Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 90: Nữ tử đáng thương bán mình chôn cha

Trong lòng Lục Nhân thầm nghiến răng, giọng lạnh lùng: "Nhiều người muốn mua cô như vậy, cô chọn bừa một người chẳng phải xong sao?"

Nữ t.ử gạt nước mắt: "Nô tỳ phận mỏng người hèn, có người thu lưu là phải tạ ơn trời đất rồi. Nhưng những vị đại gia này mua nô tỳ về, nô tỳ cả đời chỉ có thể làm thiếp thất không danh không phận. Nếu được cô nương mua về, sau này còn có cơ hội gả cho người thường làm chính thất."

Lời này khiến không ít người đàn ông gật gù.

Đám đàn ông này mua cô ta chủ yếu vì nhan sắc, ngày nào đó chán rồi có khi lại tùy tiện đem tặng cho người khác.

Thấy cô ta đáng thương lại nói năng thành thật như vậy, mọi người không nỡ, bèn quay sang khuyên Khổng Linh Chi: "Vị cô nương này, nếu cô thiếu người làm thì mua cô ấy đi, cô ấy thà làm nô tỳ chứ không chịu làm thiếp, là người có khí tiết, sau này chắc chắn sẽ tận tâm hầu hạ cô."

Lục Nhân: "Tiểu thư nhà ta có một mình ta hầu hạ là đủ rồi!"

Hắn chắn trước mặt Khổng Linh Chi, quan trọng là chắn tầm mắt của ả đàn bà kia.

"Cái con nha hoàn này, ngươi sợ tiểu thư nhà ngươi có thêm người hầu thì ngươi bị ra rìa chứ gì?"

"Đều là phận khổ như nhau, hà tất phải làm khó nhau thế?"

"Ngươi yên tâm, cô ấy có thế nào cũng không vượt qua được tình cảm giữa ngươi và tiểu thư nhà ngươi đâu."

Lục Nhân: "..."

Hắn trừng mắt ra hiệu cho nữ t.ử đang quỳ dưới đất, ánh mắt hung dữ: 'Cút!'

Đối phương vẫn giữ nguyên bộ dạng đáng thương cầu khẩn.

Lục Nhân tức đến mức hận không thể rút đao tại chỗ băm vằm con quái vật khâu vá này ra!

"Tiểu thư!" Lục Nhân cũng diễn nét đáng thương hề hề: “Nhà ta cũng đâu phải đại phú đại quý gì, làm sao nuôi nổi nhiều nha hoàn thế..."

Khổng Linh Chi dùng "mắt quét" nhìn số ám khí giấu trong người cô nương này hết bao này đến bao khác, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Cô bước lên một bước: "Cô nương, có thể để ta bắt mạch cho cô không?"

"Đương nhiên."

Xuân Nương rụt rè đưa tay ra.

Khổng Linh Chi đặt tay lên mạch cô ta.

[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Độc thuật trung cấp]

[Bệnh nhân này quanh năm bị kịch độc hành hạ, là một thần y, đương nhiên phải nghĩa bất dung từ giải độc cho cô ấy.]

[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Phẫu thuật ngoại khoa]

[Bệnh nhân này vừa bị thương, vết thương chưa được xử lý tốt, đã bắt đầu nhiễm trùng. Là thần y, hãy điều trị cho cô ấy.]

[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Phụ khoa]

[Bệnh nhân này không thể sinh con, hãy tìm ra chính xác nguyên nhân và bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh, chữa khỏi cho cô ấy.]

[Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Bác sĩ tâm lý]

[Bệnh nhân này mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, là một thần y, hãy chữa trị cho cô ấy.]

Khổng Linh Chi: "..."

Cô kinh ngạc đến ngây người.

Đây là người gánh nhiều trạng thái bệnh nhất mà cô từng gặp kể từ sau khi chữa cho Lục Nhân.

Khá lắm, Ngoại khoa, Nội khoa, Tâm thần, Phụ khoa... cô nàng này ôm trọn đủ cả bộ.

"Cô nương, sức khỏe ta tốt lắm, ăn ít làm nhiều, ngài mua ta về đi, ta làm trâu làm ngựa cho ngài."

Khổng Linh Chi: "Thôi, nhà ta một nha hoàn là đủ dùng rồi, cô tìm người khác đi."

Tuy cô rất muốn giữ cô gái này lại để cày kinh nghiệm, nhưng trên người đối phương giấu nhiều ám khí như thế, lại không rõ lai lịch ra sao nên đành thôi vậy.

Nghe cô nói thế, Lục Nhân lập tức đắc ý.

"Tiểu thư, ta thấy quán trà đằng kia có người kể chuyện, chúng ta đi nghe kể chuyện đi."

Xuân Nương: "..."

Một vị phú thương cười ôn hòa: "Chi bằng cô theo ta về đi, chỉ cần hầu hạ tốt, sau này cho cô một danh phận cũng không phải là không thể."

Xuân Nương vứt cọng rơm trên đầu xuống, đứng dậy định đi. Có người cản đường, bị cô ta đạp một cước bay xa tít, đám đông xung quanh sợ hãi dạt ra.

"Cút! Một lũ cóc ghẻ, tự đái một bãi mà soi lại mặt mình xem các ngươi có xứng không?"

Nói xong hậm hực bỏ đi.

...

Hai người chơi ở chợ Tây cả buổi sáng, ăn trưa xong thì về khách đ**m định nghỉ ngơi.

Ai ngờ vừa đến cửa đã gặp người quen, là cô nương bán thân chôn cha hồi sáng.

Cô ta chặn ngay cửa khách đ**m: "Cô nương, ta nghe nói ngài là thầy thuốc, có thể khám bệnh cho ta không?"

Lục Nhân: "..." Đúng là âm hồn bất tán!

"Cô chẳng phải mới bán thân chôn cha sao? Đâu ra tiền mà chữa bệnh?"

Nữ t.ử liếc mắt đưa tình đầy phong nhã với Khổng Linh Chi: "Ta vừa bán mình cho một phú thương, lão ta cho nhiều tiền lắm, giờ đương nhiên có tiền chữa bệnh rồi."

Lục Nhân: "..."

"Hay là cô nương chê bai ta, không muốn chữa cho ta?"

"Vào đi." Khổng Linh Chi giơ tay ra hiệu, cô đi vào sảnh khách đ**m trước, ngồi xuống, gọi tiểu nhị mang ấm trà lên.

Xuân Nương ngồi ngay xuống đối diện cô: "Cô nương xưng hô thế nào?"

"Ta họ Khổng, cô cứ gọi là Khổng lang trung là được."

"Khổng lang trung, trông cô mới mười mấy tuổi đầu, sao lại một mình ra ngoài bôn ba thế?"

Khổng Linh Chi uống ngụm trà, không trả lời câu hỏi này: "Cô thấy khó chịu ở đâu? Kể ta nghe xem."

"Ta... buổi tối ta ngủ không ngon."

"Là không ngủ được, hay ngủ rồi hay bị giật mình tỉnh giấc?"

"Không ngủ được."

Khổng Linh Chi gật đầu, quan sát kỹ sắc mặt cô ta: "Ngoài mất ngủ ra còn gì nữa không? Hô hấp có thuận lợi không? Có chỗ nào đau không?"

Xuân Nương cầm lấy tay cô, đặt lên n.g.ự.c mình: "Ta đau ở đây, tối nào cũng đau đến mức không ngủ được."

Khổng Linh Chi: "..."

Lục Nhân: "!!!"

Hắn trừng mắt hung tợn: "Cô không có mồm à? Đau chỗ nào thì nói, động tay động chân làm gì?"

Khổng Linh Chi rút tay về: "Vị cô nương này, bệnh của cô khá phức tạp."

"Chẳng lẽ là bệnh nan y?"

"Cũng không hẳn. Cô bị mất ngủ và đau n.g.ự.c là do trúng độc, ngoài ra vết thương của cô cũng bắt đầu nhiễm trùng rồi, cần xử lý sớm. Còn cả bệnh tâm lý nữa, mảng này tạm thời ta chưa có manh mối..."

"Khoan đã!" Sắc mặt Xuân Nương thay đổi hẳn: “Cô... cô là thầy t.h.u.ố.c thật à?"

Khổng Linh Chi ngơ ngác nhìn Lục Nhân rồi nhìn cô ta: "Thì ta vẫn luôn nói ta là thầy t.h.u.ố.c mà!"

Xuân Nương: Nhưng nhìn cô chẳng giống một thầy t.h.u.ố.c giỏi tẹo nào. Hơn nữa, thầy t.h.u.ố.c bình thường làm sao nhìn ra vấn đề của cô ta được.

Lục Nhân: "Tiểu thư, ta thấy cô ta chẳng thật lòng muốn khám bệnh đâu. Ngài đi chơi cả ngày chắc cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi đi, để ta đuổi cô ta đi cho."

"Khổng lang trung!" Xuân Nương lại nắm lấy tay cô: “Cô nhìn ra được thì tốt quá, năm xưa ta vô tình trúng độc, bao năm nay cứ bị chất độc này hành hạ, ăn không ngon ngủ không yên, ngài có cách gì không?"

Khổng Linh Chi nghĩ ngợi: "Trong giang hồ có một vị thần y, không biết cô từng nghe nói chưa? Vị thần y đó chắc chắn chữa được bệnh cho cô."

Thần y thì đương nhiên cô ta biết, năm xưa thần y đòi giải độc cho cô ta, chính cô ta không chịu.

Bây giờ tất nhiên cô ta cũng chẳng muốn giải độc, chỉ là muốn thử xem bản lĩnh của cô gái tự xưng là thầy t.h.u.ố.c này đến đâu thôi.

"Ta chỉ là cô nhi nghèo khổ, sao quen biết thần y được chứ?" Xuân Nương lau khóe mắt: “Khổng lang trung, cô nói xem bệnh này của ta còn cứu được không? Nếu hết cách rồi thì để ta sớm chuẩn bị cho mình cỗ quan tài."

"Cứu được." Khổng Linh Chi vỗ vỗ tay cô ta: “Yên tâm, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."

"Vậy trăm sự nhờ cả vào ngài."

Xuân Nương lả lướt yêu kiều rời đi. Chưa đi được bao xa, từ phía sau đã có một con d.a.o nhỏ bay vèo tới nhắm thẳng vào gáy cô ta.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn