Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 36: Thu thập độc vật

Lục Nhân vừa nghĩ đến chuyện Khổng lang trung tốt bụng cứu người, lại bị người ta đến cửa lấy danh nghĩa báo ơn để "nạp thiếp", trong lòng bèn thấy lợm giọng.

Giống như Khổng lang trung đã nói, đưa tiền là cách báo ơn tốt nhất. Nếu cảm thấy chưa đủ, có thể đưa thêm.

May mà Du thần y không trêu chọc hắn nữa.

...

Lúc này, Khổng Linh Chi đang thu dọn hành trang, chuẩn bị lên núi hái thuốc.

Lâm thị vô cùng không nỡ, rất muốn khuyên con gái đừng đi hái t.h.u.ố.c nữa. Bây giờ nhà đã có tiền, cứ bỏ tiền ra mua là được rồi, phải không?

Khổng Linh Chi đành phải an ủi bà, nói rằng mình phải tự tay hái t.h.u.ố.c mới có thể phân biệt d.ư.ợ.c tính tốt hơn.

Thực ra, cô lên núi là định hoàn thành nhiệm vụ "Độc thuật sơ cấp".

Nhiệm vụ yêu cầu thu thập mười loại độc tố khác nhau, phân tích tính trạng của chúng và biểu hiện của động vật sau khi trúng độc.

Vì vậy, ngoài việc tìm độc vật, cô còn phải mua hai con thỏ rừng về để làm thí nghiệm.

Chứ bảo cô tự đi bắt thì... không thể nào, kiếp này cũng không bắt nổi.

Thu dọn hành lý xong, Khổng Linh Chi lại dặn dò Lâm thị vài câu, lúc này mới gùi sọt lên núi.

...

Tiết trời càng lúc càng oi bức, trên núi cũng oi ả vô cùng. Khổng Linh Chi dựa theo ghi chép trong sổ tay của cha Khổng để lại, từng chút một tìm kiếm.

Cả buổi sáng, cô chỉ tìm được ba bốn cây hoa có độc. Loại hoa này tên là "Hoa Lồng Đèn, cũng có thể dùng làm t.h.u.ố.c trị bệnh, nhưng lá của nó thì có độc.

Ngược lại, côn trùng độc thì tìm được không ít. Có vài loại trùng độc phải còn sống mới lấy được độc tố, nên Khổng Linh Chi đã chuẩn bị sẵn một cái lồng đan hình cầu để đựng chúng.

Lồng đan thoáng khí, côn trùng ở bên trong sẽ không bị ngạt c.h.ế.t.

Cô còn gặp phải một con rắn độc, nhưng không dám bắt... Cô ngoan ngoãn lùi xa ba thước, đợi con rắn bò qua, lúc này mới tiếp tục hái thuốc.

Đã lâu không được thư giãn như vậy, Khổng Linh Chi hoàn toàn quên mất thời gian.

Mãi đến khi ăn hết lương khô mang theo trên núi, cô mới gùi một sọt đầy ắp xuống núi.

Lâm thị ở nhà ngóng mòn cả mắt, lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên. Vừa hay trưa hôm đó, lại có người đến cửa mua thuốc.

Bà nào biết mấy thứ này: "Thật xin lỗi, con gái ta lên núi hái t.h.u.ố.c rồi, cô nương qua tiệm t.h.u.ố.c khác xem sao."

Cô nương trẻ tuổi kia có vẻ vội vàng: "Khi nào Khổng lang trung về ạ?"

"Cái này... con bé mang theo lương khô ba ngày, chắc tối mai là ăn hết."

"Bà không thể kê tạm ít t.h.u.ố.c được ạ?" Cô nương kéo tay Lâm thị cầu khẩn: "Mẹ cháu không được khỏe, đau bụng. Chồng bà và con gái bà đều là lang trung, chắc chắn bà cũng biết khám bệnh mà phải không?"

Lâm thị vội xua tay: "Không được, ta thật sự không biết gì hết. Lỡ ăn vào có mệnh hệ gì, tiền mất tật mang, làm lỡ bệnh tình của mẹ cô thì biết làm sao?"

"Dạ thôi, vậy đợi Khổng lang trung về cháu lại qua."

"Được, được."

Tiễn cô gái đi, Lâm thị đóng sầm cửa tiệm t.h.u.ố.c lại, chuyển sang mở cửa sân sau, ngồi ở thềm cửa nghe hàng xóm láng giềng nói chuyện phiếm.

Mấy người phụ nữ đang túm tụm ở đầu hẻm, rôm rả bàn tán, chủ đề chính là Khổng Linh Chi.

"Ta thấy con bé nhà họ Khổng chắc không định lấy chồng rồi."

"Thế nó định ở vậy à?"

"Hình như cũng không phải. Ta đoán, có khi nó muốn kén rể ở."

"Nhà nó có gì đâu mà đòi kén rể, ai thèm ở?"

"Chứ còn gì nữa. Hồi trước nhà họ Vương tốt bụng muốn nạp nó vào cửa, nó sống c.h.ế.t không chịu, cũng chẳng biết là làm giá hay tự ti mặc cảm. Giờ có muốn vào, cũng không còn cơ hội nữa."

Một phụ nữ trẻ tuổi, dung mạo có phần xinh đẹp đột nhiên lên tiếng: "Chưa chắc đâu."

"Sao lại nói vậy?"

"Bữa trước ta tận mắt thấy Vương đại thiếu gia đến tiệm t.h.u.ố.c tìm nó. Hai người đó ở trong tiệm nói chuyện một lúc lâu."

"Ối chà! Chẳng lẽ nó được kiệu tám người khiêng rước vào cửa thật à?"

Lâm thị nghe mà tức sôi gan, bà quay vào nhà xách nửa thùng nước vo gạo, rồi đạp cửa xông ra, hắt thẳng về phía mấy người phụ nữ.

"Á!"

Mấy người vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị dính nước bẩn.

"Lâm thị!" Người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp kia tức giận nhất: "Bà làm gì vậy hả? Không có mắt à? Mắt có bệnh sao không bảo con gái bà chữa cho?"

Mấy người phụ nữ khác cũng hùa vào nói mát:

"Đã nói rồi, đàn bà con gái thì biết chữa bệnh gì?"

"Chậc chậc, cả ngày lộ mặt ra ngoài, cũng chẳng biết là chữa bệnh, hay là xem người..."

Lâm thị đanh mặt, ánh mắt hung dữ trừng trừng nhìn họ, cho đến khi mấy người kia im bặt, bà mới hừ lạnh một tiếng: "Giờ ta chỉ có một đứa con gái, nó là mạng sống của ta. Ai mà còn dám nói bậy, đừng trách ta liều cái mạng già này, cũng phải cho kẻ đó một bài học!"

Mấy người kia lập tức có chút sợ hãi, đồng thời cũng thấy chột dạ.

"Bà dám làm gì ta?" Vẫn là người phụ nữ xinh đẹp kia đứng ra cãi: "Bà dám đụng một ngón tay vào ta, ta sẽ cho bà..."

"Bà muốn mẹ ta thế nào?" Khổng Linh Chi sa sầm mặt bước ra.

Trên lưng cô vẫn là cái gùi đầy thảo dược, tay xách một cái lồng đan, có thể thấy loáng thoáng lũ côn trùng bên trong, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng kêu.

Người phụ nữ bị dọa giật nảy mình, lùi lại hai bước. Có lẽ cảm thấy mất mặt, ả ta bực bội mắng: "Xấu c.h.ế.t đi được! Đã xấu thế còn ra đường hù người ta, đúng là không biết xấu hổ."

Khổng Linh Chi lắc lắc cái lồng trong tay: "Ngươi có biết trong này là gì không?"

"Hừ, mấy con bọ xấu xí như ngươi chứ gì."

"Mấy con bọ này đều có độc..." Khổng Linh Chi đưa cái lồng lại gần mặt ả ta một chút: "Ta chưa thấy ai ngu như ngươi, dám đắc tội với một lang trung."

"Ngươi! Ngươi dám."

"Ta dĩ nhiên không dám hại người. Nhưng lỡ như có con bọ nào không cẩn thận chạy ra ngoài, bò vào nhà ai đó, độc c.h.ế.t người ta, thì không liên quan đến ta đâu."

Lời này vừa nói ra, mấy người phụ nữ ban nãy còn hóng hớt nói mát đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Họ nhìn nụ cười ôn hòa y hệt lúc phát trà của Khổng Linh Chi, bất giác run sợ.

Cứ tưởng cô ta cũng hiền lành như cha mình, ai ngờ...

Lâm thị cáo mượn oai hùm, trừng mắt lườm mấy người kia, sau đó đỡ cái gùi trên lưng con gái, hai mẹ con đi vào nhà.

...

Đóng cửa lại, Lâm thị giục Khổng Linh Chi đi rửa mặt mũi tay chân: "Mẹ hâm cơm canh trong nồi rồi, con mau ăn đi. Lát mẹ nấu nồi nước lớn cho con tắm rửa. Cái này cứ để đây, mẹ dọn."

Khổng Linh Chi tắm rửa xong, vừa ăn cơm vừa nói với Lâm thị: "Mẹ, mẹ mua giúp con hai con thỏ được không?"

"Con muốn ăn thịt thỏ à? Mai mẹ ra chợ dạo xem có ai bán không."

Thường thì chỉ có thợ săn bắt được thỏ mới mang ra trấn bán, muốn mua phải xem vận may. Có khi thợ săn gùi đồ đi, dọc đường đã bị người ta thấy và mua hết.

"Phải là thỏ sống ạ. Nếu không có thỏ, con vật nhỏ khác cũng được."

"Được, nếu không có thỏ, mẹ mua mấy cân thịt về cho con ăn." Lâm thị nhìn con gái, trong lòng thấy thỏa mãn vô cùng: "Quần áo con rách hết rồi, lát thay ra mẹ vá cho."

"Không phải để ăn đâu ạ." Khổng Linh Chi uống vài ngụm nước ấm: "Con mua về để thử thuốc."

"À... được, mẹ tìm xem sao." Bà lẩm bẩm: "Lấy thỏ thử thuốc, phí quá." Thỏ là phải hầm ăn mới đúng.

Ở trên núi ba ngày, Khổng Linh Chi toàn thân đau nhức, vừa mệt vừa buồn ngủ. Cô dặn Lâm thị trong sọt thảo d.ư.ợ.c có độc, đừng động vào, rồi vội vã về phòng ngủ.

Nửa đêm, đang ngủ say sưa, lại có tiếng gõ cửa vang lên.

"Khổng lang trung? Khổng lang trung?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn