Đến tiết làm nông thứ hai, Khổng Linh Chi thấy cây của một số em lớn khá nhanh, có em không biết lúc trồng gặp vấn đề gì mà hạt chẳng nảy mầm, mấy đứa đó buồn rầu tìm cô xin thêm hạt giống trồng lại.
Những đứa còn lại thì vẻ mặt đầy tự hào ngắm nhìn những mầm non của mình.
Mầm mọc lên cũng muôn hình vạn trạng, có người trồng quá dày, có người lại quá thưa, chỉ có ruộng của vài em là cây mọc ngay hàng thẳng lối.
Mấy đứa khác bèn chạy sang học hỏi.
Phùng Tam Nguyệt tự tin và đắc ý nói: "Ta trồng ở nhà rồi, không được trồng sâu quá, cũng không được nông quá, trước khi lấp đất phải tưới nước, rồi mới lấp đất lên."
...
Đến kỳ nghỉ tháng thứ hai, tất nhiên là giáo viên nghỉ, còn học sinh chỉ được nghỉ nửa ngày, chúng chạy hết ra xem ruộng của mình.
Khổng Linh Chi gọi các thầy cô lại họp ngắn, chủ yếu hỏi tình hình lên lớp của lũ trẻ.
Chu tú tài vuốt râu: "Tốt lắm, đều rất ngoan ngoãn nghe lời, học hành chăm chỉ." Tuy giờ ra chơi cũng bắt đầu nghịch ngợm nhưng không có hành vi quá đáng.
Dương tú tài suy tư một lúc: "Mọi thứ đều ổn, chỉ có cô bé nhỏ tuổi nhất ấy, bé đó không thích nói chuyện với ai, đi chơi cùng cũng đi tụt lại sau cùng, thường xuyên ngồi một mình, không biết đang nghĩ gì."
"Ý ngài là đứa bé nhà họ Bối?"
"Ừ."
Thôn Bối gia là thôn lớn nhất quanh đây, người đông trẻ con cũng nhiều, đứa bé đó đúng dịp đến trấn thăm người thân, dì nó đưa con trai đến thi, tiện thể dắt nó theo thi cùng, không ngờ thằng biểu ca chín tuổi trượt, còn nó sáu tuổi lại đỗ.
Chu tú tài nhớ lại tình hình đứa bé này: "Hình như bé đó chậm hơn các bạn khác một chút, nhưng dạy gì cũng nhớ, hai ngày sau hỏi lại cũng không sai."
Lục Nhân: "Ta chẳng có ấn tượng gì, dù sao giờ của ta chúng nó chạy hai vòng là được chơi tự do."
Thấy ánh mắt nghiêm khắc của Khổng Linh Chi, hắn vội bổ sung: "Con bé tay chân hơi vụng về, nhưng tầm tuổi này thế cũng bình thường."
Trẻ con mà, đều thế cả, tay chân còn chưa nghe lời mình đâu.
"Vấn đề của đứa bé này không lớn. Tính cách nó khác biệt, không sao cả, còn vấn đề gì nữa không?"
Tần đại tẩu do dự một chút rồi giơ tay.
"Cái đó... gần đây có mấy đứa tối nào cũng đi nhà xí."
Mọi người ngẩn ra, bà hơi ngại ngùng nói: "Không phải ta bảo cơm nhà ăn có vấn đề, chỉ là thấy hơi lạ, có mấy cô bé cứ trời sắp tối là đi nhà xí."
Lúc này đội trưởng đội hộ vệ lặng lẽ giơ tay.
"Ta chắc là biết tại sao."
"Tại sao?"
Đội trưởng này cũng do dự vô cùng: "Chúng nó..."
Chu tú tài sốt ruột hỏi: "Ngươi nói mau đi, có phải người ngợm chúng nó khó chịu, bị bệnh gì không?"
"Không phải khó chịu, cũng không phải bệnh. Chúng nó... là ra ruộng của mình đi vệ sinh." Đội trưởng ho khan một tiếng: “Hôm đầu tiên thấy chúng ra ngoài, chúng ta đi theo thì phát hiện chúng chỉ là đi vệ sinh, bèn tránh ra xa, xác định chúng về ký túc xá an toàn mới yên tâm."
Mọi người: "..."
Khổng Linh Chi: "..."
Giỏi thật đấy.
"Việc này không cần quản, tiết làm nông sau sẽ rõ ngay." Nếu cô nhớ không nhầm thì phân tươi bón trực tiếp sẽ làm cháy cây con.
Mấy hôm sau không có vấn đề gì khác, Khổng Linh Chi cho mọi người về.
Mấy cô bé kia tự cho là mình hành sự cẩn mật, cây của mình chắc chắn sẽ lớn nhanh như thổi, ai ngờ chưa được mấy ngày, lá cây bắt đầu vàng úa, cả một mảnh ruộng chỉ có vài cây ở mép rìa là chưa c.h.ế.t khô.
Mấy cô bé cuống đến phát khóc.
Chúng tụm lại bàn tán: "Sao thế nhỉ, cây của người khác đều tươi tốt, mỗi cây của bọn mình là héo."
"Có phải tại bọn mình..."
"Nhưng ta nhớ ở nhà làm thế mà."
"Hay là tại đất khác nhau?"
Chúng nhìn ruộng cách đó không xa, hình như cũng chẳng khác gì.
"Giờ làm sao đây? Còn tiếp tục không?"
"Hay là hỏi cô giáo đi, cô Khổng chắc chắn biết tại sao."
"Chưa chắc đâu, cô Khổng là lang trung mà, cô ấy có trồng trọt bao giờ đâu."
Mấy đứa cứ do dự mãi, rồi cũng đến tiết làm nông tiếp theo.
Khổng Linh Chi nhìn bài tập của học sinh, rồi hắng giọng: "Nội dung hôm nay là bón phân. Bón phân thế nào để cây lớn nhanh. Chắc nhiều em cũng biết, ở nhà trồng rau đều bón phân chuồng, tức là chất thải, nhưng những thứ này không thể rắc trực tiếp xuống đất được mà phải qua ủ hoai, hay còn gọi là ủ phân cấp tốc..."
Cô giảng sơ qua về cách ủ phân: "Nếu chôn trực tiếp phân xuống đất có thể khiến cây gần đó bị c.h.ế.t cháy, còn dễ sinh mầm bệnh và sâu hại, thậm chí làm hỏng đất, ruộng tốt có khi biến thành ruộng xấu."
Mấy cô bé: "!!!"
Chúng chạy vội ra ruộng của mình, cầm xẻng bắt đầu đào.
Những đứa trẻ khác cũng phát hiện ra, lập tức cười ồ lên.
"Ha ha ha!", “Đã bảo cùng nhau trồng mà các cậu lại lén bón phân cho ruộng.", “Ta cứ bảo sao mấy cậu ấy suốt ngày túm tụm thì thầm, hóa ra là lén làm chuyện xấu sau lưng bọn mình!"
Khổng Linh Chi nhịn cười: "Bên nhà xí có thùng gỗ, các em đi lấy thùng về đựng, rồi đổ hết vào hố phân."
Một cô bé chạy nhanh như bay đi lấy, lúc nó quay lại, đám trẻ đều lùi ra sau.
Cái thùng mùi hơi nặng.
Đợi đến khi đào hết "sản phẩm" mấy ngày nay ra bỏ vào thùng, rồi đổ vào hố phân, mấy cô bé chỉ cảm thấy cả người mình toàn mùi thối...
Chúng tìm cô giáo xin hạt giống mới trước, đợi tan học bèn chạy về ký túc xá gội đầu tắm rửa.
Ký túc xá có nhà tắm, nhưng giờ này nước nóng chưa đun xong, chúng cũng chẳng màng gì nữa, dùng nước lạnh rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo khác rồi mới xuống nhà ăn ăn cơm.
Trong nhà ăn, thức ăn chẳng còn bao nhiêu, thấy chúng đến muộn, dì múc cơm múc hết nước canh còn lại cho chúng.
"Sao các cháu đến muộn thế? Phạm lỗi bị cô giáo giữ lại à?"
Mấy đứa cúi gầm mặt không nói, dì cười bảo: "Không sao, trẻ con đứa nào chẳng phạm lỗi, sau này sửa là được, mau ăn cơm đi."
...
Lúc này Khổng Linh Chi đang chuẩn bị làm xà phòng.
Là một người xuyên không, ai mà nhịn được việc làm xà phòng chứ, dù sao đã quen dùng xà phòng tẩy rửa rồi, quay lại dùng bồ kết quả thực không quen, cứ cảm thấy không sạch.
Cách làm xà phòng không chỉ có một, cô chọn cách đơn giản nhất: vôi tôi nung lên thành vôi sống, sau đó thêm nước tro tàu để thu được dung dịch kiềm mạnh ở lớp trên.
Tiếp đó thêm mỡ động vật, tức là mỡ lợn, thông qua phản ứng xà phòng hóa sẽ thu được glycerin và xà phòng.
Nguyên lý rất đơn giản, nhưng thực tế thao tác lại không thuận lợi như vậy.
Cô hì hục ba ngày mới làm ra được một bánh xà phòng nhỏ màu vàng, dùng thử thấy chắc chắn không bằng xà phòng thơm hiện đại, nhưng cũng tạm dùng được.
Có điều mỡ lợn trong tay không nhiều, muốn sản xuất số lượng lớn thì phải đợi đến kỳ nghỉ cuối tháng.
Nhưng trước khi nghỉ, Khổng Linh Chi cảm thấy cũng nên cho lũ trẻ nếm trải sự đáng sợ của kỳ thi tháng rồi.
...