Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 54: Hôm nay là bác sĩ tâm lý

"Ta khinh! Ngươi không tự soi lại cái bộ dạng của ngươi đi. Nhà nào cưới phải con gà mái không biết đẻ trứng cũng phải đuổi đi! Còn đòi tiền à? Sao, ngươi là kỹ nữ trong kỹ viện đấy à, ngủ với con trai ta còn đòi tiền?"

"Bà!" Người phụ nữ tức giận trừng mắt. Bà mẹ chồng trong sân lại chẳng hề nao núng, miệng vẫn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, lời lẽ khó nghe đến mức người xung quanh cũng nghe không nổi.

Có người khuyên can: "Dù sao cũng làm dâu bà ba năm rồi, bà nói năng giữ chút tình nghĩa đi."

"Cút! Ngươi là tình nhân của nó hay sao mà đến đây nói đỡ?" Bà lão chống nạnh: "Ta nói sao nó mãi không sinh được con. Hay là vụng trộm với thằng đàn ông khác..."

Trong sân vọng ra một tiếng ho khan, ngắt lời bà lão.

"Mẹ, cẩn thận lời nói!"

Bà lão lúc này mới nín lại.

Bà ta tiến lên đóng sầm cửa lại: "Cút! Còn không đi, bà già này đ.á.n.h gãy chân ngươi."

Người phụ nữ đứng thất thần trước cửa. Một lát sau, một người đàn ông đi ra. Vẻ mặt người phụ nữ thoáng chút vui mừng, nhưng chưa kịp mở lời, người đàn ông đã dúi vào tay chị ta một cái bọc vải đỏ: "Ba năm không sinh nở, cô đã phạm vào một trong thất xuất (bảy tội bị đuổi của phụ nữ). Dù đi đến đâu, ta hưu cô cũng là hợp lẽ. Chút tiền này cô cầm lấy, coi như nể tình cô bao năm nay cần cù chăm chỉ sống cùng ta."

Người phụ nữ nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Cần cù chăm chỉ sống cùng ngươi? Sao ngươi không nói ta vất vả cực nhọc nuôi ngươi ăn học? Ngươi đây là thấy mình sắp phất lên rồi, nghĩ mình sắp thi đỗ tú tài, nên mới muốn hưu ta đúng không?"

Người đàn ông nhíu mày: "Nếu cô có thể mang thai, ta sao lại hưu cô? Nhà ta mấy đời độc đinh, dù ta không nỡ, nhưng vì hương hỏa không thể đứt đoạn, ta cũng chỉ đành hưu cô."

Người phụ nữ nhìn hắn thật sâu, sau đó quay người bỏ đi.

...

Lâm thị nghe mà lòng đau như cắt, ôm chặt con gái không buông: "Linh Chi à, mẹ thật muốn cả đời này chăm sóc cho con."

Bà vừa chứng kiến chuyện nhà họ Giả, bây giờ lại thấy cảnh này. Xem ra dù là gả đi hay kén rể, đều có thể gặp phải hạng đàn ông vô tình bạc nghĩa. Đến lúc đó bà không còn nữa, con gái bà một mình trên đời, biết phải làm sao?

Trái tim bà như ngâm trong nước đắng. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng lại đổ lỗi cho người chồng đã khuất.

"Đều tại cha con! Đi sớm như vậy, bỏ lại hai mẹ con ta côi cút. Nếu ông ấy còn sống, hôn sự của con đã chẳng phải lo."

Khổng Linh Chi vỗ nhẹ lưng mẹ an ủi: "Mẹ, đừng lo lắng, con sẽ trở nên mạnh mẽ, đến lúc đó không ai có thể làm tổn thương con được."

Mắt Lâm thị ngấn lệ: "Còn không mau đi đọc sách! Lại lười biếng rồi. Cha con hồi trẻ còn chăm chỉ hơn con nhiều, ngày nào cũng đọc y thư đến nửa đêm."

...

Khổng Linh Chi cũng không đọc sách được bao lâu, buổi sáng đã bị làm phiền.

Một thiếu niên trạc tuổi cô bước vào tiệm thuốc, tay xách một con gà: "Khổng... Khổng lang trung."

Thiếu niên cúi đầu: "Con gà này... cho cô bồi bổ."

Lâm thị vừa thấy cậu ta bèn lạnh mặt: "Chúng ta không dám ăn đồ nhà họ Hàn các người đâu."

Hàn? Nghe thấy họ này, Khổng Linh Chi đại khái biết được lai lịch của thiếu niên này.

Lúc cha Khổng chưa qua đời, Khổng Linh Chi có một mối hôn sự, chính là với con trai thứ hai của nhà họ Hàn chủ tiệm vải.

Vốn dĩ điều kiện nhà họ Hàn tốt hơn, nhưng cha Khổng từng cứu mạng cha Hàn, nên mới định ra hôn ước này.

Có điều, sau khi cha Khổng qua đời chưa đầy ba tháng, nhà họ Hàn đã vội vã đến cửa từ hôn, lời lẽ cũng rất khó nghe, mỉa mai châm chọc, cạnh khóe đủ điều. Lâm thị đã phải chịu không ít ấm ức.

"Ngươi mang đồ về đi!" Lâm thị chắn trước mặt con gái: "Hai nhà đã hủy hôn ước, từ nay về sau không liên quan gì đến nhau. Sau này ngươi đừng bao giờ xuất hiện ở nhà ta nữa!"

Thiếu niên là người thật thà, chất phác. Cậu ta ngẩng đầu nhìn Khổng Linh Chi, mấp máy môi, nhưng cuối cùng không nói gì.

Đợi cậu ta đi rồi, Lâm thị cầm cây phất trần phủi khắp nơi, như thể cậu ta mang đến bao nhiêu bụi bẩn.

Phủi một hồi, bà thăm dò hỏi con gái: "Con gái, con còn nhớ nó không?"

Khổng Linh Chi làm gì có ấn tượng gì, cô lắc đầu.

"Vậy thì tốt! Nó không phải thứ tốt đẹp gì đâu. Sau này nếu có gặp nó, thì tránh xa ra, biết chưa?"

"Vâng, con nghe lời mẹ."

...

Khổng Linh Chi cứ tưởng chuyện này thế là xong, ai ngờ mấy hôm sau, thiếu niên kia nhân lúc Lâm thị không có nhà, lén lút vào tiệm thuốc.

"Linh Chi muội muội." Tay cậu ta cầm một cây kẹo đường hình người: "Cho muội này. Trước đây muội thích ăn kẹo đường hình người nhất."

"Xin lỗi, bây giờ ta không thích ăn nữa."

Thiếu niên sững sờ: "Vậy sao? Vậy bây giờ muội thích ăn gì?"

"Ngài đến khám bệnh ạ?"

"Không phải, ta chỉ là... lo lắng cho muội..."

"Không dám làm phiền."

"Ta..." Thiếu niên cúi đầu: "Ta biết nhà họ Hàn có lỗi với muội, muội trách ta cũng là phải. Nhưng dù sao chúng ta cũng coi như lớn lên cùng nhau, cho dù không làm vợ chồng được, thì làm huynh muội cũng được chứ?"

Tâm trạng Khổng Linh Chi không tốt lắm. Mở tiệm thuốc, người đến khám bệnh thì ít, mà người mắc bệnh nặng thì nhiều.

Đây là cái loại "trà xanh" gì vậy? Đã lớn lên cùng nhau, ta làm cha ngươi được không? Nhưng thân là một "nô lệ tư bản" tiêu chuẩn, cô xưa nay có lời gì cũng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, ngoài mặt vẫn phải cố gắng giữ nụ cười.

"Xin lỗi, chúng ta không có quan hệ huyết thống, cách xưng hô huynh muội là vô căn cứ. Nếu không khám bệnh, mời ngài rời đi cho. Lát nữa mẹ ta về rồi."

"Muội sợ mẹ muội đ.á.n.h ta à?" Mắt thiếu niên sáng lên: "Muội cũng lo lắng cho ta sao?"

"Không phải. Ta sợ mẹ ta nhìn thấy ngươi lại buồn bực." Khổng Linh Chi cười giả lả: "Mẹ ta tuổi đã cao, xin ngươi thương tình tấm lòng hiếu thảo này của ta, đừng xuất hiện ở nhà ta nữa."

Thiếu niên lộ vẻ mặt như bị đả kích nặng nề. Cậu ta si ngốc nhìn Khổng Linh Chi: "Chúng ta thật sự không thể... Thôi được rồi, ta hiểu rồi."

...

Thiếu niên đi rồi, Giả tiểu thư lại tới.

Đối phương cũng không phải đến khám bệnh. Chị ta ngồi xuống bèn bắt đầu kể chuyện nhà mình cho Khổng Linh Chi nghe.

Khổng Linh Chi: Thôi được rồi, bác sĩ tâm lý cũng là bác sĩ. Hôm nay mình đóng vai phòng khám tâm lý vậy.

"Cha ta ra ngoài làm ăn rồi, phải hai tháng nữa mới về. Trong nhà chỉ có ta và phu quân. Ta cũng không có tỷ muội nào thân thiết, nên đành qua đây nói chuyện với cô."

"Dù sao ta cũng không có việc gì."

"Khổng cô nương, làm sao cô học được y thuật vậy? Ta trước đây cũng từng thử học cha làm ăn, nhưng ta xem sổ sách mãi không hiểu."

Khổng Linh Chi thở dài: "Thì cứ cố mà học thôi, có cách nào đâu. Ta còn trông vào cái nghề này để kiếm cơm. Chỉ cần học không c.h.ế.t thì cứ học đến c.h.ế.t thôi."

Tiểu Dung đứng sau lưng Giả tiểu thư bật cười: "Nghe cô nói, còn khổ hơn cả đi học chữ ấy nhỉ?"

"Haizz, học y khổ lắm. Bao nhiêu là môn: Nội khoa, Ngoại khoa, Tâm thần khoa, Phụ khoa, Nhi khoa, Virus khoa... một môn cũng không thể thiếu. Còn đủ các loại thử nghiệm lâm sàng..."

Dù cô không phải sinh viên y, nhưng cũng từng xem qua mấy mẩu chuyện cười trên mạng, biết học y vất vả đến mức nào.

Giả tiểu thư lộ vẻ nghi hoặc: "Nếu đã khó như vậy, sao cô còn học làm gì? Tìm một tấm chồng gả đi là được rồi?"

Khổng Linh Chi hỏi lại: "Giả tiểu thư... tỷ đã tự mình kiếm tiền bao giờ chưa?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn