Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 9: Hắn muốn đợi lang trung kế tiếp

Cô giũ mạnh cái gùi, đám côn trùng nhanh chóng bò đi hết.

Cô dọn một chỗ sạch sẽ ngồi ăn bánh bao chay, đồng thời nhìn chằm chằm con chim trên cành cây cách đó không xa. Trông nó có vẻ béo tốt, nếu bắt được mà nướng ăn, chắc chắn sẽ ngon hơn bánh bao chay.

Ăn sáng xong, Khổng Linh Chi vận động một chút rồi lại tiếp tục đào thuốc. Sau nỗ lực của ngày hôm qua, cô đã đào được tổng cộng tám loại thảo dược, chỉ còn thiếu hai loại cuối cùng là hoàn thành nhiệm vụ.

...

Cô vừa đi vừa nghêu ngao hát, đào, đào, đào.

Đột nhiên, tay Khổng Linh Chi khựng lại. Cô thấy một người nằm dưới gốc cây không xa, không rõ sống c.h.ế.t, toàn thân đầy vết thương, m.á.u chảy đầm đìa, còn có côn trùng bò lên vết thương của hắn, không biết đang ăn thịt hay hút máu.

Cô mất vài giây để bình tĩnh, sau đó lùi lại mấy bước, đổi hướng khác rồi chuồn lẹ.

Vết thương trên người hắn rõ ràng là do đao kiếm gây ra, kẻ thù không chừng đang ở gần đây. Cô tuy muốn làm người tốt, nhưng không thể bất chấp sống c.h.ế.t của mình được.

Cô tự cho là đã đi vòng qua vị trí của người đó, nhưng đào một hồi, không biết làm sao lại nhìn thấy cái t.h.i t.h.ể ở đằng xa.

Trời đệt! Đây không phải là truyện kinh dị đấy chứ?

Cô siết chặt cái thuổng trong tay, lùi lại, đổi hướng khác. Lần này cô không dám đào t.h.u.ố.c nữa, chỉ muốn xuống núi.

Một canh giờ sau, khi lại lần nữa nhìn thấy t.h.i t.h.ể đó, Khổng Linh Chi thấy da đầu tê rần.

Ngay lúc cô chuẩn bị rời đi, t.h.i t.h.ể lên tiếng.

"Khụ... cô nương, cô rời đi ba lần rồi lại quay lại, là quyết định cứu ta rồi sao?"

Lúc này, Khổng Linh Chi mới phát hiện, tư thế của người này đã khác lúc đầu. Hắn đang dựa vào một gốc cây, xé vạt áo để tự băng bó vết thương.

"Ngươi... có cần giúp không?"

Khi người đàn ông nhìn rõ khuôn mặt cô, hắn lặng lẽ thở dài.

Sao lại là vị Khổng cô nương này? Gặp phải bất kỳ lang trung t.ử tế nào khác, hắn đều có thể sống sót. Nhưng người này... cô ta ngay cả thảo d.ư.ợ.c còn không biết, còn bắt hắn tự kê đơn tự bốc thuốc.

"Cô nương đi đi." Hắn phải đợi người kế tiếp. Lang trung tiếp theo chắc chắn giỏi hơn cô ta.

"Được, vậy ta đi đây, ngài bảo trọng." Nói xong Khổng Linh chi co cẳng chạy biến.

Chưa đầy nửa canh giờ, người đàn ông lại thấy Khổng cô nương xuất hiện trước mặt mình. Lúc này, hắn đã mất m.á.u quá nhiều, hoa mắt chóng mặt. Giây phút cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hắn nghe thấy cô nương này nói: "Haizz, chắc ngươi là nhân vật mấu chốt rồi, không mang ngươi theo chắc ta không xuống núi được."

Hắn thầm gào thét trong lòng: Rõ ràng là cô không biết đường!

Khổng Linh Chi không bỏ người đàn ông vào gùi để cõng, mà dùng dây thừng và cỏ khô bện thành một cái võng lưới rồi... kéo lê hắn đi. Dọc đường đi, người đàn ông bị va đập bầm dập, m.á.u chảy ròng ròng.

Người đàn ông này mạng cũng lớn thật. Bị cô kéo lê lết xuống núi như vậy mà vẫn còn thoi thóp một hơi.

Lần này cô rốt cuộc cũng ra khỏi rừng sâu. Gần tối mịt mới về đến gần trấn, cô gặp một người quen mặt, là người bán hàng rong trong trấn.

"Khổng cô nương, cô đây là..."

"Ta thấy hắn bị thương đầy mình trên đường, không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu."

Người bán hàng rong lập tức cảm thán: "Cô đúng là tốt bụng thật. Ta giúp cô một tay."

"Đa tạ."

Lại gặp thêm người trong trấn, họ cũng xúm lại giúp một tay, khiêng người này đến trước cửa tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng, gõ cửa.

Lâm thị ra mở cửa, vừa thấy m.á.u me dính trên người Khổng Linh Chi, bà lập tức hoảng hốt: "Con ơi!"

"Mẹ, con không sao, chỉ là cứu một người thôi."

"Đây... lại cứu người nữa à."

Mấy người hàng xóm đặt người nọ lên tấm ván giường trong tiệm t.h.u.ố.c rồi rời đi. Trên đường về, họ còn kể cho bạn bè thân thích nghe chuyện con gái nhà họ Khổng tốt bụng thế nào, cứu một người sắp c.h.ế.t về nhà.

Mọi người lại một lần nữa ca ngợi Khổng Linh Chi, đồng thời cũng dần dần quên đi lời đồn đại trước kia rằng Khổng Linh Chi yêu sâu đậm thiếu gia nhà họ Vương.

...

Đóng cửa tiệm t.h.u.ố.c lại, "Mẹ, mẹ đi nấu chút nước nóng trước đi."

Cô giũ mạnh cái gùi, đám côn trùng nhanh chóng bò đi hết.

Cô dọn một chỗ sạch sẽ ngồi ăn bánh bao chay, đồng thời nhìn chằm chằm con chim trên cành cây cách đó không xa. Trông nó có vẻ béo tốt, nếu bắt được mà nướng ăn, chắc chắn sẽ ngon hơn bánh bao chay.

Ăn sáng xong, Khổng Linh Chi vận động một chút rồi lại tiếp tục đào thuốc. Sau nỗ lực của ngày hôm qua, cô đã đào được tổng cộng tám loại thảo dược, chỉ còn thiếu hai loại cuối cùng là hoàn thành nhiệm vụ.

...

Cô vừa đi vừa nghêu ngao hát, đào, đào, đào.

Đột nhiên, tay Khổng Linh Chi khựng lại. Cô thấy một người nằm dưới gốc cây không xa, không rõ sống c.h.ế.t, toàn thân đầy vết thương, m.á.u chảy đầm đìa, còn có côn trùng bò lên vết thương của hắn, không biết đang ăn thịt hay hút máu.

Cô mất vài giây để bình tĩnh, sau đó lùi lại mấy bước, đổi hướng khác rồi chuồn lẹ.

Vết thương trên người hắn rõ ràng là do đao kiếm gây ra, kẻ thù không chừng đang ở gần đây. Cô tuy muốn làm người tốt, nhưng không thể bất chấp sống c.h.ế.t của mình được.

Cô tự cho là đã đi vòng qua vị trí của người đó, nhưng đào một hồi, không biết làm sao lại nhìn thấy cái t.h.i t.h.ể ở đằng xa.

Trời đệt! Đây không phải là truyện kinh dị đấy chứ?

Cô siết chặt cái thuổng trong tay, lùi lại, đổi hướng khác. Lần này cô không dám đào t.h.u.ố.c nữa, chỉ muốn xuống núi.

Một canh giờ sau, khi lại lần nữa nhìn thấy t.h.i t.h.ể đó, Khổng Linh Chi thấy da đầu tê rần.

Ngay lúc cô chuẩn bị rời đi, t.h.i t.h.ể lên tiếng.

"Khụ... cô nương, cô rời đi ba lần rồi lại quay lại, là quyết định cứu ta rồi sao?"

Lúc này, Khổng Linh Chi mới phát hiện, tư thế của người này đã khác lúc đầu. Hắn đang dựa vào một gốc cây, xé vạt áo để tự băng bó vết thương.

"Ngươi... có cần giúp không?"

Khi người đàn ông nhìn rõ khuôn mặt cô, hắn lặng lẽ thở dài.

Sao lại là vị Khổng cô nương này? Gặp phải bất kỳ lang trung t.ử tế nào khác, hắn đều có thể sống sót. Nhưng người này... cô ta ngay cả thảo d.ư.ợ.c còn không biết, còn bắt hắn tự kê đơn tự bốc thuốc.

"Cô nương đi đi." Hắn phải đợi người kế tiếp. Lang trung tiếp theo chắc chắn giỏi hơn cô ta.

"Được, vậy ta đi đây, ngài bảo trọng." Nói xong Khổng Linh chi co cẳng chạy biến.

Chưa đầy nửa canh giờ, người đàn ông lại thấy Khổng cô nương xuất hiện trước mặt mình. Lúc này, hắn đã mất m.á.u quá nhiều, hoa mắt chóng mặt. Giây phút cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hắn nghe thấy cô nương này nói: "Haizz, chắc ngươi là nhân vật mấu chốt rồi, không mang ngươi theo chắc ta không xuống núi được."

Hắn thầm gào thét trong lòng: Rõ ràng là cô không biết đường!

Khổng Linh Chi không bỏ người đàn ông vào gùi để cõng, mà dùng dây thừng và cỏ khô bện thành một cái võng lưới rồi... kéo lê hắn đi. Dọc đường đi, người đàn ông bị va đập bầm dập, m.á.u chảy ròng ròng.

Người đàn ông này mạng cũng lớn thật. Bị cô kéo lê lết xuống núi như vậy mà vẫn còn thoi thóp một hơi.

Lần này cô rốt cuộc cũng ra khỏi rừng sâu. Gần tối mịt mới về đến gần trấn, cô gặp một người quen mặt, là người bán hàng rong trong trấn.

"Khổng cô nương, cô đây là..."

"Ta thấy hắn bị thương đầy mình trên đường, không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu."

Người bán hàng rong lập tức cảm thán: "Cô đúng là tốt bụng thật. Ta giúp cô một tay."

"Đa tạ."

Lại gặp thêm người trong trấn, họ cũng xúm lại giúp một tay, khiêng người này đến trước cửa tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng, gõ cửa.

Lâm thị ra mở cửa, vừa thấy m.á.u me dính trên người Khổng Linh Chi, bà lập tức hoảng hốt: "Con ơi!"

"Mẹ, con không sao, chỉ là cứu một người thôi."

"Đây... lại cứu người nữa à."

Mấy người hàng xóm đặt người nọ lên tấm ván giường trong tiệm t.h.u.ố.c rồi rời đi. Trên đường về, họ còn kể cho bạn bè thân thích nghe chuyện con gái nhà họ Khổng tốt bụng thế nào, cứu một người sắp c.h.ế.t về nhà.

Mọi người lại một lần nữa ca ngợi Khổng Linh Chi, đồng thời cũng dần dần quên đi lời đồn đại trước kia rằng Khổng Linh Chi yêu sâu đậm thiếu gia nhà họ Vương.

...

Đóng cửa tiệm t.h.u.ố.c lại, "Mẹ, mẹ đi nấu chút nước nóng trước đi."

"Được. Con mệt lử rồi phải không, mau ngồi xuống nghỉ

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn