Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 96: Hay là nhập viện theo dõi đi?

Cơn đau qua đi, Xuân Nương thở hổn hển, ai oán lườm Khổng Linh Chi: "Chẳng báo trước tiếng nào, làm người ta đau muốn c.h.ế.t!"

Tiểu nhị bưng nước gừng đường đỏ đứng ngoài cửa: "..." Đây là loại lời thoại "hổ báo" gì vậy?

Hắn không dám nghe cũng chẳng dám hỏi, lùi lại vài bước rồi hét lớn: "Khách quan phòng Thiên tự số 2, nước đường đỏ của ngài tới rồi đây!"

Cửa phòng mở ra, tiểu nhị cúi gằm mặt cung kính dâng bát nước lên.

Khổng Linh Chi nhận lấy: "Đa tạ."

"Ngài khách sáo quá, có việc gì cứ gọi ta nhé!"

Nói xong liền chuồn lẹ.

Đóng cửa lại, đặt bát nước gừng lên bàn, Khổng Linh Chi quay đầu lại thì thấy Nhạc Xuân đã mặc xong quần áo. Cô ta cử động có phần cứng nhắc, từng chút một nhích tới bên bàn.

"Khổng lang trung, lúc nãy cô bảo người tập võ sức chịu đựng tốt..." Cô ta nhìn cô với ánh mắt long lanh ngấn lệ: “Ta chỉ là một nữ nhi yếu đuối, sao so được với người tập võ chứ?"

Khổng Linh Chi thầm nghĩ: Cô tưởng ta mù à? Vết thương lớn như thế sau lưng, rõ ràng là bị kiếm đâm, nếu không phải người tập võ thì sao bị thương kiểu đó được?

"Chẳng lẽ là nha hoàn của cô nói với cô?"

"Không phải." Khổng Linh Chi rửa tay rồi ngồi xuống uống trà: “Thú thật với cô, ta cũng biết chút võ công."

Nhạc Xuân sớm đã biết cô biết võ, hơn nữa còn là loại võ công chưa từng thấy trên giang hồ.

Thấy cô thẳng thắn như vậy, cô ta cũng không làm bộ làm tịch nữa.

"Cô có biết lai lịch nha hoàn của cô không?"

"Xin rửa tai lắng nghe."

Xuân Nương uống ngụm nước gừng, nhíu mày, cố nuốt xuống: "Trong giang hồ không ai biết tên thật của hắn, chỉ biết hắn có thể họ Giang, tên Giang Phồn."

"Cũng chẳng ai biết dung mạo thật sự của hắn, nhưng chỉ cần hắn xuất hiện thì không ai nhận nhầm." Xuân Nương nhướng mày: “Hắn nắm giữ bí mật của rất nhiều người, vì thế có vô số kẻ đang truy sát hắn. Nếu để người ta biết cô có dính líu tới hắn, e rằng những ngày tháng sau này của cô sẽ chẳng được yên ổn đâu. Cô và người nhà sẽ bị bắt để uy h.i.ế.p hắn, lúc đó muốn sống không được, muốn c.h.ế.t cũng không xong."

Khổng Linh Chi: "Cô nói đúng, đợi khi nào rảnh ta sẽ đuổi hắn đi."

Dù sao giờ cô cũng có võ công rồi, cũng không cần huynh đệ Lục Nhân lắm.

Xuân Nương rõ ràng sững lại một giây.

Cô ta hắng giọng: "Cái đó... cô đã nhìn thấy mặt thật của hắn bao giờ chưa?"

Khổng Linh Chi: "Nếu thuật dịch dung của hắn lợi hại như vậy, thì cho dù có lộ mặt thật, mọi người cũng sẽ tưởng đó là mặt giả thôi."

Xuân Nương: "!!!"

Cô ta trấn tĩnh lại, hỏi tiếp: "Khổng lang trung, cô và hắn quen nhau thế nào?"

Khổng Linh Chi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô bảo hắn nắm giữ bí mật của nhiều người, đã là bí mật thì sao cô lại biết? Chẳng lẽ hắn đem bí mật đi rêu rao khắp nơi?"

Xuân Nương: "Có cái bị hắn truyền ra ngoài, có cái thì không."

"Cô cũng có bí mật à?"

"Khổng lang trung muốn biết không?"

Khổng Linh Chi lắc đầu: "Không hứng thú."

Xuân Nương: "Ta lại biết một bí mật của hắn đấy. Nghe đồn hắn có một tòa 'Mỹ nhân viên', chạm trổ tinh xảo, đẹp không sao tả xiết. Nhưng đẹp nhất không phải phong cảnh, mà là các mỹ nhân sống trong đó, mỗi người một vẻ, tựa như chốn thần tiên vậy."

Khổng Linh Chi: "..."

Nói thật, cô nghi ngờ đám mỹ nhân đó toàn là do huynh đệ Lục Nhân tự nặn mặt ra. Vì hắn thường xuyên thay đổi các khuôn mặt xinh đẹp khác nhau, nên người ngoài mới tưởng trong đó có rất nhiều mỹ nữ.

Xuân Nương vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Khổng Linh Chi, thấy cô chẳng có phản ứng gì, lại bồi thêm: "Cô nương thật là rộng lượng, chẳng lẽ không để ý chút nào sao?"

Khổng Linh Chi: "Ơ... lang trung các cô đi khám bệnh cho người ta, còn quản cả chuyện hậu viện nhà người ta có bao nhiêu thê thiếp à?"

Không đến mức đó chứ, trừ bác sĩ nam khoa ra, làm gì có thầy t.h.u.ố.c nào quan tâm mấy cái này.

"Chẳng lẽ cô và hắn không phải..." Xuân Nương che miệng: “Là ta lỡ lời, ta cứ tưởng cô nương là người trong mộng của hắn."

Khổng Linh Chi: "Mắt cô có vẻ không tốt lắm, lại đây, ta bắt mạch chữa cho."

Xuân Nương: "..."

Cô ta đột nhiên cười: "Nếu cô nương vô ý với hắn thì ta yên tâm rồi. Thú thật, nô gia vừa nhìn thấy hắn là tim đập thình thịch, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c vậy..."

Khổng Linh Chi: "Cô có từng nghĩ tim đập nhanh có thể là triệu chứng của bệnh mạch vành hay đau thắt n.g.ự.c không? Hay là cô nhập viện theo dõi đi, cô thế này ta lo lắm đấy."

Xuân Nương câm nín.

Cô ta ngẫm nghĩ kỹ, cảm thấy mình lo xa rồi. Với cái nết của tên kia, làm gì có cô nương nào để mắt tới hắn? Tám phần hắn lại vì điều tra bí mật gì đó nên mới đi theo vị Khổng lang trung này.

Xuân Nương: "Khụ, Khổng cô nương tìm ta có việc gì không? Nếu không có gì thì ta về đây."

Khổng Linh Chi: "Uống hết bát nước gừng đi đã."

Xuân Nương: "..."

Cô ta nhìn bát nước đen sì như t.h.u.ố.c bắc, hít sâu một hơi, ực một hơi cạn sạch, sau đó nín thở, đợi mùi khó chịu trong cổ họng tan bớt rồi mới dám thở.

Khổng Linh Chi lấy ra một hũ gỗ nhỏ đưa cho cô ta: "Viên sơn tra.”

Theo lý mà nói Xuân Nương đi lại giang hồ không nên ăn đồ người lạ đưa, nhưng lúc này cô ta lại lấy một viên bỏ vào miệng.

Chua chua ngọt ngọt, kể ra cũng ngon phết.

Xuân Nương đứng dậy: "Nếu không còn việc gì, nô gia xin cáo lui."

"Đợi đã."

"Còn việc gì nữa?"

Khổng Linh Chi im lặng một lát: "Cô có quên gì không đấy?"

"Hả?"

Khổng Linh Chi giơ hai ngón tay lên, xoa xoa vào nhau.

Xuân Nương: "Gì cơ?"

Khổng Linh Chi: "Cô đi khám bệnh bình thường không trả tiền à?"

Xuân Nương: "..."

Cô ta nhìn chằm chằm cô nương đối diện, hồi lâu mới hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

"Thuốc sát trùng đặc hiệu dùng cho cô, hai trăm văn; t.h.u.ố.c giúp lành vết thương, một trăm văn; nước gừng coi như ta tặng; vải băng bó, hai mươi văn; viên sơn tra có thêm mật ong, một hũ một trăm văn."

Cộng lại chưa đến một lạng bạc. Xuân Nương móc trong túi ra một mẩu bạc vụn đưa qua: "Không cần thối lại, làm phiền cô nương rồi."

Khổng Linh Chi cất tiền: "Về ngủ sớm đi, trước khi ngủ nhớ ngâm chân nước nóng."

Lúc Xuân Nương rời khỏi khách đ**m trời đã tối đen. Đi chưa được bao xa, cô ta thấy một bóng đen chặn ngay đầu hẻm.

Bóng đen đó trơ trẽn chìa tay ra: "Đưa hũ sơn tra cô ấy cho cô đây!"

Xuân Nương: "Đây là ta bỏ tiền ra mua! Một trăm văn một hũ, ngươi muốn ăn thì tự đi mà mua."

"Cô có phải trẻ con đâu mà ăn viên sơn tra?" Lục Nhân tung một chưởng, giao đấu với Xuân Nương hơn mười chiêu rồi nhân cơ hội cướp lấy hũ gỗ.

Xuân Nương giận dữ: "Ngươi cũng có phải trẻ con đâu! Sao lại đi cướp đồ của người khác?"

Lục Nhân: "Cô có biết làm mấy viên sơn tra này cực khổ thế nào không? Từng quả sơn tra phải lựa chọn kỹ càng, dùng d.a.o tách từng cái hạt ra, làm hoa cả mắt..."

"Thì sao nào? Ta bỏ tiền ra mua đàng hoàng! Hơn nữa Khổng lang trung có thấy khổ đâu, liên quan gì đến ngươi?"

Lục Nhân: "Cô ấy đương nhiên không khổ rồi! Hạt sơn tra toàn là do ta tách đấy!"

Đều là hắn vất vả từng tí một tách hạt, sơn tra hấp chín cũng là hắn nghiền nát, Khổng lang trung chỉ việc động miệng, còn việc tay chân toàn là hắn làm!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn