Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 66: Chỉ Còn Lại Khoa Nam Học

Đại thiếu gia nhà họ Vương trong lòng hiển nhiên không đồng tình với lời cha mình. Hắn chỉ hối hận vì bản thân đã không suy nghĩ thấu đáo, hối hận vì đã quá xem thường Khổng thị.

Nhưng trước mặt cha, hắn vẫn luôn tỏ ra cung kính ngoan ngoãn, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Cha, đều tại con, cha ngàn vạn lần đừng để tức giận mà hại thân."

"Hừ!" Cha hắn thấy con nhận sai cũng coi như chân thành, cơn giận rốt cuộc cũng nguôi ngoai đôi chút. Ông đang định dạy dỗ thêm vài câu thì thấy Vương phu nhân vội vã đi tới.

"Lão gia, có chút chuyện cỏn con này, ông việc gì phải nổi trận lôi đình lớn như vậy?"

"Bà cảm thấy đây là chuyện nhỏ sao? Mặt mũi của ta mất sạch rồi! Sau này đứng trước mặt Huyện lệnh ta biết giấu mặt vào đâu?"

Vương phu nhân lại chẳng hề để tâm: "Chẳng qua là bọn trẻ con xích mích nhỏ nhặt, quan Huyện bây giờ rảnh đâu mà quản mấy chuyện này."

"Đúng là ông ấy sẽ không quản, nhưng mặt mũi của ta chẳng lẽ không đáng một xu?" Cơn hỏa khí vừa hạ xuống của Vương lão gia lại bốc lên ngùn ngụt: “Bà đúng là đồ đàn bà ngu ngốc, đều do bà chiều hư con cái. Ta bảo gửi nó đi học, bà cứ khăng khăng bắt nó ở nhà tĩnh dưỡng. Có gì mà phải tĩnh dưỡng, nó có bị thương chỗ nào đâu!"

Vương phu nhân lập tức đỏ hoe mắt: "Ông suốt ngày ở bên ngoài du sơn ngoạn thủy, có biết lúc đó con trai nguy hiểm thế nào không? Lang trung đều nói là không cứu được nữa rồi!"

Bà vừa khóc vừa đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp: "Ta gả cho ông bao nhiêu năm nay, sinh con đẻ cái, quán xuyến việc nhà, đến cuối cùng ông lại quay sang trách móc ta. Sao cái số ta khổ thế này! Nếu ông đã chê ta không hiền thục, thì cứ việc viết giấy bỏ vợ đuổi ta về đi!"

Vương lão gia làm sao dám bỏ vợ, chưa nói đến việc trong nhà đều cần phu nhân quán xuyến, chỉ cần ông nhạc phụ Cử nhân của bà ấy còn sống ngày nào, thì người vợ này ông vẫn phải cung phụng t.ử tế!

"Phu nhân nói gì vậy, ta có bao giờ nói bà không hiền thục đâu?"

Vương phu nhân khóc nức nở không thôi: "Lão gia chỉ lo mắng con, nhưng có nghĩ đến chuyện tuy nó sức khỏe không tốt nhưng ngày nào cũng dùi mài kinh sử. Chính vì thế ta mới muốn con nó nghỉ ngơi thêm vài ngày."

Giọng điệu Vương lão gia mềm mỏng đi nhiều: "Được rồi, cứ theo ý phu nhân, cho nó tĩnh dưỡng thêm hai tháng. Con trai nhà ta thông minh, sang năm xuống trường thi, nhất định sẽ đỗ cái Tú tài mang về."

...

Những chuyện về sau, Lục Nhân không thèm xem nữa. Hắn bây giờ chỉ muốn hỏi Khổng Linh Chi một câu: Rốt cuộc trong đầu cô ta chứa bao nhiêu nước mà lại đi cứu cái thứ bỏ đi như vậy?

Hồi đó lúc cô ta cứu hắn ở trên núi, rõ ràng đã do dự tận ba lần!

Dựa vào đâu chứ? Chẳng lẽ hắn không xứng sao? Cái tên họ Vương kia so với hắn, ngay cả một sợi tóc cũng không bằng!

Lục Nhân quay về một tiểu viện khác mà mình thuê, trước tiên dịch dung thành khuôn mặt của Du Bách Thảo, sau đó thay một bộ quần áo màu tối sẫm.

Trước khi vào tiệm thuốc, hắn quan sát một hồi, thấy Du Bách Thảo thật không có ở đó mới chắp hai tay sau lưng, thong thả bước vào.

Dáng điệu cử chỉ y hệt Du Bách Thảo như đúc.

Khổng Linh Chi quả nhiên không phát hiện ra: "Tiền bối, ngài đến rồi ạ. Sơ đồ huyệt vị lần trước ngài dạy, con vẫn chưa thuộc hết."

"Không sao." Lục Nhân vừa mở miệng, giọng nói cũng bắt chước giống hệt: “Lão phu có một câu, muốn hỏi con."

"Ngài cứ nói." Khổng Linh Chi thầm nghĩ, chắc Du tiền bối lại muốn kiểm tra bài cũ đây.

"Khụ, con cảm thấy Lục Nhân là người thế nào?"

Khổng Linh Chi: "???"

Ồ! Hiểu rồi.

Cô lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Độc trên người hắn tốt nhất là nên giải càng sớm càng tốt. Nếu không nội tạng bị độc tố ăn mòn, một khi suy kiệt thì có giải độc cũng vô dụng."

Lục Nhân: "..."

Ta biết ta sắp c.h.ế.t rồi, nhưng các người thật sự không cần ngày nào cũng nhắc nhở ta đâu.

"Ngoài điểm này ra thì sao?"

Khổng Linh Chi lúc này giống hệt sinh viên đại học bị giáo sư gọi tên bất chợt, vắt óc suy nghĩ.

"Phải rồi, trước đó lúc con cứu hắn, phát hiện vết thương của hắn hồi phục cực kỳ nhanh. Điểm này có khả năng liên quan đến võ công của hắn. Thật ra con đã sớm có suy đoán, nội lực có lẽ có thể thúc đẩy quá trình trao đổi chất, có hiệu quả nhất định trong việc duy trì sự ổn định của các loại nội tiết tố trong cơ thể, đẩy nhanh quá trình lành vết thương, tái tạo tế bào..."

Lục Nhân: "???"

Cô đang nói cái tiếng gì vậy? Tại sao ta nghe không hiểu chữ nào cả?

Hắn phát hiện ra đám lang trung này, rõ ràng nói tiếng người, nhưng cứ khiến người ta nghe như vịt nghe sấm, mơ mơ hồ hồ.

"Khoan đã." Thấy người trước mặt nói thao thao bất tuyệt không dừng, Lục Nhân vội ngắt lời: “Không phải về phương diện cơ thể, là cái khác cơ."

Cái khác? Ngoài độc trong người, ngoài vết thương ra thì còn cái gì... À đúng rồi! Bệnh tâm lý!

Khổng Linh Chi không nhịn được vỗ tay cái đét: "Tiền bối đúng là hỏa nhãn kim tinh! Con cứ tưởng ngài không rành về phương diện này chứ."

Cô cứ nghĩ người cổ đại không hiểu gì về bệnh tâm lý, không ngờ vị thần y trước mặt này đến cái đó cũng biết, không hổ danh là thần y, quả thực toàn năng.

Lục Nhân thầm nghĩ, cuối cùng cũng nói vào trọng tâm rồi: "Ở cái tuổi này của lão phu, còn chuyện gì mà chưa từng trải qua? Con cứ nói thẳng, có gì không hiểu lão phu có thể chỉ điểm đôi chút."

Nào, nói cho ta biết đi, một nam t.ử tuấn mỹ phi phàm, ưu tú như trích tiên trên núi Thiên Sơn xuất hiện trước mặt, trong lòng con chẳng lẽ không có chút rung động nào sao?

"Tiền bối thật uyên bác. Con chỉ nhìn ra được tinh thần của hắn có chút vấn đề, nhưng tình hình cụ thể thì không rõ lắm."

Lục Nhân: "???"

"Vấn đề gì?"

"Người khác không hiểu nhưng tiền bối chắc chắn sẽ hiểu. Tinh thần con người là một cỗ máy rất tinh vi, bất kỳ biến hóa nào của môi trường xung quanh cũng có thể dẫn đến biến đổi về tinh thần..."

"Đừng nói mấy cái đó, nói thẳng kết quả đi."

"Hắn có bệnh tâm thần."

"Ý là sao?"

"Chính là... tâm bệnh. Hắn có tâm bệnh. Đừng nhìn bề ngoài hắn tỏ ra vô cùng hào sảng tự nhiên, kỳ thực tâm bệnh của hắn rất nặng."

Da đầu Lục Nhân tê rần!

Cái con lang băm này sao biết hắn có tâm bệnh?

Rốt cuộc cô ả là thần thánh phương nào? Mắt cô ta thật sự không mở Thiên nhãn đấy chứ?

Lục Nhân dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, rất nhanh đã bình tĩnh lại.

"Cái đó... ngoại trừ phương diện này ra, còn gì khác không?"

Còn bệnh gì nữa? Khổng Linh Chi thật sự nghĩ không ra, cô dò xét hỏi: "Nội khoa, ngoại khoa, tâm thần khoa đều nói rồi, còn lại thì chỉ có... nam khoa thôi."

"Cái gì gọi là nam khoa?"

"Thì là... vấn đề ở 'phương diện kia' ấy."

Lục Nhân đầy đầu chấm hỏi, bản năng mách bảo hắn tốt nhất đừng nên đào sâu, nhưng hắn không nhịn được tò mò: "'Phương diện kia' là phương diện nào?"

"Thì là... thận, thắt lưng, năng lực đặc biệt của đàn ông ấy..."

Lục Nhân: "!!!"

"Cô đừng nói nữa!"

"Tiền bối, ngài cảm thấy hắn có vấn đề về phương diện đó sao?" Khổng Linh Chi khiêm tốn cầu giáo, cô quả thực không rõ lắm về mảng này.

"Không có! Tuyệt đối không có!" Giọng của 'Du Bách Thảo' đã lạc đi mấy tông, ánh mắt thâm sâu lại đầy nguy hiểm: “Lão phu bảo đảm, thận của hắn rất tốt, tuyệt đối không có vấn đề!"

"Ồ, ra là vậy. Thế thì con chịu, không nghĩ ra được gì nữa, ngài nói thẳng cho con biết đi."

Lục Nhân hít sâu một hơi: "Lão phu không còn gì để nói nữa, bản lĩnh hiện giờ của con đã khá lắm rồi."

"Đa tạ tiền bối."

"Không dám."

Lục Nhân bước ra khỏi tiệm t.h.u.ố.c với đôi chân nặng trĩu.

Hắn về thay quần áo và tháo mặt nạ ra, sau đó nằm vật xuống đất, đôi mắt vô thần nhìn lên bầu trời.

Không muốn c.h.ế.t chút nào! Phải làm sao đây?

C.h.ế.t thì hắn không sợ, nhưng hắn sợ sau khi c.h.ế.t có kẻ bôi nhọ thanh danh của hắn! Ví dụ như con lang băm kia.

...

Lục Nhân quyết định giải độc. Hắn nhất định phải vượt qua quá trình giải độc gian nan nhất để sống sót!

Nếu thật sự không sống nổi, thì trước khi c.h.ế.t hắn sẽ quỳ xuống cầu xin con lang băm kia ngàn vạn lần đừng đi kể luyên thuyên chuyện của hắn với người khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn