Khổng Linh Chi ngáp một cái. Tiểu đồng lại nói thêm gì đó, cô cũng chẳng nghe rõ.
Một lúc lâu sau, tiểu đồng sốt ruột: "Rốt cuộc cô muốn thế nào? Một đứa con gái mồ côi cha, thiếu gia nhà ta chịu hạ cố đoái hoài đến cô vài phần, cô còn không biết điều mà nhận lấy?"
Khổng Linh Chi cười khẩy: "Thể diện của thiếu gia nhà ngươi đáng giá mấy đồng? Mạng của hắn ta mới đáng giá ba mươi quan, tính trung bình ra, cái mặt của hắn cũng chỉ đáng giá mấy trăm văn. Ta dù sao cũng có một cái tiệm thuốc, lẽ nào vì mấy trăm văn mà không coi mình là người nữa?"
"Cô... cô dám sỉ nhục thiếu gia nhà ta..."
Khổng Linh Chi đột nhiên quát lớn: "Là nhà các ngươi vẫn luôn sỉ nhục ta!" Cô đứng thẳng người dậy: "Ta sớm đã thề trước mặt mọi người, đời này tuyệt đối không bước vào cửa nhà họ Vương các ngươi. Bây giờ ngươi lại muốn ép ta trái lời thề sao? Ngươi muốn ta bị sét đánh, c.h.ế.t không yên lành à?"
Tiểu đồng bị khí thế của cô làm cho sững sờ, lùi lại một bước, lại không cẩn thận đụng phải người nào đó.
Cậu ta đang định chửi, vừa quay đầu lại thấy người đó, lập tức sợ đến chân mềm nhũn: "Huyện... Huyện lệnh đại nhân! Lão gia!"
Khổng Linh Chi bước ra, hành lễ với huyện lệnh: "Có lỗi vì không ra đón từ xa, mong ngài thứ tội."
Huyện lệnh mặt mày tươi cười, quay sang nói với người bạn bên cạnh: "Đứa nhỏ này tuy số phận lận đận, nhưng lại có thể thân là nữ nhi mà gánh vác gia nghiệp, kế thừa di chí của phụ thân, đúng là một đứa trẻ ngoan."
Vương tú tài gật đầu: "Đại nhân nói rất phải. Đứa trẻ ngoan như vậy, cũng khó trách khiến cho thằng con nhà ta trằn trọc thao thức, ngày nhớ đêm mong."
Huyện lệnh cười lớn: "Chính là Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu!"
Khổng Linh Chi mỉm cười. Cầu cái đầu nhà ngươi!
Lần trước huyện lệnh đột nhiên thu thuế, chính là do lão tú tài nhà ngươi giật dây đúng không? Cứ chờ đấy, sớm muộn gì có ngày, lão nương đây sẽ chữa hết bệnh nặng cho cả nhà các ngươi.
Cô không đáp lời, hai người kia dĩ nhiên cũng không thể cứ nói mãi những lời ảnh hưởng đến danh tiết nữ nhi.
Huyện lệnh hắng giọng: "Bản quan đến mua ít t.h.u.ố.c mỡ. Đám sai nha ngày thường vất vả, khó tránh khỏi va chạm, xây xát."
"Đại nhân đúng là yêu dân như con!" Khổng Linh Chi tỏ ra nhiệt tình hết mức: "Gần đây ta vừa hay bào chế được một ít t.h.u.ố.c mỡ trị vết thương do té ngã, đ.á.n.h đập, có tác dụng hoạt huyết hóa ứ, thanh nhiệt giảm đau, tiêu sưng cầm máu, hiệu quả vô cùng rõ rệt."
Vừa nói, cô vừa lấy ra mấy hũ t.h.u.ố.c từ trong tủ.
"Ồ? Tốt như vậy sao, cho bản quan mười hũ."
Thuốc trị thương rẻ tiền thời nay thường được đựng trong hũ gỗ, loại đắt tiền hơn thì dùng bình sứ.
Vừa thấy cô lấy cái hũ gỗ ra, huyện lệnh bèn đòi mười hũ. Dù sao cũng không phải ông ta dùng, mua về phát cho đám sai nha, càng rẻ càng tốt.
Khổng Linh Chi: "Thật không may, ta chỉ còn năm hũ thôi. Ngài có thể đặt trước, đợi ta bào chế xong sẽ mang qua."
"Cũng được. À phải rồi, t.h.u.ố.c của cô bao nhiêu tiền một hũ?"
"Một trăm văn!"
Bán cho dân thường là năm mươi văn, bán cho huyện lệnh dĩ nhiên phải nhân đôi.
Tay cầm tiền của huyện lệnh khựng lại: "Vậy... lấy năm hũ này thôi."
Vương lão gia đứng bên cạnh thầm cười khẩy. Cười cho sự ngu xuẩn của Khổng thị này. Vì muốn kiếm tiền mà bán đắt như vậy, ai thèm mua t.h.u.ố.c của nó? Một trăm văn có thể đến nhà họ Lý mua loại tốt hơn rồi.
"Vương tú tài, ngài có mua t.h.u.ố.c mỡ không ạ?"
Vương lão gia: "Ta cũng muốn mua, nhưng không phải cô hết rồi sao?"
Khổng Linh Chi nhanh như chớp lại lấy ra hai cái bình sứ từ trong tủ thuốc.
"Đây là loại nâng cấp ạ, dùng t.h.u.ố.c tốt hơn, d.ư.ợ.c hiệu cũng tốt hơn." Khổng Linh Chi ân cần dâng lên: "Theo ta thấy, đám sai nha dùng loại hũ gỗ là đủ rồi. Ngài là tú tài lão gia, dĩ nhiên phải dùng loại tốt hơn một chút."
Thực tế, công thức đều giống nhau, chỉ là t.h.u.ố.c trong bình sứ có thêm cánh hoa, màu sắc đẹp hơn một chút, có mùi thơm thoang thoảng.
Rơi vào thế khó xử, mặt Vương lão gia nhăn nhó, đành phải hỏi: "Loại bình sứ này của cô... bao nhiêu tiền một bình?"
"Năm trăm văn."
Bán cho nhà họ Vương các ngươi, dĩ nhiên phải... siêu cấp nhân đôi!
Giọng Vương lão gia cao vút lên: "Thuốc gì mà những năm trăm văn? Cô không phải là cố tình lừa ta đấy chứ?"
"Sao ngài lại nói vậy?" Khổng Linh Chi lập tức rút nút gỗ ra: "Nó đắt dĩ nhiên có lý do của nó. Giữa chúng ta lại không có thâm thù đại hận gì, lẽ nào ta lại lấy đồ một trăm văn bán cho ngài năm trăm văn sao?"
Vương lão gia thầm nghĩ, lão phu cũng muốn xem xem, đều là t.h.u.ố.c mỡ trị vết thương do té ngã, đ.á.n.h đập, thì có thể khác nhau chỗ nào.
Khổng Linh Chi ra bàn án tìm một cái thìa gỗ nhỏ, đưa cho Vương lão tú tài.
"Ngài tự mình múc một ít ra tay thử xem. Rồi so sánh với loại hũ gỗ của huyện lệnh, khác biệt cực lớn."
Vương lão gia múc một ít ra tay, quả nhiên ngửi thấy một mùi hương hoa thanh khiết.
Mùi hương này vô cùng dịu nhẹ, hòa quyện với mùi d.ư.ợ.c liệu, tạo thành một hương vị đặc biệt.
Huyện lệnh cũng ngửi thấy mùi thơm. Ông mở hũ gỗ của mình ra, để Vương lão gia múc một ít.
So sánh hai loại, vô cùng rõ ràng.
Một loại màu vàng sẫm, còn có thể thấy bã t.h.u.ố.c thô ráp, mang theo mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt. Một loại màu vàng pha hồng, vô cùng mịn màng, hương thơm tươi mát tự nhiên.
Ngay cả huyện lệnh cũng có chút muốn mua cái bình sứ này.
Mang về tặng phu nhân cũng không tồi. Nhưng ông vừa mới mua hũ gỗ, không tiện lại mua bình sứ cho mình dùng, bèn nghĩ bụng vài hôm nữa cho người qua mua.
Vương lão gia do dự một lát, cuối cùng vẫn móc tiền ra mua.
...
Khổng Linh Chi tươi cười cung kính tiễn hai người ra cửa.
Vừa quay đầu lại, cô bèn đưa tiền cho Lâm thị: "Mẹ! Tối nay chúng ta hầm canh gà ăn!"
Hai người họ đều đưa bạc vụn. Lâm thị vui vẻ cất đi: "Không ngờ t.h.u.ố.c mỡ này kiếm được nhiều vậy. Mai mẹ lại phụ con nghiền thuốc, chúng ta làm thêm ít nữa."
...
Bên kia, huyện lệnh trở về huyện nha, phát t.h.u.ố.c mỡ cho đám sai nha, không ngoài dự đoán nhận được sự cảm kích của mọi người. Sư gia còn tâng bốc ông suốt một khắc đồng hồ, lời lẽ không hề trùng lặp.
Còn Vương lão gia về đến nhà thì tâm trạng không tốt như vậy. Càng nghĩ càng thấy t.h.u.ố.c mỡ này quá đắt, hai cái bình nhỏ mà những một lạng bạc, đúng là như ăn cướp.
Khổ nỗi, trước mặt huyện lệnh, ông ta không tiện nói lời khó nghe với người có ơn cứu mạng con trai mình.
...
Khổng Linh Chi mang một hũ t.h.u.ố.c mỡ qua biếu Trương đại tẩu. Đến khi tên tiểu đồng kia lại mò đến cửa, Trương đại tẩu bèn đứng chặn trước cửa tiệm thuốc, không cho cậu ta vào.
Cậu ta định lách qua, nhưng bà cố tình chắn đường.
"Vị đại nương này, ta muốn vào tiệm thuốc."
Trương đại tẩu chống nạnh: "Ngươi có bệnh à?"
"Bà nói chuyện kiểu gì vậy?" Tiểu đồng ngày nào cũng đến tiệm t.h.u.ố.c tặng quà mà không được, vốn đã thấy xui xẻo, bây giờ nghe câu này lập tức nổi giận.
"Ngươi không có bệnh thì đến tiệm t.h.u.ố.c làm gì?"
"Ta mang quà đến cho Khổng lang trung."
Trương đại tẩu đ.á.n.h giá cậu ta: "Thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhà ngươi, cũng học đòi lấy lòng con gái nhà người ta rồi à?"
"Bà nói ai?" Tiểu đồng đại nộ: "Mụ đàn bà chanh chua này, tưởng đây là nhà bà chắc? Tránh ra!"
Trương đại tẩu ưỡn ngực, c.h.ử.i như tát nước: "Đồ con trai không biết xấu hổ..."
Bà c.h.ử.i khiến tiểu đồng ngây người, cứng họng không đáp lại được, mặt càng lúc càng đỏ.
Có hàng xóm nghe tiếng ồn ào chạy ra xem náo nhiệt.
Trương đại tẩu c.h.ử.i một hồi: "Đã không khám bệnh, thằng ranh con nhà ngươi đến đây làm gì?"
"Ta đã nói rồi, ta đến tặng quà!"
"Muốn tặng quà thì bảo mẹ ngươi đến! Ngươi mới mấy tuổi? Đợi lông mày mọc đủ rồi hẵng nghĩ đến đàn bà!"
"Ai nghĩ đến đàn bà?" Tiểu đồng tức giận đến xấu hổ: "Ai thèm để ý đến con mụ xấu xí Khổng thị đó?"
"Ngươi không để ý thì ngươi tặng quà làm gì?"
"Ta... ta là tặng thay người khác!"