Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 69: Lần Đầu Tiên Đỡ Đẻ

Khổng Linh Chi liếc hắn một cái: "Ta tự mình ngươi mò ra đấy."

Lục Nhân không tin, nhưng thấy cô không muốn nói nên cũng không hỏi thêm, ngược lại hỏi sang chuyện khác: "Viên Sơn tra mật cô làm hôm nọ, cho ta mấy viên nếm thử được không?"

"Đưa hết cho mẹ ta rồi."

"Ta trả tiền!"

Thế là Khổng Linh Chi đứng dậy, sang chỗ hũ sành của mẹ bốc một nắm, đặt vào cái đĩa nhỏ để bên cạnh hắn: "Tình trạng của ngươi bây giờ, muốn ăn gì thì cứ ăn đi."

Lục Nhân: "..."

Hắn cầm một viên mật bỏ vào miệng, ngấu nghiến một cách hung tợn, như thể đang c.ắ.n xé ai đó vậy.

"Du tiền bối bảo ngươi rất có danh vọng trên giang hồ, biết nhiều chuyện thâm cung bí sử, hay là ngươi kể cho ta nghe vài chuyện thú vị đi?"

Lục Nhân ngẫm nghĩ: "Bạn tốt của ta là Uông T.ử Sơ, thời trẻ từng gặp một chuyện kỳ lạ. Hắn bị người ta truy sát rơi xuống vực..."

"Không những không c.h.ế.t mà còn lượm được bí kíp võ công tuyệt thế?"

Lục Nhân: "Sao cô biết?"

Khổng Linh Chi cảm thán: "Truyện kiếm hiệp ấy mà, đều chung một mô-típ cả thôi."

"Hừ! Lần này thì cô đoán sai rồi. Hắn đúng là nhặt được bí kíp võ công, nhưng bí kíp này có một yêu cầu, bắt buộc phải bắt đầu luyện từ trước năm sáu tuổi, hơn nữa cả đời phải giữ mình là đồng nam, đồng nữ. Một khi cưới vợ hoặc gả chồng, công lực sẽ tổn hao quá nửa."

Lục Nhân uống ngụm nước rồi kể tiếp: "Người bạn đó của ta sớm đã tâm đầu ý hợp với nương t.ử của hắn, làm sao có thể làm đồng nam cả đời được. Hắn tất nhiên không thể tu luyện môn võ công này, bèn đem bán cuốn bí kíp đó cho Lục Phiến Môn."

Khổng Linh Chi kinh ngạc: "Bí kíp võ công mà cũng có thể tùy tiện đem bán sao?"

"Người còn có thể mua bán, một cuốn bí kíp thì có gì mà không bán được?" Lục Nhân liếc cô: “Chỉ cần cô nhiều tiền, bí kíp kiểu gì cũng mua được hết."

Khổng Linh Chi đột nhiên lôi cuốn bí kíp hắn đưa ra hỏi: "Cái này ai cũng mua được à?"

"Khụ, cái này chẳng ai mua đâu."

"Tại sao? À! Yêu cầu tu luyện của nó rất cao đúng không? Cái gì mà người chí dương, quả thực rất hiếm."

Lục Nhân có chút xấu hổ: "Khổng lang trung cô yên tâm, ta nhất định sẽ mua một cuốn võ công tuyệt thế cho cô. Tần chưởng môn mà chúng ta nhắc đến lần trước cô còn nhớ không? Võ công nhà hắn cũng khá lắm, đi theo đường lối hỗn nguyên, sau khi tu luyện có thể làm chậm quá trình lão hóa, khiến da dẻ trắng trẻo hơn, dung mạo tuấn tú hơn..."

"Còn có loại võ công như vậy sao? Thế thì người nhà hắn chẳng phải toàn là mỹ nhân à?"

Lục Nhân: "Đương nhiên, nếu hắn trông không đẹp trai thì năm xưa đã chẳng được chọn để... mượn giống... Khụ, tóm lại là, võ công nhà hắn tuy uy lực không mạnh lắm, nhưng rất hợp với cô."

"Ta muốn loại uy lực mạnh mẽ cơ!" Khổng Linh Chi thầm nghĩ, muốn đẹp thì cô có thể làm chút mặt nạ dưỡng da, mỹ phẩm. Là một bác sĩ, nghiên cứu chút đồ dưỡng da là chuyện quá bình thường.

"Vậy thì học võ công của Minh chủ, ông ấy cũng thuộc phái hỗn nguyên, nội lực cương mãnh."

Khổng Linh Chi cười: "Ngươi chắc chắn có thể mua được bí kíp võ công từ chỗ họ sao? Không phải bảo họ vẫn đang truy sát ngươi à?"

"Khụ, chỉ cần đổi cái mặt nạ là được mà." Lục Nhân hoàn toàn không để tâm: “Người truy sát ta thì nhiều lắm, nhưng mấy người này dù sao cũng là nhân sĩ chính đạo, ra tay không đến mức tàn độc."

Khổng Linh Chi lại một lần nữa nhen nhóm ý định đuổi cổ hắn đi.

Thấy sắc mặt cô không tốt, Lục Nhân ôm ngực: "Khụ khụ, ta không xong rồi, ta phải ngủ mấy ngày đây, đợi Du tiền bối về hẵng gọi ta." Nói xong nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

...

Hôm đó, Khổng Linh Chi đang đọc sách trong tiệm t.h.u.ố.c thì đột nhiên một người đàn ông hớt hải chạy vào: "Khổng lang trung! Vợ ta sắp sinh rồi, bà đỡ thuê trước đó lại đi ăn cỗ cưới mất rồi, cô có thể đến xem giúp được không?"

Khổng Linh Chi không nói hai lời, đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng chạy theo hắn về nhà. Trên đường đi, người đàn ông không ngừng lau mồ hôi, hai tay xoa vào nhau đầy căng thẳng.

"Cháu gái của bà đỡ Lâm lấy chồng, vốn dĩ vợ ta nửa tháng sau mới sinh, ai ngờ hôm nay tự dưng đau bụng dữ dội, thấy sắp sinh đến nơi rồi."

Hắn lải nhải mãi: "Bụng vợ ta nhọn lắm, người ta đều bảo là chửa con trai. Cô ấy vừa mang bầu là mẹ ta đã mua mười mấy con gà con về nuôi, giờ gà lớn cả rồi, chỉ đợi cô ấy sinh xong là thịt để tẩm bổ lúc ở cữ thôi!"

Nhà này không phải là hộ giàu có gì, gia cảnh bình thường. Trong sân chất đầy đồ đạc lộn xộn, một cái chậu gỗ vứt chỏng chơ trên đất, nước vung vãi xung quanh.

Bà lão mắt mũi kèm nhèm đang đun nước nóng trước bếp lò hỏi vọng ra: "Tìm được người chưa?"

"Rồi ạ! Con tìm cô Khổng..."

Bà lão khựng lại: "Sao ngươi lại tìm nó... Nó là con ranh con, bản thân còn chưa lấy chồng, biết gì mà đỡ đẻ! Ta bảo ngươi đi tìm lang trung của hiệu t.h.u.ố.c Lý gia cơ mà."

Người đàn ông cúi gằm mặt, đỏ bừng tai: "Mẹ! Đó là đàn ông, vợ con mà để đàn ông nhìn thấy thì còn sống làm sao được nữa!"

"Ngươi..." Bà lão tức giận véo con trai một cái: “Ngươi ngồi đây đun lửa, ta đi tìm."

Trong phòng vang lên tiếng r*n r* đau đớn: "Mẹ, để Khổng cô nương vào đi, không cần tìm lang trung nữa đâu."

Khổng Linh Chi nhanh nhẹn bước vào. Chỉ thấy sản phụ đang nằm trên giường, trời vốn đã nóng, cô ấy còn mặc áo vải gai dày, trên mặt và cổ mồ hôi nhễ nhại.

Khổng Linh Chi bắt mạch cho cô ấy, mạch tượng cho thấy sức khỏe sản phụ khá tốt.

"Tỷ đã từng sinh nở bao giờ chưa?"

"Chưa." Sản phụ thều thào: “Đây là đứa đầu lòng."

"Không sao, đừng lo lắng, sức khỏe tỷ rất tốt. Để ta kiểm tra t.h.a.i vị." Vừa nói cô vừa mở mắt quét, thấy đứa bé trong bụng đầu đã quay xuống dưới, bèn trấn an: “Thai vị rất thuận."

Sản phụ bị ảnh hưởng bởi sự bình tĩnh của cô nên cũng thả lỏng hơn đôi chút. Một lát sau, bà mẹ chồng bưng một bát canh vào, đỡ cô ấy ngồi dậy: "Con mau uống chút đi, bổ sung tinh khí."

Thực ra sản phụ chẳng muốn ăn uống gì, nhất là trong canh có thịt lợn, mùi vị hơi tanh nồng khiến cô ấy suýt nôn ra.

Mẹ chồng vội vàng bịt miệng cô ấy lại: "Không được nôn! Nôn ra là càng mất sức đấy, con phải ăn no mới có sức mà đẻ."

Sản phụ cố ép mình uống hết hơn nửa bát canh. Mẹ chồng lấy khăn lau mồ hôi cho cô ấy rồi nói: "Còn một lúc nữa mới sinh được, mẹ đi g.i.ế.c gà hầm canh cho con." Nói xong bà quay sang nhìn Khổng Linh Chi, do dự một chút: "Cô có biết đỡ đẻ không đấy?"

Khổng Linh Chi cũng tự hỏi chính mình, cô có biết không?

May thay lúc này hệ thống hiện lên.

[Một phụ nữ sắp lâm bồn đang ở trước mặt, sao ngươi nỡ lòng nào bỏ mặc? Hãy làm theo hướng dẫn của hệ thống để học quy trình đỡ đẻ.] [Vui lòng chuẩn bị trước khi đỡ đẻ.]

Khổng Linh Chi hít sâu một hơi: "Cháu làm được. Bà đi đun thêm nhiều nước nóng vào, nhớ là phải đun sôi, rồi để nguội."

"Còn nữa, kéo cũng phải luộc qua nước sôi."

Cô lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một chai cồn, đặt sang bên cạnh, lát nữa sẽ dùng đến.

"Được." Bà lão đi ra ngoài lo liệu.

Mắt quét của Khổng Linh Chi luôn mở, thời khắc quan sát tình trạng của sản phụ.

Đợi hơn một canh giờ, sản phụ vỡ ối.

[Bắt đầu đỡ đẻ, quá trình sinh nở cần nhanh chóng. Căn cứ vào môi trường hiện tại và thể trạng của sản phụ, vui lòng chọn tư thế sinh.] [1. Nằm ngửa] [2. Đứng] [3. Ngồi xổm] [4. Quỳ]

Khổng Linh Chi: "!!!"

Cái này mà gọi là hướng dẫn à?

Cũng may Khổng Linh Chi luôn rất bình tĩnh, cô quan sát kỹ cơ bắp chân và tay của sản phụ, nhận thấy so với tay thì cơ chân của cô ấy phát triển tốt hơn.

Và môi trường trong căn phòng này rõ ràng không thích hợp để đứng sinh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn