Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 83: Cô thật sự muốn cùng ta xông pha giang hồ sao?

Khoan đã! Khổng Linh Chi bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào đầu Lục Nhân trầm tư.

Theo như lời hắn nói, giới hạn nhan sắc khi hóa trang được quyết định bởi cốt cách mà hắn từng hóa trang ra dung mạo tuyệt trần như vậy...

Thế chẳng phải nghĩa là bản thân hắn vốn dĩ đã rất đẹp trai? Điều này khiến cô có chút tò mò.

Lục Nhân: "Cô nhìn cái gì?"

"Không có gì, nếu không làm được tuyệt thế mỹ nhân thì làm mỹ nhân bình thường cũng được."

Gương mặt dưới lớp mặt nạ của Lục Nhân bắt đầu nóng lên, hắn cố giữ bình tĩnh: "Cô thật sự muốn cùng ta đi xông pha giang hồ sao?"

"Chỉ là đi thử nội lực thôi, thử xong rồi về."

"Vậy cô... định nói với mẹ cô thế nào?"

Khổng Linh Chi chỉ tay vào cái giỏ thuốc: "Cứ nói là ta đi hái thuốc, mấy ngày nữa sẽ về."

"Nhưng mà..." Lục Nhân ấp úng: “Chúng ta nam nữ thụ thụ bất thân..."

Khổng Linh Chi: Này người anh em, lúc ta chữa bệnh cho huynh sao không thấy huynh bảo nam nữ thụ thụ bất thân, thà c.h.ế.t không chữa? Giờ lại bày đặt giữ kẽ? Có cần ta cho huynh nếm thử liệu pháp sốc điện không?

"Thôi được rồi, nếu cô nhất quyết muốn đi thì ta đi cùng vẫn tốt hơn, nhỡ cô cái gì cũng không biết lại trúng bẫy người ta." Lục Nhân nhanh chóng tìm được cái cớ: “Coi như ta vì ân cứu mạng mà bảo vệ cô vậy."

Hai người bàn bạc xong, quyết định ngày kia lên đường.

Hôm sau, Khổng Linh Chi nói với bà Lâm là phải đi mua d.ư.ợ.c liệu, tiện thể sang y quán khác học thêm vài phương thuốc. Bà Lâm tuy không nỡ nhưng vẫn đồng ý, rồi dốc hết tiền trong nhà ra đưa cho cô mang theo đi đường.

Khổng Linh Chi vội vàng móc ra đĩnh bạc kiếm được hai hôm trước đưa cho bà Lâm xem: "Mẹ, hai hôm nay con đi khám bệnh cho một vị phu nhân giàu có đấy thôi? Sức khỏe bà ấy tốt lên nhiều rồi, số tiền này là bà ấy thưởng cho đấy."

"Thật sao? Sao lại nhiều thế này? Con cũng đâu dùng t.h.u.ố.c gì quý hiếm, sao có thể nhận của người ta nhiều tiền vậy?"

"Con bảo không lấy, bà ấy cứ nhất quyết đưa, không nhận tiền thì không cho về, thiếu điều quỳ xuống cầu xin con nhận tiền thôi. Hết cách, con đành phải nhận."

Lục Nhân thầm nghĩ: Người này đi làm người kể chuyện chắc chắn có tiền đồ hơn làm thầy thuốc, tiếc là ngày xưa đầu óc từng bị úng nước.

Bà Lâm: "Vậy thì cứ nhận đi. Con mang nhiều tiền một chút, ra ngoài đừng để bản thân thiệt thòi, vào thành thấy có vải đẹp thì mua một ít mang về, mẹ may quần áo cho. À đúng rồi, phải mang theo cả bát đũa nữa, đồ bên ngoài không sạch sẽ đâu."

Bà vừa nói vừa đi chuẩn bị hành lý cho con gái.

Khổng Linh Chi định mua con la cưỡi cho đỡ mỏi chân, nhưng bị Lục Nhân bác bỏ.

Hắn nói: 'Làm gì có tuyệt thế mỹ nữ nào cưỡi la ra đường? Ít nhất cũng phải ngồi xe ngựa chứ?'

Khổng Linh Chi chẳng biết hắn kiếm đâu ra chiếc xe ngựa, tóm lại là trước khi xuất phát, hắn đã đ.á.n.h xe đến tận cửa, còn kèm theo một lão phu xe khoảng hơn năm mươi tuổi.

Bà Lâm lại đưa cho phu xe ít tiền lẻ và lương khô, nói chuyện với ông ta cực kỳ khách sáo: "Làm phiền ông rồi, con gái ta thân gái dặm trường, mong ông chiếu cố nhiều hơn."

"Vâng vâng, phu nhân cứ yên tâm, đoạn đường này ta chạy thường xuyên, quen lắm rồi, chúng ta đi đường quan, hai ngày là tới nơi."

"Đa tạ!"

"Phu nhân khách sáo quá."

Tiễn con gái đi, bà Lâm thẫn thờ mất một lúc. Có hàng xóm sang hỏi, bà chỉ nói con gái đi thăm họ hàng bên ngoại, hàng xóm cũng không hỏi thêm nữa.

...

Ra khỏi thị trấn, lão phu xe lột mặt nạ xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc.

Du Bách Thảo chui tọt vào trong xe ngựa, đẩy Lục Nhân một cái: "Ra đ.á.n.h xe đi."

Lục Nhân: "..."

Hắn đành ngậm ngùi ra phía trước đ.á.n.h xe. Trong xe, Du Bách Thảo bắt đầu khảo bài Khổng Linh Chi, chỗ nào cô không trả lời được thì ông giảng giải cặn kẽ.

Thỉnh thoảng còn lôi sách y ra cho cô đọc.

"Tiền bối, ngài đến Hứa Thành cũng là vì tên hái hoa tặc kia sao?"

"Có người mời lão phu qua đó khám bệnh. Đến lúc đó nếu rảnh rỗi, ngươi cũng có thể qua xem, làm nghề y cần phải nghe nhiều thấy nhiều."

Du Bách Thảo vuốt râu: "Nhắc mới nhớ, vị lang quân đó tướng mạo cực kỳ tuấn tú, người hâm mộ hắn nhiều không đếm xuể, từng có một vị quận chúa vừa gặp hắn đã khóc lóc đòi gả cho bằng được..."

"Sau đó thì sao ạ?"

Du Bách Thảo: "Sau đó hắn bảo nếu quận chúa còn quấy rầy, hắn sẽ tự cung. Quận chúa thấy hắn thà không làm đàn ông còn hơn lấy mình nên đành bỏ cuộc."

Khổng Linh Chi lại một lần nữa được mở rộng tầm mắt. Cô phát hiện rất nhiều người trong giang hồ hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của cô.

Ví dụ như vị thần y bán đứng người mang ơn mình, vị minh chủ gài bẫy bạn thân để mượn giống, hay vị chưởng môn bị mượn giống nhiều lần kia...

Nếu có cơ hội, cô rất muốn tận mắt nhìn thấy những nhân vật này.

Lục Nhân vọng vào: "Thật ra cũng chẳng tuấn tú gì mấy, chỉ là mày mắt thanh tú hơn người thường chút thôi."

Khóa miệng Du Bách Thảo nhếch lên: "Thế phải xem là so với ai. Nếu so với người qua đường bình thường thì hắn vẫn vô cùng tuấn mỹ, nhưng nếu so với Đệ nhất mỹ nhân giang hồ kia thì còn kém xa."

"Đệ nhất mỹ nhân?"

"Đúng vậy." Du Bách Thảo bắt đầu kể cho Khổng Linh Chi nghe về nhân vật này: “Hai mươi năm trước, giang hồ từng tổ chức một đại hội, khi đó rất nhiều nhân sĩ võ lâm cùng nhau quyết định chọn ra một đệ nhất mỹ nhân. Bao nhiêu thiếu niên thiếu nữ nghe tin mà xôn xao, suốt thời gian đó, mấy người kể chuyện toàn nói về người ở đâu, đẹp thế nào..."

Khổng Linh Chi: Hiểu rồi, đây là chạy marketing trước vòng chung kết.

"Trong giang hồ vốn đã có vài người nổi danh nhan sắc, người hâm mộ của họ cũng tranh cãi kịch liệt xem ai đẹp hơn."

Khổng Linh Chi tò mò hỏi: "Thứ lỗi cho ta nói thẳng, ta thấy tiêu chuẩn cái đẹp trong mắt mỗi người phải khác nhau chứ? Ví dụ có người thích mắt hoa đào, người thích mắt hạnh, người lại mê mắt phượng. Nhiều tiêu chuẩn khác nhau như vậy, làm sao bình chọn ra người đẹp nhất? Mà cho dù chọn được rồi, liệu có khiến mọi người tâm phục khẩu phục không?"

Du Bách Thảo bật cười: "Vị đệ nhất mỹ nhân giang hồ này, quả thực khiến tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục."

"Oa!" Khổng Linh Chi hít sâu một hơi: “Vậy người đó phải đẹp đến mức nào?"

Có thể khiến vô số người với gu thẩm mỹ khác nhau đều công nhận là đẹp nhất.

Khổng Linh Chi hào hứng: "Không biết nhà người đó ở đâu? Có tiện cho một thần y tương lai đến bái phỏng không?"

"Không ai biết hắn ở đâu cả, kể từ khi đại hội kết thúc, hắn liền bặt vô âm tín." Du Bách Thảo cảm thán: “Năm đó tại đại hội, một mình hắn liên tiếp khiêu chiến tất cả các mỹ nhân, đ.á.n.h sưng mặt tất cả bọn họ... Mọi người không còn cách nào khác đành phải chọn hắn."

Khổng Linh Chi: "..." Khá lắm, đây cũng được tính là một phương pháp giành chiến thắng.

"Tóm lại, cái đại hội đó chỉ tổ chức đúng một lần, sau đó không ai dám tổ chức nữa."

Bởi vì đã có người dùng vũ lực để đoạt danh hiệu, nếu tổ chức tiếp, rốt cuộc là chọn đệ nhất mỹ nhân hay đệ nhất cao thủ?

Hơn nữa, đám người hâm mộ của các mỹ nhân kia cũng vì thần tượng bị đ.á.n.h sưng mặt mà bất mãn, ai còn dám khơi mào vụ này nữa.

Bên ngoài xe ngựa, Lục Nhân không kiềm chế được, dùng ngón út gãi gãi má.

...

Khổng Linh Chi lần đầu tiên đến quận thành Hứa Thành, nhưng nhìn quanh, hình như cũng chẳng hào nhoáng lắm, ven đường vẫn đầy phân động vật bẩn thỉu, xe cộ đi qua cuốn lên từng đám bụi mù hôi hám.

Vào trong thành, đập vào mắt là một khu nhà cửa lộn xộn, thỉnh thoảng lại thấy người dân mặc áo vải thô ra vào.

Du Bách Thảo: "Khu này là nơi ở của dân nghèo trong thành, càng đi về phía Bắc càng giàu có, phía Đông là nơi ở của quý nhân, phía Tây là chợ Tây, bán đủ thứ, nếu rảnh ngươi có thể đi dạo một vòng."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn