy rất tốt ạ.】

Lời lẽ chân thành, không có lấy chút đối phó cho xong.

Triệu Minh Đức thở phào nhẹ nhõm:【Nghĩ thông suốt là được.】

Giữa chừng bẵng đi hai phút.

Triệu Minh Đức lại gửi tin nhắn tới:【Tôi đã chuyển lời của em cho Thời Ôn Lễ.】

Vừa nhìn thấy dòng chữ này, Hứa Thanh Hòa liền nín thở mất một nhịp.

Triệu Minh Đức:【Tôi không phụ lòng bố em rồi.】

Hứa Thanh Hòa chân thành:【Em thay mặt bố em cảm ơn thầy ạ.】

Triệu Minh Đức:【Cứ nói làm mai mối chẳng cần trình độ gì, tôi lại thấy ít nhiều gì cũng phải có một chút đấy. Chuyện này mà đổi lại thành viện trưởng Khương đứng ra xem, chưa biết chừng ông ấy đã làm hỏng bét chuyện của hai đứa ấy chứ.】

“……”

Hứa Thanh Hòa bị chọc cười, cảm ơn trưởng khoa lần nữa.

Để tác hợp cho cô và Thời Ôn Lễ, chắc hẳn thầy đã tốn không ít tâm tư.

Cô lại hỏi:【Trưởng khoa, thầy giúp bọn em hẹn thời gian gặp mặt luôn ạ?】

Triệu Minh Đức:【Hai đứa tự hẹn đi chứ.】

Triệu Minh Đức:【Tôi tích đủ công đức rồi, từ giờ trở đi sẽ không xen vào bất cứ chuyện gì của hai đứa nữa. Sau này, có gì muốn nói em cứ tìm thẳng Thời Ôn Lễ mà nói, tôi không chịu trách nhiệm truyền lời đâu đấy.】

Để hai người tự liên lạc với nhau, Hứa Thanh Hòa không khỏi cảm thấy khó xử.

Hôm qua vẫn còn là đồng nghiệp nói nói cười cười, hôm nay đùng một cái đã biến thành đối tượng xem mắt, sao mà không ngượng ngùng cho được.

Suy nghĩ nửa ngày trời, cô mới gửi đi một câu mở mà ai ai cũng dùng:【Anh có bận không?】

Tin nhắn vừa mới gửi đi, điện thoại của Thời Ôn Lễ đã lập tức gọi đến.

Khoảnh khắc cuộc gọi kết nối, nhịp tim của Hứa Thanh Hòa hoàn toàn loạn nhịp.

Cô đúng lúc đi ngang qua tiệm cắt tóc ở cổng khu chung cư, ông chủ tiệm dường như có một sự yêu thích đặc biệt với mấy bài này, quanh năm suốt tháng chỉ mở đi mở lại chúng .

Năm sáu năm trôi qua, danh sách phát nhạc của tiệm chưa từng thay đổi bao giờ.

Thế nhưng hôm nay, cô hoàn toàn chẳng để ý gì đến những giai điệu quen thuộc đã nghe qua hàng nghìn lần ấy nữa.

Ở đầu dây bên kia, Thời Ôn Lễ mang theo vài phần áy náy lên tiếng trước: “Chuyện xem mắt như thế này, đáng lẽ tôi nên liên lạc với cô trước mới phải.”

Anh lại vội vàng giải thích thêm: “Tôi vừa xuống bàn mổ.”

Anh còn chưa kịp đi vào phòng thay đồ, trên người vẫn đang mặc bộ quần áo phẫu thuật.

Hứa Thanh Hòa chẳng bận tâm đến những chuyện hình thức này.

“Không sao đâu. Ai liên lạc trước đều giống nhau mà.”

Khi nói chuyện cả hai đều cố ý hạ giọng mềm mỏng hơn, tỏ ra thật tự nhiên.

Thế nhưng từ đồng nghiệp kiêm bạn bè bao nhiêu năm nay, mối quan hệ đột ngột xoay chuyển, ngay đến cả Hứa Thanh Hòa cũng khó lòng mà thích nghi ngay được.

Cô âm thầm ổn định lại tâm trạng, tiếp tục nói: “Tối nay trưởng khoa mới nói với tôi chuyện xem mắt. Có thế nào cũng không ngờ được thầy ấy lại đi tác hợp cho hai chúng ta.”

Đây hoàn toàn là lời nói thật lòng.

Có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới.

Hơn nữa lại còn trong tình cảnh Thời Ôn Lễ vừa liên tục từ chối ý tốt của cả viện trưởng Khương lẫn phó viện trưởng.

Thời Ôn Lễ nói: “Tôi cũng không ngờ tới.”

Trong lúc nói chuyện, Hứa Thanh Hòa đã bước chân vào cổng khu chung cư.

Rời xa tiếng nhạc chạy vòng lặp của tiệm cắt tóc, cách biệt khỏi sự ồn ào náo nơi phố xá, nhất thời cô chưa nghĩ ra tiếp theo nên nói gì. Cuộc gọi bỗng chốc rơi vào im lặng.

Bình thường dù là nói chuyện gì với anh, cô chưa từng rơi vào tình trạng não bị đơ như thế này.

Cũng may, rất nhanh đã bắt kịp lại lời của anh: “Tôi không ngờ trưởng khoa lại tác hợp cho hai chúng ta là vì trong mắt thầy ấy, tính tình tôi tệ lắm, còn tính tình anh lại tốt như vậy. Bình thường chẳng ai lại ghép hai người có tính cách trái ngược cực đoan với nhau cả.”

Ở đầu dây bên kia, Thời Ôn Lễ đã đi đến trước tủ đồ trong phòng thay quần áo.

Anh vừa giơ tay mở cửa tủ, vừa ôn tồn trả lời cô: “Có lẽ trong mắt trưởng khoa Triệu, hai tính cách như vậy ở cạnh nhau ngược lại mới phù hợp.”

Hứa Thanh Hòa khựng lại một chút. Hiếm khi mới có được cơ hội như thế này, nếu không nắm bắt lấy thì sẽ hoàn toàn bỏ lỡ mất.

Thế là cô lấy hết can đảm, thuận theo lời của anh mà nói tiếp: “Cho nên em quyết định nghe theo lời người lớn một lần, tìm một người bạn trai như anh vậy.”

Cũng may là đang gọi điện thoại, chứ nếu là nói chuyện trực tiếp, cô tuyệt đối chẳng thể nào thốt ra được những lời thẳng thắn như vậy.

Cô thẳng thắn như vậy, Thời Ôn Lễ cũng không còn điều gì phải lo ngại nữa.

Trước đó anh còn lo lắng, hai người đã làm bạn với nhau bao nhiêu năm nay, sẽ rất khó để bước qua ranh giới này.

Anh đưa ra một câu trả lời rõ ràng, giọng nói mang theo tiếng cười ấm áp, dịu dàng: “Thế thì anh xin tự chúc mừng bản thân, từ nay về sau không còn độc thân nữa rồi.”

Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, hai người họ đã hoàn thành xong xuôi toàn bộ quy trình xem mắt ngay trên điện thoại.

Còn việc ngày mai gặp nhau liệu có ngượng ngùng hay không, Hứa Thanh Hòa đã chẳng còn tâm trí nghĩ những chuyện này.

Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Tuần này em có được nghỉ bình thường không?”

Quy trình xem mắt dù đã đi xong, nhưng một bữa ăn chính thức thì vẫn phải có.

Hứa Thanh Hòa đoán được anh định làm gì, liền nói: “Giữa chúng ta thì cần gì phải câu nệ mấy chuyện ấy chứ, đợi khi nào em thèm món gì, nhất định sẽ lôi anh đi. Mấy hôm trước thèm ăn lẩu, chẳng phải anh đã đi ăn cùng em rồi sao? Dạo gần đây em vẫn chưa có món gì đặc biệt muốn ăn cả.”

Đối với cô lúc này, việc đi ăn một bữa thịnh soạn là chuyện kém quan trọng nhất.

“Anh mau tan làm về nhà đi.” Cô chủ động cúp điện thoại trước.

Lúc về đến nhà, bố mẹ cô vẫn như mọi khi, ngồi ở phòng khách vừa nói chuyện vừa đợi cô về.

Nhìn thấy con gái rạng rỡ nụ cười, Hứa Bỉnh Đạc mới yên lòng. Triệu Minh Đức đã bắn tin trước cho ông từ sớm, nói là hai đứa trẻ đều đồng ý gặp mặt nhau.

Với mối quan hệ của hai đứa, một khi đồng ý đi xem mắt thì coi như đã chắc đến chín phần.

Ông đã hứa với Triệu Minh Đức: Nếu hai đứa trẻ thuận lợi đi đến bước kết hôn, nhất định sẽ mời ông làm người chứng hôn.

Hứa Bỉnh Đạc không kìm nén nổi niềm vui nơi đáy lòng, liền hỏi thăm con gái về tình hình của cô và Thời Ôn Lễ: “Hai đứa đã hẹn khi nào đi ăn gặp mặt chưa?”

“Bọn con nói chuyện xong rồi ạ, cũng xác định quan hệ luôn rồi.”

“Thế thì tốt quá, tốt quá rồi!”

Hứa Bỉnh Đạc hiếm khi kích động đến nhường này, ông vội vã hỏi dồn: “Vậy hai đứa là định thử yêu đương trước, hay là đi thẳng theo quy trình xem mắt, bước tiếp theo là phụ huynh hai bên gặp mặt luôn?”

Trong lòng ông chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất để giành lấy hạnh phúc cho con gái mình.

Con gái chờ đợi ngày này, chắc chắn là đã chờ rất lâu, rất lâu rồi.

“Bố à, con và Thời Ôn Lễ còn chưa bắt đầu tìm hiểu nhau, qua một thời gian nữa rồi mới quyết định các bước tiếp theo ạ.”

Còn về chuyện bố mẹ hai bên gặp mặt, cứ phải xem ý của Thời Ôn Lễ thế nào đã.

“Bố mẹ anh ấy đều đã tái hôn và có gia đình riêng rồi, gặp mặt chắc chắn sẽ có nhiều điều bất tiện. Em gái anh ấy chính là Thời Miểu ở khoa Ngoại tim mạch của bọn con đó, đám cưới còn cắt bỏ luôn cả phần bố mẹ lên sân khấu cơ.” 

Về hoàn cảnh gia đình của cậu con rể tương lai này, Hứa Bỉnh Đạc cũng đã từng nghe Triệu Minh Đức nói qua.

Vừa nãy vui quá nên ông mới quên bẵng mất chuyện đó.

“Bố cũng chỉ thuận miệng nhắc đến thế thôi, con đừng bận tâm làm gì.” Ông và vợ vốn là những người vô cùng cởi mở, huống hồ chàng rể này lại do chính tay mình vun vén, nên mấy hình thức kia có hay không cũng chẳng quan trọng: “Hai đứa ngày nào muốn đi đăng ký kết hôn thì cứ đi. Hôn nhân là của các con, không cần phải qua sự đồng ý của bố và mẹ đâu.”

Những chuyện khác ông không nói thêm nữa: “Đợi khi nào tình cảm của hai đứa ổn định rồi, cứ dẫn Thời Ôn Lễ về nhà ăn cơm bất cứ lúc nào nhé.”

“Con cảm ơn bố ạ.”

Trì Mẫn khẽ liếc nhìn con gái một cái, niềm hạnh phúc hiện rõ mồn một trên gương mặt, có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.

Chồng bà nói đúng, mối lương duyên mà con gái bà thầm cầu nguyện bấy lâu nay chính là Thời Ôn Lễ.

Nói chuyện cùng bố mẹ đến mười giờ, Hứa Thanh Hòa trở về phòng riêng của mình.

Tắm rửa xong xuôi, cô ngồi xuống trước bàn làm việc. Cô không lật mở xấp bệnh án ra ngay mà cầm lấy cuốn sổ ghi chú, nắn nót viết lại tâm trạng của ngày hôm nay —

Hứa Thanh Hòa, chúc mừng mày nhé.

Ngày 15 tháng 1, ngày may mắn của mày.

Mày và Thời Ôn Lễ đã ở bên nhau rồi.

Khoảnh khắc này, mày còn điều gì chưa mãn nguyện nữa?

Còn điều gì mà mày không thể tha thứ cho thế giới này, không thể tha thứ cho Khoa Chấn thương chỉnh hình?

Cô xé tờ giấy ghi chú ra, dán lên chao đèn bàn.

Hôm nay, cô có đủ bao dung để tha thứ cho cả thế giới.

Thậm chí, cô còn muốn đến hỏi thăm trưởng phòng kế hoạch tổng hợp một chút, xem dạo này huyết áp có cao không, tâm trạng có tốt không.

Cô lại tìm một cây bút chì, lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ ghi chép bệnh án.

Bà nội:

Nhìn chữ như gặp mặt.

Mỗi ngày cháu đều nghiên cứu những tài liệu bệnh án mà bà để lại, học hỏi được rất nhiều điều. Hôm nay, cháu muốn bí mật kể cho bà và ông nội nghe một tin vui, cháu và Thời Ôn Lễ ở bên nhau rồi ạ.

Hy vọng bà và ông nội ở thế giới bên kia mọi sự bình an, cháu và Thời Ôn Lễ cũng sẽ cố gắng ở bên nhau thật tốt.” 

— Thanh Hòa

Nghiên cứu xong xuôi hai bộ tài liệu bệnh án đã mười một giờ đêm, Hứa Thanh Hòa chẳng buồn ngủ chút nào.

Cũng bởi vì tâm trạng quá vui vẻ, dẫn đến việc ngày hôm sau đi làm, hễ đồng nghiệp nào chạm mặt cô cũng đều hỏi, có phải bài báo mà cô là tác giả thứ nhất đã được chính thức nhận đăng, sắp được xuất bản rồi không?

Trước khi tình cảm giữa cô và Thời Ôn Lễ đi vào giai đoạn ổn định, cô chưa có ý định sẽ công khai rầm rộ, thế là thuận theo lời của các đồng nghiệp gật đầu.

Sau khi kết thúc ca phẫu thuật thứ hai vào buổi sáng, Hứa Thanh Hòa mới có thời gian rảnh để xem wechat.

Tin nhắn đầu chính là của Thời Ôn Lễ, anh hỏi cô:【Buổi trưa khoảng mấy giờ em đi ăn cơm? Nếu thời gian khớp nhau, anh đợi em.】