Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 30: Nhiễm trùng vết thương ngoài

Thấy Vương đại thiếu gia lại bày ra bộ mặt "có nỗi khổ khó nói", Khổng Linh Chi thấy ngứa mắt không chịu được: "Không chữa bệnh thì mời ngài đi cho. Còn không đi, ta đành phải lấy chổi ra quét. Ngài không sợ mất mặt thì cứ tự nhiên."

Vương đại thiếu gia còn định nói gì đó, Khổng Linh Chi bèn làm bộ đi lấy chổi. Hắn lập tức cứng mặt lùi lại mấy bước, đi ra đến cửa, xác định vị trí không bị chổi quét tới, mới để lại một câu: "Ta nhất định sẽ báo đáp cô!" Rồi mới rời đi.

Khổng Linh Chi: Ta thấy ngươi muốn báo thù ta thì có.

Đuổi người này đi, cô lại tiếp tục chìm đắm trong việc đọc sách học tập, chỉ muốn nhanh chóng trở thành thần y.

...

Có lẽ chuyện cô chữa khỏi bệnh cho bà chủ tiệm tạp hóa đã đồn ra ngoài, hôm nay lại có người tìm đến cửa khám bệnh.

Đây là một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng vẻ đen đúa, thật thà: "Khổng lang trung, nhà ta ở thôn Trương gần đây. Bà bác ta nói khám bệnh ở chỗ cô rẻ hơn, nên bảo ta qua đây xem."

Khổng Linh Chi: "Cái này... tay nghề ta còn non, không chắc chữa khỏi được. Ông cứ nói xem mình khó chịu ở đâu trước đã."

"À, là ở trên chân ta. Không biết bị cái gì cắn, mấy hôm đầu đau lắm, dạo này thì không đau nữa... chỉ là hơi sưng?"

Khổng Linh Chi nhìn xuống chân ông ta: "Ông xắn ống quần lên."

Người đàn ông đỏ mặt, rõ ràng là rất ngại ngùng, thậm chí có vẻ như muốn bỏ chạy ngay lập tức.

"Ta phải xem vết thương mới kê t.h.u.ố.c cho ông được."

Người đàn ông c.ắ.n răng, xắn ống quần lên. Chỉ thấy trên cẳng chân ông ta, một mảng lớn đã thối rữa, thâm đen, thậm chí còn đang chảy mủ.

Khổng Linh Chi: Ghê thật, viêm nhiễm đến mức này rồi, thảo nào không thấy đau nữa. Thêm mấy ngày nữa, cái chân này của ông coi như mất cảm giác luôn.

Tiếp đó, cô bắt mạch cho người đàn ông, nhìn mạch tượng, rõ ràng là có triệu chứng phát sốt.

[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Nhiễm trùng vết thương ngoài]

[Trong thời đại không có kháng sinh, nhiễm trùng là một mối đe dọa cực lớn. Một số lang trung sẽ dùng phương pháp vật lý, rạch bỏ phần thịt thối, nặn m.á.u độc, sau đó đắp t.h.u.ố.c cầm m.á.u rồi băng bó, tiếp theo phó mặc cho trời. Bệnh nhân rất có thể không chống cự nổi tình trạng nhiễm trùng và các biến chứng, cuối cùng sẽ c.h.ế.t.]

[Hệ thống Thần Y của chúng ta không giống vậy. Chúng ta tuy cũng rạch thịt thối, nặn m.á.u độc, nhưng t.h.u.ố.c cầm m.á.u của chúng ta hiệu quả tốt hơn. Hệ thống còn có thể cung cấp phương pháp tinh chế cồn, dùng cồn để khử trùng diệt khuẩn, nâng cao tỷ lệ sống sót của bệnh nhân.]

Sau đó là một đơn t.h.u.ố.c cầm máu, kèm theo toàn bộ quy trình bào chế.

Khổng Linh Chi: Cũng chẳng tốt hơn là bao, ngay cả t.h.u.ố.c tê cũng không có, chỉ có thể để người ta rạch sống... Còn về tinh chế cồn, ngại quá, cái này ta tự biết làm.

Vấn đề mấu chốt là rượu. Rượu rất đắt. Cô muốn tinh chế đến nồng độ cần dùng, không biết sẽ tốn bao nhiêu rượu.

Mà người đàn ông trông có vẻ nghèo khó trước mặt này, e là không muốn chi nhiều tiền như vậy.

Cô do dự một chút: "Vết thương của ông đã bị nhiễm trùng, viêm mủ rồi. Ta cần phải rạch bỏ phần thịt thối, nặn m.á.u độc ra, sau đó dùng một loại t.h.u.ố.c khá đắt tiền để rửa vết thương, cuối cùng mới đắp t.h.u.ố.c cầm máu. Như vậy..."

"Là... là sẽ khỏi ạ?"

Khổng Linh Chi: "Không chắc. Chỉ là có thể nâng cao khả năng sống sót của ông lên rất nhiều."

Người đàn ông sững sờ, mặt trắng bệch ngay lập tức: "Ta... ta sẽ c.h.ế.t sao?"

"Dạo gần đây có phải ông liên tục bị sốt không?"

"Đúng, có hơi nóng... ta cứ tưởng là bị cảm lạnh."

"Không phải cảm lạnh, là do vết thương trên chân ông bị viêm. Vết thương cứ hoài không lành, người sẽ không chỉ sốt liên tục, mà vùng nhiễm trùng sẽ lan rộng ra. Vốn dĩ chỉ là một vết thương nhỏ, nó sẽ lan ra... đến toàn bộ cái chân... Đến lúc đó, e là có cưa chân đi cũng không cứu được."

Chân người đàn ông mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất: "Sao... sao lại đáng sợ vậy? Ta chỉ bị rạch một vết thương nhỏ... dưỡng mấy ngày là khỏi thôi mà. Hàng xóm nhà ta lúc trước bị vết thương lớn như vậy cũng có sao đâu."

Khổng Linh Chi không nói gì thêm. Đây không phải thời hiện đại, mạng người có khi rất rẻ mạt. Có người thà c.h.ế.t, chứ không chịu bỏ tiền chữa bệnh, cũng có người là do trong nhà không thể lấy đâu ra tiền, trừ khi phải bán con bán cái.

Nếu người đàn ông này đến xem sớm hơn, hoặc ngay khi bị thương bèn tìm lang trung xử lý, chắc chắn sẽ không nghiêm trọng đến mức này.

Khổng Linh Chi cứ ngỡ ông ta sẽ bỏ về, không ngờ người đàn ông lại hỏi: "Cái... cái t.h.u.ố.c đắt tiền đó... có thể không dùng được không? Cứ... cứ rạch ra, cắt thịt thối đi... Ta không sợ đau, ta chịu được."

"Cũng được."

Tuy đã đồng ý, nhưng Khổng Linh Chi không vội động thủ. Cô cần làm một số công tác chuẩn bị.

"Ông về nhà dùng nước sôi đã đun, rửa sạch cái chân này rồi quay lại đây. Nhớ kỹ, phải là nước đun sôi sùng sục, để nguội rồi hẵng rửa."

"Ta nhớ rồi."

Lúc người đàn ông bước đi, tấm lưng còng xuống, trông như có thể ngã về phía trước bất cứ lúc nào.

Khổng Linh Chi bảo Lâm thị nấu nước sôi, còn cô thì ra ngoài mua rượu. Cô mua ba vò rượu được cho là loại mạnh nhất, uống vào là say.

Đợi Lâm thị nấu nước sôi xong, cô đổ rượu vào nồi, dùng phương pháp chưng cất để tinh chế cồn.

Ba vò rượu được cho là mạnh nhất, cô hì hục cả một buổi chiều, chỉ tinh chế được một bát cồn nồng độ cao.

Xét thấy dụng cụ ở đây không tiện, nồng độ chắc cũng không vượt quá 90%.

Khổng Linh Chi ghé mũi lại ngửi, hệ thống đột nhiên hiện ra thông báo.

[Cồn nồng độ 85%. Cồn y tế có nồng độ 70%-75%. Cần tiến hành pha loãng trước khi sử dụng.]

Vừa hay, cô lại nấu thêm một ít nước cất. Đang nấu dở, Lâm thị đi vào: "Trương đại tẩu với chồng bác ấy, còn có cả cháu trai bác ấy nữa, đều đến rồi."

Trương đại tẩu chính là người trước đây đã phụ giúp Khổng Linh Chi phát trà. Lúc này cả ba người đều đang đợi ở tiệm thuốc. Khổng Linh Chi bảo Lâm thị cứ tiếp tục nhóm lửa.

Cô lau tay rồi đi ra ngoài.

Vừa thấy cô, Trương đại tẩu vội vàng bước lên: "Khổng lang trung, cháu trai bác nó về nói, cái chân này của nó phải rạch thịt nặn máu? Còn phải dùng t.h.u.ố.c gì đắt tiền lắm?"

Khổng Linh Chi gật đầu: "Vâng, vết thương bị nhiễm trùng rồi."

"Nhiễm trùng... là có ý gì?"

"Là có rất nhiều vi khuẩn, vi rút mà mắt thường không thấy được, đang sinh sôi ở vết thương... Chúng nó còn xâm nhập vào trong cơ thể người nữa."

Lời này khiến cả hai người đàn ông đều bất giác rùng mình.

Trương đại tẩu: "Cái t.h.u.ố.c đó... đắt lắm à?"

Khổng Linh Chi tính nhẩm tiền mua rượu: "Khoảng chừng... một quan tiền."

Một quan tiền? Ba người có mặt đều sững sờ.

Bọn họ cứ ngỡ "thuốc rất đắt" thì phải mười mấy quan, đổi ra bạc cũng phải mười mấy lạng, không ngờ chỉ tốn có một quan tiền?

"Đây mới chỉ là t.h.u.ố.c khử trùng diệt khuẩn, tức là g.i.ế.c c.h.ế.t những thứ mắt thường không thấy được trên vết thương của ông ấy. Sau đó còn phải cầm máu..."

"Chữa! Chữa!" Trương đại tẩu nắm lấy tay cô: "Con cứ chữa cho nó. Tiền nong bác mang đến đây rồi." Nói rồi, bà móc từ trong n.g.ự.c ra một cái bọc vải, bên trong là mấy mẩu bạc vụn.

Người đàn ông ban nãy còn mặt cắt không còn giọt máu, lúc này cũng đã bình tĩnh hơn nhiều: "Cháu về nhà sẽ bảo vợ cháu mang tiền trả cho bác liền."

Ông bác của hắn vỗ vỗ lên tay hắn: "Không vội, cháu cứ ở nhà bác dưỡng thương, đợi đỡ hơn rồi hẵng về."

"Được rồi. Vậy mọi người chờ một lát, con đi chuẩn bị đồ đạc."

Cô lại quay về sân sau nấu nước cất. Lâm thị thì pha trà mang ra mời ba người uống.

Trong tiệm thuốc, Trương đại tẩu đập lên đùi: "Thấy chưa? Ta đã nói nhà họ Khổng phúc hậu mà! Cháu lúc trước đến tiệm t.h.u.ố.c Lý gia, lão lang trung kia vừa mở miệng đã đòi mười mấy lạng, còn nói phải cần nhân sâm gì đó..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn