Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 40: Giang công tử thích lo chuyện bao đồng

"Người khác hỏi, lão phu dĩ nhiên sẽ nói không có. Việc con cái là do trời định, phàm nhân sao có thể trái ý? Nhưng... nếu cô muốn biết, lão phu cũng có thể dạy cô."

Khổng Linh Chi kinh ngạc: "Thật sự có phương t.h.u.ố.c đó à?"

Thời hiện đại thì có thể dùng công nghệ, nhưng ở thời cổ đại này, sao có thể làm được? Không thể nào!

"Chỉ cần một thang t.h.u.ố.c phá t.h.a.i là được." Du Bách Thảo cười cười: "Chẩn ra là con gái thì phá đi, rồi lại m.a.n.g t.h.a.i tiếp, kiểu gì chẳng có lúc trúng con trai. Nếu thật sự không thể m.a.n.g t.h.a.i con trai, vậy chỉ có thể trách mệnh hắn không tốt."

Khổng Linh Chi:...

Cũng... là một cách.

Lục Nhân ôm tay, trêu chọc con thỏ trong lồng: "Nếu thật sự có bí phương đó, đương kim thánh thượng đã chẳng nhiều con gái hơn con trai."

Khổng Linh Chi bèn kể lại chuyện con gái Chu lão tú tài hôm qua đến tìm bí phương sinh con trai.

"Gần đây cô đang nghiên cứu độc vật à? Hay là để lão phu ngồi khám thay cô vài ngày."

"Vậy... phiền ngài quá."

"Không sao." Dù sao ông đến chỗ nào cũng chữa bệnh cho người ta, bây giờ có sẵn tiệm thuốc, không cần ông phải ra ngoài tìm chỗ, cũng tiện.

Trong sân, Khổng Linh Chi đã chiết xuất độc tố từ mười loại độc vật cô thu thập được. Có loại thì giã nát lá lấy nước, có loại là nhựa của cây...

Cô dùng mười cái chai nhỏ, chai lọ trong nhà đều dùng hết. Cô phải nhờ Lâm thị mua thêm về, Lâm thị dĩ nhiên đồng ý.

Khổng Linh Chi trước tiên nấu một ít t.h.u.ố.c giải, sau đó bắt một con thỏ, tẩm một loại độc tố lên cỏ khô rồi đút cho thỏ. Nhưng con thỏ dường như ngửi thấy mùi, nhất quyết không chịu ăn. Cô đành phải banh miệng nó ra nhét vào.

Đợi con thỏ ăn xong cỏ khô, không bao lâu sau, nó bắt đầu sùi bọt mép, cơ thể co giật. Khổng Linh Chi vội vàng kiểm tra tình trạng của nó, kiểm tra xong bèn đổ t.h.u.ố.c giải ra đút cho nó.

Đơn t.h.u.ố.c giải này vẫn là do hệ thống cung cấp, nếu không, mỗi lần thí nghiệm cô lại độc c.h.ế.t một con vật nhỏ, nhà có núi vàng cũng không đủ xài.

Con thỏ nhanh chóng dịu lại, không còn co giật nữa, nhưng vẫn ủ rũ không yên, nằm bẹp một chỗ, không động đậy.

Khổng Linh Chi lấy sổ ra ghi chép.

Độc vật số 1, triệu chứng: k*ch th*ch đường hô hấp, cũng làm tổn thương hệ thần kinh...

Vẫn chưa xong, cô tiếp tục làm y như vậy với con thỏ thứ hai. Con thỏ uống t.h.u.ố.c giải xong, mệt mỏi nằm th* d*c, bốn chân gần như nhũn ra.

Khổng Linh Chi ghi chép.

Độc vật số 2, triệu chứng: Chủ yếu k*ch th*ch dạ dày, đường ruột. Uống vào sẽ nôn mửa, tiêu chảy...

Lục Nhân nhìn hai con thỏ, tựa như thấy được tương lai bi t.h.ả.m của mình, không khỏi lùi lại mấy bước.

Sợ hãi!

...

Lâm thị đang ở ngoài phố mặc cả với người bán hàng, cuối cùng cũng mua được một tấm vải có màu đẹp, chất vải tốt với giá ưng ý.

Trên đường về, bà thầm tính toán, tay nghề nấu rượu độc đáo này của con gái cũng đủ nuôi sống hai mẹ con rồi. Sau này dù không làm lang trung, mở một cái quán rượu bán rượu cũng được.

Chai lọ mua về dùng không hết thì dùng để đựng rượu, tóm lại là không lãng phí.

Vả lại dạo này cũng kiếm được chút tiền, trời càng lúc càng nóng, bà phải may thêm cho con gái vài bộ đồ lót bên trong. Quần áo mặc ngoài thì đợi tích cóp thêm chút tiền nữa. Số tiền nhà họ Vương đưa, bà không định động đến, đó là tiền để dành chữa sẹo cho con gái.

Nếu con gái không chịu chữa, thì để dành làm của hồi môn cho nó, tóm lại là không được đụng vào.

Về đến tiệm thuốc, bà thấy vị Du lão tiên sinh kia đang bắt mạch cho người ta.

Trong lòng bà chợt nảy ra một ý, bà lẳng lặng đi pha một ấm trà nóng, lại lén lấy một chai rượu mà con gái "nấu" được.

Du Bách Thảo chẩn mạch xong: "Cô m.a.n.g t.h.a.i con gái."

Người phụ nữ đối diện lập tức lộ vẻ thất vọng, sau đó, chị ta tha thiết hỏi: "Ngài... có bí phương sinh con trai không? Nhà chồng ta mong con trai mấy năm rồi. Ta đã sinh một đứa con gái, không thể sinh con gái nữa."

Du Bách Thảo hành y nhiều năm, yêu cầu thế này ông gặp nhiều rồi.

"Nếu cô không muốn đứa bé này, lão phu có thể kê cho cô một thang thuốc, bỏ nó đi là được."

"Không thể... biến nó thành con trai được ạ?"

Du Bách Thảo nói: "Nó đã đầu t.h.a.i vào bụng cô rồi, làm sao biến thành con trai được?"

"Sao số ta lại khổ thế này!" Người phụ nữ không ngừng rơi lệ: "Mẹ ta khi trước cũng không sinh cho ta một đứa em trai, bây giờ ta lại cũng không sinh được con trai. Lẽ nào tổ tiên nhà ta đã làm chuyện gì thất đức sao?"

Chu lão tú tài đứng đợi bên cạnh nhíu mày: "Khóc cái gì? Thai này không được thì m.a.n.g t.h.a.i đứa khác. Cô tuổi còn trẻ, kiểu gì chẳng sinh được con trai."

"Cha! Con thì có thể sinh tiếp, nhưng chàng ấy không đợi được! Chàng nói nếu con không sinh được con trai, chàng sẽ nạp thiếp!"

Lão tú tài thở dài: "Nhà chồng con độc đinh một mạch, cũng không có huynh đệ tỷ muội, sao mà không vội được."

"Còn không phải tại cha lúc trước cứ ép con gả cho hắn, nói gì mà nhà vừa làm ruộng vừa đọc sách. Nếu lúc trước con gả vào nhà đông người, cũng đâu đến nỗi gấp gáp thế này."

Người phụ nữ không nhịn được quay sang oán trách cha mình, khóc không ngừng.

Lão tú tài mắng: "Đồ ngu! Ngươi là vợ cả, ngươi bao năm nay lo liệu cho nó, hiếu thuận cha mẹ nó, có công lao ở đó, nó dám không nghe ngươi à?"

Người phụ nữ vẫn khóc: "Hắn là đàn ông, con có quản nhiều thế nào, chẳng lẽ quản được cả chuyện hắn ngủ ở đâu sao? Lỡ như hắn mua một ngoại thất ở bên ngoài, thật sự sinh được con trai, chẳng lẽ con còn cản được đứa bé đó nhận tổ quy tông à?"

Du Bách Thảo yên lặng lắng nghe cha con họ cãi nhau, không nói một lời.

Còn Lục Nhân có chút nghe không nổi nữa, bèn bước ra, hắng giọng: "Hai vị, hay là nghe ta khuyên một câu. Nếu người đàn ông đó đã có ý nạp thiếp, thì cản cũng không cản được, chi bằng... hòa ly. Cô mang theo của hồi môn về nhà mẹ..."

Hắn còn chưa nói dứt câu đã bị hai cha con mắng xối xả.

"Đồ nhãi ranh vô tri! Dám xía vào chuyện nhà người khác?"

"Ngươi có bệnh à? Tự dưng khuyên ta hòa ly với chồng, ngươi có ý đồ gì?"

Lục Nhân bị mắng đến không nói được lời nào. Du thần y cúi đầu che giấu nụ cười.

Một lúc sau, hai cha con rời đi. Lục Nhân thở phào, ngồi phịch xuống ghế: "Đáng sợ quá."

Phụ nữ đúng là quá đáng sợ.

Rõ ràng là tự bà ta oán trách chồng mình, hắn nói đỡ cho bà ta, lại còn bị mắng.

Du thần y cười phá lên: "Ha ha ha! Sớm đã biết Giang công t.ử thích lo chuyện bao đồng, không ngờ chút chuyện vặt này cũng muốn quản..." Ông vuốt râu, tò mò đ.á.n.h giá người đối diện.

Ông vừa bắt mạch là đã nhận ra người đối diện. Người này mấy năm gần đây nổi danh trong giang hồ.

Thuật dịch dung thần sầu quỷ khốc, khinh công phiêu dật như tiên, cộng thêm cái tính thích lo chuyện bao đồng, thích hóng hớt, người trong giang hồ gần như ai cũng biết hắn.

Du thần y cũng không ngoại lệ. Có lần ông được mời đến một môn phái lớn chữa bệnh.

Giữa chừng lại xảy ra một vở kịch lớn. Con trai của chưởng môn lại không phải là con ruột. Mọi người cứ tưởng vợ chưởng môn không chung thủy, ai dè bà vợ vạch trần ngay tại chỗ, chưởng môn là bị hoạn bẩm sinh, bao nhiêu năm nay bà ta đều phải ở vậy.

Còn về đứa con trai, là do chưởng môn tìm một gã trai trẻ tuấn tú, đ.á.n.h ngất rồi khiêng vào phòng phu nhân, mới có được. Vợ chồng họ sớm đã bàn bạc xong xuôi.

Mà gã trai trẻ tuấn tú... bằng tuổi chưởng môn kia, bây giờ... đã là chưởng môn của một môn phái khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn